|
TÂM
SỰ NGƯỜI VIẾT: Trong số những ngôn ngữ tôi đã học
hỏi, tôi mê tiếng Ý nhất vì lối phát âm nghe thật sướng tai của
nó, với năm mẫu âm căn bản „a“, „i“, „u“, „e“ và „o“. Ba âm đầu
phát âm như tiếng Việt, và hai âm sau cùng thường phát âm giống
„ê“ và „ô“ trong ngôn ngữ chúng ta. Những mẫu âm nhiều nhạc tính
này xuất hiện ê hề trong mọi vị trí, nhất là các âm „i“ và „e“ ở
vị trí sau cùng của các danh từ và tính từ số nhiều. Khi hai
tình nhân người Ý muốn cho nhau biết rằng họ yêu nhau lắm lắm
thì họ thốt lên „Amore mio, io ti voglio molte bene“, nghe có
khác nào một câu ca thánh thót? Động từ „voglio“ phát âm là
vô-li-ô (chữ „g“ coi như thừa) thực ra có nghĩa là „tôi muốn“
đấy, bạn ạ. Thêm vào đó là những kết hợp rất êm tai của một số
tử âm và mẫu âm, chẳng hạn khi tử âm „s“ nằm giữa hai mẫu âm
(như trong hai chữ „musicale“ và „melodioso“) thì nó phát âm như
âm „d“ trong chữ „du dương“ của chúng ta; tử âm „c“ khi đi với
„i“ và „e“ thì đọc như „chi“ và „chê“ trong tiếng Việt; và các
âm tiết „gia“ và „gio“ được phát âm mạnh mẽ đôi chút hơn là
„gia“ và „giô“ trong tiếng Việt. Thực vậy, khi muốn diễn tả ý
nghĩ „Trong vườn hoa văn chương Ý có nhiều thi nhân trữ tình“
thì người dân thành phố La Mã sẽ rót mật vào tai người nghe như
thế này: „Nel giardino letterario d'Italia ci sono molti
lirici“. Mới chỉ nghe người thường nói tiếng Ý mà đã mê như thế
thì khi Nàng Thơ nói tiếng Ý không hiểu mình còn mê đến đâu! Tôi
đã tìm đọc một số thơ trữ tình của các đại danh Cavalcanti,
Dante, Petrarca, Boccaccio, và Tasso. Đó là những bài thơ diễm
lệ, đau khổ nhiều hơn sung sướng, được làm mặn nồng thêm lên vì
bóng giáng những giai nhân mang tên Beatrice, Francesca, Laura,
Fiammetta, và cả một nữ mục tử không tên. Vì chưa bao giờ thấy
hình ảnh các nàng thơ ấy trong sách vở, tôi đành phải tưởng
tượng ra nhan sắc họ vậy. Các nàng hao hao Nữ Thần Ái Tình
Venere (Vệ Nữ) trong thần thoại La Mã chăng? Hay các nàng từa
tựa minh tinh màn bạc Gina Lollobrigida khi còn son trẻ? Chỉ có
Trời biết. Mời bạn cùng tôi thưởng thức một chút thơ trữ tình Ý
ngữ, trong đó thấp thoáng những bóng giáng yêu kiều đã một thời
làm cho những nhà thơ ấy đứng ngồi chẳng yên.
******
Xin
bắt đầu với Guido Cavalcanti (1260-1300), bạn thân của thi hào
Dante. Cavalcanti là thủ lãnh trường phái “Dolce stil nuovo“ tức
là „lối viết mới ngọt ngào“ mà chủ đích là để tán dương phụ nữ.
Tán dương phái đẹp thực ra đâu có gì mới mẻ, nhưng cái „mới ngọt
ngào“ của trường phái Cavalcanti là niềm tin rằng tình yêu chỉ
có thể phát sinh trong những con tim hào hiệp cao nhã và phái
đẹp chính là những thiên thần giáng thế để cứu độ các đấng mày
râu! Như vậy, tình yêu dành cho một phụ nữ cũng là tình yêu dâng
lên Thượng Đế. Cavalcanti làm nhiều thơ, nhưng những bài hay
nhất của ông lại là những bài ngăn ngắn trong đó triết lý khô
khan bị quên lãng mà chỉ còn những tình ý cá nhân chan chứa. Bài
thơ „In un boschetto“ quả là một tuyệt chiêu nói về cuộc gặp gỡ
như mơ giữa thi nhân và một nữ mục tử trong rừng. Yếu tố thành
khẩn và bộc trực trong cảm nghĩ của cô mục tử trong bài thơ làm
người đọc khó quên được nàng. Nàng diễm lệ như thế này thì còn
ai hơn được nàng:
In un
boschetto trova pasturella
Piu
che la stella -- bella al mi parere.
Trong
rừng nhỏ gặp nàng mục tử
Đẹp
hơn cả sao trời - nàng đứng trước mặt tôi.
Tóc
vàng óng ả, da thịt hồng tươi, đôi mắt long lanh tình ái, nàng
đang chăm sóc đàn cừu non. Mà gợi cảm thay:
E,
scalza, di rugiada era bagnata,
Cantava come fosse innamorata.
Và đi
chân không, ướt đẫm sương mai,
Nàng
hát ca như say hương tình ái.
Thi
nhân choáng váng, chào nàng làm quen và muốn biết nàng có ai đi
cùng với nàng không. Dịu dàng nàng thưa:
Che sola sola per lo bosco gia.
Rằng cô đơn cô độc em băng rừng.
Rồi như đã quen thi nhân từ lâu, nàng thỏ thẻ
cho biết mỗi khi nghe tiếng chim ca nàng lại thầm ước có được
người yêu. Dịp may tới rồi, thi nhân tự nhủ, vì nàng còn lẻ bóng
mà chim chóc lại đang ca hát tưng bừng. Chàng thử lửa:
Merzè le chiesi sol che di baciare
E d'abbracciare - le fosse' n volere.
Tôi chỉ cầu xin ân huệ hôn nàng
Và ôm nàng - nếu nàng ưng thuận.
Nắm tay thi nhân, nàng cho biết trái tim đã
trao chàng đó. Tay đan tay, họ đi dưới những cành cây tươi tốt,
quanh chân họ hoa sắc muôn màu. Nàng chẳng còn là mục tử tầm
thường nữa đâu:
E
tanto vi sentio gioia e dolzore
Che
dio d'amore - parmevi vedere.
Từ
nơi đây với biết bao vui thú
Thần
tình yêu - đích thị nàng rồi.
Người
dân Ý yêu bài thơ „In un boschetto“ bất hủ này của Cavalcanti
vì tác giả đã thần thánh hóa một cách kỳ diệu một phụ nữ không
quyền quý cao sang.
Khi
mới chín tuổi đầu, Dante Alighieri (1265-1321) đã gặp Beatrice
là cô bé gái cùng tuổi bên lối xóm, đẹp cả người lẫn nết như một
thiên thần. Từ phút đó trở đi, ái tình ngự trị linh hồn của cậu
bé mà sau này trở thành một thi hào của nhân loại. Beatrice về
sau lấy một một chủ ngân hàng giàu có, và có lẽ nàng cũng chẳng
bao giờ biết đến mối tình lặng lẽ mà Dante đã trọn vẹn dành cho
nàng. Sau khi cành thiên hương Beatrice thoắt gẫy lúc 24 tuổi
đời, Dante sáng tác tuyển tập „Vita Nuova“ tức là „Cuộc Đời Mới“
để ca tụng nàng như một niềm hứng khởi vô biên. Nàng trở thành
một thứ mặc khải thần linh đã hướng dẫn Dante trên Thiên Đàng
đến nơi gặp Thượng Đế trong đại tác phẩm „Divina Commedia“ của
Dante. Trong một cảnh của tác phẩm để đời này, kiều nữ
Francesca bị đầy đọa tơi bời hoa lá dưới địa ngục. Khác hẳn
Beatrice, Francesca là một nhân vật rất „người“ với những nét
yếu đuối mong manh của một phụ nữ. Nàng trẻ đẹp duyên dáng mà
lại bị bó buộc lấy một người chồng vừa già vừa vô duyên vừa xấu
trai. Trái tim Francesca sau đó đã dành cho người em chồng hào
hoa mang tên Paolo, trong dịp họ cùng đọc chung câu chuyện về nụ
hôn say đắm bất chính giữa hiệp sĩ Lancelot và hoàng hậu
Guinevere (vợ vua Arthur). Cùng đọc tới đoạn gây cấn đó, chị dâu
Francesca và em chồng Paolo cũng ... hôn nhau vũ bão như trong
sách. Tội lỗi bắt đầu từ đó. Khi khám phá ra mối tình bất chính,
người chồng bị mọc sừng đã giết cả hai. Lúc đền tội dưới địa
ngục, Francesca nhớ lại giây phút nàng và Paolo sa ngã:
Quando leggemmo il disiato riso
Esser baciato da cotanto amante,
Questi, che mai da me non fia diviso,
La
boca mi baciò tutto tremante.
Khi
đọc đến miệng cười đam mê của bà
Được
người tình phủ kín bằng nụ hôn,
Thì
chàng, người đã kết với tôi làm một,
Hôn
miệng tôi mà run rẩy thân mình.
Một
đại danh nữa trong văn chương Ý là Francesco Petrarca
(1304-1374). Thi hào này mở ra một kỷ nguyên mới cho văn chương
mà đặc trưng là mến mộ thiên nhiên, say sưa thế tục, nhưng cũng
có nhiều trăn trở trong hồ nghi và mâu thuẫn. Ông làm nhiều thơ
bằng tiếng La-tinh khiến ông danh tiếng lẫy lừng, nhưng dân
chúng mến mộ ông nhiều hơn vì những bài ca trữ tình hoa mỹ viết
bằng tiếng Ý được hậu thế góp lại thành tập „Canzoniere“. Tập
thi ca đó để tặng nàng Laura, cũng là một thứ người tình lý
tưởng. Chỉ biết khi thi nhân gặp Laura thì nàng đã có chồng.
Laura là căn nguyên cho cả thú vui lẫn khổ đau cho Petrarca.
Nàng như trói buộc người thơ bằng sợi dây vô hình, đánh thức dậy
trong chàng những đam mê thác lũ, và làm cho chàng quên đi cả
Thượng Đế. Cả một vấn nạn, vì:
Guerra è il mio stato, d'ira e di duol piena;
E sol
di lei pensando ho qualche pace.
Tâm
trạng ta: chiến tranh, hờn căm, phiền não;
Và
chỉ nghĩ đến nàng ta mới được bình an.
Khó
có lời than van nào thống thiết hơn hai câu thơ sau đây của
Petrarca:
Mille
volte il di moro e mille nasco;
Tanto dalla salute mia son lunge!
Nghìn lần mỗi hôm ta chết đi và sống lại;
Cứu rỗi ơi, ta xa cách muôn trùng!
Nếu Dante có Beatrice và Petrarca có Laura
làm nguồn thơ thì Giovanni Boccaccio (1313-1375) có Fiammetta để
vì nàng mà làm thơ tình lai láng. Không ai biết rõ tông tích
Fiammetta; có thể nàng có máu vua chúa trong người. Nhưng nàng
oái oăm lắm: trước hết nàng khước từ trái tim Boccaccio, rồi
nàng chịu yêu chàng, để rồi sau cùng phản bội chàng! Khi còn yêu
nhau, nàng khả ái, nhu mì, chiều lòng thi nhân hết mực. Mùa xuân
đến, nàng dạo gót trên bãi cỏ xanh đầy hoa thơm khoe sắc. Phong
cảnh hữu tình khiến Fiammetta chợt nhớ tới Boccaccio, người mà:
Ha presa e terrà sempre, come quella
Ch'altro non ha in disio ch'e suoi piaceri.
Có em hôm nay và mãi mãi
Chỉ khát khao được thỏa mãn lòng chàng.
Lúc ấy thi nhân đi vắng, Fiammetta thở dài
não nuột và gọi tên chàng cho đỡ nhớ. Kỳ diệu thay, khi yêu nhau
say đắm người ta dường như có thần giao cách cảm:
Il qual, come gli sente, a dar diletto
Di sè a me si move e viene in quella
Ch'i son per dir: Deh vien, ch'i non desperi.
Chàng như thấu lòng em, để ban lạc thú
Từ chàng sang em, nên hiện ra lúc ấy
Trước khi em kịp nói: Đến với em, nhớ quá đi
thôi.
Mối tình đẹp như mơ ấy chẳng bền lâu. Hãy
tưởng tượng nỗi lòng tan nát của Boccaccio khi cô Fiammetta lộng
lẫy nhan sắc đó nỡ bỏ chàng vì một người khác có địa vị và tiền
bạc hơn nhà thơ chung thủy!
Sau hết, xin mời bạn gặp nhà thơ Torquato
Tasso (1544-1595) tài hoa tuyệt trần nhưng cũng bất hạnh vô
song. Tasso khét tiếng với thiên anh hùng ca “Gerusalemme
Liberata”, nhưng người đời lại thích đọc những bài thơ tình của
ông hơn. Vị thiên tài này bị bệnh tinh thần, nhiều phen phải cột
chặt chân tay trong nhà thương điên, hậu quả của một tự ti mặc
cảm nghiệt ngã. Tasso thương yêu vô vọng một giai nhân, cũng
mang tên Laura, thuộc loại lá ngọc cành vàng. Trong một bài thơ
tặng nàng, Tasso chơi chữ ngoạn mục, dùng tên nàng để gợi ra chữ
“aurora” (bình minh) và “l'aura” (gió mát):
O bella e vaga Aurora
L'aura è tua messaggera, e tu de l'aura
Ch'ogni arso cor ristaura.
Hỡi Bình Minh diễm kiều duyên dáng
Gió
mát là sứ giả cho em, và em cho gió mát
Làm
hồi sinh tim tan nát vì ai.
Nhưng
Laura chỉ là giấc mơ cho Tasso mà thôi. Trong bài thơ „Un' ape
esser vorrei“ trích dẫn dưới đây, chúng ta sẽ thấy một Tasso
tuyệt vọng toan tính trả thù người trong mơ, mà lại trả thù nàng
một cách rất khêu gợi, rất nên thơ. Xin bạn coi bài thơ ấy như
một lời tạm biệt, một lời „arrivederci“ với Nàng Thơ Nói
Tiếng Ý nhé:
Un'
ape esser vorrei
Donna
bella e crudele
Che susurrando in voi suggesse il mèle
E, non potendo il cor, potesse almeno
Pungervi il bianco seno
E' n si dolce ferita
Vendicata lasciar la propria vita.
Ta muốn là con ong
Hỡi giai nhân ác độc
Thì thầm ta sẽ hút mật trong em
Vì chẳng đốt được tim em, ít nhất
Ta sẽ chích ngực em trắng ngần
Để rồi trong vết thương ngọt ngào ấy
Bỏ cõi đời, ta rửa hận cho nguôi.
GS Đàm Trung Pháp
Trở về Trang Chính
|