|
Loài
người có nhu cầu và có khả năng diễn tả ý tưởng của mình bằng cử
chỉ, lời nói và chữ viết. Cử chỉ thì chỉ diễn tả được những ý
tưởng đơn giản như những người câm thường làm. Lời nói tuy có
thể diển tả hết các ý kiến của ta, cho những người đang có mặt,
nhưng không lưu lại được để sau này nghiên cứu,phân tích. Riêng
chữ viết có khả năng diễn đạt hết những tư tưởng, tình cảm của
người viết mà còn có thể lưu lại mãi mãi về sau, có thể truyền
đạt đến nhiều người ở xa mà không cần phải gặp mặt người đã phát
tán ra những tư tưởng, tình cảm đó (Sau này người ta có thể ghi
âm những lời nói để nghe lại ,nhưng cũng không thuận tiện bằng
chữ viết).
Nhờ có
chữ viết nên ngày nay chúng ta mới hiểu được một phần nào lịch
sử nhân loại, những tiến hóa cũng như những suy đồi, những biến
cố cùng những tư tưởng về mọi lãnh vực của mọi thời đại. Lịch sử
của cácdân tộc, kinh sách của các tôn giáo truyền lại từ hàng
ngàn năm là nhờ chữ viết. Mặc dù truyền khẩu cũng là một nguồn
thông tin đáng kể nhưng dễ bị biến dạng do niềm tin mỗi thời kỳ,
nên mức độ khả tín không bằng chữ viết.
Chữ
viết như vậy là một dạng của ngôn ngữ có khả năng bảo tồn lâu
dài. Bình dân Việt nam có câu: Cái lưỡi không xương, nhiều đường
lắt léo. Ngôn ngữ hay lời nói chỉ là biểu hiện của những tư duy
từ cái đầu của mỗi người. Còn con người thì có người thật thà
trung hậu, kẻ khác thì gian manh xảo quyệt, cho nên lời nói của
họ cũng rất khác nhau, cũng trung thực thẳng thắn, cũng dối trá
bịp bợm. Do đó cùng một sự việc, do hai người kể lại thế nào
cũng có những khác biệt.
Con
người nhờ có ngôn ngữ và chữ viết nên có phương tiện diễn đạt,
tường thuật lại những sự việc xảy ra đương thời, phát biểu những
nhận xét của mình về những biến cố đó và biểu lộ những tình cảm,
những cảm xúc,thái độ qua chữ viết.
Ngày
nay chữ viết của các dân tộc hầu như đã hoàn chỉnh, người ta từ
mấy chục chữ cái đơn giản, đã xào nấu khéo léo biến nó thành
những tác phẩm văn học làm say đắm hàng triệu triệu người, những
tư tưởng độc đáo đảo lộn thế giới gây ra những hậu quả làm tàn
sát hàng triệu sinh linh và những phát minh làm thay đổi cuộc
sống của cả nhân loại.
Chữ
viết cũng đã tường thuật và ghi chép lại những biến cố chính
trị, quân sự, xã hội ở các thời kỳ để người đời sau đánh giá
công tội của những nhân vật lịch sử. Tuy nhiên chỉ những sự kiện
mới xảy ra cách nay khoảng 50 năm mà những tác giả là người
thời ấy, là nhân chứng, là nhân vật trong vụ việc lịch sử đó
cũng kể lại khác nhau, chẳng ai biết đâu mà mò. Có phải vì ngày
nay có quá nhiều thông tin nên chúng dẫm đạp lên nhau như một mớ
bòng bong , người làm công việc phân tích và tổng hợp cũng không
dễ giải mã các sự việc trên một mớ dữ kiện chồng chất lên nhau.
Chẳng hạn đánh giá công và tội của Ngô đình Diệm, Hồ chí Minh và
những diễn biến về Cải cách ruộng đất, Vụ Nhân văn giai phẩm, Vụ
Cải tạo công thương nghiệp v.v... và khi đem ra tranh luận thì
chẳng ai chịu ai. Có phải họ mặc cảm tội lỗi hoặc trốn tránh
trách nhiệm, lừa dối bản thân và nhân dân cũng như lịch sử?
Vẫn
biết thời gian rồi cũng làm sáng tỏ mọi vấn đề, nhưng chữ viết
có thể tin được đến mức độ nào? Tiếng Việt mình có những từ đôi
như viết lách, ăn uống, chữa chạy, thuốc thang, học hành v.v...
(còn rất nhiều không kể xiết) Như vậy phải chăng các cụ ta đã
biết rằng từ một việc làm này thế nào cũng có một việc khác đi
kèm. Trong phạm vi bài này thì VIẾT có LÁCH kèm theo. Đó là đầu
mối mọi rắc rối cho việc nghiên cứu chữ nghĩa của chúng ta ngày
nay.
Vậy chứ
đã viết rồi sao còn phải lách? Vì muốn lừa dối người khác? Vì sợ
viết sự thật sẽ bị đàn áp, trừng phạt? Viết như vậy có lợi gì
cho người viết và có hại gì cho người đọc?
Tại sao
lại viết để lừa dối người khác?
Viết
để lừa dối người khác có thể có những mục đích gì? Có phải muốn
người khác tin theo mình để tất cả mau chóng đạt được một mục
tiêu nào đó theo ý người viết hoặc theo ý người ra lệnh viết
(mục tiêu đó có thể tốt hoặc xấu)? Có phải cố bào chữa cho những
việc làm sai trái của mình để trốn tránh trách nhiệm và phủ định
trách nhiệm? Có phải cố vu khống,chụp mũ trên đầu kẻ khác những
lỗi lầm họ không có để tiêu diệt,hạ bệ họ? Có phải cố điểm phấn
tô son cho phe mình trước quần chúng và trước lịch sử từ có tội
thành có công? Hoặc là việc làm của mình là đúng mà bị đối
phương vu cáo, xuyên tạc cần phải thanh minh?
Người
viết dưới những chế độ độc tài có lẽ chỉ thoải mái khi viết nhật
ký, cất giữ riêng, để tự mình đọc vì không phổ biến nên không
có tác hại đến chế độ. Nhưng con người nếu chỉ độc thoại với
mình không thôi thì không phải là con người hoàn thiện vì còn
phải được chia sẻ giao lưu với đồng loại để có sự thông cảm và
đồng cảm, để giảm áp lực tâm lý. Chính vì vậy viết là bộc bạch
cõi lòng mình ra với những người khác về những tình cảm, tư
tưởng, quan điểm, thái độ, nhận xét, cảm xúc về thế giới chung
quanh, cũng như được cởi bỏ nỗi lòng của ta với người thân
yêu,là một nhu cầu thiết yếu của tâm lý con người.
Nhưng
có phải với ai ta cũng có thể tâm sự, kể lể nỗi lòng ra được đâu
vì sợ bị chê cười, bị trách cứ, nhất là những ý kiến chê bai kẻ
mạnh, kẻ độc tài thì bị đi vào nhà đá là cái chắc. Cho nên ta
phải lách đi, mà lách đi là thiếu mất tính chân thực, khách quan
rồi! Đấy là chưa kể có kẻ vì lợi ích, vì bị mua chuộc đã viết có
thành không, viết không thành có cũng như những kẻ nói dối quen
miệng mà ai ai cũng khinh bỉ. Những kẻ này thường được gọi là
những tay bồi bút, văn nô(còn nhiều tên gọi khác mà bất chợt
không nhớ ra) vì miếng cơm manh áo đành lòng bẻ cong ngòi bút,
dẫn dắt người khác đến những cái nhìn sai lạc vào con người, sự
việc không đúng như nó có.
Lách là
cái khôn khéo của người viết (cũng có thể là sự nhát gan ),
không nói thẳng, nói thật ngay vào sự việc mà vòng vo tam quốc,
dẫn dắt người đọc đi loanh quanh rồi cuối cùng cũng cho họ hiểu
rỏ sự thật như thế nào; tránh cho kẻ thù có lý do để bắt lỗi.
Người Việt Nam có cách giả chửi chó, mắng mèo, nói xiên nói xéo
cũng là một cách lách. Nhiều người còn dẫn chuyện xưa tích cũ
hoặc chuyện bên Tàu bên Tây để dạy dỗ kẻ cầm quyền. Nhưng ý đồ
thế nào thì mọi người cũng rõ, kể cả “người được dạy” nên mối
thù này chúng cũng tạm cất dấu trong bụng, đợi cơ hội sẽ thanh
toán. Còn trong chế độ độc tài toàn trị thì không đơn giản như
vậy. Vụ Nhân Văn Giai Phẩm với những Phan Khôi, Trần Dần , Phùng
Quán, Nguyễn hữu Đang...họ cũng chỉ là “ viết lách” thôi chứ đâu
có viết thật như dưới chế độ có tự do ngôn luận thật sự. Thế mà
họ cũng tan cửa nát nhà, tù đày, thân bại danh liệt, phí uổng
một đời tài hoa, kho tàng văn hóa Việt Nam mất đi những tác phẩm
giá trị.
Vụ cải
cách ruộng đất đã trên 50 năm,mới đây cuốn Ba Người Khác của Tô
Hoài được xuất bản làm cho mọi người thấy rõ việc làm ba lăng
nhăng của mấy anh Đội cải cách vừa bất tài, vừa láo khoét, vừa
gian tham,vừa lừa đảo, vừa háo sắc, vừa hèn nhát, vừa sắt máu và
nhiều cái vừa nữa đã làm đảo lộn xã hội xới tung lên cái nề nếp
ngàn năm ở thôn quê miền Bắc Việt Nam mà kết quả là hàng vạn
người chết, nền móng gia đình bị phá vỡ, đạo đức luân thường bị
xóa bỏ. Thời đó không có bài viết nào được công bố. Đến nay thì
nó đã là sự kiện lịch sử rồi!
Gần đây
Nguyễn ngọc Lan cũng là một tay” viết lách” có tài, nhưng chỉ
viết chui nên hàng ngày vẫn ngâm nga bài thơ Đời Tàn Trong Ngõ
Hẹp của Vũ Hoàng Chương một cách say sưa, mê mẩn cho đến cuối
đời. Còn cái ông Nguyễn thụy Long cũng viết chui và chả biết ông
ấy có vấn đề gì mà tác phẩm nào cũng là “ viết lách” cả và cũng
đều nhìn thấy một cái gì đấy không ổn trong xã hội đang sống và
ông ấy cũng đang bị sống một cuộc sống chẳng ra gì , bị đủ thứ
người bắt nạt và không hề được luật pháp bảo vệ.
Đối với
người viết được tuôn trào những tình cảm, những suy nghĩ của
mình trên trang giấy (hay trên bàn phím máy tính) là như trút
được một gánh nặng đè trên vai, rồi lại được những người khác
chia sẻ, đón nhận thì khác nào niềm hạnh phúc như vừa được tâm
sự với người bạn tâm giao những nỗi niềm u uẩn chất chứa trong
lòng.
Nếu
chúng ta ở trong một môi trường mà tất cả những người viết đều
phải viết theo lệnh, tuân theo chỉ thị, ca tụng tất cả những gì
xếp làm, tán đồng tất cả những gì xếp phát biểu, tuyệt đối không
được đề cập đến những sai lầm rõ mồn một của xếp, và nếu có lỡ
mồm lỡ miệng nói ra thì phải quên ngay đi và không bao giờ được
lặp lại, thì chúng ta sẽ yên trí xã hội đó là hoàn toàn tốt đẹp
cho đến một ngày... mà như ngày nay mọi thông tin có thể truyền
lên internet dễ dàng và ai cũng có thể đọc được nên mới xảy ra
nhiều chuyện trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã hay.
Dù viết
thật hay viết lách, cuối cùng cũng lộ ra cái liêm sỉ của người
viết, dù người viết có tài ba, khéo léo biện luận cho những nhận
xét quan điểm của mình với bút pháp thần sầu quỷ khốc như thế
nào đi chăng nữa. Người đọc vẫn dễ dàng nhận ra nhân cách của
người viết và đánh giá giá trị của tác phẩm.
Trong
truyện Tàu có kể lại việc mấy vua chúa đương thời vừa dốt nát
vừa tàn bạo lại muốn có tiếng thơm trong thanh sử nên buộc các
sử quan phải viết tốt về mình nhưng các vị sử quan này lại hết
sức trung thực thà chịu chết chứ không chịu bẻ cong ngòi viết.
Đây là một điểm son trong lịch sử Trung Hoa còn ở nước ta có
trừơng hợp nào giống như vậy không.
Thời
đại chúng ta chưa thấy vị sử quan nào như thế, không biết sau
này sự thực lịch sử của dân tộc ta sẽ được viết lại như thế nào?
Nhưng chắc chắn một điều là còn con người là còn có Viết và
Lách./-
Trở về Trang Chính
|