Sau khi thăm dò trong nhóm thân hữu MTC (Morning Tea
Club) tôi nhận được trên 30 người trả lời rất cần biết về digital camera. Do
đó tôi bắt đầu loạt bài liên hệ tới máy hình và bộ môn nhiếp ảnh. Vì đề tài
khá rộng nên tôi viết từng phần. Loạt bài nầy nhằm giúp quí bạn tay ngang
như tôi làm quen với những từ ngữ bí hiểm của ngành nầy, cũng như giúp quí
bạn hiểu nguyên tắc hoạt động và cách lựa chọn máy ảnh sao cho vừa tay.
Cho tới bây giờ không có cái máy digital camera nào cũng
như máy chụp film nào được gọi là toàn hảo cả, mà chỉ có máy ảnh xứng hợp
với mỗi người riêng rẽ mà thôi. Vả lại chúng ta không thể nào có được cái
máy ảnh tân tiến nhất vì chỉ trong vòng chừng 6 tháng thì trên thị trường có
cái máy ảnh nhiều khả năng và tân tiến hơn. Một hiện tượng thường xảy ra là
chúng ta thường khi muốn chọn cho mình cái máy ảnh hoàn hảo nhất, tân tiến
nhất… và chỉ chú trọng tới máy ảnh thôi lại bỏ quên đi mất cái phần quan
trọng là công dụng của nó và nhất là chúng ta quên mất đi cái thú chụp ảnh.
Ở đây tôi có ý nhắc nhở điều quan trọng bị bỏ quên là thú chụp ảnh, còn kết
quả (là tấm ảnh) có đẹp hay xấu cũng không quan trọng mấy. Dĩ nhiên là ai
cũng muốn mình chụp được tấm ảnh đẹp, từ ý muốn nầy ngấm ngầm đưa đến việc
cho rằng máy ảnh phải tân tiến phải mắc tiền mới chụp được những tấm hình
đẹp. Và không ít vị cho rằng máy ảnh tốt là máy ảnh chụp được nhiều Mega
Pixels, con số nầy càng lớn càng tốt. Ðiều nầy sai rất lớn lỗi cũng tại các
nhà chế tạo dùng con số nầy để chiêu dụ khách hàng. Tôi đã viết về huyền
thoại MegaPixels cách nay vài tháng nói quí vị tìm đọc thử chơi. Xin hiểu
cho rằng máy ảnh tốt dễ cho ảnh đẹp trong tay người biết chụp ảnh, cũng như
giàn máy Karaoke dầu cho tân tiến mấy đi nữa cũng trở thành máy gây tiếng ồn
trong tay người không biết sử dụng. Tóm lại máy digital camera rẻ tiền cũng
có thể cho ảnh đẹp trong tay người có khiếu.
Hầu hết quí bạn cũng như tôi đều không có khiếu, tuy
nhiên xin chớ có buồn, nếu chúng ta biết sơ qua về nguyên tắc hoạt động của
máy ảnh và một số nguyên tắc chụp ảnh thì rồi thế nào cũng chụp được những
tấm ảnh xem được. Nhưng xin được lập lại rằng chụp được những tấm ảnh đẹp
không quan trọng, mà phần quan trọng là cái thú chụp ảnh.
Ở loạt bài nầy tôi sẽ trình bày một cách thật “tay ngang”
bằng những từ ngữ bình thường một đề tài mà lâu nay thường được viết bằng
những thuật ngữ khó hiểu, Xin quí bạn nhà nghề đọc chơi rồi bỏ, hoặc góp ý
cùng tôi để chúng ta sửa đổi cho hoàn chỉnh hơn. Vì bộ môn nhiếp ảnh quá
rộng, tôi chỉ nói đến những thứ thật cần thiết và thật sơ khởi mà thôi. Về
những điều “pro” hơn xin được bàn ở loạt bài khác.
Trong loạt bài nầy tôi thường lấy thí dụ từ những máy
digital camera có sẳn trên thị trường để chỉ ra ưu và khuyết điểm mỗi loại,
nếu chẳng may tôi lở chê một máy ảnh nào đó lại nhằm đúng cái máy ảnh quí
bạn đang có thì cũng xin đừng có buồn tôi. Cuối cùng xin quí bạn lưu ý là
trong suốt bài nầy tôi chỉ bàn tới máy ảnh loại P&P (point and shoot) thôi,
tức ống kính không gở ra thay được như máy dSLR (digital single lens
reflex).
* * *

Chúng ta đều biết là
máy ảnh lấy hình dựa trên nguyên tắc giản dị là ống kính thu ảnh của cảnh
vật phía trước cho hiện lên trên mặt film (trong máy digital camera là mặt
cái sensor). Phẩm chất của ống kính và film (sensor) quyết định độ sắc nét
và trung thực về màu sắc của tấm ảnh thu được. Xin bắt đầu từ ống kính. Hình
bên cạnh là cái ống kính máy ảnh được cắt dọc, các tấm cong cong màu đen là
một element, quí bạn có thể hình dung mỗi element là một kính lúp. Ống kính
máy chụp ảnh là một tập hợp nhiều element như vậy ghép lại. Mặt phẳng sau
cùng bên tay mặt là mặt film hay sensor.
Thưa quí bạn, có hàng ngàn thứ để nói về ống kính máy
digital camera (lens) tôi chẳng biết bắt đầu từ đâu, thôi thì chúng ta thử
nhìn vào một ống kính của máy ảnh rồi từ đó dễ nói chuyện hơn. Hình bên cạnh
là ống kính của máy digital camera hiệu Canon S1 IS.
Nhân
đây xin nói qua về một thứ mà nhiều bạn thường hay lẩn lộn. Ðó là tên máy
ảnh. Ở hình bên cạnh quí bạn thấy trên cùng là hảng chế tạo (Canon), kế đó
là kiểu máy (S1), kế tiếp là một vài chữ chi đó để nói về đặc tính nổi bật
của máy nầy (IS). Thí dụ như Olympus C-3040Z , Sony DSC-P32, Kodak DX7630,
Nikon Coolpix 7600. Khi đề cập tới máy ảnh mà quí bạn chỉ nói tên hảng thôi
thì chẳng ai biết được nó ra sao, phải đọc nguyên các chữ nầy. Mỗi hảng hiện
giờ có tới mấy mươi kiểu máy digital camera khác nhau. Xin bắt đầu, mời “mọi
người nhìn vào ống kính và nở một nụ cười”.

Canon Zoom Lens
là tên của hảng chế tạo ống kính. Quí bạn thấy
trên một số máy Sony ống kính ghi tên Carl Zeiss, đó là tên của một hảng
danh tiếng về ống kính máy ảnh của nước Ðức. Ngày xưa chúng ta thấy tên Carl
Zeiss nằm trên ống kính một số máy chụp hình hiệu Rolei. Ngày nay ống kính
mang tên Carl Zeiss cũng có thể do hảng thứ ba được dùng tác quyền chế tạo
ra. Trên các máy ảnh Panasonic, chúng ta cũng thấy chữ Leica trên ống kính,
Leica cũng là hảng chế tạo ống kính danh tiếng của nước Ðức. Theo tôi biết
Leica và Panasonic đã thỏa thuận hợp tác với nhau mấy năm trước đây.
5.8-58mm
là con số được gọi là tiêu cự (là F trong vật
lý, focal length). Focal length được định nghĩa là khoảng cách từ optical
center (bên trong ống kính) đến tiêu điểm (focal point). Mặt film (hoặc mặt
sensor) được đặt nằm ngay điểm nầy. Khi chúng ta lấy thước, hay khi máy ảnh
tự động lấy thước là lúc ta di động ống kính thế nào cho mặt film nằm ngay
tiêu điểm, nếu mặt film nằm trước hay sau điểm nầy thì chúng ta bảo lấy
thước sai (out of focus) ảnh nhòe đi.
Quí bạn có thấy trên ống kính ghi hai con số không. Số
5.8 và số 58mm vậy cái nào là focal length. Tôi sẽ giải thích ở bên dưới.

10x :
độ optical zoom (sẽ trở lại)

USM:
Một chữ viết tắc về đặc tính hoặc về lớp “coated”
trên mặt kính, thường là dùng với mục đích khoe khoang. Ở đây chữ USM chẳng
có chi bí hiểm, đó là chữ tắt của ultrasonic motor. Chắc quí bạn nói quái
lạ, sao lại có motor ở đây. Ống kính zoom tự động có cái motor nhỏ xíu bên
trong để zoom, ngày trước phải vặn bằng tay. Nhưng sao có chữ ultrasonic,
thưa quí bạn đây là loại motor rất đặt biệt của Canon và cho tới nay chỉ có
Canon là có mà thôi. Motor nầy chạy không gây tiếng động do đó nó là một
trong 4 máy digital camera có khả năng vừa quay phim và vừa zoom tới lui
được. Canon đã chiếm hết 3, đó là Canon S1, S2, S3, cái thứ tư là Panasonic
FZ30. Máy FZ30 zoom bằng tay (vặn vòng tròn trên ống kính) nên không có
tiếng motor chạy (có thể còn thêm vài ba máy nữa tôi chưa nghe nói xin quí
bạn bổ túc thêm). Tất cả các máy digital camera khác khi quay video thì
không zoom được. Lý do là nếu zoom thì motor phải chạy kêu rè rè, motor lại
nằm kế bên microphone, khi xem lại video, quí bạn nghe tiếng cái “máy cưa”
chạy rào rào đâu đó mà tìm hoài không thấy trong hình.
Nhân đây nói thêm cùng quí bạn là cái Canon S1 nói trên
quay phim dài đến 1 tiếng đồng hồ liên tục, hoặc quay video đến khi đầy 1MB
memory. Nếu quí bạn xài 4MB compact flash card memory thì quí bạn phải bấm
quay thành 4 lần, tức là phải quay thành 4 đoạn vidéo, mỗi đoạn có thể dài
tới 1 giờ. Canon S2 và S3 ghi âm stereo (2 microphone), ngoài ra S3 có khả
năng ghi âm không ghi hình như một máy ghi băng. Ngồi trong giảng đường quí
bạn có thể dùng nó (S3) để ghi bài giảng như một máy ghi âm cassette, nhưng
hay hơn vì nó ghi stereo dưới dạng wav file (như audio CD).
Ống kính Tele, Wide Angle, Normal
: Quí bạn còn nhớ ngày xưa máy ống kính ảnh
film chỉ có một con số tiêu cự duy nhất là 50mm mà thôi. “Ống kính 50mm”
được gọi là ống kính normal, thường dùng cho mọi trường hợp chụp ảnh thông
thường hằng ngày. Những người chơi máy SLR (Single Lens Reflex) thường mua
thêm hai ống kính nữa là “ống kính tele” thông thường có tiêu cự 80mm (zoom
1,6x) hoặc 135mm (zoom 2,7x), ít ai có ống kính lên đến 300mm, và một “ống
kính wide angle” thường có tiêu cự là 28mm hoặc 35mm.
Tại sao lại cần tới ba thứ ống kính khác nhau như vậy.
Thưa vì chúng ta dùng ống kính wide để chụp toàn cảnh, thí dụ trong buổi
tiệc đông người, trong khoảng không gian hẹp của căn phòng, chúng ta dùng
ống kính wide sẽ thu được nhiều người vào chung trong tấm ảnh. Còn ống kính
tele thì dùng để chụp những vật ở khá xa (phóng đại nó lên). Trong buổi tiệc
nếu chúng ta dùng ống kính tele thì chỉ chụp được vài người riêng rẽ trong
đám đông thay vì một nhóm người. Giải thích thì hơi khó hiểu, quí bạn nhìn
tấm hình dưới thấy ngay.
|

Nhìn góc
độ bên dưới quí bạn biết ngay là tại sao gọi wide angle. |

Nhìn góc
độ bên dưới quí bạn biết ngay là tại sao gọi là tele. |
|
 |
 |
|
30mm wide
angle, góc nhìn rộng, f càng ngắn góc nhìn càng lớn, càng bao
gồm được nhiều cảnh vật. |
100mm
tele có góc nhìn hẹp hơn, chỉ thu được cảnh vật nằm trong khung
màu đỏ trên hình bên tay trái. Khung nầy lớn ra chiếm trọn mặt
film. |
Hai tấm ảnh trên người ảnh đứng tại chỗ, chỉ thay ống
kính 30mm và 100mm để chụp hai lần.
Chắc quí bạn hỏi sao ống kính 50mm được gọi là normal.
Thưa rằng với máy film 35mm ống kính 50mm có góc nhìn là 46 độ, bằng y như
góc nhìn của con mắt người. Ống kính có tiêu cự càng nhỏ thì góc nhìn càng
to, ống kính có tiêu cự càng dài thì góc nhìn càng nhỏ.
Tới đây quí bạn chắc có cái thắc mắc là tại sao trên máy
hình máy digital camera có tới hai con số và hai con số nầy lại nhỏ xíu so
với máy 35mm. Xin xem tiếp sẽ rõ.
Ống kính zoom:
Thay vì mỗi khi muốn chụp được nhiều người vào
ảnh chúng ta phải thay ống kính wide vào máy, rồi muốn chụp riêng gương mặt
một người trong đám đông chúng ta lại thay ống kính tele vào. Ðể tránh cái
bất tiện nầy người ta nghĩ ra ách chế tạo ống kính có khả năng đảm nhiệm ba
nhiệm vụ vừa wide (thí dụ ở Canon S1 là 3,8mm) vừa tele (ở Canon S1 là
38mm). Chắc có bạn hỏi liền 38mm mà tele nổi gì. Thưa là vì máy digital
camera có sensor nhỏ (diện tích) so với mặt film 35mm có kích thước là 24mm
x 36mm. Nếu theo thí dụ máy ảnh Canon S1 IS trên thì cái ống kính của nó
tương đương với máy film 35 là 38mm-380mm. Con số 380mm nầy lớn lắm quí bạn
ơi. Ống kính tele 380mm của máy film 35 ly to và nặng lắm mà cũng nặng tiền
lắm, các bạn và tôi không ai dám mua cả. Với máy dSRL (digital single lens
reflex) khi đi chụp ngoài trời, ta phải tháo ống kính ra khỏi body máy để
thay cái khác vào, gió làm bụi bặm lọt vào máy, nhất là bụi bán vào sensor
lúc đó bỏ ngỏ. Máy ảnh ví như con mắt người, bụi rớt vô thì hết thấy rõ. Với
máy SLR film 35 ly thì chuyện nầy chẳng có chi quan trọng nhiều.
Ống kính zoom có cái hay là thay đổi tiêu cự liên tục từ
38mm tới 380mm (thí dụ trên) bất cứ cở nào trong khoảng đó cũng được. Ba
hình bên dưới được chụp bằng máy Canon S1 IS.

Hình chụp wide hết
cở 3,8mm

Hình chụp nửa
chừng, không wide không tele.

Hình chụp tele hết
cở tức là 38mm
Quí vị so hình đầu và hình cuối sẽ thấy ngay độ zoom của
nó to cở nào. Với ống kính nầy quí bạn có thể chụp được từng hạt phấn trên
mặt người đẹp. Nói thêm quí bạn nghe, cái Canon S1 nầy chỉ có 3.2 Mpix mà
thôi.
Tới đây có bạn hỏi tôi chớ tại sao có nhiều ký giả và
nhiều người chơi ảnh tài tử (amateur) thường vác cái ống kính tele khổng lồ
trên vai để đi săn ảnh. Dĩ nhiên là có lý do, nhưng nếu tôi mà viết thêm
chắc quí bạn chạy luôn hết đọc nổi.
Tôi cũng thường gặp nhiều người từ phương xa đến Little
Saigon chơi, mang cái máy ảnh ống kính dài thòng để chụp hình kỷ kiệm. Cũng
có nhiều người mang cái máy ảnh ống kính quá dài (tele) vào các bữa tiệc
cưới hay buổi họp mặt đông người. Nếu so sánh thì y như mùa hè mặc đồ lớn đi
ngoài nắng ban trưa tại Saigon vậy. Ðố quí bạn chớ giữa hai ống kính tele và
wide quí bạn thường xài cái nào nhiều?
Xin trở lại, con số 10x từ đâu ra, đó là người ta chia
con số lớn cho con số nhỏ (38/3.8=10). Con số 10 nầy được gọi là optical
zoom. (còn cái digital zoom sẽ nói chuyện sau).
Ða số máy máy digital camera hiện giờ có độ optical zoom
là 3x. Hiện có một số máy zoom tới 10x (S1, Sony H2…), 12x (thí dụ FZ30, S2,
S3…) 15x (duy nhất theo tôi biết là máy của hảng Samsung). Xin đọc phần chữ
nghiêng bên dưới bài để thấy specification của vài máy digital camera thông
thường.
1:2.8-3.1:
Hàng số nầy ghi trên ống kính với tay ngang thì thật là
bí hiểm. Thật ra đó là khẩu độ (lens diaphragm, aperture). được tính theo
công thức N=f/D (f là focal length, D là đường kính của cái lổ diaphragm).
Diaphragm có khả năng mở rộng hay thu hẹp lại y như con ngươi của con mắt.
Khi ra sáng con ngươi nhỏ lại để ánh sáng không vào mắt nhiều quá làm chói
lòa, khi vô chỗ tối con ngươi mở rộng ra cho đủ ánh sáng vào mắt đề nhìn rõ
được mọi vật. Với máy ảnh, nếu chúng ta set qua automatic, cái lens
diaphragm của nó cũng mở lớn hay thu nhỏ theo cường độ ánh sáng một cách tự
động y như vậy. Ðộ đo aperture của ống kính được gọi là f-numbers
(f-stop) được khắc trên ống kính như là: 22 (f/22),16 (f/16), f/11,
f/8.0, f/5.6, f/4.0, f/2.8, f/2.0, f/1.8. Ống kính có f-number nhỏ
được gọi là “sáng” hơn ống kính có f-number lớn, vì ánh sáng vào mặt
film càng nhiều khi f-number càng nhỏ. Ngày nay hiếm có máy digital camera
loại thông dụng ống kính sáng tới f/1.8 (nhóm Olympus C-x0x0, thí dụ C-4040,
trang bị ống kính sáng cở nầy), không thấy ống kính cở F/1.4 trên digital
camera bày bán trên thị trường. Ống kính có f-stop càng nhỏ càng khó chế tạo
nên đắt tiền.

Con số nhỏ (1.4) là khi ống kính mở thật lớn (ánh sáng
vào nhiều), ngược lại con số nấy lớn (22) là lúc ống kính đóng nhỏ lại. Cái
lens diaphragm có hai công dụng, công dụng đầu tiên là giữ cho ánh sáng đi
vào mặt film hay mặt sensor CCD (digital camera) vừa đúng mức tùy theo vận
tốc lấy ảnh, công dụng thứ hai là “quản lý” cái depth of field. Quí bạn đóng
cái diaphragm lại nhỏ (thí dụ f/22) thì DOF càng dài, mở cái diaphragm ra to
(thí dụ f/1.8) thì DOF ngắn lại. Quí bạn lưu ý là ống kính máy digital
camera thông dụng thường chỉ có f-stop nằm trong giới hạn f/2.8 – f/8 mà
thôi. Nếu có thể chúng ta nên lựa máy ảnh có F-stop càng nhỏ càng tốt. Ít có
máy digital camera nào có ống kính khi đóng hết cở tới f/16 hay f/22. Máy
ảnh càng đóng được diaphragm càng nhỏ càng tốt, DOF sẽ rất dài, chụp được
ảnh nét từ gần tới xa khi cần. Nhóm Canon Sx IS đóng được tới f/8, ít có máy
digital camera đóng được tới cở nầy.
Quí bạn có để ý thấy về F-stop ghi trên ống kính ở tấm
ảnh trên có tới hai con số 2.7 và 3.5 không. Ở đây con số 2.7 là f-stop khi
chụp wide, còn 3.1 là f-stop khi chụp tele.
IS: Viết tắt
Image Stabilization, tức là có khả năng giữ hình rõ nét khi tay người ảnh vì
“già yếu cầm máy ảnh run run”. Ờ mà cũng có thiếu chi bạn trẻ run tay khi
chụp giai nhân. Cái khả năng nầy rất cần với ống kính có độ zoom cao. Nếu
chúng ta chụp wide thì việc run tay nhẹ không ảnh hưởng tới tấm hình nhiều,
nhưng khi để tele hết cở (như 12x, ở Canon S3 tương đương với ống kính 420mm
trong máy chụp film 35 ly) thì run tay tí xíu thôi ảnh thu được cũng mờ khá
nhiều. Chuyện nầy y như quí bạn cầm cây viết chì với việc cầm cây sào dài 5
thước để chỉ một vật nhỏ. Với cây viết chì tay run nhẹ chẳng ai thấy, với
cây sào dài tay run thấy ngay.
Có hai loại Image Stabilization, loại optical và loại
digital, cũng như có hai loại zoom, optical zoom và digital zoom. Tôi không
đi sâu vào chi tiết nhiều chỉ xin quí bạn lưu ý là optical zoom hay optical
image stabilization mới đáng kể. Còn Electronic Image Stabilization (hay
digital image stabilization) thì không hay bằng, hình không sắc như optical
image stabilization. Nguyên tắc của optical image stabilization là khi ống
kính rung, một bộ phận (một tấm kính, một element) trong ống kính sẽ rung
theo để đưa ảnh trở lại vị trí cũ, nghĩa là ảnh sẽ đứng yên. Nguyên tắc nghe
thì dễ lắm nhưng chế tạo không dễ tí nào, do đó ống kính tele có optical
image stabilization của máy SLR có khi bán tới vài ba ngàn đô. Trên thị
trường cho tới ngày nay chỉ có mươi máy ảnh có optical image stabilization .
Thí dụ nhóm Panasonic DMC-FZxx, nhóm Canon Sx IS (x là con số), và một vài
máy Sony như Sony Cyber-shot T9 Lúc xưa máy digital camera Olympus C-2100 UZ
có optical image stabilization, zoom 10x, 2.1Mpix, sản xuất năm 1999, cho
tới bây giờ vẫn còn là báu vật, một số người vẫn tìm mua máy cũ để dùng.
Ngày nay Olympus không còn được cho quyền chế tạo ống kính optical image
stabilization (tác quyền từ Canon) nên Olympus không có cái máy digital
camera nào có optical image stabilization.

Nhân đây tôi xin hỏi các bạn ngoài cái máy digital
camera, một dụng cụ rất quan trọng cho người chơi ảnh là gì? Chắc chắn quí
bạn trả lời sai. Thưa đó là cái chân máy ảnh (tripod). Ðây không phải là ý
kiến của tôi mà là ý kiến của các tay nhà nghề. Quí bạn thấy mấy vị nầy đi
săn hình bao giờ cũng xách theo cái chân máy ảnh to kềnh. Nó giúp cho người
ảnh chụp được ảnh đẹp. Riêng tôi chơi ảnh “rằng cho có chơi như mọi người”,
nên làm biếng xách chân máy, nên dùng máy digital camera có optical image
stabilization đở sợ ảnh nhòe vì rung tay.

Dài quá rồi mà sao vẫn còn chuyện cần nói. Với máy
35 ly thì ống kính là vật quyết định cho ảnh đẹp (về kỹ thuật) nhất là về độ
rõ nét, nhưng với máy digital camera thì ống kính không quan trọng bằng. Lý
do là tiêu cự nó ngắn, dễ cho ảnh sắc nét. Tuy nhiên màu sắc của ảnh thu
được một phần cũng do ống kính quyết định. Chuyện nầy xin để bàn với quí bạn
“Pro” khi có dịp.
Ngoài ra ống kính còn được xác định phẩm chất bằng
chromatic aberration, vignetting, loss of contrast, blurring, barrel
distortion, purple fringing. Hình bên canh, màu tím ở rìa là là thí dụ
purple fringing, do ống kính xấu, không phải do cảnh vật như vậy. Những
chuyện nầy xin để đàm dạo với quí bạn nhiếp ảnh tài tử khi được bao uống cà
phê.
Sau đây là specification vài ống kính của các máy digital
camera hiện nay với vài nhận xét:
Nikon Coolpix L2: 3x Zoom-Nikkor; 6.3-19.2mm (35mm format
equivalent to approx. 38-116mm); f/3.2-5.3; 5 elements in 5 groups; Digital
zoom: up to 4x (1)
Con số f/3.2 là khi mở diaphragm (aperture) ống kính hết
cở và 5.3 chỉ đóng hết cở. Hai con số nầy cho thấy cái máy (1) nầy hơi yếu
so với bình thường. Ðừng nên để ý đến digital zoom, gần như vô ích.
Sony DSC-T7 Carl Zeiss Vario Tessar "folded" (internal)
3X Optical, 6.3 – 19mm (38-114mm equivalent), 11 elements in 8 groups, 3
aspheric elements (2)
Canon S2 IS: 12x optical 6.0 – 72.0 mm with Image
Stabilization (35mm film equivalent: 36 - 432 mm) Construction: 11 elements
in 9 groups, 1 aspheric element Aperture: f/2.7 (Wide) – f/3.5 (Tele)
Multi-speed USM (ultrasonic motor) zoom mechanism Optional 1.8x
Tele-Converter lens available. (3)
Ống kính máy S2 rất ngắn dầu cho optical zoom của nó lớn
tới 12x tươmg đương với ống kính tele của máy film 35ly là 432mm (thường dài
thường dài cở nửa thước tây, yếu như tôi xách không nổi)
Pana sonic FZ30: Leica DC Vario-Elmarit 12x Optical Zoom,
f=7.4-88.8mm (35mm equivalent: 35-420mm) Manual zoom ring on lens barrel,
F2.8 - F3.7 max. aperture, F2.8-F11 (W) / F3.7-F11 (T) adjustable aperture,
2x/4x Digital Zoom (up to 76.4x when combined with Extra Optical Zoom) 14
Elements in 10 Groups (3 Aspherical / 1 ED Lens).Image Stabilization
(4)
Cái máy (4) nầy có optical zoom là 12x nhưng có điều quí
bạn nên lưu ý là ống kính của nó khi tắt máy còn quá dài, không thu ngắn lại
được, do vậy cái máy trong có vẽ gồ ghề không gọn như đa số máy digital
camera P&P.
Casio EX-Z750: 7 lenses in 6 groups, including aspherical
lens, F2.8~F5.1,f=7.9~23.7mm
(35mm conversion; approx. 38.0~114.0mm), Zoom: Optical
3X, digital 8X (24X when used together) (5)
Sony DSC-N1: Zoom: 3.8X / 4.8X / 7.7X / 15X Smart Zoom
Feature (depending on resolution) + 3X Optical / 6X Precision Digital, Focal
Length: 7.9 - 23.7 mm, 35mm Equivalent:38 - 114 mm, Aperture:3X,
f2.8–5.4 (6)
Cái Sony nầy đóng hết ống kính chỉ nhỏ tới 5.4 mà thôi.
Ống kính máy chụp film 35 ly có thể đóng tới 11 có khi 22. Tuy nhiên với máy
digital camera chúng ta không thể đòi được con số nầy, lý do là tiêu cự của
ống kính máy digital camera ngắn hơn tiêu cự máy film. Thường máy digital
camera đóng cao nhất là f/8 cho một số máy, tôi chưa thấy f/11 trên máy
digital camera.
Macro:
Quên nữa, tới đây mà ngưng thì thiếu sót một điều quan trọng lắm, đó là chụp
macro của ống kính máy digital camera. Thí dụ quí bạn chụp hình con tem, với
ống kính máy film 35 ly thông dụng thì hình con tem nằm nhỏ xíu trong tấm
ảnh thu được. Nhưng với phần lớn máy digital camera quí bạn có thể chụp con
tem nầy chiếm trọn khung hình. Với máy film muốn chụp macro cần gắn thêm ống
kính hay ống nhún phụ thêm.

Thường đa số ống kính máy digital camera chụp được những
vật nằm cách ống kính từ 10cm tới 50cm, máy phim 35 ly không làm được chuyện
nầy. Khi quí bạn chụp ảnh một vật thật gần như vậy thì từ chuyên môn gọi là
chụp macro. Có lẽ quí bạn hỏi chụp macro có chi hay, thưa quí bạn hay lắm
chớ, nó mở cho quí bạn một chân trời nhiếp ảnh mới lạ. Một bông hoa nhỏ xíu
biến thành một bông hoa lớn cở đóa hồng. Một cái đầu con côn trùng bằng hạt
tiêu biến thành đầu con quái vật không lồ. Nói vậy có khi hơi quá đối với
máy digital camera quí bạn đang cầm trong tay, vì đa số máy đó không chụp
được vật gần hơn 10cm cách ống kính. Máy Canon S3 IS, chụp được những vật
cách ống kính 0cm, nghĩa là chụp được những vật nằm ngay trên mặt ống kính
cho tới vật nằm ở chân trời. Tuần rồi tôi đố quí bạn bông hoa gì, chẳng ai
nói trúng cả, đó là bông cây rau quế (ăn phở) lớn bằng hạt đậu nành được tôi
chụp thành hình bên cạnh. Ðây là ảnh đã thu nhỏ để không làm bài nầy quá lớn
số byte nên trông chẳng hay, tôi bỏ vào đây để quí bạn biết rằng với kiểu
chụp macro chúng ta có thể phóng đại một vật bằng hạt tiêu thành một tấm ảnh
lớn.
Về ống kính còn nhiều thứ để nói, nhưng tôi nghĩ chừng
nầy cũng đã giúp quí bạn có cái nhìn rộng hơn về bộ môn nhiếp ảnh, cũng giúp
được quí bạn chọn máy ảnh cho thích hợp với mình. Và nhất là có lẽ làm cho
các máy digital camera bán chạy hơn và các lớp nhiếp ảnh sẽ có đông học viên
hơn. Bài viết dài tới 10 trang quí bạn có tiếc vài hàng feedback chăng? Ðộc
thoại có khi cũng buồn phải không? Huỳnh Chiếu Ðẳng. (xem lại ngày
30-May-2006).
Ghi chú: Nếu quí bạn
gởi cho bạn bè hay trích đăng xin đừng xóa hàng ghi tên và ngày tháng, lý do
là kỹ thuật tiến bộ đếm từng ngày chớ không từ tháng. Vừa viết xong chưa kịp
gởi đi, đọc lại đã thấy lỗi thời rồi. Kiến thức là của chung, xin quí vị cứ
tự nhiên, tuy nhiên nếu không quá bận xin quí vị email cho tôi đôi chữ báo
tin thì cũng vui. (Có một số bài viết của tôi được nhiều tạp chí trích đăng
mà tôi không hay biết, thỉnh thoảng được biết qua lời thân hữu nói lại).
Print this site
