|
Trên màn ảnh vô tuyến
truyền hình, chương trình của Bác Sĩ Phil đang chiếu cảnh một em
bé 15 tuổi gào thét trong hậu trường sân khấu: “Tôi muốn Mẹ! Mẹ
đâu rồi! Mẹ đừng bỏ con!” Những giọt nuớc mắt dàn dụa trên khuôn
mặt ngây thơ. Tiếng gọi nấc nghẹn. Hai bộ mặt căng thẳng của bố
mẹ nhìn nhau, đau đớn. Người Cán Sự Xã Hội cố gắng dỗ đứa bé một
cách tuyệt vọng. Không có lời dỗ dành nào làm im đuợc tiếng khóc
của cô bé khi Sở Xã Hội đã quyết định không cho bố mẹ quyền nuôi
dưỡng nữa và bắt cô bé phải đến ở một trung tâm săn sóc trẻ bụi
đời. Lý do mà Sở Xã Hội đưa ra là bố mẹ đã thiếu trách nhiệm dậy
dỗ con cái, đã chỉ lo nhà đẹp, xe láng, nên “đi cầy” hai, ba
“dóp”, quên mất tuổi thơ đang cần đến sự săn sóc của bố mẹ, để
cô bé đi hoang tới 5 lần, mỗi lần cả tuần lễ.
Nghe câu chuyện của đứa
trẻ Mỹ này, Tân lại nhớ đến một vụ tương tự mà anh đã giúp cho
một đứa bé cũng 16 tuổi được trở lại sống với gia đình. Hồi đó,
anh làm trưởng ban gia đình cho một nhà thờ. Công việc của anh
là tổ chức những lần nói chuyện về giá trị của gia đình tại Hội
Trường nhà thờ, khuyến khích các giáo dân lên cung thánh để chia
xẻ kinh nghiệm của họ về cách giáo dục con cái, về nguyên nhân
giữ hạnh phúc gia đình, cũng như chia xẻ về tâm tình con cái với
bố mẹ trong các ngày Lễ Cha và Lễ Mẹ. Từ những chương trình này
mà giáo dân hay nhờ đến anh để giúp ý kiến về những trở ngại
trong hôn nhân hay về những đứa trẻ bụi đời.
Một ngày kia, Tân nhận
được một cú điện thoại đường dài từ Utah đến điện thoại cầm tay
của anh. Người mẹ, khi nghe bạn bè nói về Tân, đã gọi điện thoại
sang để xin giúp ý kiến về đứa con của bà đã bỏ nhà ra đi. Cô bé
Nhi mới 16 tuổi, đang ngoan ngoãn, bỗng trở chứng, gây gổ với
mọi người, hay đánh đứa em gái mới 11 tuổi, cãi lại chị Hai hơn
mình 3 tuổi, và chửi luôn cả mẹ bằng những danh từ tục tĩu.
Câu chuyện nghe thật lạ.
Tân hỏi:
-Chị có thể cho biết cháu
bắt đầu thay đổi tính nết từ khi nào?
Người mẹ trầm ngâm giây
lát rồi mới trả lời:
-Thưa anh, kể từ ngày bố
cháu bị tai nạn chết, cháu bắt đầu ít nói, rồi dần dần gắt gỏng,
cãi lại cả nhà. Cháu coi Mẹ và chị cháu như người ở vậy. Cứ sai
bảo um sùm, rồi gắt mắng. Chiều hôm qua, cháu đang tắm, đứng
trong phòng tắm gào mẹ, bắt mẹ mang khăn tắm tới. Em mang khăn
vào cho cháu, vô tình mở toang cửa ra, nhìn thấy thân thể cháu,
thế là cháu chửi em ầm ĩ. Cháu văng tục ra nữa. Cháu chửi “Đ.M.
bà!” Em cũng giận quá, quát lên. Thế là cháu nhẩy ngay ra, giơ
tay định đánh em. Vừa lúc ấy, cháu lớn chạy vào, la em. Thế là
cháu đùng đùng ra lấy quần áo, bỏ nhà đi luôn. Em và cháu lớn
chạy theo năn nỉ, nhưng cháu đã phóng chiếc xe của em đi mất.
Tân nghe câu chuyện hơi lạ
lùng, liền hỏi gặng:
-Chị hãy nói thật đi, thì
tôi mới cố vấn được. Nếu nói vòng vo như thế, chắc tôi “chào
thua.” Làm sao mà cháu đổ đốn ra như thế được? Trong những năm
trước, chị có cưng chiều cháu quá không? Lúc cháu bắt đầu chửi
tục, chị có tìm cách dậy cháu ngưng chửi tục không? Nhất là,
trong nhà, có ai chửi tục không? Cháu lớn lên ở đây, làm sao học
được tiếng chửi bên nhà?
Bà mẹ im lặng một lúc mãi,
mới trả lời:
-Thú thật với anh, cháu
Nhi hồi nhỏ rất tình cảm, nên tụi em cưng chiều nhất nhà. Cháu
được nguyên một Tivi trong phòng riêng, máy CD, cassette, DVD,
computer.. cái gì cũng có. Quần áo cháu, em mua thả giàn. Giầy
cả chục đôi. Cháu Nhi muốn gì cũng được. Về việc chửi tục, là do
bố cháu, đi làm cực quá, nên về nhà hay nhậu, nhậu xong thì chửi
tục. Em cũng thỉnh thoảng bực mình quá, cũng có chửi đôi ba
tiếng. Nhưng em thương cháu nhất nhà. Em thì quan niệm rằng,
mình sang Mỹ đã chậm hơn người ta, không bằng con người ta, nên
cứ cắm đầu cắm cổ đi kiếm thêm “dóp”, làm việc suốt ngày, cho
tương lai con vui sưóng, nên không để ý đến tính nết của con.
Cháu Nhi hay đi chơi nhà bạn, đi pạc-ti qua đêm. Đến khi bố cháu
mất, em đi làm cả ngày, không theo dõi con, nên bé Nhi càng
ngày càng sa ngã. Cháu ăn cắp tiền Mẹ, tiền của chị cháu và ngay
cả mấy đứa em mới vài tuổi cũng không tha. Em mới đầu có can
ngăn cháu, nhưng cháu không nghe, em lại cứ mải đi làm, rồi đổi
nhà mới. Đến hôm nay, cháu hỗn, rồi bỏ nhà đi.
Tân hỏi:
-Chị đã tìm thấy cháu ở
đâu chưa?
Người mẹ thở dài:
-Thưa anh, có. Em và chị
cháu đi khắp nơi, suốt một ngày, đến những nhà bạn cháu, thì tìm
được cháu đang đến ở nhà một người bạn gốc Mễ có ông bố trên 75
tuổi. Bố của người bạn cháu lại là một tay ăn chơi có mấy bà vợ.
Khi em đến, ông bố già này giữ riệt bé trong nhà, không cho cháu
ra, chỉ đưa ra một tờ giấy viết tay soạn sẵn, bảo em ký vào,
nhận cho cháu làm con nuôi ông ta, ông ta sẽ nuôi cháu nên
người(!). Ông ta nói là ý của bé Nhi muốn là con nuôi ông ta
luôn, nhưng trong câu chuyện mà ông ta nói, chị Hai của cháu
đoán ngay là ông già “dê” này muốn lấy cháu làm vợ nhí luôn! Em
thì không rành tiếng Anh, chỉ có con chị nó biết nói nhưng lại
còn nhỏ quá, chả biết nói sao. Anh làm ơn giúp em với!
Tân lắc đầu:
-Chuyện tính nết của cháu
thì phải từ từ mới nói được. Bây giờ, việc trước mắt là chị phải
mang cháu về ngay lập tức. Để trễ, thì chị có.. thêm cháu ngoại
đó! Chị cứ nói thật cứng rắn với cha già dịch kia là đưa cháu ra
ngay lập tức, không thì chị kêu Cảnh sát tới bắt cha đó ở tù vì
tội dụ dỗ gái vị thành niên. Ít nhất cũng bóc 10 cuốn lịch. Cha
đó phải thả cháu về ngay.
Người mẹ “dạ, dạ” xong rồi
cúp máy. Tân ngồi suy nghĩ mông lung về cái xã hội Việt-Mỹ này,
đủ thứ thay đổi như chong chóng. Buổi chiều hôm đó, chiếc điện
thoại cầm tay của anh rung lên. Bà mẹ hốt hoảng:
-Anh ơi! Cháu lại bỏ chạy
nữa rồi!
-Sao vậy? Chị kể đầu đuôi
cho tôi nghe.
-Em làm như lời anh, đến
nơi, dọa ông già kia như thế, ông ta sợ, dẫn cháu ra. Em và chị
cháu đón cháu ra xe, cháu cứ vùng vằng, nhưng cũng không còn
chọn lựa. Chạy đến gần nhà, cháu bảo cho cháu xuống mua nước,
chị cháu ngừng xe, thế là cháu vùng bỏ chạy.
-Từ lúc nào?
-Vừa mới đây thôi! Em đang
đi lanh quanh tìm cháu đây.
-Chị chịu khó đi tìm thêm
một lúc nữa, không thấy thì kêu cảnh sát ngay nhé!
Bà mẹ “dạ, dạ” rồi ngưng
điện thoại. Được khoảng một tiếng đồng hồ, bà mẹ gọi lại:
-Anh ơi! Em tìm thấy cháu
rồi! Đang đứng ở tiệm Boớc-gơ.
-Chị cứ bình tĩnh. Đừng la
lối cháu. Cứ nói nhẹ nhàng, dỗ ngọt cho cháu về nhà, không nhắc
nhở gì cả. Dọn cơm cho cháu ăn. Đợi cháu ăn xong, thì chị và
cháu lớn mới nói chuyện. An cần khuyên bảo cháu, vẽ cho cháu hai
con đường, nếu cháu nghe lời, tiếp tục đi học, thì sẽ có tương
lai như thế nào đó. Tùy chị nói, tôi không thể nói hết trong
điện thoại được. Còn con đường thứ hai là làm theo ý cháu, sống
bừa bãi hoang tàng như thế, thì sẽ ra sao.. Nếu chị muốn, bảo
cháu lớn gửi “i-meo” cho tôi, tôi sẽ chỉ cho cháu cách nói. Tốt
hơn nữa, thì chị nói cháu Nhi đó đọc thơ của tôi, tôi sẽ viết
cho cháu một thư riêng, tâm sự với cháu. Nếu cháu chịu trả lời,
thì tốt đẹp. Còn không thì chị cứ cố gắng. Điều quan trọng là
chị tự nhìn lại bản thân mình, nhận lỗi lầm của mình, đã cưng
chiều cháu quá sức, thả lỏng cháu từ lâu, không theo dõi tâm tư
của cháu, lại mặc cháu đi Pạc ti quá nhiều, ở lại qua đêm với
bạn mà không biết bạn của cháu ra sao, hư hay ngoan. Khi cháu
bắt đầu chửi tục, không kềm lại ngay, để đến khi cháu chửi cả
mẹ, thì đã trễ rồi. Từ sự nhìn lại mình đó, mà tìm cách sửa chữa
dần dần. Tuy nhiên, chị cần phải thật bình tĩnh đối phó với
cháu, không ầm ĩ, cũng không quá hiền. Phải cho cháu biết rằng
cả nhà ai cũng thương cháu. Mọi kết quả đều bắt nguồn từ yêu
thương. Nhưng, để có thể kéo cháu lại, chị phải hy sinh một
chút. Nghỉ việc trong ít nhất là một hai tuần. Ở nhà với cháu,
tâm sự với cháu như một người bạn. Kể cuộc đời gian truân của
chị cho cháu nghe. Cho cháu cơ hội giải tỏa mọi thắc mắc, rồi từ
từ giải quyết. Nếu có thể, cho cháu đi chơi xa, đến nhà bà con
nào đó ở một hai tuần, cho cháu quên quá khứ đi.
Người mẹ nghe lời và hẹn
sẽ gọi lại cho biết kết quả sau.
Vài ngày sau, Tân nhận
được hai tin vừa vui vừa buồn. Cháu Nhi chịu đi chơi xa, nhưng
đồng thời người mẹ lại nhận được giấy đòi, phải đưa cháu trình
diện Tòa An. Vì trước đây, có lần cháu đánh em, xô mẹ ngã, chị
cháu báo cảnh sát lung tung khắp nơi, Cán Sự Xã Hội biết được,
định cho cháu ra Tòa Thiếu Niên. Người mẹ không biết làm sao,
gọi Tân tới tấp. Anh chỉ có thể chỉ cho bà mẹ cách nói trước tòa
là xin cho cháu được ở nhà để tiếp tục giáo dục. Rất tiếc, việc
cháu bỏ nhà đi cộng với những lần cháu hành hung mẹ và em, đã
khiến Tòa An giao cháu cho Trung Tâm Giáo Dục Thiếu Niên, một
loại nhà tù nhỏ. Cha mẹ không được vào thăm, muốn thăm phải có
phép của Tòa An. May mà mẹ cháu giúi được cái điện thoại cầm tay
cho cháu để gọi về nhà. Tân chỉ cho bà mẹ đến Luật sư nhờ làm
đơn khiếu nại xin Tòa An xét lại bản án, cho cháu về nhà.
Bất ngờ, một buổi tối, mẹ
cháu gọi điện thoại tới tấp:
-Anh ơi! Em bị cảnh sát
bắt! Em và cháu lớn vừa vào tới cửa, định xin vào thăm cháu, thì
cái thằng Cán sự ở trong đó, gọi ngay Cảnh Sát đến bắt em!
-Hiện giờ, chị đang ở đâu?
-Em đang ở cửa văn phòng
này. Cảnh sát đang hỏi cháu lớn.
-Chị đưa điện thoại cho
Cảnh Sát, tôi nói chuyện cho.
Người mẹ đưa điện thoại,
một lúc sau, ông Cảnh Sát cũng chịu nói chuyện. Tân trình bầy
với ông ta rằng Tân là bác ruột của cháu. Hai mẹ con chỉ định
tới xin phép vào thăm cháu bé. Nếu được, mới vào. Không được,
thì thôi. Chưa có sự gặp mặt trái phép. Hai mẹ con không vi phạm
lệnh cấm đến gần. Ông Cảnh Sát suy nghĩ mãi rồi cũng tha, vì
thật sự, chưa có ai gặp ai cả. Tay Cán Sự kia làm lớn chuyện
chơi. Sau này, qua điện thoại của cháu Nhi, mới biết là tay Cán
Sự người Việt kia định “dê” cháu, nên tìm cách cản gia đình! Hắn
rủ rê cháu nhận lời đi chơi với hắn, thì hắn sẽ tìm cách thả
cháu ra! (Bà mẹ cho biết là cháu khá nhan sắc, tuy mới 16 tuổi,
nhưng lớn con, ưa nhìn!)
Hôm sau, nghe lời Tân, bà
mẹ nhờ luật sư làm đơn xin về nhà. (Trước khi nhờ Luật sư, cũng
gọi Tân nhiều lần, hỏi ý về ông này, ông nọ.) Ra Tòa, bà mẹ khóc
kể, năn nỉ hết lời. Cháu Nhi cũng đồng ý xin về. Tòa cân nhắc
rồi cho cháu về. Đến nhà, cháu cũng chịu đọc thư Tân qua “i-meo”
và trả lời, tuy cụt ngủn, nhưng cũng có ý cám ơn. Tân viết qua
viết lại cho cả hai chị em. Một thời gian sau, cháu đi học lại.
Tình trạng gia đình êm ả
trở lại.
Sau đó, thì người mẹ chấm
dứt liên lạc. Tân cũng vui vì đã giúp được một đứa trẻ trở về
nhà. Chỉ có hai điều Tân cảm thấy “buồn năm phút”. Người mẹ kia,
sau khi nói vài lời cám ơn xuông thì hoàn toàn tuyệt giao khi
Tân chưa kịp biết dung nhan ra sao. Còn Tân thì lãnh đủ. Một
ngày nọ, vợ Tân chợt nhìn thấy cái “bill” điện thoại lên cao như
diều, hoảng hốt đọc kỹ, thấy toàn số điện thoại đường dài qua
lại Utah, tiểu bang xa lắc xa lơ, ngày nào cũng một hai lần gọi.
Lần ngắn nhất là nửa tiếng. Dài là hơn một tiếng đồng hồ. Bà vợ
gọi Tân vào phòng, dí tận mắt Tân những con số... Tân phải đính
chính “ná thở”. May mà Tân không phải xếp vali, đi... bụi đời,
vì vợ Tân hiểu tính chồng từ xưa vẫn hay làm chuyện “ruồi bu”,
lỗ vốn...
Chu tất Tiến.
Ý Kiến, Phê bình xin gửi
về :
chutattien@khoahoc.net
Print this site

Trở về Trang Chính |