Nhà Phê Bình Văn Học

NGUYỄN HƯNG QUỐC 


 

HỒ LÃNG BẠC

07 tháng 12 năm 2006

VÀI NÉT VỀ NGUYỄN HƯNG QUỐC.

Tiến Sĩ Nguyễn Ngọc Tuấn, tức Nhà Phê bình Văn học Nguyễn Hưng Quốc, sinh ngày 29/10/1957 tại Quảng Nam, miền Trung VN; đậu Tú Tài 2 vào năm 1975, tốt nghiệp Thủ khoa trường Sư phạm và dạy học tại Saigon. Ông vượt biển, đến trại tị nạn Nam Dương vào năm 1985, được định cư tại Pháp, ông qua Úc vào năm 1991. Ông đậu bằng Tiến sĩ Lý thuyết Văn học tại Đại học Victoria, thành phố Melbourne, Úc châu.

Hiện nay ông là Giáo sư tại đây. Trường này mở nhiều lớp tiếng Việt và văn hóa Việt với các trình độ khác nhau.Ngoài các lớp tiếng Việt ở bậc Cử Nhân, đại học này còn thu nhận sinh viên và nghiên cứu sinh các cấp Honours (1 năm), Master (2 năm) và Ph.D. (3 năm) về Việt học. Ở cấp Honours (dành cho những người đã học xong chương trình Cử Nhân), sinh viên có thể viết luận văn tốt nghiệp bằng tiếng Việt. Tất cả các cấp này đều do TS Nguyễn Ngọc Tuấn phụ trách điều hành và giảng dạy với chức vụ Chủ nhiệm (co-ordinator) Khoa Việt Học.

 

SỐNG VÀ VIẾT VĂN Ở HẢI NGOẠI RA SAO?...

Ngoài việc dạy học ông rất  bận biụ với nhiều đề tài nghiên cứu; ông còn là Chủ bút tập san VIỆT chuyên về phê bình & lý luận văn học; phát hành mỗi  năm 2 số với chủ đề khác nhau. Cụ thể Việt số 1 (đầu năm 1998): Thơ; số 2 (giữa năm 1998): Sống và viết ở hải ngoại; số 3 (đầu năm 1999): Cái mới trong văn chương ...

 

Xin trích vài đoạn chính của bài viết: SỐNG VÀ VIẾT NHƯ NHỮNG NGỪỜI LƯU VONG, trong Việt số 2, từ trang 5 đến trang 10:

„Lưu vong, theo tôi, bao giờ cũng được mở đầu bằng một bi kịch chính trị và kết thúc bằng một bi kịch văn hoá. Càng ngày tôi càng thấm thía một điều: sống và viết ở hải ngoại không phải chỉ là sống và viết ở hải ngoại. Khi một nhà văn rời quê hương ra định cư và sáng tác ở nước ngoài, hắn không phải chỉ thay đổi một chỗ ở và một bàn viết mà còn thay đổi hẳn một thế giới với những mối quan hệ chằng chịt, phức tạp, để rồi, một cách tự giác hay không, dần dần thay đổi cách nghĩ , cách cảm, từ đó, cách viết và cuối cùng, không chóng thì chầy, thay đổi cả căn cước (identity) của chính hắn với tư cách là một nhà văn nữa.

... Thoát ra khỏi ngục tù ở quê hương, tuyệt đại đa số người lưu vong, đặc biệt là giới cầm bút, thường rớt ngay vào nhà tù của trí nhớ.

... Là tù nhân của quá khứ, tâm lý lưu vong là một thứ tâm lý bảo thủ. Điều người lưu vong không thể cảm nhận nổi là ý niệm về sự vận động trên quê hương mình. Tôi hiểu lý do tại sao Từ Thức hay Lưu Thần, Nguyễn Triệu lại bàng hoàng khi từ thiên thai trở về quê cũ: chủ yếu là vì sự sai nhịp về thời gian. Sự sai nhịp ấy không xuất phát từ sự kiện ngày tháng ở cõi tiên dài hơn trong cõi tục mà xuất phát từ tâm lý khư khư ôm giữ những hình ảnh cũ của người xa xứ. Đối sánh với những hình ảnh hoá thạch ấy, thực tại nào cũng trở thành lạ lùng. Cũng gây kinh ngạc. Cũng khiến sững sờ.

... Nguy cơ rõ nhất và và cụ thể nhất là việc tiếp nhận cái mới trở thành vô cùng khó khăn dù về phương diện khách quan, chúng ta có đầy đủ tất cả những điều kiện cần thiết khiến những người trong nước phải thèm thuồng. Ngoái về quá khứ, các cây bút lưu vong ít khi đóng được vai trò tiên phong. Nếu ví nền văn học hay văn nghệ hải ngoại nói chung với một trận bóng đá, thì đó là một trận bóng thường chỉ có các hậu vệ và thật nhiều thủ môn, ở đó chiến thắng được tính bằng những lần bắt bóng chứ không phải bằng những lần làm bàn. Một trận đấu kỳ dị. Quái gỡ. Và tuyệt vọng.

Mối quan hệ với quê gốc như thế làm cho quan hệ giữa những người lưu vong với miền đất mới định cư trở thành vô cùng gian truân: chúng ta bị phân thân giữa quê cũ và vùng đất mới, giữa tình cảm và lý trí, giữa quá khứ và hiện tại, giữa hoài niệm và hoài bảo.

 ... Hậu quả của sự phân thân ấy là những người lưu vong bị biến thành những người đứng bên lề. Với sinh hoạt văn học trong nước, chúng ta là những nguời đứng bên lề. Dù tài hoa đến mấy, vẫn là những người bên lề. Với sinh hoạt văn học ở quốc gia chúng ta đang sống, chúng ta cũng lại là những người đứng bên lề, một thứ nhà văn sắc tộc khiêm tốn và buồn thảm, đứng bên lề những sinh hoạt chính mạch của thiên hạ. Do đó, có thể nói, không có ai cô đơn cho bằng nhà văn lưu vong. 

... Nhập vào văn học thế giới ư ? Ai mà chẳng muốn. Nhưng đó là một con đường hết sức cheo leo. Một là, để sử dụng một ngoại ngữ như một ngôn ngữ văn học (chứ không phải một ngôn ngữ giao tiếp) không phải là một điều dễ.

...Hai là, sau hàng rào ngôn ngữ là hàng rào văn hoá. Bất cứ cộng đồng ngôn ngữ nào cũng hà tiện khả năng đồng cảm và bộ nhớ của nó đối với những người ngoại tộc, bởi vậy, ở đó, kiếùm được độc giả đã khó, kiếm được những độc giả tri âm lại càng cực khó.

... Số lượng những nhà văn sử dụng song ngữ thành công trên thế giới chỉ là hoạ hoằn. Còn lại tuyệt đại đa số, dù muốn dù không, cũng làm tù nhân chung thân của tiếng mẹ đẻ của mình, cũng chỉ quanh quẩn trong sân chơi nho nhỏ của cộng đồng mình, và đứng bên lề những hội hè, đình đám văn nghệ quốc tế.

 Dĩ nhiên, chẳng ai vui gì cái cảnh đứng bên lề. Bởi vậy, phần lớn những người cầm bút lưu vong hay bị day dứt cái mặc cảm tự ti, không những tự ti với dòng văn chương chính mạch ở quốc gia mình định cư mà còn tự ti với cả dòng văn học chính thống ở cố quốc.

. . . Sống và viết lách bên lề, những cây bút lưu vong tìm vui trong caí cộng đồng nhỏ bé, càng ngày càng nhỏ bé của mình. Đã nhỏ bé. Lại còn lạnh lẽo nữa.

. . . Sự kiện đứng bên lề và sự kiện xa cách tuyệt đối với độc giả khiến khái niệm 'danh vọng' trở thành hão huyền: ngay cả những người xuất sắc nhất trong chúng ta cũng chỉ 'nổi tiếng' trong một phạm vi thật nhỏ, chủ yếu với một nhúm bạn bè và những người quen biết. Theo tôi, đây là lý do chính giải thích hiện tượng tại sao có một số cây bút rõ ràng là có tài năng nhưng chỉ đến với văn chương một thời gian ngắn rồi chia tau không một chút luyến tiếc.

. . .Viết văn, ngày xưa, là một danh phận; sau này, vừa là một danh phận vừa là một nghề nghiệp. Ở hải ngoại, viết văn không thể là một nghề nghiệp mà trên thực tế, cũng không còn là một danh phận. Viết văn trở thành một cách hành lạc đau đớn của những người bị bất lực.“

                                                                            Nguyễn Hưng Quốc (1998)

 

Trả lời câu hỏi:

- Thưa Tiến sĩ, những điều ông lý luận, nhận xét, phê bình vào thời điểm 1998, cách đây 8 năm, đến nay, liệu có còn đúng không?

- Chắc là vẫn còn đúng, anh ạ! Điều kiện lưu vong của nhiều dân tộc khác trên thế giói cũng thế.

(Ông tâm sự qua cuộc điện đàm, với người viết, vào buổi tối 23/11/2006).

 

CÂU CHUYỆN CÁCH ĐÂY 1 NĂM ...

Các sinh viên tại đại học Victoria, Úc châu; ngoài việc học tại trường còn có chương trình du khảo (study tour) ở nước ngoài để họ trực tiếp gặt hái kinh nghiệm về tính đa dạng và khác biệt giữa các nền văn hoá và từ đó sẽ thông cảm và khoan dung trước những cái mới và cái lạ; du khảo còn giúp khả năng giao tiếp với nhiều xã hội hoàn toàn khác nhau.

 Công việc đa đoan, mãi năm 2005, lần đầu tiên TS Tuấn mới đứng ra tổ chức chuyến du khảo Việt Nam, dù rằng trước đó ông về thăm quê hương khá nhiều lần. Lần du khảo này thất bại vì ông „Không Đượïc Nhập Cảnh Vào Việt Nam“ (tưạ bài báo do chính ông tường thuật được đăng rộng rãi trên các báo Việt ngữ):

Vào ngày 19/11/2005 khi ông và 11 sinh viên trong chuyến bay VN 780, từ thành phố Melbourne, Úc châu, đáp xuống phi trường Tân Sơn Nhất, vào lúc 3.55 chiều; để rồi 1 mình ông phải trở về „nơi xuất phát“ trên chuyến bay VN 783, rời Tân Sơn Nhất lúc 8.55 tối cùng ngày; còn sinh viên thì bơ vơ, lo âu ...; đa số trong đoàn còn rất trẻ, hầu như mới xuất ngoại lần đầu và theo Thầy đến VN. Sau đó, các sinh viên này tiếp tục được lên phi cơ ra Hà Nội; tại đây có thêm 3 sinh viên (2 từ  Thái Lan và 1 đã đến trước) thành 14 người và được nhân viên toà đại sứ Úc tại Hà Nội hướng dẫn tiếp tục „study tour“ 4 tuần như chương trình của Prof. Nguyen!

Về đến Melbourne sáng sớm 20/11/2005 và cho đến nay (hơn 1 năm sau ...), TS Tuấn, Đại học Victoria và toà đại sứ Úc; cả 3 nơi vẫn chưa biết: Lý do tại sao, ông không được nhập cảnh vào VN? ...

 

TS NGUYỄN NGỌC TUẤN VỚI TRANG WEB: TIỀN VỆ.

VIỆT xuất bản đưọc 8 số (4 năm), nhưng vì lý do tài chánh nên đình bản. Nhóm chủ

trương: Ban biên tập gồm Hoàng Ngọc Tuấn, Phạm Quang Tuấn, Nguyễn Hoàng Văn, Nguyễn Hưng Quốc ...; ban kỹ thuật: Hoàng Ngọc Quỳnh, Lê Thân Tuấn Châu ... đang điều hành trang Web: www.tienve.org <http://www.tienve.org/>

TIỀN VỆ là một trung tâm Văn Học và Nghệ Thuật trên mạng lưới thông tin toàn cầu. Mục đích là góp phần xây dựng một KHỐI THỊNH VƯỢNG CHUNG của văn học nghệ thuật VN (trích từ trang ngoài của Web). Bạn đọc có thể email đến TS Nguyễn Ngọc Tuấn qua 2 địa chỉ: nguyenhungquoc@tienve.org <mailto:nguyenhungquoc@tienve.org>   hoặc  tuan.nguyen@vu.edu.au <mailto:tuan.nguyen@vu.edu.au>

 

HỒ LÃNG BẠC (Sydney, cuối tháng11/2006).


 

Trở về Trang Chính