Hơn hai mươi năm
lạc bước thăng trầm làm thân viễn xứ, niềm thương nhớ quê hương tưởng đâu đà
phai lạt. Bất ngờ vừa rồi đây đọc bản thảo tập thơ “Tình Ta Nay Ðâu Khác
Tình Xưa” của Nguyên Khoa, lòng ta chợt bồi hồi tình quê, tình nước, tình
Em.
Lòng còn nhớ chuỗi ngày thơ
Còn mơ xóm cũ bên bờ sông xưa
Nguyên Khoa
“Tình Ta Nay Đâu
Khác Tình Xưa” đã đưa ta về những ngày tháng thanh bình êm ả rong chơi, đưa
ta về mái trường xưa, con đường cũ, đưa ta về giòng sông nước lớn ròng. Nó
gợi ta nhớ những ngày thơ ấu sống mộc mạc như hoa đồng cỏ nội nơi căn nhà lá
đơn sơ, thuở mà những vật thật tầm thường cũng mang đến cho ta niềm vui êm
đềm chan chứa.
Nghe pháo giao thừa ngoài ngỏ vắng,
Chập chờn giấc ngủ đẹp như mơ.
Nguyên Khoa
Ngỡ đâu rằng mùi
khói đốt đồng trong tiết tháng tư, tiếng sấm âm vang của cơn mưa đầu mùa nổi
nước, ngỡ đâu rằng tiếng chày giã gạo trong đêm trường thanh vắng ngày nào,
nay đà mất hẳn trong ta. Giờ đây tiếng mưa đêm trên mái lá, tiếng ếch nhái
trong chiều vắng âm u, mùi gạo mới đầu mùa, cơn mưa phùn, con nước lũ, những
niềm nhớ không tên đã theo dòng thơ trở về làm man mác lòng ta.
Hình như tiếng dế canh khuya
Cũng mang ray rứt nhớ quê dặm ngàn
Hình như dăm nhánh cỏ hoang
Cũng mang hoài niệm mênh mang núi
rừng
Nguyên Khoa
Có ngọn gió
chướng nào đây nơi phương trời xa lạ mà quen thuộc nầy? Phải chăng đó là cơn
gió chướng ngày xưa, cơn gió đã mang theo tiếng ca vọng cổ trong đêm trường
thanh vắng từ con đò nhỏ neo trên giòng sông. Ta nhớ hàng tre già, nhớ con
đường nhỏ, nhớ mùi hoa bưởi hoa cau, nhớ tiếng võng kẽo kẹt trưa hè, nhớ
tiếng quết bánh phồng mỗi dịp Xuân sang, nhớ đám mạ non trên cánh đồng ngập
nước, nhớ tiếng gọi đò văng vẳng ven sông. Những thứ mà ngày trước tưởng đâu
thật tầm thường thật nhỏ nhoi kia, giờ đây làm ta bồi hồi nhung nhớ. Ở nơi
nầy đâu có giòng sông, cũng không khói sóng, lòng ta vẫn sầu.
Giọng ngâm nga rưng rưng nức nở
Gởi hồn theo tiếng nhạc lời thơ
Ðêm về khuya sông nước lặng lờ
Nghe điệu hát Nam Ai sầu thảm
Nguyên Khoa
* * *
Còn đâu nữa con đường Trần Quí Cáp phủ
lá me bay, ngày ngày ta cùng Em sánh bước. Còn đâu nữa vườn Tao Ðàn cây cao
bóng mát, Em hồn nhiên ngồi học trong tiếng chim hót tưng bừng. Hàng me già
rủ lá, con đường vắng thênh thang, ghế đá công viên, tà áo trắng bay bay
trong chiều nghiêng ánh nắng của ngày nào, nay đã ngàn trùng xa cách. Lòng
vẫn biết sau bao lần phế hưng dâu biển, cảnh vật đã đổi dời, thế sao lòng ta
vẫn mãi vấn vương, tình ta nay đâu khác tình xưa.
Em đi trong ánh nắng mai
Gió tung vạt áo bay bay tuyệt vời
Nguyên Khoa
Ðâu rồi những lúc
sân trường đưa đón, nắng vương màu áo, đâu rồi những buổi hẹn hò, hoa nhản
thơm thơm. Ðâu rồi mái tóc nhiêng dài nơi giảng đường còn im vắng. Ðâu rồi
những hồi họp ngóng trông, Em đi học trể. Mái trường xưa còn đó, cây sứ
trắng nay đã về đâu, không hoa đào, không gió đông sao lòng ta nức nở.
Em nhớ trường xưa
Nguy nga trang nhã
“Ðại lộ” chiều
Tha thước áo tung bay
Trước hàng hiên
Hoa sứ trắng rơi đầy
Em đã mất
Hương sứ xưa thơm ngát
Nguyên Khoa
Bàng bạc đâu đây
mùi chiến chinh binh lửa. Ta nhớ vẻ mặt ân cần lo lắng dặn dò, nước mắc rưng
rưng, ngày anh từ biệt lên đường, Em ngậm ngùi ở lại. Rồi những ngày Quang
Trung thăm viếng, những buổi Vườn Tao Ngộ bịn rịn không rời. Ta nhớ tiền đồn
hiu hắt, con đường đất đỏ đơn côi, bóng Em ngã dài dưới nắng chiều Xuân
muộn, bàn tay Ai ngập ngừng giả biệt, tình Em đâu khác tình ta.
từ em
bịn rịn ra về
nắm bàn tay nhỏ
vỗ về tiển đưa
mình anh
đứng lại bơ vơ
bên rào giây thép
lệ mờ hoen mi
Nguyên Khoa
* * *
Nghe đâu đây bước
chân người xưa lần về chốn cũ, mong tìm lại chút hương thừa của tháng ngày
hoa mộng năm nào. Khói cơm chiều nhà ai nhìn ta xa lạ, lùm cây bụi cỏ ven
đường hình như bỡ ngỡ không quen.
Ta về năm tháng phôi pha
Tìm đâu ngỏ cũ thềm nhà ngày xưa
Ta về ướt sũng chiều mưa
Lối đi lạc mất đong đưa giọt buồn
Nguyên Khoa
Bạn bè xưa giờ
đây vắng bóng, thân thương ngày cũ đã trôi dạt phương nào. Con đường xưa,
thềm nhà cũ, khóm mai vàng nay biết tìm đâu. Nước non còn đó, quê hương ta
đâu rồi. Còn chăng chỉ là những bước chân chừng như bơ vơ lạc lỏng, hay chỉ
còn trong lòng hoài vọng thiết tha của người cô lữ. Hạc vàng bay mất, ngỡ
ngàng lòng ai.
Tôi về trên sóng nước nhấp nhô
Thôn xa hiu quạnh khói lam mờ
Chim vịt kêu chiều thương nhớ bạn
Làm sao quên được thuở ban sơ
Nguyên Khoa
Ta giờ đây tóc đà
bạc trắng phong sương, quê hương giờ đây đã ngàn trùng ngăn cách, kỷ niệm
xưa giờ đây thời gian đã phủ lớp bụi mờ, tưởng rằng tình ta cũng đã nhạt
nhòa theo năm tháng, ngờ đâu vẫn “ngàn thu kỷ niệm bên trời còn thương”. Xin
cám ơn Người, xin cám ơn Em.
HCÐ.(7-May-2006)
Print this site
