|
Ở mấy
xứ văn minh, thanh niên thiếu nữ thường bị lôi cuốn vào chuyện
„đết tinh“ (dating) tức là đi đến chỗ hò hẹn để „cặp bồ“. Đây
không phải là chuyện cá nhân như mấy người Việt mới qua Mỹ tưởng
mà có tính cách trào lưu công cộng, bởi vì hầu như trong tất cả
các báo chí dành cho thiếu niên còn dưới tuổi 17, đều có những
mục dậy về cách „cặp bồ“. Chính ngay tại các trường Trung Học
cũng tạo ra nhiều cơ hội cho các học sinh „cặp bồ“ với nhau nữa.
Bởi vậy, cha mẹ Việt ở đây, đa số đều nhức đầu, thậm chí kinh
hoảng đến mất ngủ, chỉ vì con gái đến tuổi dậy thì rồi. Một số
khóc âm thầm, lặng lẽ đến tiêu hao cân lượng, số khác thì chỉ
biết thở dài, rồi mặc „đời cua, cua máy; đời cáy, cáy đào“. Một
điều phân biệt rõ ràng là chuyện lo lắng chỉ xẩy ra với con gái
mà thôi, còn nếu có con trai đi hẹn hò thì cha mẹ ít lo lắng, và
có thể coi như không có gì, mặc dù ảnh hưởng của việc bồ bịch
với con trai cũng không ít như học kém đi, vắng nhà nhiều hơn,
ít tâm sự với bố mẹ, rồi có thể „tung cánh bay, tìm về tổ ấm“
nào đó, dở dang việc học hành. Tuy nhiên, kết quả này cũng ít
xẩy ra, và thường thì không quan trọng. Cho nên trong bài này,
người viết chỉ nói về chuyện „đết tinh“ với mấy cháu gái mà
thôi.
Theo
một thống kê của Oprah, thì cứ 5 cô nhí đi cặp bồ, có tới 4 cô
bị lạm dụng! Chỉ một cô thoát nạn vì lý do hên xui nào đó. Có
nghĩa là trong số 100 ngàn cô tới tuổi bồ bịch, có 80 ngàn cô
có vấn đề cần kêu cứu. Nhưng trong 4 cô bị lạm dụng đó, có tới
hơn 3/ 4 các cô im lặng, chấp nhận hậu quả, không kêu cứu,
không giải tỏa tâm sự với bố mẹ hay cô giáo hay bạn bè. Có nghĩa
là trong 80 ngàn cô bị lợi dụng đó, hơn 60 ngàn cô im re. Khoảng
một ngàn cô phá thai. Khoảng ba đến bốn ngàn cô trở thành bà mẹ
trẻ, bỏ học ngay, hay quăng con cho ông bà ngoại nuôi rồi tiếp
tục đi học, hoặc đi làm. Con số này khá lớn, nhưng vì xã hội
Mỹ là xã hội mở cửa tuốt luốt với tất cả các cô nhí có bầu, bỏ
học, bị uýnh, bị bỏ rơi... nên chuyện thường ngày xẩy ra giống
như chuyện dài Nhân Dân Tự Vệ vậy. Các chương trình „to-óc sâu“
(talk show) trên truyền hình có dịp để phỏng vấn các cô dài dài.
Điều đáng sợ cho các bậc cha mẹ Á Châu là nhiều cô bé Ô Mai lên
đài Tivi còn gân cổ lên, cười cợt, coi chuyện đó như chuyện đùa!
Bởi
vậy, cha mẹ ở đây cần lưu ý hai chọn lựa sau: Hoặc là cho con
gái đi „đết tinh“ để chúng khỏi lầm bầm là cha mẹ lạc hậu, rồi
giận hờn, rồi đóng cửa phòng, câm nín. Hoặc là cho con đi rồi
thắc thỏm, mất ngủ, lo âu, thở dài, sau đó là những ngày tháng u
sầu, trầm mặc, nếu có hậu quả không hay.
1-Không cho con đi:
Nếu
không muốn cho con đi, cũng dễ thôi. Chỉ cần sắp xếp một buổi
ngồi xuống, nói chuyện với con về những hậu quả của việc „đết
tinh“ này. Lợi và Hại phải được phân tích thật đầy đủ. Lợi: con
sẽ có những ngày tháng vui, nếu gặp đúng người tốt, việc tốt
(Mr. Right). Nói là „những ngày tháng vui“ là vì 99% những cuộc
bồ bịch này sẽ chấm dứt không sớm thì muộn. Chuyện tình con nít
chóng qua như bóng mây. Nay mai, lên Đại Học, sẽ gặp người khác
từng trải hơn, sẽ quên cậu bé „tin“ kia rất dễ dàng. Chỉ 1%
những mối tình non trẻ này sẽ thành vợ chồng thực sự. Có bồ thì
bạn bè không chê là „nhà quê“. Có bồ cùng học bài thì vui vẻ
hơn, học hành thoải mái hơn, dễ có điểm cao hơn. Còn Hại? Quá
chừng chừng. Con-trai-con-nít thường hay ghen hờn vớ vẩn, không
được thỏa mãn thường đi nói xấu với bạn bè khác, sẽ kể chuyện
hai đứa làm gì cho toàn trường nghe, có thể hành hung, xô đẩy,
giật tóc, ném đồ vật vào người, gào thét um xùm, dọa tự tử, dọa
giết người, bỏ học, uống ruợu, hít chích... Nếu bồ bịch mà không
trở ngại vì nhũng điều trên, cũng trở ngại về việc học hành. Đầu
óc lu mờ hết rồi, lấy tinh thần đâu mà học nữa? Đang học giỏi
thành học sinh thường. Đang học thường thì tuột dốc xuống lớp
dưới! Kết quả thương đau trên hết là bị lạm dụng tình dục hoặc
bị hãm hiếp. Có thể có bầu hoặc không có bầu nếu chỉ là lần đầu,
nhưng cũng như người đi đôi giầy mới, nâng niu lắm, mà nếu lỡ
dính chút bùn thì thôi, cho bẩn luôn, con gái đã bị lạm dụng
tình dục một lần mà không nói chi, thì lần sau, sau nữa, nhất
định sẽ thành bà mẹ trẻ hồi nào không hay. Con có thể không coi
chuyện trinh tiết là quan trọng, theo con, cái gì đẹp nhất của
người con gái? Sau này, con lấy chồng, nếu chồng con biết con
không còn trinh tiết, liệu có sống yên ổn không? Vậy thì bồ bịch
sớm mà làm chi? Hại nhiều hơn lợi. Ráng đợi cho qua tuổi trung
học đi, qua Đại học đi, thì tha hồ... Cũng đôi khi, học Đại học
có bồ nhưng vẫn ra trường, nếu có bản lãnh. Ít nhất thì cũng
ráng nhịn cho qua tuổi 17, 18, qua Trung Học mà lỡ dở dang thì
cũng có việc làm. Còn dưới Trung Học mà đã bỏ lớp thì kẹt con mà
kẹt cả cha mẹ, anh chị em luôn một chùm. Cứ trao đổi thẳng thắn
với con, hỏi con có thật cần thiết phải có bồ không? Nếu không
có bồ, có chết ngay không? Nếu vì không đi „đết tinh“ mà phải
lăn ra chết, thì bố mẹ sẽ cõng con đi ngay. Còn nếu không đi
cũng không chết, thì tại sao lại phải đi và chấp nhận bao nguy
hiểm? Bạn bè cười chê, đã sao? “Hu ke?” (Who
care, anyway?)
2-Chấp nhận cho con đi, vì chiều con, vì sợ
con: Nếu muốn cho con đi, phải hỏi con những câu này:
a-Con đã quen cậu ấy lâu chưa? Nếu mới quen
2, 3 lần thì không nên đi.
b-Cậu ấy đã từng bồ bịch với ai trong trường
chưa? Nếu từng bồ rồi, cũng chẳng nên đi. Hắn sẽ đá con như đá
gà.
c-Học có giỏi không? Nếu học dốt, chẳng cần
quen. Sẽ dốt theo.
d-Bố mẹ hắn có uống ruợu, chửi thề không? Nếu
có, có thể hắn sẽ bắt chước.
e-Có chương trình đi đâu chưa? Quán càphê? Ba
Ruợu? Nhà hàng? Khách sạn? Từ mấy giờ đến mấy giờ nhất định về?
Con có hứa nhất định sẽ về đúng giờ không?
g-Con có tin ở bản lãnh của con không? Nếu
gặp chuyện gì xẩy ra, con có bảo vệ được con không? Nếu bạn con
ép uống ruợu, hút thuốc, con có chống cự được không?
h-Có nhờ một đứa bạn nào làm cố vấn chưa?
Trường hợp phải ở lại trễ, phải nhờ một đứa bạn gọi đến nhắc nhở
giùm. (Bố mẹ không nên gọi, sẽ chạm tự ái cô bé, có thể cô bé sẽ
làm liều luôn!)
Sau khi cô bé quàng khăn đỏ về nhà thì đừng
tìm hiểu ngay, mà phải chờ cơ hội. Nếu bình an, thì theo dõi
tình cảm của hai đứa, nếu sau đó có triệu chứng ghen tuông,
giận dữ, đe dọa, xô đẩy... phải tìm cách chấm dứt ngay, không để
muộn một ngày nào cả. Vì đôi khi, can thiệp quá trễ. Nếu thấy có
triệu chứng âm thầm, lặng lẽ, nước mắt ngắn dài, nên tìm hiểu
liền. Cha mẹ không hỏi được, thì nhờ bạn hỏi, để giải quyết
gấp..
Nói chung, là Không “đết tinh” thì vẫn hơn là
Có. Tội gì lao đầu vào chỗ không chắc thắng để bị ôm đầu máu
chạy về nhà, phải không quý vị?
Chu Tất Tiến.
Ý Kiến, Phê bình xin gửi
về :
chutattien@khoahoc.net
Trở về Trang Chính |