|
Một
giáo sư về Tâm Lý Học người Mỹ đã nói: „Ngay chính tôi là
chuyên viên về Tâm Lý cũng vẫn mắc lỗi lầm khi đối xử với con
cái đều đều. Chúng ta không phải là Superman, mà dù cho là
Superman cũng phạm lỗi lầm hoài hoài.“ Người văn minh trùm
đã thế thì nói gì đến người Việt tị nạn, di cư như chúng ta.
Chưa kể rất nhiều người vẫn giữ quan niệm xưa cũ, nghĩa là tin
rằng làm cha mẹ chỉ cần cho con ăn no, mặc đẹp, có sức khỏe tốt,
rồi dẫn chúng đi học là đủ. Nếu chúng không biết ơn thì „cho
chúng một trận nhớ đời.“ Hoặc: „Con mà không ra con thì chẳng
cần! Không thích ở nhà, cứ việc ra đường ở!“ Người giận dữ hơn
thì nói: „Nuôi con mà không nên hồn thì cứ coi như đẻ vãi, rớt
đường rớt chợ thì mặc xác nó!“ Những câu cấm cẵn ấy vẫn thường
nghe thấy đâu đó chung quanh ta. Vì vậy, nhà tù thiếu niên bên
Mỹ này vẫn đông đảo thiếu niên Việt Nam, đẹp trai, đẹp gái có
đủ. Những căn nhà vắng hoe chỉ có ông bà già ngồi nhìn ra ngoài
đường vẫn không thiếu. Những nhà hưu dưỡng vẫn có rất nhiều ông
cụ bà cụ ngồi ngơ ngác mất hồn, cứ có tiếng động ngoài cửa là
giật mình, tưởng con cháu đến...
Theo
một số nhà tâm lý học, một số những lỗi lầm mà cha mẹ hay mắc
phải là:
-Nóng giận mất khôn: Vị giáo sư Tâm lý kể trên đã kể lại một
lần có thằng con cứ ham chơi „game boy“, quên ăn cơm. Ông giục
giã hoài, chú bé 16 tuổi vẫn cứ ngồi bấm bấm như điên. Tự nhiên,
ông nổi đóa, giật lấy cái hộp „game“ đó, vất ra ngoài cửa sổ và
gào lớn: „Gêm! Gêm! Tối ngày chơi gêm! Cút ra ngoài kia mà
chơi!“ Chú bé tròn xoe mắt, kinh hoảng, nước mắt ứa ra, tay chân
run giật, sợ hãi. Mẹ cháu vội chạy vào an ủi, và sau đó, đi
xuống thang lầu hai, tìm cả nửa giờ mới thấy hộp gêm đã bị móp.
Từ đó, cháu đâm lầm lì, không nói không rằng cả mấy tháng. Ông
bố hối hận, mới nhớ lại rằng chính mình đã mua cho con cái hộp
gêm ấy để mừng sinh nhật con, và chú bé đã mê mẩn cám ơn bố
nhiều lần. Ông đã đi mua lại cái hộp khác, nhưng chú không còn
thích nữa. Cơn giận bất ngờ trong lúc trí tưởng của chú lên cao
đã làm cho chú bị chấn động nặng. Tình bố con đã bị giảm đi
nhiều. Nếu bị vài lần nữa, chắc sẽ khó mà cậy miệng cậu bé mà
nghe tâm sự.
Một
ông bố khác, đang lo buồn mà con trai lại đi chơi, không về nhà.
Tìm được con rồi, ông bố tra vặn con rất dữ, cậu con ấp úng, ông
gầm lên: „Đồ mất dậy! Mày không muốn sống với tao thì cút!“ Cậu
con ú ớ, không nói gì, nhưng từ đó, ông bố đã không còn tìm thấy
sự thân thiện giữa hai bố con như trước, cho đến khi con lấy vợ
một mình... Hối hận thì đã muộn rồi!
Một
bà mẹ trẻ khác, giận điên lên khi con gái đi „pạc ti“ về trễ,
chỉ tay vào con, mắng: „Đi thì đi luôn đi! Đừng về nhà nữa! Con
gái gì mà hư đốn!“ Cô con gái không cãi lại, nhưng lầm lì dọn đồ
đi luôn. Khi bà mẹ về thì thấy nhà trống trơn, gào khóc khản cổ
cũng không tìm thấy con nữa cho đến khi cô gái thành bà mẹ trẻ
độc thân mới dẫn cháu về thăm nhà vài ngày lại ra đi...
-Bố mẹ không thành thật: Đã làm con người, không ai tránh
khỏi nói dối. Nói dối chơi, nói dối thật, nói dối để trốn nợ, để
khỏi đi ăn cưới tốn tiền, nói dối để khỏi gặp mặt một người mà
mình ghét trong đám bạn bè, nói láo để che mặc cảm nghèo hơn
người ta, để không phải về ăn giỗ bà ngoại, để không phải đi
làm, để... hàng ngàn hàng vạn cái cớ khiến cho người ta nói dối.
Có người nói dối qua điện thoại xong thì cười khoái trí, có ông
bố nói dối vợ rồi lại nhờ con che chở, có bà mẹ đi đánh bài, dặn
con nói dối bố... Tất cả những câu nói dối, những câu „nổ dăng
miểng“, thái độ nói láo đó đã ảnh hưởng lên con cái rất nhiều,
tuy nhiên, điều nguy hiểm nhất là nói dối với chính con của
mình.
Một
ông bố ham đi nhậu với bạn bè, con cái cố cản, thì lại hay sừng
sộ, nói dối như thật: „Bố đến nhà thăm người bạn mới qua! Đâu có
nhậu nhẹt gì! Mày chỉ bịa!“ Đứa con nhếch mép, cười „hì“ một
tiếng, rồi bỏ vào trong nhà. Bà mẹ nói láo với con về một quan
hệ với bạn trai từ hồi còn đi học, nói dối con để đi Las
Vegas... con cũng cười „hì“ rất nhẹ. Bố mẹ không biết rằng tiếng
cười „hì“ nhẹ đó lại nặng vô cùng, vì đứa con biết tỏng ông bố,
bà mẹ mình đi đâu rồi. Từ đó, mất kính trọng bố mẹ, dần dần xa
lánh, đến khi con muốn lấy vợ, đi xa, cháu không bao giờ nói
chuyện với ai. Và nếu có cơ hội đi xa, cháu sẽ đi không trở lại.
-Dễ dãi quá đáng: Nhiều ông bố, bà mẹ dẫn con đi „shopping“,
thấy con đòi mua cái gì cũng trả tiền, không hỏi một tiếng. Con
cái quen cái tật dễ của bố mẹ rồi, thành ra tin tưởng „Muốn là
Được“. Dần dần, con đòi hỏi những cái lớn hơn, đòi mua xe khi
mới 16, 17 tuổi, đòi đi ngủ nhà bạn (sleep out), đòi áo hở ngực,
lòi rốn, đòi quần hở mông, đòi xâm mình, làm „neo“ khi mới trăng
tròn lẻ, bôi môi xám xịt, nhuộm tóc „tếch ních co lo“, con trai
thì làm đầu như cái bờm ngựa... Đến một chừng mực nào đó, bố mẹ
mới giật mình, hãm lại thì đã muộn. Tư tưởng „muốn là Được“ sẽ
đụng với „Tao cấm mày không được chơi với thằng (con) đen thùi
lùi đó!“. Cả hai tư tưởng đều mạnh, đều cứng; đụng nhau thì nhất
định vỡ đầu, sứt tai, cả hai đều nghiêng ngả. Bà mẹ có thể mất
con, đứa con sẽ thành du đãng, thành „một bà mẹ trẻ“ hưởng
Welfare tới già luôn.
Tính
dễ dãi này có nhiều cách thể hiện khác nhau. Một ông bố thoải
mái tắm, không bao giờ đóng cửa phòng tắm, vừa tắm vừa ca hát
ngân nga, mặc dù con gái lớn xộn trong nhà.. Một bà mẹ thoải mái
giải đáp về tình dục với đứa con gái 7, 8 tuổi mà không theo
phương pháp giáo dục nào cả. Đứa nhỏ kinh hãi, khóc òa, bịt mặt
chạy đi, rồi biến tính thành âm u, ảm đạm. Điều gì sẽ xẩy ra với
các em? Nhất định các em sẽ có quan hệ tình dục sớm với chú nhóc
nào hay cận kề. Tới lúc đó, bố mẹ lại nổi cơn lôi đình, thịnh
nộ... Vài trường hợp loạn luân giữa anh em ruột với nhau, chỉ vì
bố mẹ quá dễ dãi trong nhiều chuyện...
-Cưng đứa này, bỏ đứa kia: Ở nước người rồi mà trường hợp
này vẫn không thiếu. Đa số bố mẹ cổ hủ thường cưng „con giai
cả“, cậu „cháu đích tôn“.. Ưu tiên một là con giai, con gái ưu
tiên hai. Vài người lại cưng con út. „Giầu sang út chịu, khó
nghèo út lo.“ Nhất là trong gia đình mà bố mẹ đẻ một loạt con
gái, đến khi có cậu „quý tử“ ra đời thì ôi thôi, con gái coi như
đã hết hình, mất bóng, chả còn ra tích sự gì. Mở miệng nói câu
nào cũng sai, động tay làm chuyện chi cũng trật... nói chi việc
được tham gia bàn luận chuyện nhà... Bởi thế, cứ 17, 18 rồi là
mấy cô tìm đường đi cho lẹ. Ở nhà căng thẳng qúa lại mang tiếng
là vô tích sự! Cũng có nhiều cậu út bỏ nhà đi hoang, vì bao
nhiêu xui xẻo là cậu lãnh hết, trong khi của cải, cưng chiều lại
dồn vào ông anh cả. Ông này uy quyền hơn bố, nói một câu là mẹ
hùa theo, nói hai câu là bố gật đầu. Còn cậu út, đúng là „nửa
người, nửa ngợm, nửa đười ươi“, dù có hiếu như thế nào, cũng
chẳng được mẹ nhìn nửa con mắt. Ngoài ra, có những bà mẹ coi con
trai còn hơn... ông nội luôn! Mê con như điếu đổ, con theo gái,
con hỗn hào, con đánh bạc, con dâu láo.. tất cả đều được tha thứ
hết, bỏ qua hết, một điều „mẹ, mẹ, con, con“, trong khi lại trợn
mắt với thằng tư, thằng năm: „chúng mày là lũ ăn hại...“
Kết
quả của việc chia để trị này cũng dễ đoán. Anh em thì nếu không
coi nhau như kẻ thù, cũng chẳng bao giờ thương nhau. Có dịp thì
đứa này bỏ nhà đi, đứa kia „dọt“ lẹ... Đau lòng và thực tế hơn
là các cụ ở nhà dưỡng lão cứ ngóng ra cửa năm này qua năm khác
mà không thấy đứa nào trở lại. Trong nỗi buồn khôn nguôi, các
bậc cha mẹ đó có thể (hay không có thể) nhớ lại những sai lầm
trong cuộc đời của mình mà ứa nước mắt. Nhưng, dù cho nước mắt
chẩy ra ngày đêm cũng không kéo được những gì đã mất. Vậy, sao
không chuẩn bị dậy con có phương pháp ngay từ bây giờ?
Chu Tất Tiến
Ý Kiến, Phê bình xin gửi
về :
chutattien@khoahoc.net
Trở về Trang Chính |