THỦ THỈ VỚI MẸ...

 BỤT


 

Nguyễn Hoàng Quân

22 tháng 06 năm 2006

"Bụt" là tên con đặt cho đứa bạn thân nhất của con. Không phải vì nó hiền lành như ông Bụt trong những chuyện cổ tích mẹ vẫn kể con nghe đâu. Chỉ vì hồi đó nhóm con nít Việt tụi con cùng học lớp ESL, cô giáo dạy bài hát Hokey Pokey "You put your right hand in. You put your right hand out..." thì nó cứ rống lên: "Du bụt dò rai hen ín. Du bụt dò rai hen áo..." Cả nhóm lăn bò xuống thảm, cười sặc luôn. Cô giáo nghĩ nó cố tình phát âm sai để làm mất trật tự lớp, giận la nó một hồi và bắt cả nhóm ngồi nghiêm chỉnh lại.

           

Sau đó, thấy con gọi nó là "Bụt" mà nó nhoẻn cười khoái chí, cả nhóm liền hùa gọi theo.

 

Cô giáo nhận ra rằng Bụt lộn âm "b" với âm "p" nên tận tình giúp đỡ nó tập nói những cặp từ có vần giống nhau, chỉ khác âm đầu.

 

Chu choa, lần này không những cả nhóm mà chính cô giáo cũng rũ ra cười:

 

  Cô nói "bad pad" thì nó lặp  lại thành "bẹt bẹt",

  Cô nói "beep peep" thì nó lặp  lại thành "bịp bịp",

  Cô nói "back pack" thì nó lặp  lại thành "bạch bạch",

  Cô nói "big pig" thì nó lặp  lại thành "bịch bịch"...

 

Vậy là nó ngọng quá sức rồi, cả âm đầu lẫn âm cuối, lại thêm dấu giọng nữa. Phải tập từ từ mỗi lần một chút thôi.

Trước hết cô thử ráng giúp nó bỏ cái tật xuống giọng nặng nề kia đi. Cô cố tình lên cao mấy bậc thanh âm. Còn nó, nó rướn cổ, trợn mắt, há to miệng ráng bắt chước cô:

 

  Cô nói "bad pad" thì nó la lên thành "bét bét",

  Cô nói "beep peep" thì nó la lên thành "bíp bíp",

  Cô nói "back pack" thì nó la lên thành "bách bách",

  Cô nói "big pig" thì nó la lên thành "bích bích",...

 

Chắc cô nản lòng lắm, nhưng để khích lệ nỗ lực của nó, cô vỗ vai nó và nói: "Not bad".

Hiểu được cô khen, nhưng lại hiểu lầm là cô muốn mình lặp lại hai chữ "not bad", nó hãnh diện dõng dạc hô lên: "Nát bét"

 

Trời ơi, bữa đó nhóm con vẹo hàm luôn vì cười.

 

Con vừa bảo nó rằng mẹ thích nghe những chuyện con kể về nó. Mắt nó sáng lên: "Vậy là mẹ bồ cũng biết những điều ngon lành về tui ha bồ?"

 

Nguyễn Hoàng Quân

 

------------------------------------------------------------------------------------------

THỦ THỈ VỚI MẸ...

 

VẪN LÀ CHUYỆN BỤT

 

Bữa trước con cao hứng kể chuyện về đứa bạn thân hiền lành như Bụt của con. Nhiều người nghe xong chỉ cười ha hả rồi thôi. Nhiều người nhăn trán nghĩ ngợi :

 

-     Thằng nhỏ Quân coi khờ câm khờ điếc mà cũng biết diễu ha!

 

 Nhiều người la lên:

 

-     Trời trời, phải chờ tsunamis rồi cóc mới chịu mở miệng đó hả?

 

Riêng Bác Lương mà bố mẹ con rất nể phục đã cười cười vỗ vai con, bảo:

 

-     Ồ, thằng Bụt của bác!

 

Thế là từ đó con sung sướng được hưởng ké cái tên Bụt đáng yêu.

 

Trong nhà con không còn vang lên tiếng "Q…u…â…n…" nhẹ hều, mà thay vào đó là tiếng "Bụt!" trĩu nặng tình cảm.

 

Thật vậy, đây là tiếng bố dịu dàng :

 

- Bụt ơi! Mười hai giờ rồi! Dậy ăn điểm tâm đi con!

 

Tiếng "Bụt" từ Mẹ lại thường thảng thốt, chẳng hạn như:

 

- Í chời! Bụt ơi là Bụt! Mẹ nhờ con đập trứng sao con lại làm nát bét thấy ghê vầy nè?

 

Và cũng âm "Bụt" ấy từ Uyên, em gái con, thì gay gắt rùng rợn:

 

- Mấy bịch chips bự của em mới để đây biến đâu rồi hả Bụt?"

 

Con hiểu tiếng "Bụt" từ bố nghe êm ái vì phát ra từ lòng thương con thức khuya học thi. Mai mốt thi cử xong rồi, con không biết phải kiếm cớ gì để vẫn được thoải mái ngủ nướng đây!

 

Còn tiếng "Bụt" từ mẹ lẽ ra không nên đầy hốt hoảng, ai oán kiểu đó. Mẹ nên thông cảm cho con mới phải. Làm sao con biết được rằng "đập" (“beat” hay “smash”) chỉ là "crack" trứng thôi! Và còn cả ngàn trường hợp chữ không đi với nghĩa mà con phải ráng thuộc nằm lòng nữa chứ! Ví dụ :

 

-     "đánh giày" là o-bế làm đẹp giày chứ không phải là uýnh, đập, phang, đá nó,

-     "tục ngữ" là lời dạy dỗ chứ không phải là lời chửi tục,

-     "ngâm thơ" là kéo từng chữ cho dài ra, chứ không phải là đem bài thơ ngâm vô nước ,

-     "ăn mặc" chỉ là “mặc” chứ không có “ăn”,

-     "buồn cười" hay "tức cười" chỉ là cười thôi, chứ không buồn hay tức,

-     "cà lăm, cà nhắc, cà chớn" là tật của người ta chứ không phải là thức ăn như “cà rốt, cà tím, cà chua, cà pháo, cà cuống, …”,

-     "đi cầu" là vô “toilet” chứ không phải ra cái “bridge”,

-     v.v…

 

Mỗi khi Uyên truy nã kẻ đã chôm bánh kẹo của nó, con cũng muốn chối bay chối biến đi cho khỏi xấu danh Bụt. Nhưng không thể được. Vì trong nhà chỉ có bốn người. Bố mẹ thì đâu biết thưởng thức mấy món  chips (khoai tây dòn), sô cô la, cà rem… hấp dẫn này! Thiệt là bất tiện cho con! Phải chi nhà có chuột hay có nuôi mèo thì đỡ cho con biết mấy!

 

Lúc mới nghe bố mẹ và Uyên gọi con là Bụt thì bà ngoại con suýt soa giống như lỡ nếm hơi nhiều wasabi :

 

- Ấy chết! Gọi thế phải tội đấy! Bụt mà chúng mày dám đem ra đùa nghịch hỗn hào thế à ?

 

May có ông ngoại gạt đi:

 

- Không sao! Bố con tổng thống Mỹ vẫn được người mình gọi là Bụt nhớn, Bụt bé đấy thôi!

 

Bà ngoại lúc nào cũng tin tưởng ông ngoại, nên gật gù :

 

- Ừ nhỉ!

 

Nhưng Uyên chụp ngay lấy cơ hội trả mối thù bị chôm chips:

 

-     Sao vậy ông ngoại? Có phải vì hai cha con ông ấy cũng nói tiếng Anh giọng  Việt như anh Quân không ông ngoại?

 

Ông ngoại nháy mắt trêu con, giả vờ gật đầu. Bà ngoại ngơ ngác không hiểu tại sao cha con tổng thống Bush lại nhái được giọng Việt, nên hỏi tới. Con bỏ chạy lên lầu mà tai vẫn nghe văng vẳng tiếng ông ngoại vừa kể lại chuyện “Bụt học tiếng Anh”, vừa cười ha ha, trong khi bà ngoại gắt lên:

 

-     Ơ hay! Chuyện có thế mà ông cũng cười được!

 

Nguyễn Hoàng Quân

 

Trở về Trang Chính