|
Hồi
mới „khăn gói quả muớp“ buớc sang Hoa Kỳ, cũng tính bon chen đi
làm nghề „gõ đầu trẻ“ như truớc khi lên đuờng Mỹ du, nên mới hỏi
thăm một ông bạn đang làm nghề „Kao sơ lơ“( nghề cố vấn) ở một
truờng nọ. Ông bạn nhìn kỹ thân hình H.O mình xong rồi mới nói:
-Ông
có mấy lá gan mà chịu chơi dậy? Ở bên này không có nghề „gõ đầu
trẻ“ như ở quê mình đâu, chỉ có „tự gõ đầu thầy“ thôi.
-Sao
vậy? Nói chi nghe lạ rưá?
Ông
bạn thủng thẳng nói:
-Thiệt ra thì cũng chẳng có gì đáng sợ, chỉ có một lô luật lệ
ràng buộc thôi. Ông mà lạng quạng là bị tai nạn, hay bị ăn đạn
ngay. Trẻ nó đưa ông ra tòa, bên này gọi là „xu“ đấy, toà bèn gõ
lên đầu ông vài niên. Ông đã ngôì gỡ lịch mấy cuốn rồi, bây giờ
lại muốn thêm mấy chục cuốn nữa thì nhào dô!
Nghe
nói mà hãi hùng, đành cáo lui. Nhưng vẫn chưa tin, lại kiếm một
anh cố vấn nữa, anh nầy nói rõ ràng hơn:
-Này
nhé! Dậy học bên này rất khác biệt với dậy ở quê mình.
Nhất là vấn đề ngôn ngữ. Chẳng may ông nói lộn
chữ làm học trò hiểu lầm, nó về nói với bố mẹ nó, thế là ông ra
toà. Ở đây không có chiêú nên không phải vác chiếu, nhưng lại có
còng cuả cảnh sát, nặng hơn nhiều. Lại còn những cử chỉ cuả ông,
đôi khi ông ngụ ý một đằng, nó lại hiểu ra một kiểu, thì nguy
lắm. Những cử chỉ cuả ngón tay, ngón chân rất quan trọng. Rồi
ông ta cuời:
-Nhưng nói vậy mà không phải vậy, không phải
muốn hù ông cho hết can đảm. Nếu ông muốn dậy học thì ông nên
dậy Đại học, đừng dâỵ Trung Học, vưà phải đối phó với hoc trò
vừa với truờng.. Mệt lắm đấy! Rất nhiều thầy cô bỏ cuả chạy lấy
nguời rồi!
Nghe mấy ông cố vấn này tả oán, nản quá, đành
bỏ cuộc. Nhưng sau này, càng nghe nói về những bí hiểm « thâm
cung » cuả mấy truờng học, càng tò mò muốn biết cái chi đang xẩy
ra đàng sau những cánh cổng đóng kín kia, xem con cháu mình học
hành như thế nào, nên nghiên cứu kỹ, thấy nghề dậy học này khó
khăn thiệt, nhất là với dân H.O, nhưng không lẽ dân tị nạn ta
chịu thua sao, nên nộp đơn xin thi Sư Phạm, xong là làm đơn xin
đi dậy. Nhờ thế mà hiểu đuợc đôi điều về cách dậy học ở bên Mỹ
này, và cố viết ra cho bà con có một cái nhìn sơ sơ về lớp học
để hiểu tại sao con mình giỏi hay hư, tốt nghiệp hay dở dang.
1-Học sinh giỏi hay dở là ở chính mình: Cách dậy
học bên này « quái » lắm. Khi đi học Sư Phạm (Teaching
Credential), đuợc huấn luyện rằng: đừng giảng bài nhiều, đừng
nói lắm (Don't lecture! Don't talk much!) mà phải dùng sáng kiến
thật nhiều. Cho nên vào lớp, thầy cô chỉ giảng vưà phải, còn lại
bắt học sinh đọc sách lấy. Có những lớp, ông thầy, bà thầy cho
học sinh đọc sách một mình (silent reading) cả nưả tiếng đồng
hồ. Đưá nào học chăm thì lấy sách ra đọc thiệt, đưá nào luời thì
đọc báo, đưá nào mệt thì lăn ra ngủ! Ông thầy cũng mặc kệ! Khi
thầy giảng bài, thì tuỳ ông thầy, bà thầy dữ hay hiền. Dữ thì
không cho học trò ngủ gật. Hiền thì mặc kệ nó gục đầu xuống bàn,
miễn là đừng ngáy to thì thôi! Làm bài ở nhà cũng thế. Làm xong
thì nộp cho thầy, không nộp thì trừ điểm, chứ thầy không la mắng
gì và cũng chẳng hỏi tại sao. Chỉ có những học sinh chăm chỉ thì
cứ tỉnh queo ngồi học một mình, không chơi với ai và cũng không
coi các cuộc chuyện trò bên cạnh có ảnh huởng gì đến bài mình
học. Vậy, bố mẹ nào có con học giỏi, đuợc « straight As », nghiã
là toàn điểm A không thôi, và đuợc giấy khen thuởng thì nên
thuơng chúng nhiều hơn vì chúng là dân « học sinh thứ thiệt »
đó! Chúng đã tự mình gồng lên và học trong một môi truờng tùm
lum tà la nhiều hình ảnh « xếch xiếc » cũng như những guơng
xấu.
2- Ít kỷ luật gắt gao: Nhiều thầy cho học sinh
chơi bài tây trong lớp tỉnh bơ. Trong khi thầy giảng góc này,
thì góc khác tụ tập năm sáu đưá, lấy bài ra chơi! Chỗ này nói
chuyện ì xèo, chỗ kia đánh cờ carô! Mấy đứa con gái lớp 9 đến
lớp 12 thì cứ tàn tàn lấy guơng luợc ra tô môi son, đánh phấn!
Vaì đưá khác lại lôi « snack » ra đớp nhồm nhoàm! Chuyện trò
trong lớp thì chỉ nói về « boy friend » với « girl friend» mà
thôi. Thầy giáo Việt bực mình nhất là cách đi « toa lét », một
số truờng cho phép học trò tự nhiên đi ra, không cần hỏi xin
phép gì cả! Một số truờng khác có bắt học trò phải cầm miếng bià
cứng có vẽ cái « toalét » như tấm giấy chứng minh nhân dân vậy,
một truờng bắt học trò mang theo một cái « bô » bằng nhựa nho
nhỏ làm dấu hiệu là đi tiểu! Đến trễ khỏi cần chào hỏi, chỉ cần
đưa ra một tờ giấy cuả văn phòng cho biết là trò đó đi trễ. Trò
lừng lững đi vào lớp, chả cần nói một câu xin lỗi nào! Có truờng
cấm nói chuyện trong lớp, có truờng lại cho phép nói thả dàn.
Thuờng thuờng thì lớp nào cũng có video để chiếu phim ầm ĩ cho
học trò khỏi ngủ gật.
3-Dục tính (sex) không phải là vấn đề cấm kỵ.
Học trò đuợc học về « sex » rất kỹ, nên rành sáu câu vọng cổ.
Các lớp lớn lại dậy thêm về cách làm thế nào để khỏi bị « bồ »
hiếp dâm! Tỷ lệ cho thấy là cứ 1 trong 5 em trai bị bạn gái tấn
công tình dục, trong khi cứ 1 trên 2 cô bị bạn trai làm bậy. Mấy
em gái ăn mặc hở hang, khiêu gợi dữ dội, không thua gì màn ảnh.
Nhưng điều quái đản là trong khi truờng cho tự do cặp bồ, hôn
hít, sờ mó ngoài hành lang thoải mái, có em trai ấn bạn gái vào
góc kẹt mà... nựng, thì lại cấm triệt để việc làm phiền về tình
dục (sexual harrassment). Huýt sáo, chỉ trỏ, nói bậy, đứng chắn
đuờng, phê bình mông hay ngực con gái, giật « xú chiêng », vỗ
mông, giơ ngón tay giữa.. là những hành động có thể đưa đến toà
án! Thầy giáo không đuợc đụng đến nguời học sinh, dù nam hay nữ,
nếu phải đụng chạm vì lý do khẩn cấp thì phải có nhiều nguời
đứng coi. Thầy hay cô không bao giờ đuợc ở lại trong lớp với một
em nào riêng rẽ. Một khi mà có em nào, vì mến mình mà thố lộ
chuyện « sex » cuả mình thì phải báo ngay cho Hiệu Truởng hoặc
Cố vấn cuả truờng. Thấy học trò có hành động « sex » với nhau mà
duới 14 tuổi thì buộc phải báo cáo, bất kể là chuyện đồng thuận
hay bị ép buộc. Nếu thầy không báo, thầy sẽ bị .. tù! Luật lệ
tuy vậy mà chẳng ai sợ vì chỉ khi nào có ai buồn bực mà thưa
kiện thì mới có chuyện, còn không thì cứ tự do! Nhiều em trai
Việt mặt còn búng ra sữa mà cũng hôn hít bạn gái như điên. Có
những em gái Việt buổi nào cũng kiễng chân hôn tên bạn cao kều
truớc cửa lớp rồi mới chịu chạy vào lớp! Nhiều đưá xin phép thầy
đi « toalét » để chạy ra ngoài hôn thằng bạn trai lớp bên cạnh!
Vài cảnh chuớng mắt hơn nhưng nhiều ông thầy vẫn làm ngơ, như
một em gái ăn mặc rất hở hang, quần gần tụt xuống mông, đang
ngồi trên ghế, thì một tên bạn trai học cùng lớp chạy vào, leo
lên trên đùi em gái theo kiểu cuỡi ngựa, rồi ôm nhau ngay truớc
mắt ông thầy! Trông mà khiếp quá! Làm sao mà không đi đến nhà hộ
sinh cho đuợc! Giờ ra chơi, các em tha hồ nói bậy. Một em gái
mặt đỏ tiá tai, vưà đi trong hành lang vưà gào lên mấy câu tiếng
« F. » bên cạnh các cặp vưà ôm nhau vưà đi tới đi lui. Trong
lớp, bên cạnh những chồng sách học có những cuốn « Teens,
Cosmopolitan... » với những câu hỏi về tính dục đuợc trả lời
thoải mái, từng chi tiết.
Nói chung, tính dục đuợc thả lỏng, bởi vậy,
những gia đình có con em đi học, nên theo dõi và dậy con phải kỹ
luỡng hơn những cuốn sách đó, những tấm guơng hư hỏng đó, kẻo
làm bà nội, bà ngoại sớm quá, thì mệt mỏi vô cùng. Nhiều gia
đình không cho con em học lớp dậy về sinh lý, nhưng không biết
rằng chúng có « thầy » ở ngay bên cạnh! Kỷ luật thì tuỳ truờng,
nên học sinh có thể hư mà gia đình không biết. Gia đình đừng
« bán cái » cho nhà truờng mà có ngày đổ nợ! Truờng học Mỹ thì
tạo rất nhiều điều kiện cho tụi nhỏ học hành, nhưng hay hay dở
thì nhờ ở số mệnh. Chẳng hạn với những đưá nhỏ hư, không chịu
học, hoặc bị tâm thần, thì truờng sắp xếp cho học riêng, một lớp
chỉ có vài em! Lại có thêm các phụ giáo nữa. Có lớp chỉ có 6 học
trò mà một thầy chính, và ba thầy phụ! Phí tiền vô cùng! Có
những em bị tàn tật, nói không đuợc, phải ngồi xe lăn, nếu mà đi
học thì nhà truờng phải cấp cho em một thầy giáo suốt ngày theo
em để ... đút cơm, chứ không để học, vì em có nghe đuợc đâu, có
nói đuợc đâu? Em lại học chung với những đưá « mất dâỵ » khác,
những em bỏ học đi hoang đã rồi về, những em gái mới 17 tuổi,
học lớp 11, mà khều thầy xuống để khoe hình hai đưá con gái cuả
em: « Thầy xem, con em có đẹp không? » Trong khi hỏi em có biết
phân biệt túc từ và trạng từ ra sao không, thì em bĩu môi, nói
em hổng biết! Có những em gái mà thầy không bao giờ dám nhìn
thẳng vào em mà trả lời, vì em mặc áo thiếu vải quá, lỡ vô tình
mà tia mắt thầy đi lạc thì ...eo ôi! thân bại danh liệt có ngày!
Học trò bên này ghê lắm, vui thì không nói gì, ghét thì tố cáo
một câu là thầy chết lăn. Có một thầy mới dâỵ, thấy học trò phá
phách quá, bèn viết tên mấy đưá hư lên bảng, bên cạnh mấy đưá
ngoan. Mấy tên hư kia, bực mình, bèn về nói với bố mẹ là thầy
gọi nó bằng « con bò », thay vì gọi tên. Bố mẹ tên mất dâỵ kia
bèn thưa với truờng. Truờng lập tức cho thầy đi chơi chỗ khác.
Sau này, hỏi ra mới biết là thầy chỉ nói nó: Ngồi xuống! (Sit
down!) Nó về méch bố là thầy nói nó là « You're Cow! »
Thôi, càng nói càng run. Bây giờ mới biết tại
sao hai ông bạn kia lại nói không có nghề “gõ đầu trẻ” mà chỉ có
nghề “tự gõ đầu thầy”. Ở xứ Mỹ này là phải phấn đấu chết bỏ, cha
mẹ phải chiến đấu với truờng đời vì con, thầy cô giáo phải chiến
đấu với.. luật lệ tá hoả tam tinh, ngoài ra có vài thầy cô còn
phải chiến đấu với.. bản thân mình đổ mồ hôi hột nữa! Dù sao thì
cũng cố “truyền thông” cho bà con mình biết vài sự kiện bên kia
cánh cửa truờng để mà bảo vệ con mình cho tốt.
Chu Tất Tiến.
Ý Kiến, Phê bình xin gửi
về :
chutattien@khoahoc.net
Print this site

Trở về Trang Chính |