|
Bữa hổm, ra ăn phở ở
Bolsa, bất ngờ gặp đàn em mặt nhăn như khỉ ăn ớt ngồi một mình
bên tô phở nóng hổi. Lân la hỏi chuyện vì sao mà mặt bí xị vậy,
đàn em thở một cái dài hơn một “mai”, nói nhát gừng:
-Mới đi tù về!
Cái gì? Sao mà đi tù? Gặng
mãi thì mới biết là cu cậu lỡ tay nựng vợ một quả, bà này không
vừa, bấm ngay 911 thế là cu cậu nằm nhà đá mất một ngày, chờ vợ
lên lãnh về.
Cha chả! Tên này vốn hiền
khô sao mà hôm nay nổi cơn biểu diễn, không những không hả giận
lại lãnh thêm thẹo. Hỏi thêm nữa nhưng cu cậu không chịu nói,
bực cái mình, bèn đi tìm Thầy Tư Bolsa xin ý kiến tại sao liền
ông lại hay uýnh vợ ở bên Mỹ này.
Thầy Tư không thèm trả lời
ngay lại tửng tửng hỏi:
-Mầy tưởng chỉ có đàn ông
đánh đàn bà hay sao? Ở Mỹ này, trong một trăm truờng hợp “yêu
nhau lắm, cắn nhau đau” thì có tới 40% vụ là do các bà, các mợ,
các chị.. cắn nguời yêu cuả mình đau đến nỗi nguời đuợc yêu phải
kêu cảnh sát tới cứu. Còn lại mới là đàn ông.
Người viết giật mình:
-Trời đất! Đàn bà bên Mỹ
này cũng dữ a! Nhưng….. bị các bà uýnh thì có đau lắm không?
Thầy Tư trả lời:
-Dĩ nhiên, nếu so sánh các
vụ nựng nhau này, thì thuờng các bà bị đòn nặng hơn các ông, vì
các ông to con hơn, có sức mạnh hơn, lại thêm hơi cay cuả ly
ruợu, ly bia nữa thì các bà chịu đâu cho thấu! Nhưng không phải
vì thế mà các bà đuợc liệt vào “phái yếu” đâu nghe mày! Theo
thống kê, đòn cuả các bà còn có khi ghê hơn đàn ông. Có ông đã
bị vợ ném cái máy hút bụi vào mặt bất tỉnh, có ông bị vợ xiềng
chân vào giuờng, ông khác lại bị vợ dùng bàn ủi nóng “nựng” một
phát vào mặt, một đấng nam nhi bị bà xã dùng cái cào cỏ khện cho
lia liạ. Nhưng kinh sợ hơn hết là có một nàng đang cơn tức giận,
nằm đè lên chàng mấy tiếng đồng hồ, chàng chịu không nổi, “đi
tầu suốt” luôn vì nàng là một cái khối thịt gần hai trăm “bao”
lại đè lên ngực chàng làm tim chàng không đập nổi. Mới đây lại
có một ông bị vợ “yêu” cắn cho gần ... một trăm vết cắn nên đã
“ra đi không mang vali” luôn! Không biết các miếng cắn kia đã
nhắm vào chỗ nào mà làm cho một tay liền ông, vẫn đuợc mệnh
danh là “phái mạnh” kia phải lià đời, nhưng chắc chắn là có
những miếng cắn vào đúng chỗ hiểm, và phải sâu và đứt luôn cả
thịt ra, chứ còn có cắn ngập răng vào thịt cũng không có ăn thua
gì! Hoặc gỉa ông nọ sợ quá, hãi quá, đau quá, mà tim đứng luôn
chăng?
Người viết thở dài:
-Vậy mà tui cứ tưởng đâu!
Thầy Tư nhìn người viết,
khinh khỉnh:
-Mầy chưa thấy có một bà
chỉ đập cái.. cục thịt chứa “silicôn” kia vào mặt mà té lăn bất
tỉnh! Mầy hãy tưởng tượng một cục thịt chừng hai, ba kí phóng
cái ầm vào mặt với một tốc độ nhanh.. Chỉ bất tỉnh mà không gẫy
dập cái mũi là may!
Ở cái xứ Irăng, một ông bị
vợ cắt đứt lỗ tai chỉ vì dám hỏi là “sao bà đi đâu mà đến hơn
nửa đêm mới về vậy?” Nàng liền lẳng lặng vào bếp lấy con dao ra,
xẻo nghiến lỗ tai anh chồng và còn bắt anh ta chìa tay ra để
nàng bỏ cái lỗ tai ấy vào, và nói: “cho chừa cái tật hỏi han
linh tinh đi!”
-Ai chà! Ghê quá! Tưởng ở
cái xứ trọng nam khinh nữ như thế thì làm gì có nạn uýnh chồng!
-Dĩ nhiên là hiếm, nhưng
không phải là không có. Còn ở xứ Mỹ này, coi phim thì biết, đàn
bà Mỹ dữ như chằng lửa, hơi một chút là nhẩy đổng lên, la hét
vang trời, hiền nhất thì cũng sửng cồ, quát lại chồng chứ không
chịu đựng như phụ nữ Việt đâu.
-Thầy nói chi lạ rứa? Tui
thấy vài bà quanh quanh Bolsa thuờng lôi chồng ra chửi như tát
nuớc vào mặt, dù có bạn bè đang ngồi đó cũng mặc, có bà còn lôi
chuyện “phòng the” cuả ông ra nói tá lả cho bà con cuời một bữa
đã đời luôn.
Thầy Tư chậm rãi trả lời:
-Mầy nói cũng đúng vài
phần. Các bà Bolsa la ó chồng thì nhiều, nhưng dợt chồng thì
hiếm có. Thực tế, việc chồng dợt vợ xẩy ra nhiều hơn, nhất là
với người Mỹ. Trong cộng đồng Việt Nam tại Mỹ, việc các ông đánh
vợ vẫn lẻ tẻ xẩy ra, dĩ nhiên không nhiều và nặng như khi còn ở
nhà. Một số ông sang Mỹ đã lâu rồi mà vẫn thích nựng vợ bằng
những cú đấm cú đá, rất là nhà quê.
-Thầy nói lý do tại sao
lại dợt vợ được không?
-Có
nhiều lý do lắm. Để tao từ từ kể nghe. Các ông Việt Nam hay dợt
vợ vì các lý do sau đây:
1-Quan niệm cổ hủ, lỗi thời. Một
số nguời Việt ta vẫn còn giữ đầu óc cổ hủ, coi vai trò nguời
chồng là chủ gia đình, nguời vợ chỉ là phụ thuộc, “chồng là
chúa, vợ là tôi”, nên coi việc dợt vợ là một điều thỉnh thoảng
nên làm, chứng tỏ mình là chủ gia đình. Hễ vợ không nghe lời,
hoặc thích có ý kiến trong việc điêù hành gia đình, ông nói
không chịu im, là giơ chuởng liền. Dù cho nguời chồng có học đi
chăng nữa, có bằng cấp lớn đủ nuôi cả nhà, nhưng vẫn thiếu ý
thức văn minh, không nghiên cứu về xã hội nhiều, nên chưa nhìn
thấy ở nguời đàn bà một giá trị ngang mình, vẫn coi thuờng nguời
đàn bà chân yếu tay mềm, nên nếu có ra tay ra chân với phái nữ
cũng chỉ là trong phạm vi “dậy vợ cho nên nguời.” Họ tin rằng
nguời đàn bà là cái xuơng suờn cụt cuả nguời đàn ông. Với những
nguời đàn ông thuộc loại này, thì mình cũng vác cái ông kẹ 911
ra dọa. Đừng có câm lặng mà chịu đựng một mình. Doạ ổng ba câu
mà ổng cứ xông tơí, thì làm bộ nhấc cái điện thoại lên, nhưng
đừng gọi ngay, cho ông ấy cơ hội suy nghĩ. Ba phút sau mà ổng
vẫn cứ coi thuờng mình thì phải làm thật, cho cảnh sát tới nhà
rồi thì mới xin tha Tào. Hoặc để ổng vô bót rồi thì lãnh ổng ra,
đừng để ổng nằm cả đêm trong đấy, khi về sẽ mất rất nhiều thời
gian để hàn gắn. Cũng đừng bắt chuớc mấy bà Mỹ, cứ hơi to tiếng,
hay chỉ mới một bạt tai đầu tiên, đã nhấc điện thoại lên rồi.
Nhiều ông tự ái, sau khi về nhà thì ly dị ngay, hoặc giữ thái độ
“chiến tranh lạnh” suốt đời luôn, hoặc bỏ đi với bồ nhí, thì
thiệt cả mình, cả con.
2-Không đuợc thoả mãn tình dục.
Những đấng vũ phu, chỉ mê sức mạnh cũng hay đấm đá đàn bà.
Thuờng thì trong một gia đình, nếu nguời vợ thuộc dạng yếu đuối,
sức khoẻ duới trung bình, lại kém khả năng về tính dục, hoặc
không thể chiều chồng “đêm bẩy ngày ba, vô ra không kể”, thì
anh chồng hay nổi cơn đánh đập. (Nguợc lại cũng thế, nếu bà vợ
to con quá, mà anh chồng eỏ lả quá, thì cũng phải lép vế, bà vợ
quát nạt chồng truớc mặt bạn bè là thuờng, về nhà, lạng quạng mà
ban đêm không chiều đuợc bả, bả nghiến răng, cấu chí cho đứt
thịt luôn!) Truớc hết là khi anh chồng lên cơn ghiền tính dục,
vợ thở dài, than mệt, mà lại cấm không cho anh chồng đi chỗ
khác, hoặc anh chồng không dám đi bậy bạ, sợ bịnh, sợ thiếu
tiền, sợ bạn bè bắt gặp, sợ cảnh sát bỏ bóp... đủ thứ sợ, mà
không dám nói ra, liền phải kiếm chỗ thoát cái ẩn ức sinh lý ấy
bằng cách lôi vợ ra dầy vò, mới đầu nói đổng, sau thì chửi, giai
đoạn kế tiếp là dợt vợ. Dợt một lần, thấy vợ êm lặng, chịu đựng
thì thành quen, oánh hoài. Với những đấng này, thì một là mấy bà
tự tìm cách tăng cuờng khả năng yêu đuơng lên, không đuợc, thì
đành cho phép mấy ổng đi lang bang đi, nếu không muốn gọi cảnh
sát. Khi lấy vợ lấy chồng, đừng lấy người to con hơn mình nhiều
quá, đừng lấy chồng để có chỗ “nuơng thân gửi phận” như ngày xưa
mà lỗ vốn. (Truờng hợp mấy ông cũng thế, đừng thích bà vợ khoẻ
mạnh, “tốt nái” quá nếu chính mình không lực luỡng, công phu đầy
mình. Chỉ vài năm sau, mà không phục vụ bả chu đáo, thì có ngày
bả nghiến răng, nhéo lỗ tai mình truớc mặt mọi nguời đấy!) Có
nhiều bà vợ, dù sức khoẻ phong phú, nhưng thuộc loại lãng mạn,
thấy ái tình không phải mơ mộng như mình tuởng, nên dần dần lãnh
cảm luôn. Chồng bực bội, cũng thành mặc cảm, và để gỡ cái mặc
cảm ấy, ra tay đánh vợ cho bù lại những lúc khó chịu một mình.
Truờng hợp này, thì phải nhờ đến cố vấn hôn nhân, tìm hiểu tình
trạng cuả cả hai nguời và giải thích cho anh chồng hiểu là phải
từ từ, dịu dàng với vợ, mới mong thay đổi đuợc căn bệnh tâm lý
cuả vợ, do đó, sẽ tìm lại quân bình cho cả hai, và sẽ bớt màn
uýnh vợ. Đồng thời cũng phải giải thích cho bà vợ biết cái phận
sự cuả một hiền phụ là ngoài cái màn nấu nuớng, giặt giũ, hoặc
đi làm kiếm tiền, cũng phải... “trả bài” với chồng, nếu không sẽ
bị dợt hoài. Nhiệm vụ cuả vợ chồng là phải “học bài, và trả bài”
với nhau. Không thể như hai nguời “se phòng, se tiền” đuợc.
3-Ghiền
ruợu mất lý trí. Nhiều ông lúc bình thuờng thì hiền, nhưng
sau khi “dô” vài ly thì đổ bệnh ra dợt vợ. Ruợu vào lời ra. Ruợu
vào tay cũng ngưá ngáy. Với những ông liền ông thuộc loại này
thì bà vợ nên thủ sẵn vài can nuớc lạnh. Hễ ỗng bắt đầu làm dữ
thì tạt nuớc lạnh vào mặt cho ông ấy tỉnh lại thì hết đánh vợ.
Nếu cần thì gọi 911, cam đoan chỉ một lần vô bóp là hết tật đánh
vợ ngay. Vì dù cho có say cỡ nào thì những kinh nghiệm thuơng
đau cũng sẽ làm cho nguời say tỉnh lại ngay, khi nhớ lại cảnh
buớc vô bóp hôm đó...
5-Sợ
con, đánh mẹ. Lại có loại liền ông
sợ con cái quá trớn, nên không có chỗ đổ cái giận dữ đi đâu, nên
lôi vợ ra đục. Truờng hợp này thì nên xử dụng con cái, nhờ chúng
làm vật cản không cho ổng giở trò. Khi ổng trợn mắt trợn mũi
lên, sắn tay áo thì tru tréo gọi con ra đầy nhà, lúc ấy thì dù
cho “bố ổng” bảo , ổng cũng không dám làm bậy nữa.
6-Truờng hợp bị khiêu
khích. Có những nguời đàn bà hay “nói dai, nói dài, nói dở,
nói vô duyên.” Trong khi chồng đang bực mình vì vụ gì đó, vưà
mới bị xếp la, vừa nghe tin sắp bị thất nghiệp, mới bị bạn lưà
một quả cay đắng... mà bà vợ cứ lải nhải lài nhài, nói tới nói
lui. Anh chồng đã gầm lên bảo: “im đi, đừng nói nưã, nhức đầu
quá rồi!” mà bà vợ lại vẫn cứ gân cổ lên nói. “Tôi không im! Anh
làm gì đuợc tôi?” Thế là một cái tát tai, hay một trái đấm bay
tới. Nhất là trong truờng hợp ông ấy đã doạ đánh rồi mà cứ hăm
hở: “Đánh hả! Dám đánh tôi hả! Đánh đi! Đánh đi, tôi gọi cảnh
sát cho coi!” Nhiều anh chồng lên cơn điên, không còn sợ cảnh
sát nữa, trong khi bà vợ lại câng câng cái mặt gần đó, tiện tay,
anh chồng thoi liền một quả, tới đâu thì tới! Đau lòng nhất là
đã rất nhiều vụ chồng bắn chết vợ xẩy ra chỉ vì bà vợ thách
thức, hoặc đang khi chồng nóng, lại không chịu xuống nuớc, mà
còn cãi cho đuợc mới thôi. Chồng đã cầm lấy vũ khí, thì đừng có
uỡn ngực lên mà thách thức, cho dù ngày thuờng ông ấy vẫn nhát
như thỏ đế. Ông ấy thỏ đế, nhưng ngón tay bóp cò thì lại chỉ cần
một giây không “thỏ đế” là nổ đùng đùng liền. Điều kinh hoàng là
sau khi đã nổ đuợc một phát rồi, là cơn say máu sẽ làm cho ổng
đi kiếm mẹ vợ, anh vợ, chị vợ nổ liên tu bất tận, rồi quay súng
vào đầu, bóp cú cuối cùng! Nếu gặp lúc mặt chồng đã đỏ lên, mắt
đã như hai cục than, tay đã rung rung rồi, thì bà vợ nên xuống
giọng ngọt ngào lại ngay, hoặc ít nhất cũng tìm cách lảng dần,
rồi gọi con đến gần, cả mẹ lẫn con đều phaỉ mềm mỏng như tơ, mới
tránh khỏi thảm kịch. Đừng ỷ có cảnh sát, vì khi cảnh sát đến
rồi, thì má đã sưng, hay máu đã đổ rồi. Dĩ nhiên, không cần
thiết phải ca rằng:
Chồng giận thì vợ làm
lành
Miệng cuời thơn thớt
rằng anh giận gì?
Thưa anh
đừng giận em chi,
Muốn lấy vợ
nhỏ, em thì cuới cho..
Chỉ cần mềm giọng lại là
xong. Đàn ông thì ham đuợc vuốt ve, một khi bà vợ đã xuống “xề”
thì chắc không còn có ý định dợt vợ nữa. Có một câu thần chú
này, các bà nên thuộc lòng để tránh bị chồng đập: “Không
thách thức nguời say, không khiêu khích nguời điên, không chọc
quê kẻ yếu đuối!” Thuộc làu câu này thì nhất định mồ
êm mả đẹp, ấy xin lỗi, nhà êm cửa đẹp! Nói lộn nói lại mấy hồi!
Như khi lỡ vênh mặt, uỡn ngực, chu mỏ lên nói: “Thách đấy! Đánh
đi! Dám đánh đi! Này!” mà thấy ông chồng chồm tới, phải lập tức
lùi lại, đổi “tông” liền: “Mà, có đánh thì cứ chọn chỗ thịt nào
cuả em mềm mềm mà đánh nhé! Đừng có đánh vaò chỗ nào nhiều
xuơng, em đau lắm! Môi em cũng có.. xuơng, đừng đánh vào chỗ ấy
nhé! Em có nhiều chỗ mềm mềm lắm, muốn đánh, em đưa cho mà
đánh..” Thế là nhất định sẽ có màn huề vốn cả làng.
-Chà, nghe thầy nói đã cái
lỗ tai. Vậy, theo ý thầy, cái chi là quan trọng?
-Theo tao, chuyện “bịch”
nhau trong gia đình là một hoạt cảnh xã hội cần phải loại bỏ.
Đàn ông hay đàn bà, vợ hay
chồng, đều không nên nựng nhau bằng những cú đấm, cú đá. Chuyện
vũ phu với nhau, như bát nuớc đã đổ xuống, khó hốt lại đuợc, lỡ
đánh nhau một lần rồi thì kỷ niệm ấy khó quên. Tình cảm sẽ nhạt
dần đi, yêu thuơng sẽ cạn, trách nhiệm sẽ nhỏ dần. Nên nhớ rằng,
khi về già rồi, sáu, bẩy muơi tuổi chẳng hạn, một đêm nào đó,
chợt choàng dậy trong đêm, quờ tay qua bên cạnh, không thấy ai,
chỉ thấy lạnh tanh, lúc ấy mới thấy lòng chùng xuống, và nhớ lại
nguời đã từng nằm chung với mình, từng có những giờ phút ân ân
ái ái, nay đã ra nguời thiên cổ? Hay đang ở một phuơng trời nào
xa tít, không bao giờ còn gặp lại? Và, chính mình nữa, cũng
chẳng biết ngày nào, giờ nào, mà “ra đi không mang vali”... Còn
gì đâu? Có chăng một dúm tro tàn? Vậy, tại sao lại không thuơng
yêu nhau đi, cho những ngày trái tim còn đập, đuợc chan hoà hạnh
phúc? Phải không, mầy?
Chu Tất Tiến.
Ý Kiến, Phê bình xin gửi
về :
chutattien@khoahoc.net
Print this site

Trở về Trang Chính |