|
Bệnh Tương tư là bệnh gì ?
Nhà thơ Nguyễn Bính đã tâm sự
Nắng mưa là bệnh của trời
Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng
Còn người xưa lại cho rằng
Hơi men chưa nhắp đã say
Như xông mùi nhớ như gây giọng tình
Để rồi :
Vui xuân chung cả một trời
Sầu xuân riêng nặng một người tương tư
Từ ngữ mal d'amour hay love sick của tây phương
không diễn tả hết cái cốt lõi bệnh tương tư trong văn hóa Việt
Nam và Đông phương. Tương tư được hiểu như là một stress ở vào
giai đoạn thứ ba, đó là một sự tưởng nhớ quay quắt, ray rứt bồn
chồn, một tâm trạng lo lắng không yên, một loại tình yêu đơn
phương, một nỗi đam mê kéo dài vô vọng bồng bềnh trong tâm
tưởng. Tất cả đẩy dần người bệnh vào một tình trạng suy nhược
thể chất, rối loạn các chức năng tâm sinh lý làm cho thân thể
xác xơ gầy còm, mòn mõi, tiều tụy và…
Nhân vật chính trong truyện Phan Trần đã mắc phải
căn bệnh này
Phan Trần là truyện một thời bị lên án, lấy sự
tích ở bên Tàu, về đời nhà Tống (1126-1147). Truyện như sau :
"Phan Công, Trần Công cùng bằng tuổi nhau, cùng học một thầy,
cùng đỗ một khoa, cùng làm quan một triều. Khi hai phu nhân mang
thai cùng trong một thời gian, hai gia đình bèn đính ước với
nhau: hễ một bên sinh con trai, một bên sinh con gái, thì gả con
cho nhau. Họ Trần đưa trâm ngọc, họ Phan đưa quạt ngà làm vật
đính hôn. Quả nhiên họ Phan sinh con trai đặt tên là Phan Tất
Chánh (tức Phan Sinh), họ Trần sinh con gái, đặt tên là Trần
Kiều Liên.
Phan Sinh vâng lời phụ thân đi thi Hương đỗ Giải
Nguyên, báo tin về rồi lên Kinh thi Hội, nhưng chẳng may thi
hỏng, chàng ở lại để chờ khoa sau .
Trần Công chết. Tại Đàm Châu có giặc, Kiều Liên
cùng mẹ chạy loạn, mẹ con lạc nhau mỗi người một ngã, nàng gặp
người họ Trương đưa đến tu tại một cửa chùa ở Kim Lăng lấy pháp
danh là Diệu Thường.
Phan Sinh du học tại Thành đô, sực nhớ có người
cô tu ở Kim Lăng bèn đến thăm cô, lưu ở lại chùa đọc sách. Phan
Sinh thấy Diệu Thường "tầm thước trẻ trung" thì phải lòng, mượn
bà vãi là Hương Công làm mối. Diệu Thường cự tuyệt, chàng thất
vọng thành ra ốm tương tư.
Phan Sinh ốm nặng, được Diệu Thường vì nể lời sư
phụ tới hỏi thăm, thì bệnh của Phan sinh mười phần bỗng khỏi đến
chín. Mấy hôm sau, chàng ôm bệnh đến gõ cửa phòng Kiều Liên xin
vào tạ ơn. Qua mấy lời trao đổi và đem trâm, quạt ra so sánh,
hai bên nhận được nhau. Nhưng vẫn giữ kín nên ở chùa không ai
biết.
Khoa thi ấy, Phan Sinh đỗ Thám Hoa. Đem thực tình
bạch với sư cô. Sư cô khuyên nên làm hôn lễ tại nhà họ Trương
rồi hai vợ chồng cùng nhau về vinh qui bái tổ.
Còn truyện Song Tinh Bất Dạ
Song Tinh là tên của một người học trò quê ở Thục
Xuyên, có hiệu Bất Dạ, con nuôi của quan Ngự Sử Giám Hồ.
Chàng được cha nuôi giúp đỡ ăn học. Nơi đây Song
Tinh cảm tài và yêu Nhụy Châu, con gái của quan Ngự Sử. Hai bên
bộc lộ tình ý nhưng không dám nói ra vì ngại trái với đạo lý.
Tình yêu quá nặng, Song Tinh mang bịnh tương tư, Giang Giám Hồ
phải hứa gả Nhụy Châu cho, từ đó chàng mới thuyên giảm bịnh
tình.
Sau khi lành bệnh, Song Tinh lên đường ứng thí,
đậu trạng nguyên. Quan Phò Mã Đồ Công ý muốn gả con gái của ông
cho, Song Tinh từ chối viện cớ mình đã có nơi đính ước. Đỗ phò
mã giận lắm, nhân có giặc ở biên cương, ông ta tâu vua cho Song
Tinh đi dẹp giặc Phiên.
Ở nhà, Hách Nhược Sinh là công tử con
của Hách Nguyên Nhung nghe đồn sắc đẹp nghiêng nước nghiêng
thành của Nhụy Châu, nhờ người mai mối cầu thân nhưng bị quan
Ngự Sử cự tuyệt. Hách Nhược Sinh để tâm thù oán. Nhân có lệnh
của Hoàng đế tuyển cung phi vào đầu tiết xuân thiên, Nhược Sinh
giới thiệu Nhụy Châu tiến cung.
Trước khi lên đường về kinh đô, nàng căn dặn mọi
điều với cha mẹ và trên đường đi, Nhụy châu gieo mình xuống sông
tự vẫn nhưng lại được cứu thoát và đưa về nhà ở với Song bà.
Dẹp giặc xong trở về, Song Tinh mới biết Nhụy
Châu đã chết nên buồn bã. Khi trở về quê nhà, chàng trải qua
biết bao nhiêu thăng trầm trắc trở, cuối cùng chàng gặp lại được
Nhụy Châu
Nguyễn Hữu Hào tác giả truyện Song Tinh thuộc gia
đình võ tướng, cha ông là Chiêu Vũ Hầu Nguyễn Hữu Dật
(1604-1681), anh, Nguyễn Hữu Cảnh, người khai sinh đất Saigòn.
Năm Giáp Thân (1704), ông được bổ Trấn Thủ Quảng
Bình. Ông sáng tác truyện "Song Tinh Bất Dạ" bằng chữ Nôm trong
thời gian này.
Song Tinh Bất Dạ ra đời cách đây 300 năm, nó có
trước Truyện Kiều 100 năm và Lục Vân Tiên 150 năm.
Nhiều tác phẩm về sau này đều bị ảnh hưởng ít
nhiều hai tác phẩm nói trên.
Bây giờ xem diễn biến bệnh tương tư của hai nhân vật này ra sao
Một cú sốc trước sắc đẹp của Nhụy Châu làm Bất Dạ
ngây ngất:
Dày dày da ngọc tuyết ken
Mày nga khói đượm, tóc tiên mây lồng
Gót sen đua nở bạch hồng
Sáng ngời mắt phượng tình hong má hồng
Nàng đi bước ngọc đầu lê
Áo hừng màu thắm, quần lè thức xanh
Xạ hương duồng gió đưa thanh
Rung tay hoàn bội, rỡ mình trân châu
Cuộc hội ngộ đã để lại một ấn tượng khó quên giữa
hai người
Nỗi riêng hai dạ bỗng in một lòng
Hoặc :
Tương tư từ kết hai lòng
Kẻ chờ cá dảy, người trông chim truyền
Bất Dạ ngày mong đêm nhớ, học hành trở nên biếng
nhác, thân xác ngày càng bạc nhược, tâm tư ủ dột. Chàng bắt đầu
rơi vào tình trạng của một người mắc bệnh tương tư
Tưởng thôi nỗi trận tương tư
Giấc mai phảng phất, hồn trưa mơ màng
Bên màn ngọc ỷ ghế nương
Như
(Mỉa)
đường nửa tỉnh , như
(Mỉa)
đường nửa say
Rồi đến một lúc Bất Dạ rơi vào tình trang hôn mê
A hoàn vào chốn Hoa đình
Thấy Sinh bất tỉnh như
(Mỉa)
đường thương phong
Mẹ của Nhụy Châu thấy bệnh tình của Bất Dạ càng
ngày càng trở nên trầm trọng
Phu nhân từ thấy bệnh tình
Ngày hằng thêm nặng, tâm tình chẳng an
Đứng ngồi luống những bàng hoàng
Kim tiền đã xủ, linh đan lại cầu
Những dè quỉ mị làm âu
Nào hay là nỗi, con sầu vì con
Mấy tài quốc thủ danh đồn
Vượt bờ tìm hỏi bôn chôn rước ngừa
Còn trong Phan Trần thì cái nhan sắc của Trần
Kiều Liên, cái duyên dáng mặn mà, cái tài hoa của nàng đã làm mê
mệt Phan sinh, cái sắc đẹp đó đã hớp hồn chàng trai si tình.
Nhác trông ra mái lầu tây
Phan sinh đã thấy nàng.
Thẩn thơ trước dãy hành lang
Vịn cành biếc, hái hoa vàng, làm
thinh.
Xa xa phảng phất dạng hình,
Đến gần ướm hỏi khách thơ một lời
Từ dạo đó, Phan sinh đã đêm ngày tơ tưởng đến
giai nhân
Kể từ đến cảnh bồng lai
Mới hay đã trộm thấy
người tiên cung.
Hay
Chẳng tơ mà dễ rối lòng trần duyên.
Chiêm bao lẩn quẩn ở bên giảng đình
Một chút bâng khuâng mơ hồ như sương bay còn
đọng lại trong tâm trí chàng khi ni cô
Vội vàng khép bức rèm mây,
Ngoài hiên còn chút hương bay với chàng.
Chàng trở về liêu phòng với tình yêu đơn phương,
với nỗi dày vò ray rức không nguôi.
Thời gian và nỗi nhớ nhung đã gặm nhấm, sói mòn
tâm hồn và thể xác của chàng thư sinh. Chàng đã nhuốm bệnh cái
bệnh mà “Nắng mưa là bệnh của trời, tương tư là bệnh của tôi yêu
nàng"
Bói ra thì quẻ Phong san
Động hào thiếu nữ, ai bàn cho ra.
Bệnh tương tư cũng nực cười,
Dễ phương ngũ tích, dễ bài bát trân,
Bùa nào giảm, thuốc nào dằn,
Dược sư ngàn nỗi, Lão quân khôn điều
Có chăng liên nhục, liên kiều
Dùng thang đồng nữ mới tiêu bệnh chàng.
Có 3% nhân vật chính trong 100 truyện thuộc loại
văn học cổ điển nước ta bị bệnh tương tư thuộc loại trầm kha khó
chữa trị, nếu không gặp được người yêu e là vong mạng như Tú
Uyên trong Bích Câu Kỳ Ngộ, Trương Chi Mỵ Nương, Hàn Mạc Tử và
Thương Thương, Phạm Thái – Trương Quỳnh Như (mối tình đã giúp
Phạm Thái viết nên thiên Sơ Kính Tân Trang lưu danh trong văn
học sử), …
Tương tư không phải là một bệnh thực thể. Nguyên
nhân của nó là sự nhớ nhung mòn mỏi quay quắt, ray rức bồn chồn,
một tâm trạng lo lắng không yên, một nỗi đam mê kéo dài vô vọng.
Bệnh Tương tư đã đi vào văn học nghệ thuật. Trong
ca Huế, có một khúc điệu được đặt tên Tương Tư Khúc. Tương
truyền người sáng tác là nhạc sỹ Bửu Bác. Nghe Ngọc Lan ca bài
Tương Tư Khúc mới cảm nhận khúc nhạc nó não nề ra làm sao ( * )
Bệnh Tương tư được xem như một loại stress
Stress theo Y Học hiện đại, người ta chia stress
ra làm ba giai đoạn, ỡ mỗi giai đoạn có những diễn biến khác
nhau. Việc điều trị sớm khi mới phát hiện sẽ tránh được những
hậu quả, những chấn thương tâm lý tai hại.
Giai đoạn báo động đó là sự lo lắng, cảm giác bất
an, hồi hộp, tim đập nhanh, tăng nhịp thở, tăng huyết áp sẽ làm
thay đổi tâm lý và lối sống. Bệnh nhân sẽ cố tìm cách vượt qua
tình trạng này và nếu không được thì nó sẽ sang giai đoạn chống
đỡ, lúc này thì lo lắng và tuyệt vọng trở thành một nỗi ám ảnh.
Dần dà sẽ làm cho bênh nhân suy nhược tinh thần lẫn thể chất,
người ta thường gọi giai đoạn này là ốm tương tư
Cuối cùng là giai đoạn stress bệnh lý đồng nghĩa
với bệnh tương tư. Các rối loạn tâm thần, rối loạn cơ thể và tập
tính xuất hiện hoặc cấp diễn hoặc tạm thời, hoặc nhẹ hoặc kéo
dài suy kiệt và có thể đưa đến tử vong bởi các bệnh cơ hội khác.
Bệnh Tương Tư chỉ điều trị được khi giải toả ức
chế của bệnh nhân.
Và căn bệnh tương tư chỉ thuyên giảm mà thôi khi
bệnh nhân được gặp mặt người yêu như Mỵ nương găp Trương Chi,
như Tú Uyên gặp Giáng Kiều, như Phan sinh gặp Diệu Thường…
Mạch sầu phủi hết nỗi sầu lâng lâng
Thanh vân nhẹ gót vui mừng
Lặng xem khí sắc lại hừng hơn xưa
Hay là
Bên tai nghe tiếng nàng gần.
Mười phần phiền não, chín phần đổ sông.
Y Học hiện đại cho rằng, nếu coi stress như là
bất kỳ nhân tố nào đe dọa đến sức khỏe cơ thể, hay có tác động
có hại đến các chức năng của cơ thể như bị tổn thương, tình
trạng lo âu. Bị stress liên tục, cơ thể sẽ đề kháng lại bằng các
phản ứng sinh học nhằm bảo sự vệ sự sống của mình. Những phản
ứng sinh lý này bao gồm các kích thích tố như Cortisol,
Catecholamine, Renine, hormone somatotrope và đặc biệt là có sự
gia tăng Prolactin mà người ta gọi chúng là những kích thích tố
của stress (hormone de stress), kích thích tố stress dần dà sẽ
làm rối loạn đáng kể vô số những chức năng sinh lý, kéo theo sự
sa sút trầm trọng về tâm lý, làm xáo trộn hệ thống miễn dịch, hệ
thống thần kinh giao cảm và đối giao cảm.
Bệnh lý của Phan sinh và Bất Dạ là trường hợp khá
điển hình của một người mắc bệnh tương tư
BS HỒ DẮC DUY
Email :
hodacduy@saigonnet.vn
Website :
http://angelfire.com/ks/hodacduy
Trở về Trang Chính |