|
Từ
hồi mà „thế hệ thứ nhất“ còn học tiểu học, câu „học ăn, học nói,
học gói, học mở“ đã thuộc nằm lòng. Rồi tiếp tục lên học các lớp
trên, lại được thầy cô giáo nhắc nhở liên tục qua các lớp về
„Công Dân Giáo Dục“. Những tưởng càng lớn tuổi, thì kinh nghiệm
càng cao, và càng cư xử đúng đắn hơn, làm gương cho các thế hệ
tiếp theo, thê hệ „một rưỡi“ và „hai, ba..“ trên xứ Mỹ này.
Nhưng tiếc thay, hình như lại có câu „càng già, càng lẫn“, cho
nên những cách xử thế của „thế hệ thứ nhất“ trong xã hội văn
minh này có nhiều điều „lẩm cẩm“, khiến bắt buộc phải viết ra,
để những người lớn tuổi cùng nhau suy gẫm.
Trong
câu ngạn ngữ trên có tới bốn cái điều phải học, nhưng „học gói,
học mở“ thì không cần thiết lắm, ai muốn mở thư mà sợ bột
Anthrax thì cũng biết cách mở từ từ, còn không biết gói, thì có
thể kêu mấy đứa con gói giùm. Chỉ có hai cách học „Ăn và Nói“ là
cần phải nhìn lại, kẻo „quan (khách) trên trông xuống, người ta
(bản xứ) trông vào“ thì kỳ cục lắm. „Người ta“ có thể vơ đũa cả
nắm, đánh giá cả cái cộng đồng mình là chưa nhớ thuộc lòng câu
cách ngôn trên, mà đối xử với chúng ta kém lịch sự đi.
Chẳng
hạn như „học ăn“ ở mấy bàn tiệc cưới nhé! Ở xứ Mỹ này, chả có ai
thèm ăn mà không được ăn, ngược lại, nhiều người nhìn thấy bàn
tiệc đầy những món mỡ thì ngao ngán vô cùng, nhất là những ai
quen biết nhiều, cứ được mời đi ăn tiệc hoài, thì hãi lắm. Vậy
mà, có nhiều vị thấy bưng đồ ăn ra là „tranh thủ“ ăn trước như
chớp! Những món có xương như tôm hùm, cua hấp, cá chiên, thì bị
cầy xới, lật lên đập xuống vù vù, chọn miếng ngon, miếng nạc mà
gắp cho vợ, cho chồng, và cho mình trước, chẳng cần nhìn đến ai.
Bàn tiệc còn đang tàn tàn, nhâm nhi, chưa ăn xong, đã vội kêu
„Tu Gô“ rồi vét lấy vét để, trông mà ớn lạnh! Rồi đã đến trễ,
nhưng lại về sớm, chưa kịp cắt bánh chia vui với gia đình hai
họ, đã vội vã „dọt“ về. Nếu ở xa, phải về sớm thì không nói chi,
nhưng nhiều người chắc cũng ở gần, mới vừa thấy cắt bánh, đã kéo
nhau về ráo, để bánh cưới cắt xong thì bầy la liệt không có
người ăn, phải vứt vào thùng rác! Thái độ đi trễ về sớm này
chứng tỏ cho hai họ thấy sự vô tâm của mình, ăn cho xong nợ rồi
„dọt“ lẹ! Nhiều vị chủ trương „Đánh mau, đánh mạnh, rồi rút“, y
như trong các trận đột kích vào vùng xôi đậu ngày xưa!
Lại
thấy tại một vài cuộc ra mắt sách, tác giả chỉ mong có người ở
lại đến phút chót cho đỡ buồn... cho tiền in ấn, thì có nhiều vị
đến lơ đãng nghe ngóng, liếc trái, liếc phải vài giây, rồi ra
quầy bánh ngọt, bánh mặn cầm bánh ăn xong là chuồn! Có hôm, tác
giả chơi đẹp, để bánh ăn từng phần trong các hộp trắng trắng,
mong người tham dự ở lại cùng ăn với nhà... viết sách, nhưng
nhiều vị bưng cả hai, ba, bốn hộp ra xe rồi mở máy tàn tàn ra
đi, để cho „nhà văn“ kia biến thành „nhà dzăng“ luôn! Rầu quá
cho cách „học ăn“ của người mình!
Đến
việc „học nói“ thì cũng „buồn năm .... mươi phút!“ Người ta hay
nhắc câu „nói dai, nói dài, nói dở, nói dô diên“ để nhắc nhở
những người thích nói nhiều, trong bàn tiệc, trong các cuộc hội
thảo, và nhất là trong các dịp lễ, các cuộc ra mắt sách, hay
tại tiệc cưới... Thế nhưng, cái mục „mi-cờ-rô“ bị dính vào tay,
rồi gỡ không ra được lại xẩy ra quá nhiều, khắp nơi nơi. Nhiều
vị cứ lên diễn đàn là y như mở máy nói thao thao bất tuyệt, nói
đến nỗi mà người nghe phải che miệng, ngáp lấy ngáp để. Nói hay
mà nói nhiều thì cũng gây chán ngán cho cử tọa, nữa là nói dở!
Các cụ có nhiều thành ngữ để tả việc nói nhiều và nói dở này
như: „Nói như điên!“, „Nói nhiều đến nỗi miệng không kịp mọc da
non“, „Nói như tháo cống!“ „Nói như đấm vào tai“... Với các vị
phu nhân mà mắc bệnh này, thì có câu „Đàn bà nói dai“, „ Nói như
xé lụa“, „Nói như quạ mổ(?)“, „Nói riết, điếc tai“...
Nhiều
vị lão thành, ai cũng biết là không rành tiếng nước người, nếu
có dùng tiếng Việt trong các tiệc cưới, hay dịp hội họp chi đó,
cũng không ai chê trách. Nhưng nếu ráng nặn ra vài câu tiếng
Anh, tiếng U với đầy „ách xân“ thì rất kỳ cục! Tiếc thay, có
nhiều vị cứ muốn chứng tỏ với con cháu sự cố gắng học hành của
mình, nên chơi nguyên một trang giấy bằng tiếng Mẽo, khiến người
nghe nửa thương hại nửa buồn cười, vì chả ai hiểu chi cả với sự
phát âm đứt giọng, giữa chừng thì ngừng lại để tìm tiếng... như
thế. Lại có bậc sinh thành, nhân dịp cưới con, làm luôn vài
trang giấy thơ thẩn cho dâu, cho rể, cho họ hàng đôi bên...
khoảng nửa tiếng, làm khách ngáp gần sái quai hàm!
Có vị
lại chẳng biết mình đứng ở đâu, đang trong dịp hội này, lại nói
đề tài khác, hoàn toàn lạc lối, chẳng ăn nhậu gì với mục đích
của buổi họp nữa. Đang gây quỹ cứu lụt, lại giảng về cách sống
cho đáng sống! Đang hội thảo về Tương lai Việt Nam, lại làm một
bài về „quên quá khứ, để hòa hợp hòa giải“! Đến chia xẻ với
người quá cố, hoặc để nhận xét về cuốn sách của ai đó, lại tuôn
luôn một tràng tiểu sử của .... chính mình! Bắt đầu bằng chữ
„Tôi“ và kết thúc cũng bằng chữ „Tôi“ cho thật nghiêm chỉnh,
quân bình! Hình như những vị này, lúc nào trong đầu cũng lẩn
quẩn về đề tài đó, nên gặp cơ hội là vồ lấy cái „micờrô“ sổ hết
ruột gan ra cho nhẹ người! Nói gì cũng được, nói gì cũng là tham
luận... mà không lắng nghe những câu lẩm bẩm bên dưới :“Ơ hay!
Nói cái gì vậy? Lạc đề! Lạc đề!“
Cứ
như vậy, thì vấn đề „học ăn, học nói“ của người mình vẫn còn
nhiều điểm chưa được hay lắm, chưa chứng tỏ đuợc với người ngoài
là dân Việt mình cũng lịch sự, văn minh như ai. Đã „mặc“ đẹp
(trừ vài trường hợp lẻ tẻ, mặc đồ bộ bà ba, đội nón lá ra khu
Bolsa), còn cần phải thể hiện nét đẹp văn hóa trong vấn đề „ăn“
và „nói“ nữa, mới mong được sự trọng nể của người bản xứ là dân
tộc rất thận trọng trong việc „ăn, nói“, nhất là việc xuất hiện
trước đám đông. Bài nói nào của người Mỹ cũng được gọt dũa, cân
nhắc kỹ lưỡng, bởi họ rất sợ bị „xu“ (kiện), còn một số người
Việt ta thì còn „ầu ơ dí dầu“ cho đến bao giờ mới thể hiện được
chất văn hóa trong vấn đề này?
Chu Tất Tiến.
Ý Kiến, Phê bình xin gửi
về :
chutattien@khoahoc.net
Print this site

Trở về Trang Chính |