|
Gần
đây, một bà mẹ trẻ viết thư hỏi ý kiến về cách ăn mặc của cháu
gái mới 13 tuổi. Bà cho biết cháu thích mặc những bộ quần áo rất
khiêu khích trong lứa tuổi của cháu. Khi mẹ cháu nhất định không
chịu mua, thì cháu làm dữ, bỏ ăn, bỏ học, cuối cùng mẹ cháu cũng
phải chiều, vì không muốn con buồn phiền, căng thẳng. Cháu cho
rằng mọi đứa bạn trong trường đều mặc vậy cả, chỉ những „con cù
lần“ mới không biết ăn mặc cho đúng mốt. Mẹ cháu cũng thấy vậy,
lúc thả cháu ở cửa trường, rất nhiều cháu gái khác đều mặc kiểu
khiêu khích như thế: hở vai, quần chật căng, váy ngắn cũn cỡn,
lòi rốn, hở mông, và quá nhiều son phấn.
Thật
ra, câu hỏi của bà mẹ chỉ là câu kêu trời của những người thấy
nước đến chân mới nhẩy. Nếu bà mẹ đã từng chỉ bảo cho con biết
những điều khôn, điều dại từ khi cháu chưa vào lớp 6, thì cũng
không đến nỗi phải lo rầu quá như thế. Nhưng vì bà đã lỡ „chiu“
cháu từ khuya rồi, nên bây giờ mới vấp phải vấn nạn trên. Ngược
lại, một khi các cháu gái muốn ăn mặc theo cách đó, chính các
cháu mới là người bối rối, bởi vì chính các cháu cũng chẵng hiểu
các cháu muốn gì, ngoài việc là bắt chước bạn bè cho khỏi „quê“,
các cháu không thể trả lời câu hỏi tại sao lại phải ăn mặc như
thế. Cháu có thể nhún vai, „ừm hửm“, rồi lắc đầu, bỏ đi, sau khi
trả lời sống sược: „Con thích thế!“ hoặc „I want it!“
Theo
phương diện tâm lý, cách ăn mặc của cháu là việc tỏ lộ một cách
trịnh trọng cái phái tính và những ảnh hưởng đến từ phái tính
(sexuality) của mình. Có cháu thì đơn giản là thấy bạn mặc sao
thì bắt chước làm vậy, nhất là các cháu Việt Nam có chút mặc cảm
mình là người da vàng, di cư... nên nhất định phải làm giống bạn
bè, không chịu lạc hậu. Thực tế, việc biểu diễn cơ thể (showing
off) lúc này rất vô tội, hồn nhiên. Cháu muốn cho bạn, nhất là
bạn trai biết mình là ... con gái thứ thiệt, hoặc những cô thiếu
nữ tương lai rất „sếch xy“ mà bạn cô đã nhìn thấy trong báo
chí, truyền hình. Lúc cháu đi qua mặt mấy „thằng ngố“ học cùng
lớp, trong tư tưởng của cháu bật ra ý nghĩ „nhìn đi, nè! thấy
chưa! Tui có kém đứa nào đâu! Mai mốt, có khi hỏi tui, tui hổng
thèm trả lời đâu!“ Việc trình diễn ấy tiếp tục vô tội vạ cho đến
khi bạn trai cùng lớp hoặc trên lớp để ý đến việc ăn mặc hở hang
của cháu và nghĩ rằng cháu đang khêu gợi về chuyện „sếch.“ Cháu
gái lúc bấy giờ đã bước vào một môi trường tình dục mà cháu lại
không biết các đối phó cũng như không biết tự bảo vệ mình cho
khỏi bị các cháu trai xâm phạm. Hai chữ „xâm phạm“ đây gồm rất
nhiều hành động. Với các bạn trai còn hiền lành, thì „xâm phạm“
có nghĩa là xô đẩy, hích vai, nhìn từ trên xuống dưới một cách
không dễ chịu tí nào. Với các tay tổ khác thì có thể huýt gió,
bàn luận về các bộ phận trên cơ thể của cháu (các cháu đã học
qua lớp về „sếch“ rồi!), gọi tên tục và tên gán ghép, tên bóng
gió... Cao cấp hơn, thì tìm cách vỗ mông, chạm ngực... khi lũ
con trai đi một đám để không ai nhận dạng được. Đến trình độ
chuyên môn hơn nữa thì tìm cách tán tỉnh, rồi những bước kế tiếp
là hành động tình dục. Những hành động tình dục này có thể chỉ
là đụng chạm (touching) nhưng cũng có thể đi xa hơn khiến nhiều
cháu mới 13, 14 tuổi đã có bầu. Đã có vài trường hợp các cháu
gái còn nhí này không biết phải giải quyết cái bầu của mình ra
sao, nên ... đẻ rớt trong nhà vệ sinh! May mắn hơn thì được bố
mẹ khám phá ra và cả nhà ngồi.. khóc!
Trở
lại từ bước đầu tiên, khi nhìn thấy cháu ăn mặc „sếch xy“, bà mẹ
chới với ngay. Nhiều bà mẹ quát con: „Cởi ngay ra, trông không
được!“. Có bà thì run rẩy „con ơi! sao con lại mặc như thế này?“
Bà khác lại chạy vào kêu bố, trong khi chính bà trả tiền cái áo
đó cho con! Một số bà mẹ khôn ngoan, không la ó, và cũng không
làm một hơi dài: „Con không thể mặc cái áo đó tới trường! Mẹ
không cho phép! Khi nào con còn ở trong nhà này, con không đuợc
ăn mặc mất dậy như vậy được!“ Nếu có bà mẹ nào làm như thế, bà
mẹ ấy sẽ phải đối đầu với một đứa trẻ ngang ngược, bỏ cơm, có
khi bỏ học, để chống đối lại bố mẹ, và khi có dịp, lại ăn mặc
táo tợn hơn nữa cho bõ ghét! Thường thì các bà mẹ áp dụng phương
pháp „không hỏi, không nói“ khi đề cập đến phái tính của con
gái, cũng như không hỏi con đã học được những gì mà nhà trường
dậy về „sếch“. Trường đã dậy kỹ lắm rồi. Thôi thì đành chịu, may
rủi nhờ số Trời!
Trường hợp muốn ngăn ngừa nguy hiểm, chỉ có một cách là đặt cho
con một vài câu hỏi, nếu con không trả lời được, con sẽ chào
thua bố mẹ mà phải chịu thay đổi.
Câu
hỏi thứ nhất: „Con sẽ làm gì nếu bạn trai của con rủ con về nhà
sau khi tan lớp?“ Câu thứ hai: „Con sẽ làm gì nếu khi con bước
vào nhà hắn và phát giác ra là nhà chẳng có ai, trừ ra tên bạn
con? Câu cuối cùng: „Con sẽ làm gì nếu bạn trai con dục con vào
phòng ngủ của nó?“ Các câu hỏi này sẽ mở ra một cuộc đối thoại
với con cái và từ đó, bà mẹ đã dậy được con một bài học vỡ lòng
về ái tình... không phải ái tình lãng mạn kiểu thập niên 50 nữa
mà là ái tình của thế kỷ 21, ái tình „hít en rân“ (đụng rồi
chạy).
Dĩ
nhiên, đây chỉ là cách vớt vát sau cùng, khi con gái đã mặc quần
áo hở hang, còn nếu có thể được, thì các bà mẹ phải trò chuyện
với con từ khi nào mà con bắt đầu chuyển từ „con nít“ sang „con
gái“. Lật ngửa ván bài ra xem trước còn hơn đợi con tháu cáy rồi
mới theo...
Chu Tất Tiến.
Ý Kiến, Phê bình xin gửi
về :
chutattien@khoahoc.net
Trở về Trang Chính |