MƯỜI MÁNH GẠT TIỀN TRÊN ĐẤT MỸ



 

 Chủ Nhật vừa rồi, đang loay hoay với cái „còm-piu-tơ“ bị hư vì viết nhiều quá, thì giật mình vì tiếng chuông điện thoại kêu inh ỏi. Nhấc máy lên, thì nghe thấy giọng một ông bạn thảng thốt:

-Này! ông có biết không? Phe ta lại bị một đòn chới „dới“ nặng!

Người nghe chưa hiểu chuyện gì, ngơ ngác:

-Sao? ông nói sao? Phe ta làm chi mà chới „dới“? Mà... phe ta là ai dzậy?

Người gọi có vẻ không bằng lòng với cách hỏi ngược lại, bèn „hừ“ một tiếng, mới nói:

-Thì.. phe ta là ... phe nhà đó(?), là... mình đó (?), là những người đầu tư đó!

-À, thì ra là vậy! Mà, bị đòn gì thế?

-Thì... đòn lừa gạt chứ còn gì! Thời buổi này, lường gạt như rươi, lạng quạng là mất mạng như chơi! Tiền mất, tật mang. Bao nhiêu người đi tầu suốt!

Người viết thấy ông bạn nóng nẩy quá mạng, bèn cười trừ:

-Ù, thì .. „vô duyên lừa gạt người thiên hạ, hữu duyên thì gạt cả người nhà“ mà!

Ông bạn lại „hừ“ thêm một tiếng nữa:

-Ông bảo làm thế nào bây giờ? Làm thế nào để khỏi bị lừa khi muốn để dành tiền về hưu đây?

Người viết suy nghĩ một hồi, rồi mới dám trả lời ông bạn Trương Phi này:

-Để thủng thẳng, tôi hỏi Thầy Tư Bôn Sa xem sao nhé? Tôi sẽ trả lời ông sau.

Và, như thế là người viết phải làm một cuộc xuống đường, đi tìm Thầy Tư Bôn Sa ở tiệm phở gần Bôn Sa, rồi ghi lại những „điều nghe thấy mà đau đớn lòng“ này:

-H: Thưa Thầy Tư, nghe nói Thầy làm nghề đầu tư nhiều năm lắm rồi, Thầy có thể cho biết những cái „mánh“ lừa gạt người ta để lấy tiền không?

-Thầy Tư: Hà, cái nầy khó nói lắm. Nói ra dễ bị tên bay đạn lạc, nhưng bạn đã cất công đi hỏi thì tui phải trả lời vậy.Thường thì có nhiều cách lường gạt đầu tư, nhưng tựu chung, có 10 mánh hay thấy nhất.

-H: Cha chả! Những mười mánh lận! Vậy, mánh thứ nhất là chi?

-Thầy Tư: Thứ  nhất là: „Bán máy „pay-phone“ và máy ATM.“

-H: Ủa, bán máy „pay-phone“ và máy ATM mà cũng là lường gạt à?

-Thầy Tư: Dĩ nhiên! Ông có thấy mấy cái điện thoại trả tiền ở góc đường không?

-H: Thấy chứ! Nhưng mà làm sao mà lường gạt, tôi không hiểu?

-Thầy Tư: Ấy dà! Ông chỉ thấy một mà không thấy hai. Mấy cái máy đó, một khi đã mua rồi là „dính lẹo“ luôn. Thu tiền thì lúc có lúc không, vì mấy cái thằng trời đánh thánh đâm hay ăn cắp tiền trong đó lắm. Cái máy coi thì kín mít, nhưng với mấy thằng nhà nghề thì chả thấm gì. Máy lại hay hư, vì thằng nào đang nói mà hết tiền là nó đập cho tan nát. Rồi lại còn nạn nó bỏ tiền tầm bậy làm kẹt máy nữa. Thu thì chẳng bao nhiêu mà sửa thì „ná thở“. Nhưng mà người mua máy này, sau khi đặt cọc tiền rồi thì muốn dứt ra cũng không đặng. Mọi chuyện đều ghi chép đầy đủ trong giao kèo rồi. Đầu tư vào máy ATM vậy, dính vào rồi gỡ không ra. Kẻ nào đi dụ người ta đầu tư vào mấy cái máy này là kẻ lừa gạt tinh vi vô cùng. Nghe qua thì đơn giản, nhưng thực hành thì khốn khổ, khốn nạn. Vừa mất tiền vừa tức mình mà không làm chi được ai.

-H: Ố là là, thiệt là chuyện khó tin nhưng có thật. Vậy còn mánh thứ hai?

-Thầy Tư: Mánh thứ hai là „Bán những Chứng Chỉ hứa hẹn ngắn hạn (short term promisory notes) rồi dông tuốt. Mánh này thường thấy ở người Việt Nam. Nếu chúng ta nhớ kỹ thì có vụ Continental đó! Rồi nước hoa Thanh Hương, rồi bao nhiêu vụ úp hụi khác nữa. Đều là Chứng chỉ hứa hẹn ngắn hạn cả. Chơi hụi, mà hụi lớn, đường dây cả trăm ngàn, hay bạc triệu... Mà chứng chỉ nào cũng y như thật, cũng in ấn đẹp đẽ, cũng phát hành bởi một công ty hay một tập đoàn nào có chút tiếng tăm, không có tiếng tăm thì thổi lên cho có tiếng, rồi cho một số người tà-lọt đi kháo um sùm lên, nào là „hãng này trả tiền sòng phẳng lắm, cứ 10 phần trăm một tháng, (hay 20 phần trăm một năm..), cuối tháng tính liền. Nghe qua thì ham quá, tính nhẩm thấy một hai năm là ẵm cả vài chục ngàn tiền lời ngon ơ. Nên nhào vô mua túi bụi. Nhất là khi tới nơi, thấy cửa nhà bệ vệ, có thư ký tính tiền, có điện thoại, rồi „còm-piu-tơ“ sáng loáng, thế là ì xèo đưa tiền cho ... ma!

-H: Hầy à! cái này thì khó tránh! Mà, làm sao tránh được?

-Thầy Tư: Đơn giản thôi. Thứ nhất là đừng có tham, cái chi mà quá hấp dẫn, quá siêu, thì xin né ngay. Đời chả có gì là ngon như húp cháo cá đâu. Trần ai khoai củ mới có tiền, vậy thì những chương trình nào mà đẹp như mơ thì xin làm ơn tránh xa. Người Mỹ nói: “Too good to be true” (quá tốt để thành sự thực) mà! Thứ hai là nếu vẫn muốn lại gần xem thử, thì nhớ là hỏi kỹ giấy tờ. Có nhiều loại giấy tờ, giấy chứng nhận của Cơ quan đầu tư quốc gia (NASD), bằng cấp hành nghề đầu tư (license), các bản báo cáo đã được NASD kiểm nhận, rồi xem kỹ “application” tức là đơn gia nhập, nếu thấy đơn giản quá thì làm ơn rút lui có trật tự, đừng nán lại nghe tán dóc nữa, vừa mất thời giờ vừa mất tiền.

-H: Nghe qua thì thấy dễ mà làm không dễ. Còn cái mánh thứ ba?

-Thầy Tư: Mánh thứ ba là “Không bằng cấp mà dám bán những chương trình đầu tư.” Công ty thì có thực, nhưng người bán thì nói láo, chỉ là kẻ đi gạ gẫm rồi giới thiệu cho người có bằng thật để lấy chút cháo huê hồng (commission). Trường hợp này nhan nhản, biết bao kẻ cứ nói chuyện đầu tư (investment) trơn tru mà không có bằng cấp gì hết trọi. Nào là “cái phân này lời to lắm, bảo đảm mang về rất nhiều tiền! Cứ bỏ vào mỗi tháng $200, là đến khi về hưu khoảng 20 năm sau có cả bạc triệu!” Rồi ba hoa những cái tên hãng Mỹ, tên  xếp Mỹ ...  nghe to đùng làm người nghe cứ trố mắt ra nhìn, khâm phục. Thế là mắc bẫy, nhất là nghe từ cửa miệng một người bà con, họ hàng, thân thuộc, bên vợ, bên chồng, những người bạn thiết. Nhưng đến khi ký kết giấy tờ xong mới biết kẻ kia không có bằng cấp gì ráo trọi.

-H: Ơ.. làm thế nào mà biết người ta không có bằng? Ai dám to gan vậy?

-Thầy Tư: Thiếu gì người giả mạo! Mà thiếu gì cách để khám phá. Đơn giản nhất là hãy đòi cho coi cái “bidinít-cà” của người ấy. Nếu có bằng thì phải có hàng chữ này trên tấm cạc: “Registered Representative” nghĩa là có đăng bộ với tiểu bang rồi. Dưới (hay bên cạnh) hàng chữ trên, còn các hàng chữ  nói về những chương trình mà người đó có khả năng thực hiện như “Mutual Funds”, như “Variable Annuities”... vân vân và vân vân. Nếu thấy tấm cạc trống trơn, ngoài tên Hãng, tên người, địa chỉ, số phôn, thì “bai bai” là vừa. Đừng nghe những gì kẻ ấy nói, mà hãy hỏi kỹ những gì ngưới ấy được làm.

-H: Nhưng mà cái này đâu có lừa gạt gì, đằng nào cũng có người có bằng tới bán mà?

-Thầy Tư: Hổng phải như thế! Người có bằng thì ăn nói thận trọng, kẻ không bằng thì cứ tía lia, nói bừa nói bãi, chả có trách nhiệm gì, nghe người này là mất vốn.

-H: Cha chả, gan lì dữ a! Liệu những trường hợp lừa gạt này có bị biện pháp gì không?

-Thầy Tư: Lạng quạng là ăn đạn chứ chơi à? Bị khám phá không bằng cấp mà lừa gạt người ta thì đi “tì” ngay.

-H: Vậy, còn mánh thứ tư?

Thầy Tư: Chưa gan đâu! Mánh thứ tư  là “những nhóm lợi dụng tôn giáo, những tổ chức giả mạo cộng đồng”. Cái này còn gan bằng trời. Dám tổ chức luôn cả một nhóm để lường gạt quy mô nữa lận.  Những tay này thường lấy danh nghĩa tôn giáo hay cộng đồng, kêu gọi lòng thương của mọi người nhân hậu rồi moi tiền người ta.  Họ thường nói là “dùng tiền này để đầu tư kiếm lời hầu giúp đỡ nhửng kẻ tật nguyền, giúp trẻ em thiếu thốn, gíup người già cô đơn...” Với Việt Nam thì có phương pháp tốt nhất là lập quỹ chống Cộng! Những nhóm này còn có thể quyên tiền của đồng bào dựa trên sự xúc động, lòng từ bi, sự căm thù Việt Cộng  của đồng bào rồi chuồn, hoặc không chuồn nhưng cứ liên tục tạo ra những kế hoạch ruồi bu mà không thực hiện, dần dần thì như các cụ nói: “để lâu, c. trâu hóa bùn.”, mọi người rồi quên, chả ai có gan theo dõi mãi, mà cũng chả ai có khả năng kiện cáo lôi thôi.

-H: Khoan, Thầy Tư nói vậy thì không còn nhóm nào lương thiện nữa à?

Thầy Tư: Dĩ nhiên cũng có. Nhưng những nhóm lường gạt này thường có đặc tính: Kêu gọi sự xúc động của mọi người  nhưng lại không đưa ra một chương trình nào rõ rệt! Chỉ hay nói chung chung, nghĩa là “chúng tôi sẽ, chúng tôi dự định, chúng tôi muốn rằng...” Rồi không trình ra một ủy ban nào chính thức, không đưa ra một tên nào làm kế toán, làm thủ quỹ đàng hoàng, không có trương mục riêng biệt cho các chương trình riêng biệt. Chỉ thấy xếp lớn, xếp nhỏ do Cơ Quan (Ủy Ban, Tổ Chức) Ruồi Bu, Kiến Đậu này bổ nhiệm. Ông Giám đốc Mật, bà Quản lý Đường, nói ngọt như mía hấp để chiêu dụ kiến lửa, kiến đen thi nhau kéo tới bảo vệ, còn công chúng thì chỉ có nhiệm vụ nộp tiền mà thôi. Nhiều tổ chức còn quảng cáo trên Tivi, trên báo chí rầm rầm rộ rộ, nhưng sau khi lùa được tiền chùa vào túi riêng rồi thì tổ chức biến mất như một lũ ma. Hiện nay cũng còn vài tổ chức tôn giáo có tên là “Đạo Tào Lao”, thờ loạn cả lên, Tiên tri nhiều như rươi, thu tiền con chiên đệ tử đóng góp dưới mọi hình thức để làm giầu. Khi đã rủng rỉnh tiền bạc rồi lại phân phối lại cho những tổ chức từ thiện khác để lấy tiếng. Đôi khi nhóm lợi dụng tôn giáo này có tổ chức vũ khí nữa. Có những nhóm thờ Chúa mà ông tiên tri trưởng có quyền hưởng  hết vợ và con gái của đệ tử mà mọi người cứ cung cúc dâng lên.

-H: Vậy, làm thế nào mà phân biệt thực hư?

-Thầy Tư: Thiệt ra cũng khó, chỉ có dùng sự khôn ngoan mà nhận định và nghiên cứu. Một khi nghe nói đến việc từ thiện làm tốt cho tôn giáo hay cộng đồng thì nên để ý đến tư cách những người tổ chức, hình thức tổ chức, phương pháp làm việc, cách nhận tiền, cách giữ tiền (có thông báo ai là kế toán, ai là thủ quỹ hay không), dự định phân phối theo hình thức nào, người tổ chức có phải là chồng, cha, con, vợ, mẹ, bố của cô thủ quỹ không, có nhân vật tiếng tăm nào đến phụ giúp, có được chính quyền giúp đỡ trên phương diện pháp lý không, ban tổ chức có luật sư nào cố vấn không... Rồi để ý đến thời hạn tổ chức, địa điểm tổ chức nữa. Càng thận trọng thì càng tốt. Dĩ nhiên, với một nhân vật đã từng có tiếng là thanh liêm, là phục vụ tốt cho cộng đồng thì có thể giải tỏa được phần nào thắc mắc...

-H: Hầy à! Cái mánh này ghê gớm quá, chỉ cần trúng vài lần là thành triệu phú như chơi. Thưa Thầy Tư, còn mánh thứ năm chắc dữ dằn hơn nữa hả?

-Thầy Tư: Chưa chắc cái nào dữ hơn cái nào. Thử xem. Này nhé, mánh thứ năm là “lừa gạt trên Ín-Tờ-Nét!”

-H: Ố là là! Mánh này bự đây! Ín tờ nét đang thịnh hành quá mạng, lừa gạt được người ta chắc là khẳm thuyền đấy!

-Thầy Tư: Chứ sao nữa, sơ sơ là vài chục triệu ngon lành. Một ngày nào đó, dân chơi Ín-tờ nét thấy quảng cáo bán đồ này đồ kia, toàn thứ dữ mà hiếm, từ xe hơi cờ-lát-xích đến hột xoàn loại không thấy trên đời, rồi những bức tranh thiệt của Monet, của Picasso, của Van Goh... hay của những tác giả hiện đại nổi tiếng.. Những tay đầu cơ này bán cả những biệt thự bên Anh, bên Pháp, rồi tầu thuyền du lịch, những cuốn sách cổ đại, nói chung là những của quý không ai có. Thiên hạ có dư tiền thấy ham quá, nhào dô định đầu cơ tích trữ kiếm lời, nộp tiền xong rồi hát bài “anh cứ hẹn nhưng anh đừng đến nhé! Để em buồn, kêu phú lít bắt anh!” Nhưng mà bắt anh có được đâu! Vì anh chỉ là cái địa chỉ ma trên Ín-tờ-nét, thu tiền xong rồi, anh dông đi Thụy Điển, đi Âu châu, hay sang châu Phi, có tết mọi mới tìm ra được anh!

-H: Ghê gớm quá! Nhưng mà như dậy, thì hông tin chuyện mua bán trên Ín-tờ-net được sao? Thời buổi hiện đại mà?

-Thầy Tư: Hổng phải! Chỉ có một số nào đó lường gạt thôi,  còn đa số là ô-kê cho đến khi.. nào đó, thì ngủm! Cũng có những mánh gạt nho nhỏ nhưng kiếm số đông, mỗi mánh chừng vài đô, vài chục, vài trăm, người đọc thấy không quan trọng, nên nhào dô, nhưng kẻ lừa gạt lại tính số triệu, triệu người, mỗi người mười đô, là thành mười triệu đô rồi!

-H: Vậy, ta phải làm sao?

-Thầy Tư: :Làm sao cũng chẳng làm sao, cũng chẳng ra gì, cũng chẳng ra chi. Làm chi cũng chẳng làm chi, cũng chẳng thế nào, cũng chẳng làm sao..

-H:Thầy .. nói cái.. gì vậy , thầy.. Tư? Bộ Thầy cà..cà.. lăm rồi hả?

-Thầy Tư: Hì hì, nói chơi dậy mà! Thiệt ra, muốn biết tay nào dỏm tay nào thiệt thì cứ dùng giác quan bình thường (common sense) mà đoán. Cái gì vừa vừa phải phải thì trúng, cái gì hên quá thì hay trật. Chẳng hạn mua vé máy bay thì ô-kê vì có tên hãng đàng hoàng. Có thể “chếch” với hãng là biết ngay. Nhưng mua mấy cái đồ điện tử thì cẩn thận, giá rẻ thiệt đấy, nhưng coi chừng đó là đồ không bán được ngoài thị trường, hoặc mua về phải tự tu sửa lấy, hoặc hàng quá đát, hàng có khuyết điểm.. Mua quần áo cũng có khi gặp hàng tốt, có khi gặp hàng có lỗi, hàng dỏm. Mua xe hơi cũ thì phải đến xem xe rồi mới trao tiền, mua rồi không trả lại được.. Nói chung là mua đồ qua Ín-tờ-nét thì phải cẫn thận, điều tra cho kỹ rồi mua thì có lời. Lạng quạng thì mất mạng, sơ sẩy thì ăn đạn, láng cháng thì gặp tai nạn.

H: Nghe Thầy Tư nói mà hãi hùng. Tui nhà quê nhà mùa, thôi thì đi mua tại chỗ cho chắc ăn.

-Thầy Tư: Hổng phải đâu, mua trên In-tờ-nét nhiểu khi có lợi lắm, nhưng phải cẩn thận mà thôi.

-H: Còn mánh thứ sáu?

-Thầy Tư: Mánh thứ sáu là PONZI, mà người ta còn gọi là PYRAMID, hay kim tự tháp hay NETWORK, hay mạng lưới. Kiểu này du nhập vào Mỹ từ năm 1900, do một ông người Ý di cư tên là PONZI, chế ra. Ông thiết lập một hệ thống thang bậc, đầu tiên là một ông trùm, ông trùm gọi thêm chừng 10 người, cho vào nấc thang thứ hai, mỗi người lại gọi thêm mười người nữa thành bậc thang thứ ba.. cứ thế mà thành một hệ thống cao như kim tự tháp. Rồi đi rao bán hàng. Hàng gì cũng bán, từ dao kéo, vòi nước lọc, sản phẩm gội đầu, thuốc dưỡng da, đến chứng khoán đầu tư... hằm bà lằng xích thố. Người nào bán được hàng thì được còm-mít-xông, không bán không hưởng. Tiền còm-mit-xông nhiều hay ít thì tùy theo thang bậc, người ở trên thì được hưởng trên người dưới. Càng ở dưới sâu, càng ít tiền, mà làm càng cực; càng ở trên cao, càng nhiều tiền mà làm càng nhàn, có người chẳng làm gì cả mà cứ hưởng đều đều vì người dưới phải nộp lên trên.

-H: Nhưng, tại sao lại là lường gạt? Buôn bán đàng hoàng mà?

-Thầy Tư: vấn đề là ở chỗ ông trùm. Cứ thử tưởng tượng có một cái kim tự tháp người mà tất cả sức mạnh, then chốt là đóng ở trên cùng, rút cái chốt này ra thì cả nhóm ngã chỏng gọng. Ông trùm mà rút đi, là toàn bộ hệ thống sụp theo. Khi ông trùm thấy ăn uống đã nư rồi, ở lại lâu dễ bị cảnh sát Thị trường (Stock cop) hỏi thăm, nên chuồn, thế là tan tành hệ thống.

-H:Mà tại sao lại sợ cảnh sát?

-Thầy Tư: Lý do là vì hệ thống (network) không phải là hình thức một công ty, tất cả tiền lương đều là tiền còm-mít-xông, nên tư cách pháp lý lỏng lẻo, ông trùm không chịu trách nhiệm về người ở dưới sâu, (vì ông chưa hề gặp mặt!), ông không biết mấy người dưới nói gì, quảng cáo láo cỡ nào, nhất là về đầu tư, mà người bên dưới vì không trực tiếp trách nhiệm với ông trùm, không được huấn luyện kỹ, hay nói ẩu, nên dễ bị kiện. Vì không phải công ty, nên nhiều “nhân viên” không hề biết mặt giám đốc, không hề được huấn luyện, theo dõi, sửa sai, có làm ẩu cũng chỉ bị phát giác khi có người kêu cảnh sát. Hệ thống càng rộng, sự vượt quyền kiểm soát càng lớn, lại có những người ở xa, chỉ được biết mặt người tuyển mình mà không có ai giám sát, nên tha hồ quảng cáo lấy được, miễn là bán được hàng, một khi khách hàng thấy món hàng không như lời nói, liền ra ba tòa quan lớn, thế là bể to.

H: Làm sao biết được ai là công ty, ai là hệ thống?

-Thầy Tư: Cứ hỏi tên công ty rồi đi kiểm tra lại với người khác xem hàng họ thế nào rồi hãy mua, nghe tên lạ hoắc thì đừng mua. Có thiếu gì người bán cùng một loại, nhất là đừng mua từ người nhà, bà con chỉ vì muốn giúp bà con mình có “rê-đít”, có tiền thưởng. Tiền liền khúc ruột. Mua từ bà con, nhưng bà con lại không có tiền đền, thế là mất bà con luôn. Có mua từ bà con, cũng phải kiểm tra kỹ càng. Chứ đừng nói:”Thôi, dù sao nó cũng là người nhà( là bạn bè) , mua đại giùm nó cho rồi!” Nói vậy là tiêu tùng rồi đó!

-H:Còn mánh thứ Bẩy? Cái này chắc ghê hơn cái mánh trước?

-Thầy Tư: chưa chắc! Mánh thứ bẩy là bán những CALLABLE  CD hay gọi là những chứng chỉ ký thác dài hạn.

H: Cái này có thực không?

-Thầy Tư: Thật chứ! Nhưng mà kẹt. Kẹt là vì thời hạn giao kèo là 20 năm, trong suốt thời gian đó, tiền bị đông lạnh, không rút ra được. Nhiều người tưởng là có thể lấy ra bất cứ lức nào, nhưng ai dè (ai nào có ngờ) tiền mang vô là tiền khôn, tiền lấy ra là tiền dại. Vì thứ nhất, lãi suất rất thấp, chừng trên dưới 4%, lại bị thuế trên cái bốn chấm ấy, trung bình 1/3, nên chỉ còn có trên hai chấm tiền lời. Qua hai mươi năm, lạm phát trung bình 5% một năm, có năm lên tới 7 hay 8% mà ta lại chỉ có trên  2% tiền lời, như vậy là không khá được. Nhiều người tức điên lên mà rút ra không đặng vì giao kèo ghi rõ ràng rồi, đành chào thua. Chưa kể cái cơ quan bán loại ấy có thể bị beng-cờ-rấp-xi! Thế là tàn đời hoa! Với các loại đầu tư khác, ta còn kiểm soát được, còn thay đổi “fund” (quỹ) được, với cái loại cứng ngắc như đá này thì ôi thôi ai tai.

-H:Hừ, cái này phải coi lại, còn loại thứ tám?

-Thầy Tư: Thứ tám là đầu tư trên mấy vị cao niên. Cứ coi như mấy người làm loại mánh này như những con kên kên, thấy mấy người già mà còn khỏe mạnh, có chút tiền là đến dụ đầu tư, truớc hết là mong cho họ chóng chết, nếu sống lâu, cũng  là gạt gẫm được chút đỉnh. Có nhiều tổ chức cứ kêu gọi mấy cụ già bỏ tiền vào cái này cái nọ, gọi là “xê-vinh”, nhưng không nói rõ ra là “xê-vinh” thì cần thời gian, mà các cụ đâu có thời gian nữa đâu! (nghe buồn quá hả!) Chưa kể có những cái chương trình lại chỉ định người thụ hưởng là chính người tổ chức! Nếu các cụ qua đời là tổ chức huởng luôn! Các cụ nhiều khi không đọc kỹ giấy tờ, thế là ký xuống, bút sa, gà chết! Trong khi các cụ chỉ cần có chút bảo hiểm nhân thọ để lo hậu sự là đủ, thì các vị mánh này lại xúi các cụ đầu tư! Những con kên kên này có nhiều tổ chức lắm, nhiều hình thức lắm.

-H: Thôi thì đừng nói chuyện đầu tư với các cụ là yên chuyện, xin thầy Tư tiếp tục.

-Thầy Tư: Tiếp tục là mánh gọi là PRIME BANK SCHEMES, mánh này chuyên tiếp cận các kẻ giầu có, để gọi lập hội, lập tổ chức này nọ, với lợi tức rất cao. Dĩ nhiên, mánh này cao cấp lắm và cũng chỉ những kẻ giầu mới chơi với giầu được. Người tổ chức phải thủ đoạn cao, nói ngọt như mía, có chút tên tuổi, rồi từ từ xây dựng lên cao hơn. Mới đầu có thể đóng kịch là nhà tu hành, là nhà đầu tư, là người từ thiện, là tổ chức tôn giáo mới, có lý thuyết mới, rồi tung tiền ra làm rầm rộ một cú cho đẹp, mời những tai to mặt lớn đến dự, nghe bùi tai, liền bỏ tiền ra chung cho kẻ lừa gạt. Kẻ này lại lấy tiền đó mua chuộc kẻ khác, cứ mưới đồng thu được, hắn (bả) chi đi bốn đồng cho kẻ khác thu đệ tử để đi tuyên truyền cho hắn (bả), cứ thế dần dần nổi tiếng như cồn, thành Tiên Tri, thành Đại sư Phụ, thành Nhà Xã Hội, thành.. gì gì đó, tiền vồ như nước. Mánh này muốn tồn tại, phải biết chi, lượm được trăm ngàn phải nhả ra năm chục, lượm thêm một triệu, phải nhả ra vài trăm ngàn lấy tiếng. Sau khi đã thành danh rồi thì tha hồ nói khuếch nói khoác, „miệng người sang có gang có thép“ mà. Ngay tại Hollywood cũng đang có một tổ chức tôn giáo quái đản chuyên dụ các tài tử có tiền, làm Mr. Tiên tri hốt bạc mệt không nghỉ.

-H: Nghe mà mệt tai, thôi thôi, còn mánh cuối cùng, xin nói nốt, cho „đệ tử“ nghỉ ngơi đôi chút.

-Thầy Tư: Thầy cũng mệt mỏi với mánh rồi, để nói nốt mánh cuối cùng cho „đệ tử“ nghe rồi đi kiếm tô phở , dãn gân dãn cốt. Nghe đây, mánh chót là tổ chức những đại hội thuyết trình về đầu tư, mà người ta gọi là „seminar“ (Xê-mi-na) lấy sở phí. Nhiều tay ngang, hay nhiều tổ chức đăng báo quảng cáo ì xèo về cái gọi là xê-mi-na về những chương trình đầu tư hay về địa ốc, về tiết kiệm.. Dùng tên tuổi to đùng, dùng chữ nghỉa rùng rợn, dụ người ta đến nghe, mổi người đóng sơ sơ vài chục hay một trăm, để nghe những lợi tức lên đến cả triệu bạc. Nhiều người khoái lổ tai, bỏ ra một trăm để tìm cơ hội làm giầu, thế là tổ chức hốt bạc. Một trăm đồng nhân với một ngàn người là thành một trăm ngàn, tháng tổ chức chục lần, trừ đi chi phí khách sạn, nước uống, còn dư cũng khoảng..  triệu bạc. Tổ chức tiểu bang này sang tiểu bang khác, chỉ tốn nước bọt, nói văng miểng ra, rồi chuồn.

-H: Cái này chắc người Việt mình không ham?

-Thầy Tư: chưa chắc đâu! Bị hoài đó mà không biết. Mà thôi thôi, mệt lắm rồi. Mánh với mung. Nói hoài không ra tiền mà lại tốn thời gian, không nói nữa, đi kiếm tô phỏ đây. Mà ai chi cho tui đây chứ?

-H: Thôi, để tui chung cho thầy Tư, tội nghiệp thầy nói khô cả lưỡi chả ai góp cho đồng nào.. Mình đi nghe Thầy? Bai bai bà con. Ai có muốn hỏi về mánh nữa thì kiếm Thầy Tư, mà nhớ mang theo tô phở gà không da, thầy Tư đang đai-ét đấy.

 

                                                                                                          Chu tất Tiến

Ý Kiến, Phê bình xin gửi về : chutattien@khoahoc.net

 

 

Trở về Trang Chính