|
Tôi mê phong lan từ hồi ở Việt Nam khi còn
đang học trung học. Ở tuổi tôi bây giờ, tôi chỉ còn lờ mờ nhớ là
hồi nhỏ đã đọc trong văn chương Việt Nam có một anh chàng lạc
vào rừng rồi mê mẩn với loài hoa lạ này, mà người Âu Mỹ mệnh
danh là Hoa Hoàng Hậu! Lúc đó tôi cũng đã “nhập” vai anh chàng
này và tôi liên tưởng là mình đang ở trong một khu rừng hoang
vùng nhiệt đới, đi lùng kiếm phong lan.
Trước khi tôi rời Việt Nam để du học, anh lớn
tôi đã mang về Saigon vài cây lan từ Ban Mê Thuột. Thân cây
trông như thân cây trúc, rất mảnh mai. Tự nhiên tôi thích ngắm
và tự ý chăm sóc chúng cho gia đình, mặc dù là lúc đó cây chưa
ra hoa. Mỗi lần nhìn phong lan là tôi lại liên tưởng tới các khu
rừng, bờ suối, tiếng chim hót, các thảo mộc lạ kỳ...và trí tưởng
tượng đưa tôi đi vào các miền rừng núi hoang vu, xa lánh hẳn cái
ồn ào của thành phố.
Khi tôi đang học năm thứ hai tại Sydney, Úc
Đại Lợi, ký túc xá của tôi tổ chức một đêm dạ vũ cho sinh viên.
Tôi may mắn kiếm được một partner, cựu học sinh Trưng Vương để
rủ đi dạ vũ. Thật mừng hú, vì ở cái xứ “đất rộng, người đô” này
mà kiếm được một cô gái Việt thì quả là khó; nhất là lại là một
nàng con cháu của Hai Bà nói truyện rất có duyên thì thật là
trúng sổ số không bằng! Tôi hý hửng ra phố mua hoa tặng cho
partner. Vào hiệu hoa, chưa biết chọn hoa gì thì tôi bỗng trông
thấy một bông hoa thật đẹp được bầy trong một hộp plastic trong
như thủy tinh. Trông là đã thích rồi và cô bán hàng cho biết đó
là một đóa hoa lan. Tôi quyết định mua, mặc dù là giá quá mắc so
với số tiền học bổng eo hẹp hàng tháng của tôi. Khi người ta đã
mê cả hoa lẫn người, người ta sẵn sàng hy sinh và tiêu tiền,
phải không, th ưa quý vị? Nhiều năm về sau, người đẹp qua điện
thoại viễn liên đã cho tôi biết là “người ta” giữ hoài đoá hoa
lan này cho tới khi hoa héo tàn mới vứt đi. Riêng tôi, tuy hoa
đã tàn trong mấy chục năm qua, nhưng hình bóng đóa hoa lan đầu
đời vẫn luôn nở rộ trong tôi và biết đâu đấy, nó sẽ còn theo tôi
sang kiếp khác nữa, thì sao?
Định mệnh cuộc đời đưa tôi vào ngành dậy học.
Tôi say mê với lớp học, đời học trò và nhất là soạn bài và chấm
bài trong những đêm khuya. Những lúc mỏi mệt, mờ mắt vì những
dòng chữ và con số, tôi thích dở các trang sách đầy hoa và lá vì
chúng là người bạn đồng hành của tôi trong những đêm khuya thanh
vắng. Chúng mang lại cho tôi mầu hồng, mầu xanh tươi mát lạ lùng
và tôi cảm thấy như tôi thoát ra được cái cuộc sống đầy ràng
buộc của văn minh nhân loại! Trong những tháng nghỉ hè, ngoài
việc chở con đi chơi thể thao, đi shopping, đi học nhạc ... nếu
tôi “gạ” được chúng, tôi thích đi cùng với con vào các park đầy
cây cối. Đi để mà hưởng cái khí mát của thiên nhiên, để thấy như
được trở về một cõi xa xôi nào đó.

Trong những khóa học Muà Thu (Fall Semster),
tôi thường dậy môn Địa Chánh (Field Surveying) và thầy trò tụi
tôi đi đo đường ở xung quanh Campus. Có những hôm trời se lạnh,
răng đánh lập cập mà thầy trò chúng tối vẫn “trụ trì “ ở ngoài
trời với lá vàng, lá đỏ rơi rụng đâu đây. Thật là tuyệt! Có hôm,
bọn “nhất quỷ nhì ma” còn mang vào office “tặng” thầy một con
rắn mầu xanh, thầy sợ muốn chết! Những lần ra thực tập đo đường
với học trò, tôi thường để ý đi kiếm lan đất (Cyprepedium) của
Canada ở trong các bụi cây quanh Campus. Không hẹn lại nên, năm
1998, một đồng sự người Canada tặng tôi vài cây lan đất này,
được bứng từ chỗ bụi cây xung quanh cái cottage của ông ta, và
tôi tặng lại cho cháu gái tôi để cháu trồng trong vườn. Hoa loại
này nở vào mùa xuân, trông giống như một chiếc hài của phái nữ
(lady slipper), mầu vàng rất dễ thương. Chỉ có loại lan đất này
mới chịu được cái lạnh giá của muà đông Canada!

Mùa hè 1984, sau khi tôi đã hoàn tất xây lại
căn nhà chúng tôi đang cư ngụ tại Toronto, tôi lên thăm thân phụ
và gia đình chú em tôi tại Montreal. Chú em tặng tôi hai cây
phong lan Cattleya, chưa có nụ, có hoa gì hết và chú dặn:
- Nhà anh có nhiều cửa kính, anh để hai cây
này vào chỗ nào nhiều nắng, nghe anh!
Tôi học lóm được ở chú cách trồng Cattleyas.
Tôi mang lan về, trông nom các nàng rất cẩn thận vì sợ lan sẽ
chết và tôi thường tốn tiền điện thoại viễn liên hỏi thêm chú em
cách chăm sóc, bón phân hóa học và trừ sâu bọ. Thật không ngờ,
cả hai cây lan này đều đã nở hoa thật đẹp trong mấy tháng m ùa
đông năm 1985. Tôi vừa vui, vừa tự tin và tự hào là đã trồng
được phong lan ra hoa! Và cái Thú Trồng Lan của tôi thực sự bắt
đầu.
Tôi nghĩ bụng:
-
À ra thế!
Trồng lan thì cũng như mình phải dậy một môn học mới, chứ có
khác gì đâu! Thôi mình cứ cố trồng xem sao!
Tôi đi lùng các sách về Phong Lan, Lan Đất
tại các thư viện, tại các nơi bán lan, từ trong các ấn phẩm do
Hội Lan Hoa Kỳ xuất bản. Giai đoạn đầu, đọc sách khá chán nản,
giống như phải học thuộc lòng môn Vạn Vật hồi Trung Học vậy,
nhưng tôi lại tự nhủ:
- Ngày xưa mình còn dư sức ‘cầy’ các môn thi
viết và thi vấn đáp hồi Trung Học, thì bây giờ mình học mà lại
không phải bị ai ‘khảo’ bài , thì sợ cái quái gì?
Sau khi đã có thể phân biệt được các loại
lan (epiphyte orchids, terrestrial orchids) và các cá tính của
chúng, đọc sách về lan mang lại cho tôi rất nhiều những thú vui
riêng biệt, phần lớn là ...một mình mình đọc, một mình mình
vui! Bây giờ tôi lại có cái cơ duyên viết ra những gì tôi đã gặp
được trong cái thú chơi lan này, thì tôi cho đó cũng là một thứ
“phúc lợi” của nó!
Tôi đã “nhập vai” với các nhân vật, hoa lá,
núi rừng ...trong các bài viết về phong lan (epiphyte orchids)
mà tôi đã có dịp được đọc qua.
Tôi thấy tôi đang đến thăm ông Cattley, một
nhà nghiên cứu thực vật người Anh trong hơn một thế kỷ trước.
Ông ta đang mở từng thùng đồ được chuyên trở từ Nam Mỹ về ở
trong phòng thí nghiệm của ông. Các cây rêu rừng này được nén
chặt trong thùng bằng một loại cây khác. Ông Cattley lấy làm lạ
là các cây được dùng để làm đồ ‘packing’ lại có thể sống dai như
vậy mà lại không cần có một chút đất nào hết! Ông Cattley đem
chúng vào nhà kính trồng lại bằng vỏ cây thông (phong lan không
cần đất!) và lạ lùng thay: sau một thời gian một số các cây này
đã nở hoa đẹp kỳ lạ. Về sau, chúng được mang tên khoa học là hoa
lan Cattleya, dựa theo tên ông Cattley.

Tôi cũng đã trồng được nhiều cây Cattleyas ra
hoa nhiều mầu khác nhau và tôi đã có cảm hứng viết vài câu thơ
về loài phong lan chúa Cattleya này:
... Giữa núi ngàn thác
đổ
Tiếng chim hót, vượn
kêu
Ngạt ngào mùi nhiệt
đới
Hoa lá mọc hoang
đường.
Chót vót đỉnh ngọn cây
Phong Lan lay theo
gió:
Hoàng hậu Cattleya!
Nàng khoe mầu yếm thắm
Kiêu kỳ nơi gió sương.
Ban ngày chàng ong
lượn
Đu đưa nhịp vấn vương.
Chàng vào cung nàng
hưởng
Nàng trao chàng nhụy
hương.
(Phong Lan
Nguyễn
Đàm Duy Trung
Tháng 12, 1994 )
Tôi cũng thấy tôi đang đi kiếm phong lan
trong các khu rừng rậm Nam Mỹ cùng với đoàn người do các quý tộc
người Anh gửi đi trong thế kỷ trước. Họ chuyên chở về Anh bằng
tầu thủy biết bao nhiêu là các loại lan đẹp nhưng tiếc thay, một
số lớn đã chết vì không hợp thủy thủy thổ khi về đến bên Anh.
Tôi thấy tôi đang dự kiến một cuộc mua bán
đổi chác của một số người Anh với một Tù Trưởng của dân
‘headhunters’ trong một khu rừng âm u của miền New Guinea. Họ cố
mua cho bằng được một cây phong lan chưa từng thấy mà lại còn
mọc ra từ một cái sọ người! Vài năm sau đó, khi ra hoa, cây lan
này đã được bán đấu giá tại London, giá khoảng 5000 Anh Kim.
Tôi thấy tôi đang thăm viếng một trại lan tại
Brazil do một cặp vợ chồng người Âu Châu cai quản. Ngày xưa ông
chồng đã là một giám đốc cho một công ty dầu lửa tại Anh Quốc.
Ông ta chán cảnh đi làm, đã về hưu non về sống với thiên nhiên
tại Nam Mỹ trồng lan và đi kiếm lan rừng để phân loại chúng rồi
viết bài cho Hội Lan Hoa Kỳ. Tôi đã ước ao về sau, khi tôi không
còn phải lo kế sinh nhai, tôi cũng có được một bà vợ dám cùng
chia sẻ cái thú hơi...”mát” này với tôi!
Tôi thấy tôi đang ở Hoa Kỳ, nói truyện trong
nhà kính với một tay trồng lan nhà nghề. Ngày xưa ông là một
Kiến Trúc Sư rồi trở thành một nhà trồng lan chuyên nghiệp. Tôi
đang học cách ông ta xây nhà kính ở dưới mặt đất cho đỡ tiền
sưởi trong mùa đông và cách ông ta trồng lan trong nhà kính.
Tôi thấy tôi trở về với chính tôi năm 1989
khi giáo chức của các Colleges tại tỉnh bang Ontario đình công
vào muà thu. Buổi sáng, tôi vác bảng đi biểu tình. Buổi chiều,
một mình tôi ra vườn xây cái nhà kính do tôi vẽ lấy. Vì đình
công nên ...”tiên khồng”. Không tiền thì tôi đi xin bạn bè các
cửa sổ, các vật liệu xây nhà mà họ không còn dùng tới nữa để tôi
quyết tâm xây cho xong cái nhà kính đầu đời của tôi trước khi
trời đổ tuyết! Vậy chứ, cái nhà kính nhà nghèo này cũng có điện,
nước, lò sưởi điện, nền nhà chứa đầy sỏi được tưới mỗi ngày hai
lần để tăng độ ẩm cho cây! Tôi thấy các hoa giấy, hoa nhài, hoa
camelias (trà hoa), thủy trúc ngoài các cây lan đang có nụ, có
hoa hay đang eò uột trong nhà kính của tôi với tiếng gió thổi từ
cái quạt điện. Sướng hơn nữa là tôi thấy Steven, con trai út của
tôi, đang nói nói cười cười với vài cái răng sún của hắn trong
cái nhà kính này. Hắn có thói quen gọi Orchids là Orshits, chắc
vì đang sún răng nói không đúng chữ? Và tôi thấy hắn đang chỉ
vào một cây lan đang có hoa và “gạ” tôi:
- Bố cho con cây này được không để con tặng
cô giáo của con vì cô ấy nghe con tả, cô ấy thích Orshits lắm!
OK chứ Bố?
Tôi thấy tôi ôm con vào lòng và hôn hắn:
- OK, Boss, có ngay!
Tôi còn thấy hắn “mà cả” thêm với tôi:
- Khi nào con có gia đình, Bố cho con thêm
vài cây lan đang ra hoa được không?
Tôi thấy tôi quay ra chỗ khác, ướt mi vì
lời con tôi nói! Ít ra còn có hắn là một kẻ mê lan như bố nó!

Tôi xin có đôi lời về cái “khổ” trong có thú
chơi Lan: Muốn cho Phong Lan (epiphyte orchids, trồng bằng vỏ
thông hay không cần chậu gì hết) và Lan Đất (terrestrial
orchids, trồng bằng cát trộn với sphagnum moss, vỏ cây, than...)
ra hoa, người trồng lan phải tạo các điều kiện như ánh sáng, độ
ẩm, nhiệt độ nóng-lạnh, không khí di chuyển (moving air)...cho
hợp ý các nàng! Lan lại cần phải được tưới nước, bón phân đúng
theo nhu cầu muà nghỉ ngơi và muà phát triển. Nhiều người mê
trồng lan - theo lời chú em tôi ‘họ bị bệnh Orchiditis!’ - đến
nỗi họ còn còn ra hứng nước mưa, tuyết....để tưới cho Lan nữa.
Nói tóm lại, những ai đã mê mẩn trồng lan thì tha hồ mà nghĩ ra
các sáng kiến để sau này họ trồng bằng được cho lan ra hoa, nhất
là phải nở cho đẹp mà lại còn không bị các con bọ (pests) phá
hoại nữa!
Không ai trồng lan mà chẳng thoát khỏi cảnh
thấy vài cây lan của mình chết dần, chết mòn hay chết rất nhanh!
Nhìn phong lan chết, người viết đã có lần ai oán thở than:
Phong Lan chết quách mất
rồi,
Không kèn, không trống bỏ
đời mà đi.
Ta ngồi, ta khóc tỉ ti:
“Nàng Lan đã chết ... tốn
tì, trời ơi!”
Tôi cũng đã có cái may mắn được một số bạn bè
đến thăm các nàng lan của tôi. Một cặp vợ chồng già bạn tôi, sau
khi ngắm mấy giò lan đang ra hoa, anh bạn tôi tuyên bố:
-
Anh này
trồng hoa lãng nhách, thua tôi xa! Lan của anh có hoa mà không
có con! Tôi chỉ có một cây lan, Lan của tôi nó không có hoa mà
nó chỉ có con!
Nói xong, anh ta cười hô hố nhưng bà vợ, tên
Lan, thì ngước mắt nhìn lên như muốn “chỉnh” đức lang quân là đã
phát ngôn bừa bãi. Hóa ra anh bạn tôi là một người chồng Lan,
còn tôi, tôi chỉ là một kẻ trồng lan! Có thế thôi!
Đã mang cái nghiệp thích chơi lan vào thân, thì
ở đâu chúng ta cũng trồng lan được: nhà to, nhà nhỏ, basements,
apartments...Ngày xưa tôi đã từng trồng lan trong nhà kính, dưới
basement, xung quanh các cửa sổ và tôi đã có khoảng bốn trăm cây
lan. Bây giờ tôi trồng lan dưới ánh đèn trong apartment và tôi
chỉ còn có khoảng ba mươi cây. Tôi ngộ ra được một điều: khi
mình còn đi làm, nếu quá say mê mà đi ôm thêm lan về thì chỉ khổ
cho cái thân đi cầy mà thôi vì không có thì giờ coi sóc chúng.
Này nhé, ở xứ lạnh, muà hè phải mang lan ra vườn để dưới gốc cây
hay treo trên cây để tránh ánh nắng trực tiếp (tuỳ theo loạI
lan), nhiều cây còn phải trồng vào các chậu mới (repot) vì lan
đã quá lớn hay các miếng rễ thông/đất cát không còn chất bổ để
nuôi lan.....Mỗi lần cắt rễ, lá và thân cây lan, người trồng lan
phải khử trùng các dụng cụ dao, kéo, rất mất thì giờ, nếu không
nàng lan của chúng ta sẽ bị virus nhiễm trùng mà ...ra đi không
hẹn ngày về. Rồi còn phải quét dọn, tẩy uế nơi trồng lan, diệt
trừ các sâu bọ và còn nhiều việc khác nữa phải làm theo từng
mùa. Vì quá bận rộn nên người trồng lan không còn đủ thì giờ mà
chiêm ngưỡng những bông hoa đẹp nữa. Bây giờ tôi “lựa cơm gắp
mắm”, cho nên tuy tôi không có nhiều điều kiện thuận tiện như
xưa, nhưng lan của tôi không có chết mà tôi lại có cái thú là có
thì giờ để chiêm ngưỡng khi phong lan của tôi nở hoa dưới ánh
đèn néon.
Mỗi lần khi ngoài trời Canada đổ tuyết mà phong
lan của tôi nở rộ trong căn phòng, tôi chẳng muốn đi đâu hết.
Nhờ đọc sách và kinh nghiệm thu nhận được, tôi biết được là mấy
cây lan mà anh tôi mang về từ Ban Mê Thuột thuộc về loại
Dendrobium (Lan Trúc) rất thịnh hành ở cao nguyên Miền Trung
Việt Nam và đóa hoa lan đầu đời mua tặng người đẹp gần 40 năm về
trước thuộc loại Cymbidium (Lan Đất). Chỉ cần nghe nhạc, đọc
sách, ngắm lan là tôi thấy thoải mái rồi. Đối với riêng tôi, thú
chơi lan khó mà có thể diễn tả được.
“Orchiditis” không phải là một thứ bệnh, mà một
thứ trời cho - sướng hay khổ thì tuỳ theo mình mà thôi! Nghề
chơi cũng lắm công phu! Đã chơi thì chơi cho đến cùng, sợ gì
phải không, thưa quý vị? Nhưng:
“Mua vui cũng được một vài trống canh!”
Cụ Nguyễn Du đã vô hình chung kết luận dùm cái
thú chơi lan của người viết bài này. Xin đa tạ!
Đàm Trung Phán
Toronto, Canada
Ý kiến, Phê bình xin gửi về :
damtrungphan@khoahoc.net
Print this site

Trở về Trang Chính
|