Trang thơ Đinh Thu


 

[Trang thơ ]  [1]   [2]   [3]  [4]  [5]  [6]

 

Đêm Phước Tích

 

Đêm Phước Tích rót vào cổ tích

Xin nâng ly cung thỉnh người xưa

Nghe mối mọt nghiến răng hiểm ác

Côn trùng tụng niệm khúc hoang sơ

 

Đêm Phước Tích-thời gian hoá gỗ

Những đường cong lãng mạn tổ tiên

Bàn tay nào mồ hôi vuốt bóng

Mắt nhìn chếnh choáng nét thiêng liêng

 

Mấy trăm năm tối đèn tắt lửa

Tươi ngời ngời màu gạch lò hoang

Đời cháy mãi dẫu không ngọn khói

Ảo ảnh chập chờn dấu rêu loang.

 

Sông trôi giữa hai bờ sống-chết

Những tượng đồng cựa quậy tay chân

Trần truồng lặn hụp đêm huyền thoại

Trăng dát vàng lấp loáng mông lung

 

Nhớ quá bến sông xưa nhìn trộm

Nhánh rong vương tóc ướt dậy thì

Bãi cỏ nụ hôn rơi thuở trước

Ai cúi tìm mòn mõi gốc si.

 

Rượu ngất trời-cuồng quay với đất

Vườn thênh thang chín tím bồ quân

Thầm tiếc môi thơm xa xứ hết

Con thằn lằn tặc lưỡi bâng khuâng

 

Nhà không người-gió xô cửa khép

Cỏ tênh tênh cao vượt đầu người

Rắn học trò khoanh bên bể cạn

Kiên nhẫn chờ nòng nọc đứt đuôi

 

Hàng chè tàu thẳng từ quá khứ

Đường đất quanh ôm dấu chân trần

Gốc thị già lời thề ám ảnh

Thấm vào tim mấy kiếp tình nhân

 

Cuộc sống cuốn người theo vạn nẽo

Mảng đời mang đau đáu hồn quê

Đêm Phước Tích chối từ phế tích

Cõi tâm linh níu áo quay về

 

Đêm Phước Tích chảy về cổ tích

Xin nâng ly cầu khẩn người đời

Đi thật nhẹ-đừng lên tiếng gọi

Người xưa còn quanh quất dạo chơi.

 

(* Làng cổ Phước Tích đã có trên 500 năm tại Phong Điền tỉnh Thừa Thiên Huế)

 

Ngẫu hứng Đêm Vọng Cảnh

 

     Dòng sông làm dáng tháng Giêng

Thong dong thả một nét nghiêng vọng chiều

     Trăng treo đỉnh núi Nguyên Tiêu

Cỏ đồi trải thảm cõi yêu trải dài

     Con mắt Huế ngước nhìn ai

Bóng khuya ẩn hiện đền đài ngẩn ngơ

    Miền cây trái đẹp nguyên sơ

Xa xa khép nép đôi bờ bình yên

     Vườn xao gió lộng mây chuyền

Từ sương khói mặt sông duyên gợn tình

     Mỏng màn mưa bụi lung linh

Có ngôi sao chợt lạnh mình lẻ rơi

     Quỳ bên thềm đá khấn lời

Linh thiêng Vọng Cảnh khung trời Huế xưa.



 

{

                     Nhạc chiều

 

Buổi chiều mong manh sợi khói

Nắng vào mắt em lung linh

Tôi như lạc đà ngơ ngác

Mênh mông sa mạc biến hình

 

Phố quen lơ ngơ nhìn lạ

Bên người hồn mộng nơi đâu

Hàng cây chờ mưa rười rượi

Ve ngân ray rức chân cầu

 

Bây giờ đang là mùa Hạ

Sao em lại hát mùa Thu

Cuốn tôi trôi theo gió nóng

Chiều chưa muộn đã âm u

 

Tiếc nuối cũng đành tiễn biệt

Em về với hạnh phúc riêng

Câu thơ rơi mềm theo lá

Cả bầu trời Huế chao nghiêng

 

Dĩ vãng mơ hồ có thật

Buổi chiều lời ca xa xôi

Lỡ sống một thời đã muộn

Tôi hát chỉ mình nghe thôi

 

 

        Quán ốc

 

     Tôi xin làm ốc mượn hồn

Biết ai cho mượn nụ hôn mà chờ

    Chiều nào quán ốc ngu ngơ

Gừng và ớt đến bây giờ còn cay

    Chiều nào quán ốc chợt say

Khi em yên để bàn tay tôi cầm

 

                       ***

     Ngày sau tìm lại dư âm

Lấy gai bồ kết tôi đâm tay mình

     Hiện đôi mắt ướt mượt tình

Đôi môi xinh nụ cười xinh mơ màng

 

                    ***

     Tôi không lội ngược thời gian

Gửi tình vào ốc mang mang giữa dòng

     Bò quanh vực xoáy hoài mong

Thì thầm với đám rêu rong lạc loài

      Thương thương bầy hến nhỏ nhoi

 Đám trìa dưới đáy thóp thoi đêm ngày

 

                      ***

     Chiều chiều quán ốc ai hay

Có người vọng tưởng bàn tay cầm liều

     Không say mà cứ liêu xiêu

Người yêu ốc ấy ai khêu đi rồi

     Giữa dòng còn lại mình trôi

Thiếu em rượu đắng lặng ngồi chiêm bao

     Nghe trong vỏ ốc sóng trào

Dường như còn đọng tiếng chào em xa.

{

                 Cỏ thơm

 

Những chiếc lá Thạch xương bồ rơi lắng

Đất bốn mùa phương thảo ngút mắt xanh

Dòng sông thơm tưới thơm từng ngọn cỏ

Chảy ngập ngừng mười hai nhịp long lanh

 

Đem kỷ niệm trùng tu lên lăng tẩm

Ghép nhớ nhung vào thành quách rêu phong

Lẫn khuất hơi trời trộn mùi hoa nắng

Gió nặng tình thổi ngược mái lầu cong

 

Mơ giấc ngày trên cỏ mềm biêng biếc

Trong bóng hoàng hôn tóc xoả chân trần

Chạy tìm nhau như kiếp nào thức giấc

Ngậm cỏ thơm- môi hiến nụ thiên thần.

 

Dáng yểu điệu xoả mượt mềm tóc cỏ

Nhà vườn xinh soi bóng nước đầu nguồn

Tình trải ra cũng màu xanh điệp điệp

Bờ bến nặng lòng hương mãi còn vương.

 

Đinh Thu-TP.Huế






 

 

[Trang thơ ]  [1]   [2]   [3]  [4]  [5]  [6]

Trở về Trang Chính