|
Chỉ
trong vòng hai năm qua, những vụ nổ súng bừa bãi tại trường học
làm toàn dân Mỹ kinh hãi. Đến đầu tháng 4 vừa qua, vụ thảm sát
tại Virginia Tech lại làm cả thế giới bàng hoàng. Đặc biệt là
tại Nam Hàn, từ Tổng Thống đến dân thường đều tỏ thái tích cực
quan tâm đến vấn đề này vì họ e ngại sẽ bị nước Mỹ kỳ thị, không
những là đối với các sinh viên du học mà còn với sự an bình của
các khu thương mại “Korean Town” tại Hoa Kỳ nữa. Sự kiện các
“Korean Town” tại Los Angeles bị đập phá tàn tệ trong vụ nổi
loạn của người da đen mấy năm trước xuống đường phản đối cảnh
sát Mỹ đánh đập Rodney King vẫn còn ám ảnh những người làm
thương mại ở đây. Nay, việc một anh sinh viên Nam Hàn tung hoành
bắn giết làm thiệt mạng 32 người trong trường học, người Nam Hàn
lo sợ có thể xẩy ra một vài hành động kỳ thị không ai lường
trước được. Cho nên, họ vội vã gửi các phái đoàn đến để chia
buồn, đồng thời lập bàn thờ cầu nguyện công khai ở các nơi có
thể tổ chức được, hầu làm giảm nhẹ sự tức giận giây chuyền của
các gia đình, thân nhân, và bạn bè của nạn nhân.
Thật
ra, cho đến giờ này, chưa có chuyện trả thù hay kỳ thị nào xẩy
ra vì nước Mỹ vẫn là một “cái nồi trộn lung tung xà bần”
(melting pot) như đã được gọi từ lâu nên chuyện nào ra chuyện
đó, không có vụ trả thù một cộng đồng chỉ vì một người thiểu số
làm ẩu. Chỉ có điều là vấn nạn mua súng và xử dụng súng được bà
con mang ra bàn luận tưng bừng. Một số chương trình phỏng vấn
trên Radio, Truyền Hình đã đem vấn đề này ra mà bàn cãi với một
số nhân vật nổi tiếng. Nhiều bài báo đặt vấn đề kiểm soát xử
dụng súng đạn. Nhưng rồi chắc cũng chả đi tới đâu, mọi chuyện sẽ
“Vũ như Cẫn”, vì những người có thể đặt ra các luật lệ hạn chế
súng đạn lại “rét” run mỗi khi đề cập đến chuyện hạn chế súng
đạn. Họ không muốn mất ghế. Ai cũng biết hiệp hội chơi súng ở Mỹ
là hiệp hội gồm toàn dân giầu lớn, đụng chạm đến họ là vấp phải
một bức tường đá đen, vỡ đầu như chơi. Dân phân tích chính trị
cho là cựu Phó Tổng Thống Al Gore đã thất bại chỉ vì dám đụng
chạm đến vấn đề hạn chế súng đạn. Khi ông đồng ý với chuyện này,
lập tức Hiệp Hội Những Người Chơi Súng quay sang ủng hộ ứng cử
viên Cộng Hoà hết. Rút kinh nghiệm đau thương như thế, nên khi
được báo chí hỏi ý kiến về vụ nổ súng trong trường Virginia
Tech, ngay cả các ứng viên sáng giá như bà Hillary hay ông Mc
Cain đều trả lời chung chung. Tổng Thống Bush, dù đã gần hết hạn
chạy đua, cũng chả dám ý kiến gì. Ông chỉ đề nghị cầu nguyện chứ
không dám đặt vấn đề hạn chế mua súng. Tội nghiệp cho dân Mỹ
tiếp tục lo ngay ngáy cho đến khi nào có một anh hùng không biết
sợ súng đạn. Mà ngày đó, còn xa lắc xa lơ, những người thuộc thế
hệ này không hy vọng trông thấy ngày đó.
Điểm
quan trọng xoay quanh vụ này là tình trạng thanh thiếu niên tự
sát ở Mỹ tăng cao một cách đáng ngại. Theo thống kê, thì số
thanh thiếu niên chết vì súng đạn đứng hàng thứ Ba trong các
nguyên nhân tử vong ở số tuổi 15 đến 24, đứng hàng thứ 6 ở lứa
tuổi từ 5 đến 14. Có nghĩa là ngay cả các em nhỏ 5, 6 tuổi cũng
có thể bỏ mạng vì súng, dĩ nhiên không phải vì chúng chán đời
sớm mà vì chúng bị những kẻ chán đời nổ súng hoặc vì nghịch dại.
Có nhiều nguyên nhân khiến thanh thiếu niên đi tìm đến chỗ chết
một mình hoặc tìm cách giết nhiều người cho bõ ghét trước khi tự
bóp cò vào đầu mình.
-Tình
trạng cô đơn: Phải nói ngay là tình trạng cô đơn này là nguyên
nhân dẫn đầu các cuộc tử vong vì súng đạn. Cho dù trong nhà có
anh có chị, có cha có mẹ, nhưng sự cô đơn của các thanh thiếu
niên vẫn là một vấn nạn lớn. Nhiều bố mẹ chỉ biết cắm cúi đi làm
kiếm tiền cho con tiêu xài nhưng lại không có thời gian để trò
chuyện với con cái. Tình trạng này xẩy ra rất nhiều trong cộng
đồng người Việt hải ngoại, nhưng rất may là cho đến nay
chưa có tai nạn nào xẩy ra vì nổ súng bừa bãi. Nhiều học sinh
chỉ biết có mỗi cái compiutơ để trò chuyện suốt ngày. Sau khi đi
học về là cắm cúi vào cái màn hình, không còn biết đến chuyện
trò gì khác. Đói thì lôi cơm trong tủ lạnh ra ăn, kẹt thì làm tô
mì nhanh như chớp. Với những gia đình mà bố mẹ bỏ nhau, thì sự
cô đơn còn lớn hơn nữa, nhất là với những gia đình mới định cư ở
Mỹ. Cho dù tiếng Anh có líu lo đến thế nào chăng nữa, trẻ cũng
thấy có chi xa cách với bạn bè bản xứ vì làm sao mà biết được có
những phim gì hay từ xưa tới nay, làm sao biết hết tên tài tử,
ca sĩ mà nói chuyện ríu rít với bạn bè? Làm sao mà biết hết lịch
sử, khí hậu, phong thổ của các địa danh trên nước người? Do đó,
trong các câu chuyện rôm rả ở trường, các em thế nào cũng có
nhiều lúc bị “quê”, phải im re nghe bạn bè bàn tán ầm ĩ. Tâm
trạng cô đơn của các em còn tăng cao nữa khi mà tình trạng tài
chánh của những người mới định cư hai, ba chục năm không cho
phép các em vung tay chơi thoả thích như người bản xứ. Cha mẹ
nhất định là luôn nhắc nhở các em phải tần tiện, phải tiêu xài
cho hợp lý… Đôi khi, vì nhìn thấy bạn bè phung phí, xa hoa, các
em đâm ra thù ghét kẻ giầu có. Như trường hợp của sát thủ Đại
Hàn vừa qua, anh ta có ghi lại những câu hận thù kẻ có tiền, mặc
dù anh ta cũng không thiếu tiền mua súng. Bởi vậy, làm cha mẹ
Việt Nam, nên để ý chia xẻ với con cái càng nhiều càng tốt. Ông
bà nào dự định ly dị, thì hãy suy nghĩ cho kỹ. Nếu còn con cái
trong tuổi thiếu niên, nhất là có một đứa con giầu tình cảm, nên
“nín thở qua sông”, hy sinh cho con, đợi con xong Đại Học rồi
hãy hay. Không nên quan niệm “đời cua, cua máy; đời cáy, cáy
đào” mà rồi có ngày ân hận thì cũng trễ. Nghe nói cha mẹ của sát
thủ, sau khi nghe tin, đều muốn tự vẫn, rồi bị đưa vào nhà
thương điên hết cả hai.
Sát thủ
vừa rồi đã bị bạn bè gọi là một “lôn nơ” (loner) nghĩa là một
kẻ cô đơn. Cha mẹ ở xa, không bà con thân thích. Không thích
phát biểu trong trường, lớp. Khi họp nhóm vài người, ai cũng
thay phiên nói về mình, thì anh ta lại im lặng. Bạn bè hỏi tên,
anh ta chỉ viết ra một cái “dấu hỏi” rồi tiếp tục ngồi im. Có
một cô bạn gái, lại bất hoà. Có lẽ vì tình hình kinh tế khác
nhau. Trước khi bóp cò liên tục ở trường, anh ta đã cãi nhau với
cô bạn, rồi bỏ đi. Về phòng, lấy súng ra giết cô ta và vị cố vấn
trước, hai tiếng đồng hồ sau, mới đến trường…
-Bị kỳ
thị ở trường học: Việc đụng chạm trong trường học giữa các thanh
niên nam nữ là chuyện bắt buộc không thể tránh được. Nhưng tuỳ
theo … số phận mà có thể có em bị chọc ghẹo nhiều hơn các em
khác. Vì cá tính, vì bề ngoài, chiều cao, khuôn mặt Á Châu, vì
cách ăn mặc, vì kiếm được một cô bạn gái đẹp, vì học giỏi… rất
nhiều lý do khiến cho một em nào đó hay bị “bu li” (bullying)
nghĩa là bị làm cái đinh cho đứa khác chọc ghẹo. Đang vui vẻ với
cô bạn gái, bỗng bị một nhóm hai ba thằng lực lưỡng đi ngang xô
một cái muốn té ngửa. Vừa mở cửa tủ lấy sách, bị một thằng nào
đó dúi cho một cái dập mặt vào tủ. Hoặc bị giật cặp sách, hoặc
bị chặn đường không cho đi tới đi lui… Với mấy em người Á Châu
nhỏ con mà học giỏi được thầy cô giáo thương thì lại hay bị “bu
li” bởi bạn đồng lớp.
-Căng
thẳng vì việc học: Nhiều em mới qua cảm thấy khó theo nổi bạn bè
trong lớp nên thường xuyên bị căng thẳng. Trong khi cha mẹ thì
cứ ra rả nhắc nhở phải học giỏi, phải làm bác sĩ, kỹ sư, nha sĩ,
dược sĩ, thì chính mình lại biết rằng theo không nổi. Có em đã
gắt lên với bố mẹ là “bố mẹ trông đợi quá sức của con.” (You
expect me too much!). Cho nên, làm cha mẹ phải để ý từng cá tính
của từng đứa con mà cư xử khéo léo. Đứa nào thích học cao thì có
thể khuyến khích học làm đốc tờ, đứa nào thích compiutơ thì để
nó học compiutơ, đừng bắt đồng loạt cả nhà phải làm đốc tờ hết,
thì sẽ có một đứa bỏ ngang. Cô bé hay cậu bé ấy sẽ âm thầm phản
đối bằng cách từ từ rút lớp lại, cho đến khi kết quả gửi về nhà
thì đã hỡi ôi! Tuần trước đây, báo chí đăng tin một em sinh viên
Việt sang Mỹ du học Kiến Trúc Sư đã tự trầm mình dưới làn nước
xanh chỉ vì em bị áp lực quá nhiều. Trong thư để lại, em viết
nhiều về áp lực của trường, của bạn bè, và gia đình.
-Ảnh
hưởng bởi môi trường: Phim ảnh, đồ chơi (gêm), và cách sinh hoạt
của bố mẹ làm ảnh hưởng đến con cái rất nhiều. Trừ trường hợp
vừa mới đây, còn các vụ nổ súng khác đa số là từ các cô cậu ở
nhà có nhiều súng. Hoặc ông nội, ông ngoại chơi súng. Các cô cậu
ở trường Côlumbai kia thì bắt chước y hệt những trò chơi mà các
em vẫn chơi hàng ngày. Từ cách ăn mặc áo choàng mầu đen, đến
trang bị súng đạn, đều rập khuôn theo “gêm”. Nhiều trường hợp nổ
súng lẻ tẻ khác cũng thế. Các em thấy phim làm sao thì bắt chước
theo làm vậy. Một cuốn phim vừa mới ra lò, có cảnh mấy trẻ
nghịch ranh tưới xăng vào một bà Hômlét rồi đốt cháy bà ta. Chỉ
ba hôm sau, cảnh sát đã bắt được thủ phạm một vụ tưới xăng giết
người đàn bà Hômlét là mấy đứa trẻ quái quắt sống gần nơi xẩy ra
vụ giết người. Chúng làm y như trong phim. Cuốn phim “La hét”
(Scream) chiếu xong một thời gian, thì có mấy vụ giết người
tương tự. Thủ phạm cũng là thanh thiếu niên, cũng bắt chước đeo
mặt nạ, gõ cửa nhà người ta, rồi đâm liền!
Một
phim có cảnh mấy em bé thách nhau nằm trên đường rầy xe lửa đã
giết chết một em thật sự ngoài đời. Các em cũng thách nhau nằm
ngang trên đường rầy, chờ xe đến gần mới bật dậy và bỏ chạy.
Nhưng có lẽ vì nhát quá, một em dậy không kịp đã bị xe lửa cán
đứt đôi.
Do đó,
giáo dục con em là một nghệ thuật chứ không phải là một phương
pháp, một chuyện đương nhiên ai cũng có thể làm được tốt đẹp.
Tuỳ theo tâm tính từng đứa trong nhà mà áp dụng cách dậy con
khác nhau. Không phải cá mè một lứa, hễ cứ cùng bố cùng mẹ là
cùng một lũ con. Dĩ nhiên, cũng còn số phận chen chân vào trong
việc hên xui may rủi nữa. Nhiều bố mẹ dậy con người ta thì hay,
dậy con mình thì rất dở. Có lẽ vì tự ái cá nhân hay vì áp dụng
đúng câu: “việc người thì sáng, việc mình thì đui”. Hoặc, như
Chúa Giê Su đã từng dậy là con người có thể nhìn thấy cái “dằm”
trong mắt người khác mà không nhìn thấy cái “xà” trong mắt mình.
Chu tất Tiến.
Ý Kiến, Phê bình xin gửi
về :
chutattien@khoahoc.net
Print this site

Trở về Trang Chính |