|
K. thân,
Cái vòng tròn lớp mình bắt đâù rộng rộng dần rồi nhỉ. K. + T. đã kiểm (kê) được
gần đầy đủ đàn gà của Bố Già chưa, còn thiêú nhiêù không? Bố Già bắt mỗi đứa
phải tường trình lại "quãng đời hậu MĐ", K. hả? Còn Bố Già thì dạo này thế nào
rồi ? Lúc nào có thời giờ rảnh, K. cho tao xin số phone của Bố Già nhá, merci .
K. biết không, tao cứ sợ mày bận biụ với công việc nên hôm qua lúc phone cho
mày, tao không dám cà kê dê ngỗng nhiêù. Tại không nắm rõ giờ giấc khám bệnh nên
chỉ sợ nhằm lúc cả hai vợ chồng nhà mày đang hành nghề tu-bíp mà tao phone tới
thì cũng hơi phiền. Mail cũng được, nhưng tao cứ thích nghe tiếng oanh vàng (có
còn?) thỏ thẻ của mày cơ. Hiểu ? Bây giờ thì tao "báo cáo" sơ sơ, theo lệnh của
Bố Già, về cái gọi là "quá trình bản thân" kể từ khi con gà mái ghẹ này bị đá
dzăng ra khỏi lồng MÐ, nhé.
Tao nhớ hình như khoảng tháng Tư hay tháng Năm năm 77 gì đó thì phải, tao bị văn
phòng trường họ kêu lên về chuyện bán bán buôn buôn, mày ạ. Vì trong sac đi học,
lúc nào tao cũng mang kè kè cả đống vòng cẩm thạch, nhẫn kim cương hay tiền Cụ
Hồ ... "Buôn đi bán lại là không đi đúng đường lối chỉ tiêu của trường, phi sản
xuất là thế này, ăn mặc không hợp thời là thế kia...". Quê quá xá mạng K. ơi,
tao trốn, bỏ học luôn. Tao nghĩ chắc trong lớp mình có đứa nào thối mồm bỏ nhỏ
hay sao đó, chứ làm sao mà tụi trên văn phòng họ biết được? Vả lại lúc đó, nhớ
không K., đứa nào đứa nâý tinh thần hoang mang, học chữ và đi thực tập bệnh viện
thì ít, mà họp hành thì cứ liên miên, chán mớ đời, tao nghỉ trường quách. Thêm
một nguyên nhân nữa thúc đẩy K. à: ông Xã Xệ nhà tao! "Luỷ" gốc là dân Pilot đi
học bên Mỹ về nhưng rồi không hiểu nghĩ sao mà lại nhảy sang Bộ Binh, vừa chuyển
xong thì "lộn xộn". Lúc đi trình diện học tập, chả biết khai ba xí ba tú làm sao
đó nên may quá xá là may không bị đi cải tạo lâu. "Luỷ" có máu nhà binh nên rành
ghê lắm cái chiến thuật đánh mau và đánh mạnh, làm tao quay cứ như chong chóng,
đâù óc còn chỗ đâu nữa mà nhét chữ vào? Thế là tao đâù hàng ngay, chỉ sau vài
tháng (vờ) õng ẹo mâù mè. Tụi tao làm đám cưới đúng đêm Nöel 77, còn nhớ không ?
Khi vợ chồng mày đến từ giã trước khi đi sang "cái xứ tây phương này", thì tao
vừa mới có thằng cháu Xù. Cuộc sống khá chật vật nên hai vợ chồng tao bàn nhau
sang lại cái quán café cóc ngoài đâù ngõ nhà tao, buôn bán nhì nhằng để có tí
đồng ra đồng vào, chỉ mong kiếm đủ tiền đi chợ thôi. Cũng may là nhờ có 3 đứa em
gái út vượt biên bán chính thức trót lọt (cùng chuyến với Bố Già nhà mình đâý)
rồi tiếp tế về nên cũng dễ thở hơn một chút.
Vợ chồng tao cầm cự với cái quán café cóc tới tháng Ba năm 83 thì ông Xã Xệ và
gia đình có giâý tờ đi Ðức theo diện đoàn tụ, cô em gái ổng bảo lãnh. Hai mẹ con
tao lọt sổ phải ở lại vì lúc đó người ta chỉ cho những đứa con còn độc thân đi
thôi. Qua bên đây rồi, còn lạ nước lạ cái, thế mà ổng đã lần mò đến
tòa-thị-chính lòi tờ hôn thú ra, một hai đòi bảo lãnh ngay vợ con, mày ạ.
Ông âý đi rồi, tao bán café thêm khoảng một năm nữa thì sang lại cho người khác
để có thời giờ đi học. Ối thôi tao học lung tung đủ thứ K. ơi. Này nhé, Espagnol
này, tiếng Liên-Xô này (theo phong trào lúc bâý giờ âý mà), tiếng Ðức thì dĩ
nhiên rồi. Mà học cũng thích vì nhờ có Anglais và Francais tả phù hữu bật nên
học rất là mau. Rồi tao còn đi học làm bánh làm trái nữa chứ, chưa kể phải vô
tuốt trong Chợ Lớn tầm sư học nâú ăn ... Lúc đâý tao suy nghĩ thế này K. à, học
được cái môn gì đỡ khổ cái môn đó, biết đâu chả có những lúc phải dùng tới, cứ
võ trang đến tận răng cho chắc ăn. Mày biết rồi đâý, tính tao là chúa hay cẩn
thận (hay là thiêú tự tin?).
Lẩm cẩm vậy mà lại được việc, mày ạ. Chả thế mà từ khi sang đây, trong cái tỉnh
khỉ ho cò gáy nơi tao đang ở, hễ nhà ai có tiệc tùng, sinh nhật hay cướí hỏi gì
đó mà cần một cái bánh vài ba tầng là tao thầu ngay, tút xuỵt. Nhờ vậy mà tao
gặp lại Tr.D.D. cùng lớp bọn mình đâý, mặc dù gia đình D. không ở cùng tỉnh
nhưng cô cháu cuả D. cũng còm-măng tao làm bánh đám cưới (hữu xạ tự nhiên hương
mà, hế .. hế .. hế ..).
Rồi tháng Chín năm 86 hai mẹ con tao cũng đi. Bố nó lúc đó đã đi làm cho một
xưởng chuyên môn sản xuất những vật dụng, máy móc bằng sắt hay bằng thép (kỹ
nghệ này thì Ðức là number one thế giới) cho xe hơi, cho máy bay, cho ..., Thợ
đứng máy thôi K. à, công việc nặng, làm riết cũng quen. Còn tao thì sau khóa học
tiếng Ðức 8 tháng có lương trợ cấp (hết học là hết lương) xoay qua xoay lại chả
thâý có công việc gì thích hợp với mình cả. Mày cũng biết đâý, người ngợm tao bé
con con, làm việc nặng gì nổi ? Kể mày nghe, có lần tao được người quen xin cho
vào làm ở một lò chuyên làm bánh ngọt và bánh mì, "ca" từ 5 giờ sáng tới 11 giờ
trưa, mừng ơi là mừng mặc dù giờ giấc hơi tréo ngoe, vì tao lại còn phải lo cho
Xù đi học, kiểm soát xem mặc quần áo có đủ ấm và làm sẵn đồ ăn cho giờ ra
chơi,..v.. v... Tao làm hình như được hai hay ba tuần gì đó, xếp bánh vào
cageots để chờ xe tới chở đi giao cho các tiệm, décorer chocolat hay rây đường
lên mặt bánh ..., công việc cũng nhẹ nhàng, dễ thôi, không có vấn đề gì hết.
Một hôm tao phải cắt cuống dâu (fraises) để làm bánh trái cây, tao thuận tay cứ
cắt từ trong lòng cắt ra, mày ạ. Con bé trưởng toán đứng kế bên cứ trợn tròn mắt
lên nhìn tao mà lắc đâù quầy quậy, rồi khi khổng khi không nó giằng lâý con dao,
biểu diễn bảo tao phải gọt như thế này này. Tao điên cả tiết lên nhưng vẫn cố
dằn làm theo lời nó. Ðược vài cái cuống thôi thì tao lại quen tay từ trong gọt
ra (dân Á châu mà lỵ), nhanh hơn và theo tao nghĩ, lại đỡ phải gồng ngón tay
cái, như thế mỏi lắm mà lại nguy hiểm nữa. Thế là nó đứng bên cạnh cứ lâù bà lâù
bâù nghe mà phát nóng cả mặt. Bố khỉ! Tuổi cô ả chưa bằng con bé Út Trang nhà
tao, vậy mà hỗn hỗn là!
Nghĩ cho cùng thì cũng tại tao nữa K. ạ, tại tao hiểu những gì nó lẩm bẩm nên
mới nên chuyện. Nó cứ tưởng chắc tao mới qua nên tiếng tăm không rành, cứ yên
chí sủa phứa lên, lâu lâu lại dòm chừng xem tao làm ăn ra sao. Cái nhìn soi mói
ngột ngạt đến độ làm tao chia trí, mất bình tĩnh khứa luôn dao vào tay, ri rỉ
một chút máu thôi, tao băng lại liền. Thế mà nó tru tréo lên nào là "coi chừng
bánh dính máu mất vệ sinh ...", lại còn hỏi xéo tao là có bị Sida không, khách
hàng ăn bánh mà có chuyện gì là tao lãnh đủ ..v..v..
Ừ, thì vẫn biết là nó hoàn toàn có lý, tao cũng công nhận, nhưng mà K. ơi, tại
sao nó lại giở cái giọng cáu kỉnh như thế ra với tao, hả? Tao thù oán gì với nó
cơ chứ? Hôm đó đi làm về, mày biết không, tao khóc một trận thỏa thuê rồi nuốt
cơn tủi thân xuống, tự cho là tại mình quá nhạy cảm nên bi thảm hóa sự việc, chứ
khối người bằng cấp cả đống ra mà vẫn gặp nhiêù tình huống còn ê chề hơn chán
vạn lần, mình đã là cái thá gì nào? Tao không được quên : bây giờ mình là công
nhân quèn, thiên lôi chỉ đâu đánh đó, cứ nhắm mắt lại thi hành đúng cho xong
chuyện, nghĩ ngợi lắm chỉ mệt tâm mình thôi, chả ích lợi gì hết.
Thế là sáng sớm hôm sau, tao lại hăng hái đi làm, "Guten Morgen" con bé mặt mẹt
như bình thường mặc dù nó không thèm bonjour lại. Kệ, chả sao hết, nó ừ hử hay
không ừ hử thì bà đây cũng cóc cần!! Nhưng mà K. ạ, cuộc đời không phải lúc nào
cũng suông sẻ như mình mong đợi, và muốn sống yên phận nhiêù khi cũng không phải
dễ. Hôm đâý tao mới thấm thiá cái nghĩa Mobbing hơn ai hết.
Con mặt mẹt tự dưng buổi sáng hôm âý lại
chỉ định tao xếp bánh vào mâý cái khay 1m x 0,5m thay vì xếp vào cageots như mọi
khi. Xếp đầy bánh xong rồi thì đem từng khay bỏ lên cái kệ sắt có chia tầng. Mỗi
một khay đầy bánh như thế, nó nặng như cái cùm vậy đó K. ơi! Tao ráng bậm môi
lâý tấn, bưng hơn chục cái khay chất đầy mâý tầng ở dưới trước, còn những tầng
cao quá đầu tao, tao bảo tao chiụ thua, không với tới mà bưng cũng không nổi
(ước gì lúc đó tao là lực sĩ chuyên môn tập tạ, K. nhỉ). Nó bảo lâý cái bục trèo
lên mà đẩy cái khay vào, tại sao người khác làm được mà tao lại không làm được ?
Nó nói xỏ tao đâý mà, tao biết.
Tao lẳng lặng lâý cái bục ra, bưng cái
khay trèo lên và rồi thì ... tự dưng tao thâý tao đang nằm sõng xoài dưới đất,
khay đi đằng khay bánh đi đằng bánh, văng tung toé khắp nơi. Đâù tao thì đập vào
chân cái kệ sắt đau như trời giáng, tưởng long óc rồi chứ.
Nhưng đau nhất là gì K. biết không? Là khi
tao lồm cồm ngồi dậy nhặt từng cái bánh xếp vào lại cái khay như cũ, định trèo
lên cái bục đẩy khay vào mâý cái tầng, thì con bé mặt mẹt chạy a thần phù tới,
không thèm hỏi han xem tao té có sao không, giựt cái khay bánh đem ngay ra cái
thùng rác, démonstratif, trút hết bánh đổ đi. Còn thòng thêm vài câu chói tai
nghe mà rợn tóc gáy, đại khái như : "dân tộc tao văn minh không ăn đồ rớt dưới
đất, mày cho khách hàng ăn những cái bánh này vô, họ mà bị làm sao là mày chiụ
trách nhiệm đâý ...".
Đồng ý là nó lại hoàn toàn có lý. Again. Nhưng nó mắc cái chứng gì mà hằn học,
mà kiếm chuyện với tao hoài vậy, tao hỏi mày ? Tại sao chứ, hử ?.
Tới lúc đó thì tao biết là tao không thể làm chung với nó được nữa rồi. Thế là
tao xăm xăm đi ngay lên bureau ông chef chính xin nghỉ liền. Không đắn đo, không
tiếc nuối. Có một cái gì đó buộc tao phải làm như thế, không đừng được .
Những ngày sau đó, trong khi ngồi mắt mở rõ to, tai vểnh thật cao nghe ngóng xem
có cái công việc gì coi bộ hợp với khả năng (hạn-hẹp) của mình không, tao làm
bánh bao, há cảo và vài món bánh Việt Nam bỏ mối cho những người quen và một vài
tiệm Á châu trong tỉnh.
Chả lời lóm là bao K. ơi, chỉ cốt để tao có cảm tưởng là tao cũng làm ra tiền,
thế thôi. Để cái ý nghĩ "ăn không ngồi rồi" đỡ đè nặng. Với lại, loay hoay cái
chân cái tay như thế thì cái đâù cũng đỡ mệt, đỡ suy nghĩ lung tung, tại lắm khi
tao tưởng sắp có thể khóc thét lên được vì nhớ "bên nhà", mày ạ. Nhưng nguyên
một năm trời cứ ngồi chờ sung rụng như thế mãi, phát khùng lên được âý chứ,
dépression nặng.
Thế rồi Ông Giời ông âý cũng cười với tao, K. à. Chắc ổng nghĩ, ổng thử lửa con
bé như thế là đủ rồi, hành hạ thêm ít lâu nữa không chừng tao điên thật mất. Ổng
bèn khêù cái đơn xin việc tao nộp đâu từ hồi đời tám tỏng ra, kêu tao lên trình
diện và chia việc cho làm ngay lập tức.
Tao được lãnh công việc đem về nhà làm,
tiếng Ðức kêu là Heimarbeit, đúng như ý tao mong muốn. Thế là chả sợ bị ai dòm
ngó, không sợ bị ai kèn cựa. Chỉ cần làm hàng xong cho kịp rendez-vous ghi trên
giâý, đem vô hãng giao, rồi lâý hàng mới đem về nhà làm tiếp.
Hàng đây có nghĩa là những cái puces nhỏ tí tẹo, có công dụng là để dẫn nhiệt,
tao phải gắp bằng pincette để ráp lại với nhau rồi ấn cho chặt. Những cử động
đêù đêù, cố định, chỉ cần điêù tiết mắt một chút để đừng gắp nhầm, tay dập máy
phải đêù đặn, thế thôi. Chỉ có cái hơi phiền là những khi hàng nhiêù mà ông chef
lại cho quá ít thời gian để làm, tao phải ngồi liền tù tì suốt ngày suốt đêm
không kịp thở. Nhiêù lúc chỉ mong ông Xã Xệ đi làm về là xuống "ca" bắt ổng thế
chỗ để còn vào bếp cơm nước. Mà những ngày như thế tương đối cũng nhiêù. Nhưng
được cái là, làm nhiêù thì ... tì cũng nhiêù, nên ... cũng đặng đặng, không dám
kêu ca gì ráo trọi, lại còn khoái nữa !
Tao chả mong ước gì hơn là cuộc sống cứ bình thường như vậy hoài. Chỉ xin có
nhiêu đó thôi, vậy mà Ông Giời ổng cũng không cho K. ơi. Miệt mài đúng 13 năm
chưa bao giờ nghỉ phép thường niên và những ngày cuối tuần hay lễ lạc trong năm
cũng vẫn ngồi lụi hụi gắp gắp dập dập, hồi đâù năm nay hãng nó giải tán khâu
Heimarbeit, cho tao ra rià, đã có robot thay thế !!!
Sững sờ, mày ạ. Đau quắn ruột, mày ạ.
Mâý tháng đâù mới nghỉ làm, mày biết không, tao cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn như người
mất hồn vậy đó. Uống Témesta rồi mà đêm vẫn không tài nào ngủ được, thế là
tension tăng ào ào (tao bị hyper cả chục năm nay, hồi mới ménopause) nhất là cái
chân bên phải chớm bị arthrose, nhức muốn khùng luôn. Tao biết, lỗi tại tao, mea
culpa, lỗi tại tao mê tiền quá, tham công tiếc việc quá, cứ ngồi cặm cụi làm
miết, không chiụ đi tới đi lui nên bây giờ mới ra nông nỗi. Tai hại nhất là khi
nào công việc càng stress, tao hút thuốc lại càng nhiêù hơn nữa. Ðúng là cái
vòng lẩn quẩn ! Rõ chán !
Bây giờ thì đỡ nhiêù rồi K. ơi, đâù óc tao quân bình trở lại rồi. Từ hồi đi Việt
Nam về, lần đầu tiên sau 17 năm, tao thâý chả cần phải uống thuốc men gì nữa,
thỉnh thoảng cái chân đòi vài miếng Salonpas, thế thôi. Nhất là từ khi tao thâý
thằng cháu Xù thi tuyển đậu vô trường Ðại Học nghành Graphic & Design mà nó ưa
thích, tao như nhẹ hẳn cả người, mặc dù nó đi học xa cả 200 cây số, lo ghê lắm
và cũng nhớ nó nữa (có một mống một, không lo sao được, nhỉ?) Năm nay cháu 24
rồi mà vẫn nhõng nhẽo mẹ ghê lắm cô K. ơi, week-end nào cũng lái xe chở một núi
quần áo dơ về cho mẹ giặt, và để được mẹ hâù món ăn Việt Nam chứ "gặm bánh mì và
Pizza hoài, khô khan quá xá chời, chỉ thèm phở hay bún thang thôi!" ...
Voilà, gia cảnh hiện giờ của famille tao nó như thế đâý.
Tao tóm tắt nhé :
1 - ông Xã Xệ nhà tao, tuổi con Trâu, vẫn ngày ngày khoác cái cày vào cổ trả nợ
áo cơm (nhà cửa nữa chứ) rồi về nằm khoèo trước Télé lim dim dưỡng sức để ngày
hôm sau kéo cầy tiếp. Xương cốt răng cỏ đã bắt đâù lỏng lẻo với thời gian. Từ
khi ổng bỏ thuốc lá, hồi Tết năm ngoái, ổng mập lên hơn 8kg. Độ râỳ cái bụng
trống châù của ổng coi bộ gần đọ với cái của tao được rồi (ngày nào tao cũng
được nghe điệp khúc: - "Cái quần này hả? chui vô hết lọt rồi, làm ơn lâý giùm
cái khác đi, nhé!").
2 - thằng cháu Xù, tạm thời yên chí trong vòng 4 năm nữa, sau đó tính sau ....
3 - còn tao thì, trong khi chờ đợi khoá chuyển nghề của Sở Lao Ðộng (tao vừa nộp
đơn xin đi học khoá Computeur), tao chỉ biết ngồi trước cái máy đọc tin tức cán
chó cán mèo ở khắp nơi trên thế giới. Ngồi riết ghiền luôn!!! Mày bảo tao còn có
thể làm cái quái gì khác bây giờ, hử ???
Thôi, tao stop. Viết đến đây, tự nhiên thâý nặng nề sao đâu, trong lòng.
Chả hiểu tại sao.
Deux bisous sur chaque joue mày nhé, à ton homme aussi. T´aime bien.
Tao ,
PF. Nov. 2002
Ý kiến, Phê bình xin
gửi về : bichvan@khoahoc.net
Trở về Trang Chính |