|
Dẫn nhập
Bảo-tồn những
giá-trị cội nguồn vẫn là yếu-tố cần-thiết cho việc hội-nhập
trong một nền đa-văn-hoá. Tại các vùng Bắc Mĩ nói chung và
Canada nói riêng, dân-tộc Blackfeet là sắc dân chủ-yếu trong số
những người Indians đã hiện-diện lâu đời từ trước, mà văn-hoá
của họ được ghi dấu ấn trong huyền-thoại lễ hội Sun Dance.
Huyền-thoại này do tác-giả Ella Elizabeth Clark sưu-tầm ký-âm.
Khi đảm-nhiệm chức-vụ kiểm-lâm tại các rừng núi miền tây
Washington trong thời chiến, bà đã đến thăm 22 khu-vực cư-ngụ
của thổ-dân Indians nên đã may-mắn được nghe các vị bô-lão
Indians của thế-hệ cũ còn sống sót kể lại. Khi Canada lập quốc,
những người Pháp đến định-cư trước hết trong những vùng được
mệnh-danh là Tân Pháp-Quốc, và họ được gọi là sắc dân Acadian,
mà văn-hoá của họ còn ghi dấu ấn trong văn-học dân-gian gồm các
cổ-tích và những bài dân-ca, ngày nay được môn dân-gian-học
thâm-cứu, bảo-tồn, lưu-trữ.
Những giá-trị văn-hoá này có những điểm tiếp-cận với nền văn-hoá
truyền-thống Việt-tộc mà chúng tôi nghĩ phải chăng đó là những
mẫu-số chung.
Chẳng hạn,
đối với sắc-dân Blackfeet Indians, thì có huyền-thoại Sun
Dance đã được đề-cập trước đây. Còn đối với người Acadians,
về dân-ca chúng tôi cũng đã kể dẫn bài: “Cô Gái Từ-Giã Cha
Mẹ, Lên Xe Về Nhà Chồng”; bài dưới đây là một trong những
huyền-thoại cổ-tích được chúng tôi chuyển ngữ làm tiêu-biểu,
vì
cũng phảng-phất quan-niệm về tín-ngưỡng và luân-lý của người
Việt-Nam, mà họ vẫn truyền miệng qua câu ca-dao:
“Ở hiền thì lại gặp
lành,
Áo rách tan-tành,
có Trời vá cho,
Thiên cao vốn sẵn
thành-trì,
Người nhân-nghĩa
chẳng hàn-vi bao giờ.”
Truyện kể
Bà kia có ba con
gái. Cô chị lớn chỉ có một mắt ở giữa trán, người ta quen gọi là
con ‘Một Mắt’. Cô chị kế có hai mắt như mọi người, người ta quen
gọi là cô ‘Hai Mắt’. Ôi chao! Cô đẹp làm sao! Đẹp ơi là đẹp! Còn
con gái út, ngoài hai mắt như thường, lại có thêm một mắt ở giữa
trán, người ta quen gọi là con ‘Ba Mắt’.
Bà mẹ không ưa cô
‘Hai Mắt’, cả chị em cô ta cũng chẳng ưa. Cô ta xinh đáo-để, nên
cả nhà ghen ghét. Cô chỉ được ăn cơm thừa canh cặn. Những mẩu
bánh mì vụn đã cũ chính là phần dành cho cô. Họ thường đánh-đập
cô và bắt cô chăn súc-vật suốt ngày ở ngoài đồng. Tuy mặc quần
áo cũ rách, song với mớ tóc óng mượt, với đôi mắt long-lanh, lại
đeo thêm bông tai, trông cô đẹp hẳn ra, chả bù với hai chị em cô
sao mà xấu-xa đáng ghét thế!
Một hôm, thấy cô
đang ở ngoài đồng khóc sướt-mướt, bà Tiên hiền-từ hiện ra hỏi:
-
Tại sao con khóc?
Cô ‘Hai Mắt’ trả
lời:
- Con đói quá, chịu
không nổi, con chưa hề có chút nào vào bụng cả.
- Được! Con về bắt
con cừu non đó, con bé nhất ấy, đừng để cho ai thấy, cẩn-thận
giấu đi, rồi khẽ nói: “Cừu non ơi! Cừu non ơi! Cho ta ăn đi!”
Rồi con sẽ biết. Nhưng chớ nói cho ai hay! Con hiểu không?
- Dạ, con hiểu, con
quyết không cho ai hay đâu. Con cảm ơn bà nhiều lắm.
Rồi cô vào sau bụi
cây, mang theo chú cừu non mà nói:
- Cừu non ơi! Cừu non
ơi! Cho ta ăn đi!
Cừu non bỗng biến
thành một cái bàn ăn trải khăn trắng tinh, trên bày la-liệt của
ngon, thức lạ - nào nho, nào cam, nào gà giò - thứ nào cô thích,
đều có đủ cả. Cô ăn tha hồ mặc sức. Ăn xong, cô lại nói:
-
Cừu non ơi! Cừu non ơi! Ta không
còn đói nữa.
Bàn ăn bỗng xếp
lại, rồi biến mất. Cô khoan-khoái nhủ thầm: “Thế là từ nay, ta
sẽ không bao giờ chết đói nữa.”
Chiều
đến, cô trở về nhà, mặt-mày tươi rói. Như thường-lệ, họ thảy cho
cô cơm thừa canh cặn. Cô không ăn. Hai tối, rồi ba tối, đều cứ
như vậy. Bà mẹ bắt đầu thắc-mắc, bèn hỏi lại hai đứa con gái
kia:
-
Không hiểu sao cái con ‘Hai Mắt’
khốn kiếp kia, nó chẳng ăn uống gì, mà cũng không thấy nó
than-van. Chắc-chắn là có ai đã cho nó ăn. Ta phải rình xem sao!
Con ‘Một Mắt’ nói:
-
Mẹ muốn không? Mai con sẽ theo nó
ra đồng xem người ấy là ai. Con sẽ về cho mẹ hay.
Mẹ nó bảo:
-
Ừ, cứ việc đi!
Bữa sau, con ‘Một
Mắt’ bảo con ‘Hai Mắt’:
-
Này! Hôm nay tao sẽ đi với mày xem
tại sao mày không ăn
tối ở nhà này.
Tuy chẳng bằng
lòng, song ‘Cô Hai Mắt’ tự-nhủ: “Chị ta không quen đi ruộng,
phen này mình sẽ cho chị ả theo gót ta mệt nghỉ luôn.” Thế rồi
cô làm thật. Cô dẫn con chị đi thật xa đến nỗi mệt đừ. Thật quả
có thế! Đi được một đỗi, con chị nói:
-
Thôi đủ rồi! Cho tao nghỉ chứ!
Cô ‘Hai Mắt’ nói:
-
Ừ, thì nghỉ!
Cô cũng nhè-nhẹ đặt
mình xuống, rồi nói:
-
Em cũng đi ngủ đây.
Cô giả vờ ngủ. Con
‘Một Mắt’ ngủ thật, ngủ say quá. Thừa lúc ấy, cô vội-vã đứng
lên, mang theo chú cừu non. Cô lại được một bữa ăn ngon mà con
‘Một Mắt’ chẳng hay biết gì.
Chiều đến, hai chị
em cùng về. Bà mẹ hỏi con ‘Một Mắt’:
-
Sao? Mày có thấy gì không?
Con ‘Một Mắt’ trả
lời:
-
Chả thấy gì hết! Mà con lại ngủ đi
mất, có lẽ cũng hơn một tiếng, nên chẳng thấy ai đến cả.
Bà mẹ bực mình,
gắt:
-
Đồ vô-dụng! Mày chẳng biết canh
chừng em mày, đã vậy, ngày mai tao sẽ cho con ‘Ba Mắt’ đi coi
xem sao.
Con ‘Một Mắt’
tiu-nghỉu nói:
-
Nhưng con đã cố-gắng làm hết sức
rồi mà!
Thế rồi hôm sau,
con ‘Ba Mắt’ đi theo cô ‘Hai Mắt’. Trong bụng, cô đã tính sẽ lại
làm như hôm trước: “Thế nào cô ả cũng mệt đừ!” Hai đứa cùng nằm
xuống nghỉ. Thừa lúc ấy, cô ‘Hai Mắt’ lén bỏ đi, gọi chú cừu
non, làm một bữa no-nê. Con ‘Ba Mắt’ tuy đã nhắm hai mắt ngủ,
song vẫn còn một mắt mở giữa trán, nên nó rình biết hết.
Chiều về, nó kể hết
cho mẹ nó. Đêm ấy, mấy mẹ con giết chú cừu non kia đi, rồi hôm
sau giả vờ như chẳng biết gì cả. Cô ‘Hai Mắt’ dáo-dác đi tìm cừu
non thì thấy con vật đã bị cắt cổ vứt trong vựa lúa rơm. Họ sai
cô ra đồng, vừa cười, vừa nói:
-
Thử xem từ giờ mày có được ăn nữa
không? Ha! Ha! Ha!
Tội nghiệp con ‘Hai
Mắt, ra ruộng mà cứ mếu-máo khóc. Bà Tiên hiện ra bảo:
-
Nghe đây, con! Chờ đêm khuya, con
moi quả tim chú cừu non ra, đem chôn trước nhà.
Cô ‘Hai mắt’ làm y
theo lời bà dặn. Sáng hôm sau, trước nhà tự-nhiên mọc lên một
cây cao đẹp lắm, chi-chít những quả bằng vàng.
Một hoàng-tử đẹp
trai đi ngang thấy thế, dừng ngựa, bước vào đập cửa. Có tiếng bà
mẹ trong nhà đáp lại. Chàng nói:
-
Làm ơn cho tôi hái những trái cây
trên kia được không?
Bà ta đáp:
-
Được chứ! Nhưng phải cưới con gái
ta.
Bà ta giới-thiệu
con ‘Một Mắt’. Hoàng-tử không ưa, song cũng nói:
-
Được lắm! Nhưng với điều-kiện cô ấy
phải hái cho ta một quả đã.
Con ‘Một Mắt’ trèo
lên hái, nhưng hễ cứ đụng tới quả nào thì quả ấy lại vụt lên
cao. Nó đành chịu thua.
Thấy vậy, bà mẹ gọi
con ‘Ba Mắt’ ra. Hoàng-tử thấy con này xấu-xí quá, nhưng lại
muốn được những trái vàng kia, nên chàng bảo:
-
Cô đó hả? Thôi,
cũng được! Song
phải hái được cho ta!
Con ‘Ba Mắt’ leo
lên hái, song cũng đành chịu thua như con chị. Bà mẹ giận dữ
lắm.
Hoàng-tử chợt trông
thấy một cái thùng kia hơi động-đậy, bèn hỏi:
-
Ai núp trong đó hả?
Bà mẹ đáp:
-
Không có ai đâu! Có con ma trong đó
đấy! Nguy-hiểm lắm!
Nhưng bà ta thừa
biết là con ‘Hai Mắt’, vì chính bà đã ra lệnh cho cô núp trong
đó. Hoàng-tử tới nâng thùng lên, thì thấy cô ‘Hai Mắt’. Người
đâu sao mà dễ thương thế! Rồi chàng bảo cô trèo lên xem có hái
được quả vàng hay không. Cô ‘Hai Mắt’ leo lên và hái được biết
bao nhiêu mà kể!
-
Tốt! Được rồi! Ta sẽ cưới cô này!
Chàng dẫn cô lên
ngựa, để lại bà mẹ với hai đứa con gái xấu-xa đứng tiếc
thẫn-thờ.
Đỗ
Quang-Vinh chuyển ngữ
nguyên-tác
:
“Un Œil, Deux Yeux, Trois Yeux”
trong “ Héritage de la
Francophone Canadienne, Traditions Orales”
sous la direction de Jean-Claude Dupont et Jacques Mathieu
pour le Regroupement
des centres de recherche en civilisation canadienne, française,
Presses de l’Université Laval,
Sainte-Foy, Québec,
1986.
Trở về Trang Chính
|