|
Truyện thứ
nhất : EM TẬP LÁI XE
Ông Tuấn
trông vẫn còn “ngon cơm” ở tuổi 71, dáng đi vẫn thẳng, tuy da dẻ
có đồi mồi nhưng nhìn chung không đến nỗi “già chác” như mấy ông
bạn già vẫn chơi “mạt chược” ở mấy Hội người già. Mấy năm nay,
lòng ông tự nhiên như bổi hổi bồi hồi, ăn ngủ không ngon. Từ độ
nhìn thấy ông bạn thân, kém ông vài tuổi, về ViệtNam cưới vợ
ngon lành, ông thấy mình thiếu thiếu một cái gì đó. Nhiều đêm
ông thao thức, cật vấn lương tâm và trao đổi tâm sự với chính
mình đến sáng. Mình đã bao nhiêu năm góa vợ, chung thủy như thế
là đủ. Nay con cái đã lớn cả, thằng nào thằng nấy cũng có gia
đình riêng rồi, mai mốt chả còn đứa nào ở với mình, thì ai đấm
lưng, ai mang cho mình bát canh, ai trao cho mình viên thuốc lúc
mình mệt mỏi, đau yếu? Về tài chánh, thì trên dưới 6 năm dành
dụm, cũng đuơc một số tiền, nếu mình về Việt Nam lấy vợ, thì
chắc cũng được một nàng ngon lành, không đến nỗi tệ.
Ông gọi
thằng Tịch, đứa con trai cả, ly dị vợ, còn ở chung với ông.
- Tịch à!
Mai mua “dé” cho tao “dìa Diệt Nam” chừng một tháng, mầy ở nhà,
nhớ tắt điện các phòng không có người, đừng để tốn điện, nghe
mầy!
Cậu con
trai quay lại, nhích môi với bố:
- Chắc ba
lại “dìa” kiếm một cô đào nhí? Con biết ba hổng chịu nổi cảnh
ông già góa “dợ” hoài!
Ông Tuấn
chặc lưỡi mà miệng múm mím cười:
- Tầm bậy,
mầy! Tao dìa thăm mấy chú, mấy bác. Lâu quá, hổng gặp, thấy nhớ.
Tịch ngạo
bố:
- Nhớ chú
bác cái khỉ gì! Ba vẫn chửi họ là đồ bất lương, chỉ lo móc tiền
“Diệt kiều” thôi mà! Nhớ mấy con nhỏ bia ôm thì có!
Ông Tuấn
gắt um: - Mầy chỉ nói tào lao. Tao đạp cho mầy mấy cái đạp bây
giờ!
Rồi ông
quày quả đi vào phòng, lo sửa soạn hành lý, lòng lâng lâng như
con trẻ chờ quà.
Ngày tháng
qua đi, ông Tuấn đã trở lại Cali với cô vợ nhỏ hơn ông gần... 40
tuổi. Cô bồ nhí này mới 36 cái xuân xanh, có cặp mắt nhỏ xíu,
mỗi khi cười thì chỉ còn nhìn thấy hai đường chỉ, cặp má phúng
phính hồng duyên, trông rất bắt mắt. Ông Tuấn vui như trẩy hội.
Không ngờ mình già mà vẫn còn duyên. Người yêu nhỏ bé của ông,
cứ gọi là vợ nhí đi, đã mê ông như mê từ kiếp trước. Mới gặp qua
giới thiệu của người cháu họ, đã đon đã, tình tứ làm mình quýnh
cả lên. Nàng ngọt ngào quá, đầm thắm quá! Ôi chao! Cuộc đời mình
tưởng xuống lỗ cô đơn, ai dè còn có người đầu gối tay ấp, mà ấp
chắc nịch ấy chứ! Em điệu nghệ chăn gối mê tơi! Ông chặc lưỡi,
kệ, chắc em cũng một đời ly dị, như mình thôi, thời buổi này
kiếm đâu ra gái trinh, nhằm nhò gì ba cái lẻ tẻ. Mình cũng đã
phải xài Viagra mà em không chê là được qúa rồi. Vậy mà thằng
Kính mới hơn sáu bó, về lấy con nhỏ trên 20, thua nó mới có 40
tuổi, cứ càu nhàu mãi:
- Mẹ kiếp!
Cả đời làm nhiều chuyện ngu, nhưng không cái ngu nào bằng cái
ngu lấy vợ VN!
Có lẽ tại
nó vô phước! Gặp ngay con nhỏ quậy!
Còn mình, hơn vợ cả nừa thế kỷ, vẫn ngon lành như thường.
Ông
Tuấn cứ mải mê với hạnh phúc cho đến khi một hôm em nũng nịu:
-Anh!
Cho em đi học lái xe đi chứ! Em cũng phải đi kiếm việc phụ với
anh nữa chứ! Tiền già của anh đâu đủ cho chúng mình xài!
Ông ấp
úng: - Ừa! Để anh coi...
Nghĩ
tới phải chi 500 đô cho lớp học lái xe, ông tiêng tiếc. Chợt nhớ
ra điều gì, ông gọi thằng Tịch:
- Mầy
đang rảnh, dậy cho dì mầy lái xe nghe!
Tịch
không hiểu sao từ hôm thấy ba đem dì nhỏ về, tự nhiên đâm ra bẳn
gắt. Có lẽ tại dì còn kém tuổi hắn? Có lẽ dì cũng có đôi mắt lá
dăm như con vợ hắn ngày trước? Hắn ậm ừ rồi cũng tính toán dậy
“dì” học lái xe vào chiều Thứ Bẩy và sáng Chủ Nhật.
Mới
đầu, thời gian học lái xe chỉ có thế, nhưng sau một tuần, Tịch
tự nhiên tăng giờ lên. Hắn nói:
- Dì
lái dở quá! Học kiểu này thì đến Tết mọi mới lái được. Tui phải
hy sinh thêm giờ..
Ông
Tuấn gật gật đầu. Cái thằng, cũng biết điều lắm. Tuy mồm miệng
nó nói toàn là những câu khó chịu, nhưng rốt cục cũng làm nhiều
chuyện tốt. Từ đó, dì được cháu kèm thêm tối thứ Sáu, rồi tối
thứ Năm, thứ Tư và cả ngày Chủ Nhật...
Một
buổi chiều Chủ Nhật, đi làm vài ly với ông bạn già về nhà chờ
mãi không thấy dì cháu nó về, ông sốt ruột đi ra đi vào. Đến
khoảng 8,9 giờ tối mà vẫn chẳng có ma nào dẫn xác về, ông lo
quá, định báo cảnh sát. Nhưng bất ngờ, linh tính ông báo hiệu
điều chẳng lành. Sao không thấy áo quần em vất bừa trên giá như
mọi ngày? Sao thằng Tịch không gọi về báo về trễ? Ông lật đật
chạy vào mở tung tủ quần áo em ra...Trời đất! Chẳng còn cái nào!
Chạy qua phòng con, thấy lù lù lá thư để trên bàn... ”Chúng con
xin lỗi ba! Chúng con yêu nhau rồi! Ba ở lại vui mạnh! Con,
Tịch!”
Lá thư
chầm chậm bay bay trên không rồi rơi xuống thảm một vài phút rồi
tấm thân ông Tuấn mới rơi theo....
HAI: EM
LÀ HOA HẬU
Bà
Duyên buồn bực quá! Có mỗi thằng con trai mà không chịu lấy vợ
cho bà bế cháu nội. Nó cứ ủng oẳng thế nào ấy! Giới thiệu con
nào cũng chê. Ỷ làm lương cao mấy trăm ngàn/1 năm nên cứ đòi lấy
Hoa Hậu, chí ít cũng phải Á Hậu. Thôi thì đành chiều nó, cho về
VN cưới vợ cho rồi. Thế là hai mẹ con lên đường về quê. Ôi chao,
không ngờ VN nhiều “Hậu” quá! Nào Hoa Hậu Quận, Hậu Tỉnh, Hậu cả
nước, Hậu Thành Phố, rồi Hậu Xí Nghiệp nữa. Cậu con trai của bà
cứ hoa cả mắt lên. Em nào em nấy lại còn ngọt ngào như mía luộc
ấy. Một điều “Dạ, thưa”, hai điều “vâng ạ!” làm hai mẹ con cứ
rối rít không biết chọn Hậu nào. Cuối cùng cũng lựa được một Hậu
Thành Phố, con nhà Công Giáo nữa.. Thế là nhất thiên hạ rồi! Đám
cưới tưng bừng làm bà Duyên nở mặt nở mày với họ hàng. Áo gấm
mặc ba bốn cái, con dâu bà thay áo, bà cũng đổi tông, con dâu
đội vương miện, bà cũng mũ Hoàng Hậu. Chu choa! Bà con hai họ
xầm xì “trai tài, gái sắc”. Có mấy ông Cha làm lễ nữa. Hạnh phúc
phải ba, bốn đời!
Thời
gian qua. Bà Duyên đã bế được hai đứa cháu nội, mà bế một mình
vì mẹ nó cứ đi về Sàigòn xoành xoạch. Bà lẩm bẩm:
- Quái!
Về làm gì mà về lắm thế! Mới thăm mẹ lại thăm bố!
Cậu con
trai bà thì cau có:
- Em
ơi! Sao em tiêu gì mà sang thế? Lần nào cũng cả chục ngàn!
Cô con
dâu chỉ “hứ” một cái rồi lẩm bẩm:
-Người
gì mà bần chí tử! Cho cha mẹ chứ cho ai!
Từ đầu năm tới giờ mới có hai chục ngàn!
Cậu con
trai gầm lên:
-Mới có
hai chục ngàn! Bộ phải cả trăm ngàn một năm, cô mới cho là đủ
chắc?
Cô con dâu
vùng vằng:
-Không cho
thì thôi! Mấy người tính sao thì tính! Tôi cứ về!
Trời không
chịu đất thì đất phải chịu trời! Cậu con trai phải nghiến răng
đưa thêm chục ngàn nữa cho cô vợ yêu quý về thăm nhà. Trong khi
cô đi, cậu lén chuyển trương mục chung sang trương mục cá nhân,
và lén tìm cách bán bớt một căn nhà đi, định đưa tiền cho mẹ
cất.
Mới được
chừng hai tuần, có điện thoại reo:
-Anh ơi!
Gửi gấp về cho em ba chục ngàn nữa cho em sửa mộ ông bà!
-Cái gì!
Mới đưa cho em mấy tháng trước hơn một chục sửa mộ rồi, lại sửa
nữa hả? Bộ ông bà mới chết lần thứ hai hả?
Giọng oanh
vàng bỗng biến thành tiếng rít của diều hâu:
-Á à! Dám
nói hỗn láo thế à? Đồ chết bầm, chết đâm, chết thúi!
-Ai chết
thúi! Có ông bà cô chết thúi ấy!
Cô Hoa Hậu
ngoan đạo gầm lên:
- Đồ khốn
nạn! Chết cha mày đi! Tao mà sang Mỹ, tao cho mày vào tù!
- Mày
không cần sang! Tao bay về bây giờ!
Thế là
trên chuyến bay hoả tốc về Việt Nam hôm đó, có một anh chàng gầm
gầm gừ gừ, mặt mũi đỏ phừng phừng, phóng xe Taxi về đến nhà vợ
là hùng hùng hổ hổ:
- Mày đưa
tiền cho thằng nào? Con nào?
Rồi “đốp”,
“chát”.. nháng lửa. Có tiếng kêu thét lên:
“Nó đánh
chết tôi rồi!”
Như đã chờ
sẵn đâu đó, vưà nghe tiếng đàn bà la lên, là hai anh Công An
nhẩy vào nhanh như chớp.
-Anh
Việtkiều hành hung công dân hả? Anh có quyền hạn gì mà đánh
nguời hả? Làm biênbản!
- Ớ...Ớ...
mấy ông... tôi đã đánh cái nào đâu? Mới.. chỉ ném mấy món ly này
thôi mà!
- Không
nói lôi thôi! Đánh nguời là tội hình sự! Anh theo chúng tôi về
Phuờng.
Anh chàng
“chủ nhân” một “bi-di-nít” cỡ lớn ở Cali líu ríu theo mấy chiếc
áo xanh vàng về Phuờng trong khi nguời bị “hành hung” vội phóng
chiếc Dream cáo cạnh bay vào phòng khám bệnh cuả bác sĩ X.
Vài tuần
sau, tại đất Mỹ, nguời chủ nhân trẻ tuổi ấy nhận đuợc thư tống
đạt cuả Cảnh sát về tội hành hung vợ có thuơng tích, có chứng
nhận cuả bác sĩ, cuả công an, cuả nhân chứng..
Ra toà, dù
có luật sư cãi líu lo, anh vẫn phải ngồi tù một năm, trong khi
đó, cô vợ trẻ đào bới xới lộn căn nhà tìm tiền, móc cho đến đồng
cuối cùng trong “rê-đít-cà”, cuỗm luôn căn nhà, kéo mấy đưá con
đi. Nguời trẻ đào hoa muốn lấy vợ Hoa Hậu đã trở thành anh
hôm-lét hốc hác mất dóp, thẫn thờ, đau cái bụng, tức cái đầu,
giận cái thân, trở thành bệnh nhân tâm thần ...
BA: NHÀ
QUÊ, NHÀ TỈNH
Em Phuơng
mới 18 tuổi, gốc Định Quán, làm nghề bán quán cơm cho khách du
lịch. Dáng nguời cao và thanh, mắt đa tình, giọng nói tuy vẫn
trọ trẹ cuả miền rừng núi, nhưng không kém phần hấp dẫn, nhất là
với mấy cậu thanh niên mới về nuớc lần đầu tiên. Mỗi ngày, em
chỉ đi ra đi vào niềm nở chào đón mấy anh chị, ông bà Việt kiều
về thăm quê huơng, đưa “mơ nuy”, tính tiền, rồi tiện thể thì chỉ
đuờng cho quý vị đi thăm thắng cảnh. Nhận chút tiền “típ” là em
cám ơn rối rít.
Cậu Ngải
đã trên 30, chưa vợ, có việc làm ở một cơ xuởng in tại Oát Xinh
Tơn. Tuy lương bổng không cao, nhà lại ở “se”, nhưng cái mác
Việt Kiều cũng đủ le lói các em đang thèm ông chồng ở nuớc
ngoài.
Gặp nhau
không có ông Tơ, bà Nguyệt, chỉ có mấy đồng đô la xanh là hai
bên đã như hẹn nhau từ kiếp trước.
Ngải tửng
tửng hỏi:
- Em có
chịu lấy anh không?
Phương
nhoẻn miệng cười mím chi:
- Hổng
chịu thì sao? Mà chịu thì sao?
Chàng búng
tay “chóc chóc”:
- Chịu thì
anh đưa em qua Mỹ. Không chịu thì em ở nhà lấy chồng... “nhà
quê..”
- Hứ! Làm
như ở đây toàn nhà quê không hà! Cũng “tỉnh” lắm chứ bộ!
- “Tỉnh”
thì cũng không bằng anh! Chịu không?
Cô gái
liếc một nhát sắc như dao cạo Gilette: - Chị....u.....!
Thế là đám
cưới liền tay. Một vài mâm cỗ có gà có vịt có heo quay. Tuy ở
nhà quê, miệt vườn, có chừng hai chục người đến nhưng cũng có
ruợu tây. Tính ra chỉ khoảng trăm đô là cùng, nhưng Phương cũng
đòi chú rể đưa chẵn một ngàn. Trước đó, em đòi người yêu đưa về
Saigòn mua cho em chiếc xe gắn máy “cáo chỉ.” Em nói: “để chạy
giao thiệp cưới!” Mải mê trước vẻ đẹp con gái con nhà quê, mượt
mà, tuổi bẻ gẫy sừng trâu rừng, da thịt căng hồng, tuy nước da
hơi ngăm đen, nhưng trông dòn tan, Ngải nhắm mắt mua cho em đủ
thứ, kể cả chiếc phôn trả tiền trước cả năm. Mấy ngàn đô dành
dụm bỗng chốc mà bay. Chàng thanh niên phải vội trở lại Mỹ để
cầy tiếp, trước khi bồng vợ sang.
Về đến Mỹ,
hàng đêm, chàng gọi điện thoại cho nàng, nghe em thỏ thẻ: “Anh
ơi! Em cần mua cái áo nè! Cần mua cái ví nè...”
Tuy sót
ruột, nhưng Ngải cứ nghiến răng gửi từng trăm về. Đến khi hết,
thì đành khất nợ... Giọng của em từ từ nhạt dần, bớt thỏ thẻ,
rồi ngưng luôn. Gọi mãi không thấy em trả lời.
Ngải đợi
đến giữa đêm VN, gọi cho chắc ăn. Có lẽ em đang ngủ say..
Giọng ngái
ngủ đầu dây bên kia:
- Ai...đó?
Giọng bên
này, hồi hộp:
- Anh nè!
Ngải nè! Em có khỏe không? Anh gọi hoài mà em không trả lời! Sốt
ruột quá! Em đang làm gì đó?
Giọng bên
kia bắt đầu hết ngái:
- Anh hả?
Làm gì à? Em đang làm tình!
-Cái gì?
Em nói cái gì?
Giọng bên
kia cứng rắn, rõ ràng hơn: - Anh không nghe kịp à? Em đang làm
tình! Làm tình với bồ của em! Nghe rõ chưa! Đồ nhà quê! Tưởng
mình “tỉnh” lắm hả?
Tiếng máy
cúp đánh “cụp” cùng lúc với tiếng trái tim của Ngải cũng vừa
thất một nhịp.
BỐN : ANH
SẼ ĐƯA EM VỀ
Sang Mỹ
được sáu tháng rồi mà Loan chưa thấy mặt trời. Nói cho đúng hơn,
thì chưa nhìn thấy nước Mỹ ngoài căn nhà, cái vườn đầy rau húng
quế, rau dấp cá, rau thơm, ngò gai. Đực, anh chồng đưa Loan sang
Mỹ xong là nhốt riệt trong nhà, không cho đi đâu hết, kể cả đi
chợ. Việc gì cũng có mẹ chồng lo. Bà mẹ chồng quằm quặm, đi ra
đi vào, nói oang oang:
-Cái thằng
phải gió! Đã đi làm cực khổ, không biết kén vợ, lại rước cái của
nợ, người thì bằng cái lỗ mũi, lại chẳng biết làm ăn gì, khổ quá
đi mất!
Nghe qua
mà điếng người. Loan có muốn thế đâu. Tưởng lấy chồng Việt Kiều
thì ấm cái thân, có chút tiền còm gửi về cho mẹ già, mai mốt
biết đâu lại chẳng giầu sang như chị Lụa, chị Nga đó, năm nào
cũng về quê, mang theo cả đống tiền. Nào ngờ, qua đây mới biết
anh chồng là dân lười biếng, không chịu học hành chi cả, chỉ đi
làm thợ phụ sửa xe gì đó, về đến nhà là lôi hũ ruợu ra uống, rồi
chửi bậy tùm lum. Gọi điện thoại với bạn bè là một điều “đ.m”
hai điều “đ.m”, nói chuyện tục tĩu.
Điều đau
khổ nhất là hắn là một tên hung bạo, dầy vò vợ kinh khiếp lên
được. Mới đầu Loan sợ quá, không chịu, thì hắn dọa đuổi về VNam
“cho mà chết dấp ở bên đó”, Loan cứ phải nghiến răng mà chịu
hành hạ.
Được một
hai tháng, Loan đã quen dần, nhưng không chịu nổi cảnh ngồi nhà,
nấu cơm mà không được đi chợ, quét nhà, lau dọn như đầy tớ. Loan
phải nỉ non với chồng:
- Anh!
Anh! Cho em đi học, đi làm gì đi chứ! Ở nhà, em chịu hết nổi
rồi.
Tên chồng
hậm hực:
- Chịu
không được cũng phải được. Tui tống cô về nhà luôn.
Loan ngỡ
ngàng:
- Anh nói
gì lạ vậy? Em có đòi hỏi gì đâu mà anh đòi tống em về nhà? Em
chỉ muốn đi học gì đó để đi làm phụ anh thôi mà!
Vẫn gầm gừ
như chó con, tên chồng trợn mắt: - Không được đi đâu hết! Cô cứ
ở nhà!
Nói xong,
hắn bỏ vào bếp, lôi con khô mực ra, quát cô:
- Ra đây,
nướng con mực cho tui nhậu đi! Đứng đực ra đó à!
Lủi thủi
vào bếp, Loan thấy nước mắt cay xè chẩy dọc theo mũi.
Tên chồng
nhăn nhó:
- Khóc lóc
cái con mẹ gì! Không thích thì cút về nhà với mẹ!
Vội lấy
tay chùi mắt, Loan cúi đầu xuống bếp, nghe trái tim mình quặn
thắt. Trời ơi! Biết thế này thì ở nhà cho rồi! Bỏ anh Quân mà đi
để lấy giầu sang, ai dè gặp phường hung ác. Có lẽ Trời phạt vì
phụ tình anh ấy...
Loan thấy
đời khốn khổ khốn nạn quá. Hóa ra số kiếp mình bị mua làm nô lệ
tình dục cho Việt kiều, không khác gì mấy cô lấy chồng Đài Loan.
Mà có cao giá gì đâu! Cô chỉ được có hơn 300 tiền Mỹ, đưa hết
cho mẹ. Tiền đám cưới, hắn lo hết, không qua tay cô. Thêm một
trăm tiền may quần áo cưới. Ngoài ra, chỉ có vài lời hứa nhăng
cuội. Qua đây, suốt ngày bị nhốt trong cũi, chẳng có lấy một con
chó để mà nói chuyện. Chỉ có lúc mẹ chồng ngủ ngày, Loan gọi cho
bà bác ruột ở Rosemead, kể lể chút đau lòng. Bác cô chỉ biết
khuyên cô nhẫn nhịn, chờ ngày tốt đẹp. Chờ mãi chưa thấy ngày
ấy, bất ngờ, một hôm, hắn đưa cho cô mấy tấm vé máy bay:
- Ngày
mai, tui đưa cô lên phi trường. Về Việt Nam! Tôi chịu hết nổi cô
rồi. Tối ngày khóc lóc. Mẹ tui chịu không nổi.
Loan tá
hỏa tam tinh, run rẩy:
- Anh nói
gì, em không hiểu!
Tên chồng
vất tấm vé máy bay lên bàn:
- Có chi
mà không hiểu! Về! Về bú mẹ!
Vừa đi vào
phòng, hắn vừa nói với theo: - Dọn đồ đi! Tui không có chờ đâu!
Loan muốn
té xuống sàn nhà, đầu óc quay cuồng. Thôi rồi một đời con gái,
trao thân gửi phận nhằm tên tướng cướp. Nước mắt nước mũi choàm
ngoàm, cô gạt bằng tay áo, rồi bỗng chợt, cô muốn chết đi cho
rồi! Ý tưởng muốn tự tử dâng lên ào ạt. Cô đi vào bếp, tính lấy
con dao đâm vào bụng, bất ngờ, khi vừa vào đến cửa bếp, cô nhìn
thấy bức tranh gỗ khắc hình con gà mà bà cô cho, Loan khựng lại.
Nhìn trước nhìn sau, thấy mẹ chồng và chồng rù rì ở trong phòng,
cô lén nhấc máy điện thoại lên, gọi bà bác.
Chừng một
tiếng sau, chờ cho tên chồng nhậu say, bà mẹ coi tuồng chưởng,
cô lén ra ngoài, đi dọc theo hàng rào đến gần ngã tư, đứng chờ
một lúc thì thấy chiếc xe bà bác do người anh họ chở trờ tới.
Loan vội leo lên và khi chiếc xe vọt đi khỏi, mới oà lên khóc
tức tưởi. Bà bác dỗ dành mãi mới nín. Về đến nhà thì mấy anh chị
họ đang quây quần bàn tính.
Việc đầu
tiên là đi kiếm luật sư, kiện để lấy lại giấy tờ thông hành, và
tìm cách ở lại, không thể để một tên vô lại hành hạ đã đời rồi
tống về Việt Nam.
Dự tính
được thi hành liền. Buổi sáng, một ông anh họ đưa cô tới luật
sư. Nghe xong sự tình, ông Luật sư liền gọi cảnh sát nhờ áp tải
cô về nhà lấy đồ.
Đến cửa nhà chồng, Loan
còn sợ rúm người lại, nhưng ông cảnh sát giúp cô vào lấy đồ. Lúc
nhìn thấy cảnh sát và Loan, người mẹ chồng rít lên:
- À, cái
con trời đánh! Mày rồi biết tay bà!
Nhưng cũng phải để cho cô
vào lấy đồ đạc, giấy tờ xong là đóng sầm cửa lại.
Loan phải đi khám bệnh.
Đầu óc cô lảo đảo, hoang mang, sợ hãi, âu lo... Lại bất ngờ,
trong khi chờ luật sư làm thủ tục cho cô ở lại, Loan nhận được
trát tòa đòi cô trình diện vì “mẹ chồng cô kiện cô quấy nhiễu
bằng cách dẫn cảnh sát vào nhà mà không có trát tòa!” Trời đất
ơi! Đúng là con người vô lương! Loan đã hãi càng hãi thêm. Nhưng
có sự khuyến khích và giúp đỡ của các anh chị họ, lo tìm luật sư
ra tòa cãi giùm, cô bớt căng thẳng.
Đến ngày ra Tòa, cô thắng
kiện. Bà Tòa nhìn vào mặt bà mẹ chồng nói:
-Cô này chưa hề bị luật
cấm đến gần bà. Cô ta về nhà lấy đồ là chuyện hợp lý. Chỉ có bà
mới là vô lý. Bà ráng chờ đến ngày tòa gọi bà ra vì tội dầy vò
người khác thì mới hiểu rõ hơn.
Loan thở ra, vui mừng
nhưng vẫn còn một tương lai nhiều trắc trở trước mắt. Cô muốn
nhắn những người con gái khác còn đang mong lấy chồng ngoại cần
phải cẩn thận hơn, kẻo sa bẫy những tên háo sắc, côn đồ, hành hạ
tình dục, lợi dụng gái quê để thỏa mãn thú tính. Cầu mong cho
nước Việt Nam sớm có ngày không còn nghèo khổ để không có người
mong đi làm vợ nước ngoài....
Chu Tất Tiến.
Ý Kiến, Phê bình xin gửi
về :
chutattien@khoahoc.net
Print this site

Trở về Trang Chính |