CHUYỆN DÀI LẤY VỢ Ở VIỆT NAM (3)



 

BẨY: CON NHỆN

Già Keng Rúp mới 65 tuổi nhưng không ai ở bên Mỹ này nghĩ rằng lão thọ hơn 70 nổi vì cái tướng bệnh hoạn, bụng to đít teo, da mặt nhăn nheo, mắt híp, đi đứng không vững vàng. Tuy đã cố làm ra vẻ trẻ trung bằng cách luôn mặc quần soọc, áo cộc tay, đi giầy thể thao, nhưng vẫn không giấu được việc kém sức khỏe vì hai cánh tay cũng như hai cẳng chân thò ra ngoài quần áo như mấy cái chân nhện.  Lão làm chuyên viên tài chánh cho một cơ quan y tế ở quận Cam. Thuộc diện „bợ vỏ“, nghĩa là diện „vợ bỏ“ như rất nhiều người ở đây (ngay cả mấy ông Hát Ô đã có quá khứ huy hoàng, ông chủ bà chủ mấy chục năm, cũng được ghi tên tơi bời hoa lá). Dĩ nhiên, vì là Mỹ trắng chính gốc, nên chuyện được ghi tên vào diện này lại có lẽ làm lão thích thú hơn là đàng khác. Nghe nói con gái Việt Nam khoái lấy chồng ngoại, lão mon men làm quen với những người có nhiều quan hệ ở đây để nhờ giới thiệu cho vài cô ở bển. Nhưng nhìn thấy hình tướng ấy, nhiều người không dám giới thiệu, hơn nữa, ở trên đời này, trong bốn cái ngu, thì cái ngu „làm mai“ là ngu nhất.

Cho nên lão phải tự đi về bển, đóng vai Tây Ba Lô, láng cháng thế nào lại vớ được Nhạn, một em mới 18 cái xuân xanh, lại cũng dĩ nhiên là con nhà nghèo. Em làm công cho một cửa hàng bán đồ kỷ niệm. Rúp đi lang thang, tiệm nào cũng bước vào. Thấy em cười mím chi, chào khách với giọng lô can „Gút mó ninh, Sơ!“ là lão cười cầu tình liền:

-Mó ninh! Biu ti!

Em Nhạn đỏ mặt, quay qua hỏi con bạn thạo tiếng Mỹ:

-Ê, Đào, ông ta nói cái gì bú tí vậy mày?

Con bạn cười sặc sụa:

-Không phải bú tí! Mà là biu ti, nghĩa là sắc đẹp! Cha già này khen mày đẹp đó!

Nhạn khoái chí:

-Cha già này biết điệu đó!

Lão Rúp thấy hai cô gái cười nghiêng ngả, thì bậm gan hơn, tiến lại gần, bồi thêm một phát tán gái:

-Du à ve ri biu ti phun! (Em đẹp quá!)

Lần này thì Nhạn hiểu hơn, mặt hơi vênh lên:

-Dét! Dét! Ai em biu ti phun! (Đúng! Đúng! Tôi đẹp đấy!)

Thế là câu chuyện bắt đầu bằng mấy tiếng Mỹ lọc cọc, lạch cạch đó rồi tiếp theo là màn mời em đi chơi. Mới đầu Nhạn từ chối vì thấy ông này gần hết gân, nhưng lũ bạn cứ chọc ghẹo mãi, lại thêm bà má, bán xôi chè ở chợ, bị kích thích vì những mối nợ lớn khó trả, và nghe nói đến thiên đàng ở Mỹ có phép lạ biến người nghèo thành kẻ giầu trong thời gian ngắn, nên tửng tửng đốc xúi con gái mãi, khiến Nhạn cũng gật đầu.

Má bảo Nhạn:

-Đời mình nghèo quá, con à! Mỗi tháng hai má con mình kiếm hộc máu cũng chỉ được vài trăm ngàn, không nổi lấy trăm đô. Mà con coi, con Lili gì đó, lấy chồng Mỹ, đi làm móng tay cũng cả chục đô rồi. Con Loan đó, trước làm đĩ, vớ được thằng chồng Mỹ, giờ làm chủ chứa, tiếp toàn cán bộ cấp cao, mỗi tháng dô cả chục ngàn đô. Mình làm trâu ngựa hết kiếp cũng không mò nổi nửa tháng tiền của nó.

Nhạn suy nghĩ mãi rồi cũng phải gật đầu, nhưng miễn cưỡng, vì thằng chả này coi bộ kẹo quá. Kỳ kèo mãi mà chả hứa chỉ đưa trước có một ngàn, rồi sẽ gửi tiền từ Mỹ về sau. Chả nói tiền lệ phí lấy vợ mắc lắm. Mới đầu, Nhạn bực mình, tức tối, cái trinh con gái gì mà rẻ quá! Có một ngàn đô thôi à! Nhưng má Nhạn thì nghĩ khác. Con coi đó, đi làm vợ Đài Loan cũng chỉ được vài trăm đô thôi, con được một ngàn là quý rồi. Mai mốt nó cưng, nó gửi về đều chi... Giờ thì nó đưa tiền làm đám cưới cũng mấy trăm đô rồi, ráng đi, con ráng chiều chuộng nó thì nó sẽ mết con, rồi muốn nạo nó bao nhiêu mà chả được. Nghe nói nó làm tài chánh gì đó, nhiều tiền lắm! Rồi má Nhạn còn ghé tai nói thầm. Con cứ làm vầy, làm vầy, nó sẽ mê con chết luôn... Nhạn đỏ cả mặt. Mà kỳ quá hà! Chuyện gì gớm ghiếc vậy! Bà má cười. Dậy đó! Đời mà con! Biết nghề thì khá! Không biết nghề thì nghèo! Bà cười hăng hắc...

Đám cưới rồi cũng diễn ra. Vui vẻ, cười đùa ầm ĩ. Nhạn có áo mới, le lói, nghĩ lại rồi đời mình cũng lên hương, nên chiều chồng hết cỡ, dù ông già đòi hỏi quái đản... Giấy tờ bảo lãnh ở Việt Nam tạm xong sau mấy tháng làm thủ tục, lão Keng về Mỹ, hứa hoàn tất giấy tờ và đón vợ sang.

Ngày tháng thoi đưa. Đã ba bốn tháng không thấy tin nhạn sang. Nhạn bắt đầu lo lắng, nhất là nhìn xuống bụng thấy hơi to to. Tiền bạc cũng chả thấy gửi về như đã hứa. Má sốt ruột, đi ra đi vào, dằn giỗi:

-Chắc tại mày không biết chiều thằng chả!

Nhạn tức muốn ói máu. Chiều như thế còn chiều cái quái gì nữa. Lão già như thú vật vậy. Nhạn muốn chắp cánh bay qua đối chất, nhưng thời gian cứ chậm rì rì. Rồi một ngày, thư cũng về. Nhìn địa chỉ Mỹ, hai mẹ con mừng quýnh. Mở ra, không biết đọc, nên đưa cho con bạn đọc giùm. Thư viết ngắn gọn:

-Cô Nhạn, rất tiếc, tôi mắc kẹt nhiều việc quá, nhất là con vợ của tôi, nó không chịu cho tôi ly  dị nếu không chia tài sản cho nó. Nên tôi không cưới cô được nữa, cô thông cảm cho nhé.

Tạm biệt.

Keng Rúp.

Trời đất như quay cuồng. Cái bụng bỗng dưng đạp mạnh. Nhạn lảo đảo như bị trúng đạn, những viên đạn bọc đường bay từ bên Mỹ về đập vào trái tim của con gái Việt Nam, những con người nghèo suốt kiếp vẫn nghèo, chỉ mơ có một ngày không mang nợ.

 

TÁM: HẠNH PHÚC THẬT!

Anh Bẩy là một người chồng hiền lành, làm công chức ở thành phố Tustin. Một vợ hai con, một trai một gái, đứa nào cũng dễ thương. Hạnh phúc tưởng chan hòa mãi mãi nhưng bất ngờ một sáng chị Bẩy phải vào bệnh viện trong xe cứu thương. Ba tháng sau, chị qua đời vì chứng ung thư tử cung kịch phát. Cả năm trước, chị vẫn đau đau bụng dưới, lại ra máu, nhưng cứ ỷ y là kinh nguyệt không đều, nên lơ là qua đi, nhất là chị lại lo lắng quá cho chồng cho con, nên quên cả mình. Chị là người vợ lý tưởng của mọi ông chồng, hiền thục, ít đọc sách, chỉ thích nấu cơm cho ngon, không bạn bè, không theo mùi thời mới. Lấy chồng thì theo chồng, làm vợ bình thường như mọi người, hy sinh mọi thứ cho chồng, đến nỗi, khi biết mình không còn sống bao lâu nữa, chị gọi chồng đến bên giường:

-Em biết anh không phải là người thờ vợ suốt đời, nên cho anh lấy vợ đó. Nhưng em chỉ yêu cầu anh phải lo cho con, không đuợc vì vợ mới mà quên con. Anh mà để vợ mới hành hạ con, là em về em bóp cổ anh đó!

Anh Bẩy nhăn nhó:

-Em nói gì kỳ vậy! Thôi, đừng nói bậy bạ nữa, nghỉ đi cho khỏe.

Tuy nói vậy, nhưng lòng anh bâng khuâng, mơ màng. Chưa đầy trăm ngày, anh đã nhờ người mai mối. Với số tuổi 50, còn phong độ chán, anh muốn một cô vợ trẻ trẻ ở Việt Nam. Ở Mỹ này, nhìn số lương anh, ít cô tre trẻ muốn lấy lắm. Chỉ có những bà đã " sút càng gẫy gọng" rồi mà thôi. Ước muốn của anh thành tựu mau chóng. Một anh bạn ở Việt Nam giới thiệu cho anh một cô chưa hề lấy chồng, trên 40 tuổi, đang xuân, dĩ nhiên không đẹp lắm, vì với tuổi ấy ở quê nhà là "chống ề" rồi. Cô lại là em của một ông Luật sư, cũng con nhà gia giáo. Anh Bẩy nhìn hình thích quá, cười mím chi cọp hoài. Tuy cặp mắt hơi sắc, nhưng thân hình thì ngon quá. Chao ôi! Tuyệt diệu!

Đám cưới tổ chức nhanh chóng, không rườm rà. Vé máy bay lấy cũng lẹ. Anh Bẩy đem vợ mới về nhà giới thiệu với các con:

-Đây là dì Hạnh của các con.

Hai đứa con gật đầu, cúi chào. Thằng con trai đón lấy vali của dì mang vào phòng ngủ của ba, không nói một lời. Đứa con gái lẳng lặng đi vào bếp nấu cơm. Bà dì Hạnh nhìn theo dáng hai đứa mãi, cũng không nói một lời. Còn Bẩy thì lăng xăng, lít xít bên người đẹp, chỉ trỏ, khoe nhà mới, từng căn phòng một. Đến khi đứng trong phòng hai người, dì  Hạnh mới lên tiếng:

-Anh bỏ cái hình kia đi được không?

Bẩy nhìn theo tay chỏ về tấm hình của bà vợ cũ, gật gù:

-Đúng! Anh bỏ đi ngay!

Và cũng lăng xăng lít xít dọn dẹp theo ý của người yêu mới. Bà chủ mới thì đúng hơn, vì ngay từ ngày hôm sau, Bẩy phải kê dọn tới tấp, thay đổi từ tấm thảm chùi chân đến chỗ để đồ rửa bát chén. Nhưng anh vui, hạnh phúc ngập tràn. Chưa bao giờ anh hạnh phúc gối chăn như thế. Tuy chưa lấy chồng, nhưng hình như Hạnh đã học ở đâu những màn mùi mẫn quá làm anh mê man, như bay bổng lên trời. Anh thấy mình trúng số độc đắc. Tuy vất vả làm theo ý người yêu, nhưng lúc nào miệng anh vẫn mỉm cười.

Cho đến lúc Hạnh bắt đầu giở giọng dì ghẻ con chồng, anh vẫn chưa nhận thấy điều gì khác lạ. Hạnh bắt con Nga không được xài nhiều xà bông quá khi rửa bát, Hạnh bảo thằng Thanh phải lau chùi cầu tiêu mỗi tuần, con Nga đi học về không được nghe nhạc, thằng Thanh không được chơi ghêm, không ....không ...và không... Hai đứa mới đầu cố nín vì thương bố, nhưng sau chịu hết nổi, chúng lớn tiếng cãi lại. Bẩy nghe thấy hết, nhìn thấy hết, nhưng anh lặng thinh. Hạnh phúc yêu đương quá lớn nên mắt anh mờ hết, tai anh điếc đặc. Ngay cả lúc hai đứa con thân yêu cùng bỏ đi, anh cũng chẳng thấy thay đổi gì. Rồi họ hàng, bạn bè xa lánh dần. Chê trách anh bất nhân, bất nghĩa cũng chả làm anh lung lay. Căn nhà do vợ cũ anh mua cho con, giờ này thành của tư của vợ mới, anh thấy cũng chả cần tìm hiểu. Mấy đứa con máu thịt của anh lâu lâu mới gọi điện thoại về, anh cũng không nhớ mấy. Hạnh phúc thật của tôi đây rồi, tìm đâu nữa! Kệ!

Một thời gian dài. Thằng Thanh bây giờ đã lớn, có việc làm, có tiền, nhiều khi nhớ bố, người bố ngày xưa thân thiết thương con hết mực. Giận bố thì giận, nhưng thương vẫn thương. Một hôm,  nhớ đến ngày sinh nhật thứ 53 của bố, Thanh muốn làm một món quà đặc biệt cho bố. Thanh gọi:

-Bố! Con thấy nhà bố thiếu cái tủ lạnh mới. Cái tủ lạnh cũ đã già quá rồi, tốn điện, con sẽ mua cho bố cái tủ lạnh mới nhé! Còn tấm thảm nhà cũng xưa, con kêu thợ đến thay cho bố.

Anh Bẩy vui mừng:

-Ừ, bố cám ơn con nhé! Con cứ làm đi! Chắc dì Hạnh thích lắm!

Không đúng! Chỉ chiều hôm sau, anh Bẩy gọi con trai:

-Con ơi! Thôi đừng làm thế nữa! Dì Hạnh không bằng lòng. Dì bảo con phải hỏi ý kiến gì trước khi quyết định. Nhà của dì mà! Con hủy đơn đặt hàng đi!

Thanh chết lặng người. Ôi còn đâu ông bố ngày nào!

Còn Nga giận bố không để đâu hết, đã hai năm hơn, Nga không gọi bố một lần. Mãi cho đến khi dì Hiền bảo:

-Thôi, con đừng giận bố nữa. Bố con phải bùa mê thuốc lú rồi. Giận mãi cũng vậy thôi. Con đến thăm bố đi. Dù sao cũng máu cũng thịt..

Nga nghe lời dì mà chẩy nước mắt ra. Nga gọi bố:

-Bố ơi! Con muốn lại thăm bố! Con có nấu món canh cà ri mà ngày xưa bố thích ăn đấy!

Anh Bẩy gần như muốn nghẹn ngào:

-Ừ, đến với Bố đi! Bố nhớ con lắm!

Thế là Nga sửa soạn nồi canh cà ri định mang đi. Chợt tiếng điện thoại reo:

-Nga hả con! Thôi.. con đừng đến nữa. Dì Hạnh bảo con phải hỏi ý kiến dì trước khi con đến...

Nga bỏ rơi cái điện thoại xuống bàn. Lòng cô bé lặng đi. Có điều gì đã chết thật trong lòng rồi!

 

                                                                                              Chu Tất Tiến.

 

 

Ý Kiến, Phê bình xin gửi về : chutattien@khoahoc.net

 

 Print this site

Trở về Trang Chính