Hôm qua có dịp đi vào một siêu thị bán thực
phẩm Việt Nam. Tôi tò mò đọc thử các nhãn in trên đó coi bây giờ thay đổi và
tiến bộ ra sao so với vài năm trước. Thưa quí bạn, nó vẫn ba xạo như từ
trước đến nay. Có một điều tôi thấy vui là quí bà ngày nay đi chợ cũng có ý
thức hơn về chuyện lựa chọn thực phẩm. Nhiều lần tôi gặp quí bà nhìn cái
nhãn dán trên thực phẩm tươi rất kỹ. Vì thấy có một số nhãn Nutrition Facts
ba xạo tôi định viết ít hàng lưu ý quí bạn về chuyện nầy, nhưng thấy viết
như vậy thì uổng công quí bạn đọc. Viết dài hơn một chút chắc có ích cho một
số người. Tôi biết quí bạn ngán đọc dài, nên ở đây tôi chỉ nói đến những
điều căn bản cần thiết mà thôi.
Có người nói sức
khỏe của chúng ta tùy thuộc vào thực phẩm chúng ta ăn vào. Người Trung Hoa
ngày xưa quan niệm món thuốc sơ khởi dùng để trị bịnh là thực phẩm. Người
Việt Nam mình càng ngày càng quan tâm tới thực phẩm ăn vào, nhất là người ở
trong nước. Qua những lần chuyện trò, tôi thấy có vài bạn còn mơ hồ về
chuyện đọc cái nhãn Nutrition Facts. Hôm nay tôi mạo muội múa riều trước cửa
Lổ Ban, viết ít hàng nầy may ra quí vị chuyên ngành ngứa mắt mà ra tay chỉ
tiếp. Tuy vậy quí bạn có thể tin tưởng được phần nào những gì tôi viết ra
đây. Như nhiều bạn đã biết, từ xưa tới giờ tôi bị bắt nằm trong chế độ ăn
uống rất “nghiêm khắc”. Thực phẩm được phân tách chi li, cho nên bây giờ tôi
khá rành về chúng.
Luật Mỹ buộc phải
ghi rỏ thành phần dinh dưỡng trên hộp thực phẩm theo mẫu được qui định gọi
là Nutrition Facts. Tương lai gần các quán ăn cũng bị buộc phải cho khách
hàng biết là trong các món ăn dọn ra có những thành phần nào. Ở Canada thực
phẩm bán ra cũng phải dán cái nhãn nầy, nhưng sơ sài hơn, Âu Châu còn đơn sơ
hơn nữa. Riêng nhãn Nutrition Facts của một số quốc gia vùng Viễn Ðông bán
vào nước Mỹ thì "thầy chạy" luôn, láo ơi là láo, quí bạn đọc bên dưới sẽ
thấy tôi không nói oan chút nào.
Sau đây tôi bàn một
số điều căn bản về cái nhãn Nutrition Facts nầy. Chắc có vị hỏi sao tôi dám
viết về thực phẩm trong khi tôi dốt nấu ăn. Xin thưa
là từ ngày xưa tới giờ tôi bị buộc phải biết và phải theo dõi sát những gì
liên quan tới thực phẩm. Ðây là lịnh, không thể bỏ qua được, mà những món
tôi ăn hàng ngày được cân lượng y như thầy lang ra toa hốt thuốc. Mà đây
cũng không phải là bài đầu tiên tôi viết về thực phẩm, có lẽ nó là bài thứ
chín thứ mười rồi. Nói vậy để quí bạn an tâm mà đọc tiếp phải không. Cuối
cùng xin quí bạn thứ lổi là tôi không dịch những danh từ chuyên môn từ tiếng
Anh sang tiếng Việt.
I. Ðọc Nutrition Facts
Trước hết mời quí bạn
đọc cái nhãn Nutrition Facts với vài điều cần lưu ý. Xin quí bạn theo dõi
những con số màu đổ ở các hình kèm theo.
1.
Serving Size : Con số nầy quan trọng số một.
Serving Size là một phần ăn lớn cở nào. Nó thường tính theo thể tích bằng
cup, kèm theo trọng lượng bằng grams. Hoặc tính bằng một gói nhỏ (như ở
đây), hoặc bằng một vài cái bánh.
Ðây là con số mập
mờ để “mà con mắt” người đọc, quí bạn nên đọc nó trước tiên. Với những món
ít mỡ dầu họ ghi một phần ăn khá lớn ở thí dụ nầy là 85g , nhưng với những
món nhiều dầu mỡ họ ghi phần ăn có khi chỉ có 30g hay 15g thôi. Nếu là bánh
ngọt chứa bơ sửa dầu mỡ quá nhiều người sản xuất ghi một serving size là ba
bốn cái bánh nhỏ như con tem.Họ ghi phần ăn thật nhỏ để quí bạn nhìn thành
phần Fat (dầu mỡ) thấy nó chỉ có vài ba phần trăm mà lầm tưởng nó chứa ít
Fat hơn cái hộp thực phẩm nằm bên cạnh cùng loại. Ðể chi, thương mại, quí
bạn thấy ít Fat mua dạn tay hơn, bán chạy hơn. Ở hình thí dụ bên cạnh thì
nguyên hộp thực phẩm nầy là có 14 serving size.
Ghi chú : Cup là đơn vị đo
thể tích cổ truyền của Mỹ 1 cup = 236,6 cc, 1 cup nước có thể tích bằng cái
ly 8 fluid ounces. Quí bạn ở Canada nên lưu ý 1 cup
Canada = 227,3 cc.
(cc là centimet khối còn viết mL, hay cm3).
2. Calories tổng cộng:
Calories sinh ra khi ăn 1 serving size. Ăn quá
nhiều calories hơn nhu cầu nói chung thì sẽ lên cân. FDA khuyên ăn khoảng
2000 kilocalories mỗi ngày. (Ðừng lấy làm lạ, tôi sẽ đố quí bạn chỗ nầy dưới
cùng).
3. Calories từ Fat:
Cái nầy quan trong hàng thứ hai. FDA khuyên một người lớn
bình thường khỏe mạnh nên ăn thực phẩm đã chế biến với tỉ lệ calories từ Fat
so với calories tổng cộng không vượt quá 33%. Ở cái nhãn bên cạnh tỉ lệ là
45/300=15%. Nếu quí bạn không có thì giờ thì nên căn cứ vào một chỗ nầy thôi
khi mua bất cứ loại thực phẩm nào.
4. Total Fat:
Lượng dầu mỡ tính bằng g trong một serving
size. Nhiều nhãn cố tình chọn serving size thật nhỏ để người mua thấy rằng
lượng Fat trong thực phẩm không nhiều, thực tế thì nó rất nhiều.
Trans
Fat và
Saturated
Fat không lợi cho sức khỏe. Nên chọn món ăn chứa hai loại Fat nầy
càng ít chúng càng tốt.
5. Vitamin và mineral:
Phần liệt kê vitamin và chất khoáng. Ở nhãn
thí dụ bên trên mỗi ngày ăn hai lần (2 serving size) thì có đủ 100% như cầu
của mỗi người cho một ngày về Vitamin và chất khoáng liệt kê. Ở đây nhà sản
xuất muốn khoe để dụ khách hàng rằng đồ ăn của tôi giàu vitamine và khoáng
chất. Ăn nhiều vitamine có khi tai hại, tùy loại.
6. Khuyến cáo của FDA:
Thông thường trên nhãn Nutrition Facts người
ta in thêm số lượng tối đa Fat, Cholesterol và Sodium (muối ăn) không nên ăn
quá số lượng do FDA khuyến cáo. Ở đây quí bạn thấy số lượng calories cho
người lớn hoạt động bình thường tầm vóc trung bình nên ăn vào là 2000
kilocalories cho một ngày. Với nhóm người nầy số lượng dầu mỡ mọi loại không
nên ăn quá 65g, riêng saturated fat không nên ăn quá 20g, cholesterol không
nên ăn quá 300mg (ngang ngang số lượng cholesterol chứa trong 1 lòng đỏ
trứng gà). Quí bạn cũng thấy nhóm đường bột (tên chung là carbohydrate) chỉ
nên ăn khoảng 300g thôi.
7. Calories sinh ra:
Từ 1 gram thành phần cơ bản: Fat cho 9
kilocalories, Ðường bột cho 4 kilocalories, Protein cho 4 kilocalories. (Sẽ
đố quí bạn dưới cùng về chỗ nầy).
8. Thành phần (Ingredients):
Phần nầy đôi khi in chung với Nutrition Facts,
đôi khi in ở nơi nào đó trên nhãn và bắt buộc. Chất nào nhiều nhất thì in
trước theo thứ từ nhỏ dần trên xuống dưới. Phần lớn nhãn dán trên thực phẩm
của người Việt Nam và các quốc gia Viễn Ðông đều không theo thứ tự và liệt
kê tượng trưng vài thành phần chính mà thôi.
II. Thành Phần Dinh Dưỡng :
Sau đây tôi tóm
lượt về đặc tính của các thành phần bắt buộc ghi trên Nutrition Facts. Tài
liệu bên dưới đây dựa vào FDA Mỹ (cơ quan Kiểm Soát Thực Phẩm và Dược Phẩm
Mỹ). Con số % quí bạn nhìn thấy trong Nutrition Facts là số lượng % đủ cho
một người một ngày. Ăn tổng cộng mọi thứ sao cho đủ 100% thì thôi. Ăn thêm
là dư, có khi có hại.
1. Fat:
Người Việt Nam mình gọi dầu là chất béo lấy từ
hạt trái cây, và mỡ là chất béo lấy từ gia súc, bơ là chất béo lấy từ sữa.
Người Mỹ dùng chữa Fat để gọi chung nhóm chất béo. Chất béo cho nhiều năng
lượng, nhưng ăn vào nhiều thường có hại cho tim mạch. Riêng hai loại Trans
Fat và Saturated Fat còn gây thêm bịnh đái đường loại 2. Mỡ heo, mỡ bò, mỡ
gà là những thứ tai hại hơn hết. Mỡ cá được coi là tốt. Số lượng dầu mỡ ăn
vào mỗi ngày không nên quá 65g cho người lớn khỏe mạnh bình thường.
2. Cholesterol:
Cơ thể tự tổng hợp phần lớn cholesterol nó
cần. Một phần nhỏ do chúng ta ăn vào. Nếu lượng cholesterol trong máu khá
nhiều thì có thể đưa tới bịnh tim mạch. Vì vậy nên tìm thức ăn chứa ít
cholesterol thì hay hơn. Không nên ăn vào quá 300mg cholesterol mỗi ngày.
3. Muối:
Chúng ta cần muối để cân bằng các dịch trong
cơ thể, tuy nhiên với một số người, ăn nhiều muối có hại. Gây cao áp huyết
là một. Mỗi ngày chỉ nên ăn tối đa 2,4 g mà thôi.
4. Carbohydrate:
Ðó là nhóm thực phẩm bao gồm chung đường, bột,
fiber. Nó là nguồn năng lượng chánh cho bắp thịt và bộ óc. Người bịnh tiểu
đường không nên ăn một lần số lượng lớn carbohydrate, mà nên chia đều ra
suốt ngày. Người lớn tuổi cũng được khuyên tránh bớt ăn đường (tức là đường
cát đường nguyên chất, gọi chung là sugar). Ở thí dụ trên thì carbohydrate
tổng cộng là 25g mà sugar là 1g. Nói thêm là hiện nay nước ngọt bị cấm bán
cho học sinh trong các trường học tại Mỹ cũng vì sugar quá nhiều, mà lại là
loại corn sirup nữa.
5. Protein:
Nhóm protein cần để tạo bắp thịt, xương và
răng. Không cần nhiều lắm, hình như 33g cho mỗi ngày (con số nầy do tôi
nhớ). Ăn chay phải biết cách, bằng không sẽ không cân bằng mọi loại
aminoacid có khi có hại cho sức khỏe. Thành phần thực phẩm ăn chay nói chung
chứa quá nhiều chất béo (Fat), khi nấu nướng lại dùng thêm dầu nữa nên ăn
chay chưa chắc tốt cho tim mạch. Quí bạn cứ nhìn các vị tu sĩ Phật Giáo thì
thấy quí vị nầy cũng có những bịnh giống người ăn mặn. Ðây là vấn đề tế nhị
và hiện đã có 936 cuốn sách bàn về vấn đề nẩy rồi mà vẫn chưa đi tới kết
luận. Tôi đâu dám viết chi thêm.
III. Nutrition Facts Tưởng Tượng
Thưa quí bạn vì
“nghề” của tôi là phải nghiên cứu thành phần thực phẩm tươi hay đã chế biến.
Mỗi chất ăn vào tốt xấu ra sao với sức khỏe con người. Cho nên mỗi lần vào
chợ thực phẩm là tôi phải lò dò đọc và phân tách cái Nutrition Facts. Nếu
tôi còn trẻ, chắc người làm trong các tiệm thực phẩm Việt Nam tưởng tôi là
nhân viên Sở Vệ Sinh quá. Ngoài tôi ra, ngày nay tôi còn gặp nhiều bà nội
trợ cũng đọc kỷ xuất xứ (nơi sản xuất) của các loại thực phẩm định mua. Nhớ
sau Trung Thu vừa rồi một ngày, các tiệm thực phẩm ở đây bán các hộp bánh
Trung Thu còn lại nữa giá. Tôi đang đứng đọc cái Nutrition Facts thử, thấy
một bà nội trợ cầm hộp bánh rất đẹp lên xem, khen rẻ. Bà ta lựa mấy hộp bỏ
vào xe. Xong có lẻ nghi ngờ chi, bà ta xem kỷ lại, thấy có tấm giấy trắng
nhỏ xíu in hàng chữ Made in Việt Nam dán trên mỗi hộp bánh. Bà ta bèn lấy
hết các hộp bánh Trung Thu vừa lựa chất trở lại, không mua. Ô hay sao bà nầy
“vọng ngoại” quá chừng chừng, bánh người mình trong nước làm bán rất rẻ thế
mà chê đành chê đoạn là sao?
Có tới 127 lý do
làm bà ta chê, tôi tin rằng một trong số đó, là việc dán nhãn ba xạo. Không
phải miếng giấy nhỏ đề chữ Made in Việt Nam nầy ba xạo đâu, các tiệm buôn
muốn gở bỏ nó lắm. Những thứ thực phẩm tiệm buôn phải mua vào trong bao bì
lớn, khi bán lẻ ra họ chia thành bao nhỏ, đâu dám dán nhãn Made in Việt Nam
vào. Nhưng cái mà bà ta chê ở đây liên quan tới lòng tin. Bà ta không tin
cái nhãn thành phần. Tôi cũng không tin. Tại sao?
Hình bên đây là gói
gạo lức. Quí bạn biết từ lâu trong vỏ lụa của hạt lúa có chứa dầu. chắc các
bạn đã từng nghe nói tới tên dầu cám. Trên cái nhãn Nutrition Facts của bịch
gạo chúng ta thấy 44g gạo chứa 1,5g chất béo tổng cộng. Trong võ cám của gạo
lức còn chưa một số vitamin và mineral nữa. Nhưng võ cám mõng quá thành phần
không đáng kể, chỉ có chất béo là đáng kể nhưng cũng không là bao nhiêu. Ăn
một trái cây nhỏ, hay ít cọng rau cải, lượng vitamin và mineral còn nhiều
hơn là ăn một chén cơm gạo lức.
Gạo lức còn có dầu
mỡ (Fat) thế mà quí bạn có tin rằng
hạt đậu hạt mè tại vùng viễn đông lại không có chứa dầu không. Ðây là
hình gói đậu cho thấy trong Nutrition Facts lượng Fat là 0g, mà lạ hơn nữa
38g đậu cho chẳn chòi đúng 100 kilocalories. Toàn là số ma không hà. Lần sau
nhớ ghi số lẻ cho bà con dễ lầm hơn. Cũng ngày hôm qua tôi còn thấy gói mè
đen ghi trong Nutrition Facts là không có Fat chi cả. Riêng kẹo mè sản xuất
trong nước bán ra tại Mỹ cũng ghi là không hề chứa dầu mỡ. Hay thiệt nông
nghiệp tiến bộ đến nỗi sản xuất được loại mè không chứa dầu. Ghi tầm bậy đến
độ nầy mà vẫn cố ghi cho được để gạt thiên hạ. Kiểu nầy có ngày trên bao gạo
người ta dám ghi là chứa 0g carbohydrate lắm. Tôi đọc thấy có rất nhiều nhãn
Nutrition Facts ghi số ma trên đó. Họ buộc phải in đại cái nhãn với con số
tưởng tượng có khi phi lý để được bán vào nước Mỹ mà thôi.
Trước khi chấm
dứt có cái nầy quí bạn nên lưu ý:
1. Có một số thực
phẩm có chứa chất bảo quản là Sodium Benzoate, rồi lại được thêm vào
Vitamine C (Ascorbic Acide) cho “bổ khỏe”. Hai cái nầy gặp nhau kị lắm. Nó
như thế nầy đây: Sodium Benzoate + Ascorbic Acid -->
Benzen . Thưa quí bạn hai thứ trên pha
trộn chung trong một lon một hộp, lần hồi sinh ra benzen. Benzen được CA
coi là chất gây ung thư.
2. Từ nhiều năm nay
Mỹ ra thông báo khuyến người dân đi du lịch qua vùng Viễn Ðông đừng ăn loại
protein muối lâu ngày. Ðố quí bạn họ nói đến món nào. Ðó là cá khô của Việt
Nam, của Ðại Hàn và món mắm của Việt Nam và Cao Miên. Protein bị muối lâu
ngày sinh ra nhiều chất hại gan và gây ung thư cho người. Có thiệt thì chánh
phủ Mỹ mới dám công khai khuyến cáo người dân như vậy. Nói vô bằng chứng
khoa học bị cả hai phía kiện chết, bị dân Mỹ đưa ra tòa mà các quốc gia liên
hệ cũng có thể kiện luôn.
3. Người Hoa là sắc
dân ăn rau cải muối và làm dưa chua (mọi loại) nhiều nhất thế giới. Cách nay
khoảng 5 năm, nhà nước Trung Hoa đã kêu gọi người dân bớt ăn rau cải làm
dưa, hay ngâm muối. Lý do là rau cải làm dưa hay muối chứa nhiều loại nấm
mốc có độc tố gây nhiều thứ bịnh hoạn, bịnh chánh được đưa ra là ung thư.
Kết luận:
Quí bạn thấy chưa,
trong ngành thuốc dược sĩ dùng chữ drug interaction để chỉ việc hai loại
thuốc kị nhau không được uống chung hay ra toa chung. Riêng tôi còn biết hơn
một mức, đó là “food interaction” (xem câu 1). Do vậy tất mọi thứ viết ra
đây đều được lấy từ tài liệu chánh thức, không phải từ tài liệu đồn huyễn.
Ðọc tới đây chắc
quí bạn nói lộn xộn quá, khó hiểu, khó nhớ, nói gọn một câu đi. Nói gọn
lại muốn đở bị hại vì món ăn thì đừng bao giờ ăn một món thực phẩm hoài
hoài, từ một nguồn duy nhất, hết năm nầy sang năm khác. Ðó không phải
câu của tôi mà là của FDA. Còn câu kết luận thì sao? Câu kết luận mà tôi
không thích chút nào hết là :Món nào ăn ngon thì là món độc, có hại cho
sức khỏe. Ða số những món “có lợi” cho sức khỏe con người thì ăn chán ngắt.
Câu nầy của tôi, từ kinh nghiệm bản thân.
Câu đố:
Quí bạn đọc cái Nutrition Facts thấy FDA khuyên người lớn chỉ ăn khoảng
Calories: 2000 (chỗ số
6 màu đỏ). Trong khi đó 1 gram Fat ăn vào cho 9 kilocalories = 9000
calories. Vậy thì hiểu sao đây. Theo đây thì ăn có 1g dầu mỡ đã đủ calories
cần thiết cho một người lâu đến hơn 4 ngày trời. Tôi mơ ước ngày nào đó con
người chỉ ăn một lượng bằng viên kẹo nhỏ (1g) mà no được nguyên ngày. Huỳnh
Chiếu Ðẳng (04-Jan-2006).
Print this site
