|
Đêm Phước
Tích
Đêm Phước
Tích rót vào cổ tích
Xin nâng
ly cung thỉnh người xưa
Nghe mối
mọt nghiến răng hiểm ác
Côn trùng
tụng niệm khúc hoang sơ
Đêm Phước
Tích-thời gian hoá gỗ
Những
đường cong lãng mạn tổ tiên
Bàn tay
nào mồ hôi vuốt bóng
Mắt nhìn
chếnh choáng nét thiêng liêng
Mấy trăm
năm tối đèn tắt lửa
Tươi ngời
ngời màu gạch lò hoang
Đời cháy
mãi dẫu không ngọn khói
Ảo ảnh
chập chờn dấu rêu loang.
Sông trôi
giữa hai bờ sống-chết
Những
tượng đồng cựa quậy tay chân
Trần
truồng lặn hụp đêm huyền thoại
Trăng dát
vàng lấp loáng mông lung
Nhớ quá
bến sông xưa nhìn trộm
Nhánh rong
vương tóc ướt dậy thì
Bãi cỏ nụ
hôn rơi thuở trước
Ai cúi tìm
mòn mõi gốc si.
Rượu ngất
trời-cuồng quay với đất
Vườn thênh
thang chín tím bồ quân
Thầm tiếc
môi thơm xa xứ hết
Con thằn
lằn tặc lưỡi bâng khuâng
Nhà không
người-gió xô cửa khép
Cỏ tênh
tênh cao vượt đầu người
Rắn học
trò khoanh bên bể cạn
Kiên nhẫn
chờ nòng nọc đứt đuôi
Hàng chè
tàu thẳng từ quá khứ
Đường đất
quanh ôm dấu chân trần
Gốc thị
già lời thề ám ảnh
Thấm vào
tim mấy kiếp tình nhân
Cuộc sống
cuốn người theo vạn nẽo
Mảng đời
mang đau đáu hồn quê
Đêm Phước
Tích chối từ phế tích
Cõi tâm
linh níu áo quay về
Đêm Phước
Tích chảy về cổ tích
Xin nâng
ly cầu khẩn người đời
Đi thật
nhẹ-đừng lên tiếng gọi
Người xưa
còn quanh quất dạo chơi.
(* Làng cổ Phước Tích đã có
trên 500 năm tại Phong Điền tỉnh Thừa Thiên Huế)
|