Cadmium và Gạo



 

 

           

Kính thưa quí bằng hữu,

 

Liên tiếp mấy tuần nay tôi được nhiều email báo động rằng gạo Jasmine Thái Lan nhiễm cadmium nên đề phòng hoặc không nên ăn. Do vậy tôi viết ít hàng gọi là góp ý cùng quí vị. Nhưng trước hết cadmium là gì? Đó là kim loại nặng, cũng như tất cả các kim loại khác như chì, đồng, kẽm, sắt…và cả nhôm nửa đều không tốt cho cơ thể nếu đem vô nhiều. Sắt được làm thuốc giúp tăng hồng cầu, sắt (Fe) có trong hồng cầu, nhưng nó cũng có hại khi uống nhiều. Mỗi kim loại có một tác dụng riêng, thí dụ chì (Pb) làm “hư óc” cũng như là nhôm (kim loại gặp hàng ngày, Aluminium ký hiệu: Al), thí dụ như kim loại Boron (ký hiệu: Br, cùng nhóm với Nhôm) gây nhiều bịnh có cả bịnh liệt dương. Boron có trong hèn the được người Việt Nam dùng làm bánh làm chả lụa. Cadmium (ký hiệu Cd, cùng nhóm với thuỷ ngân :Hg, và kẽm:Zn) gây hư hại thận và xương.

 

Sở dĩ có tin đồn lan rộng khuyên người Việt Nam tránh ăn gạo Thái Lan là vì bài báo từ trong nước http://www.vietnamnet.vn/khoahoc/vande/2004/05/64494/ (đã trích bên duới trong phần tham khảo) tôi ghi lại nguyên văn bên dưới để qúi bằng hữu tham khảo đã được nhiều webpage lập lại cho nên có người hoang mang hốt hoảng. Bài báo nầy dựa vào nguồn tin từ báo Bangkok Post (http://www.ecologyasia.com/news-archives/2004/feb-04/bangkokpost_040228_1.htm) ngày 28 February 2004. Tới nay mới tới tai quí vị có khi trể quá chăng.

 

Các kim loại nặng hiện diện ở khắp mọi nơi trên mặt đất. và cũng cần thiết cho sinh vật. Chúng nhập vào cơ thể con người, cầm thú, tôm cá, cậy cỏ qua dạng muối kim loại hoà tan. Với số lượng thật nhỏ (trace) thì cần thiết, với số lượng hơi lớn thì có hại. Không riêng gì gạo Thái Lan mà gạo sản xuất ở mọi nơi đều có chứa cadmium. Tiêu chuẩn cho phép là khoảng 0.04mg/kg gạo. Mà không riêng chi gạo, các loại thức ăn khác như đậu nành, cá, tỏi…cũng đều chứa cadmium. Theo BangKok Post thì một làng ở Bắc Thái (Tak province) có hàm lượng cadmium trong đất và nước quá cao. Làm cho một số dân làng bị còi xương và hư thận.

 

Tin từ University Park, (February 14, 2005) thì Dr. Jon Carlson trở qua Thái Lan với dự án của trường Chulalongkorn University. Ông đến Myanmar (Burma border) khuyến khích người dân đừng ăn gạo nhiêm cadmium trồn tại chỗ (nguồn http://www.govst.edu/coe/t_coe_news.asp?id=205).   

 

Trên đây là tin tức, phần kế là ý kiến cá nhân của tôi. Chuyện gạo Thái Lan ở một tỉnh nhỏ bị nhiễm cadmium quá cao không có nghĩa là gạo sản xuất từ Thái lan đều ô nhiễm. Dân Thái Lan tại địa phương tiêu thụ trước khi bán ra thế giới. Tới nay thì chưa thấy dân Thái Lan bị bịnh do cadmium đến độ phải chú ý. Vậy thì quí vị ở tại Mỹ có cơ may ăn trúng gạo từ làng Tak rất nhỏ. Nguồn tin nầy lại từ Việt Nam loan đi, quí vị có nghi ngờ rằng có yếu tố cạnh tranh bên trong hay không? Vã lại qúi bằng hữu đâu cần phải mua gạo từ trong các tiệm buốn người Việt Nam , quí vị tưởng là mua ở đây rẽ, thật sự giá gạo sản xuất trong nước Mỹ bán có khi rẽ hơn gạo nhập cảng nửa, qúi bằng hữu vào CostCo thấy ngay. Xin thêm một chút, nhiều vị tưởng mua đồ điện tử ở tiệm Việt Nam rẽ, chưa chắc trúng đâu, nếu biết tìm, tiệm Mỹ bán rẽ hơn. Mà thôi quí vị giúp người nhà hơn là giúp người ngoài.

 

Tôi nói vậy không có nghĩa là khuyến khích qúi bằng hữu lơ là với chuyện cadmium, nhưng cũng đừng coi đó là trầm trọng. Nhớ cách nay ít lâu tôi có viết một bài khá dài đã phá con ma huyền thoại bột ngọt đã ám ảnh đa số người Việt trong và ngoài nước, nay đoạn ngắn nầy cũng với mục đích đó và cũng để quí vị chú ý đôi điều. Không riêng Thái Lan bị tai hại gây ra bở sự tiến bộ kỷ nghệ mà Mỹ cũng bị nhiều lắm, Mỹ đã học nhiều kinh nghiệm đau thương từ cả trăm năm rồi, thí dụ dùng thạch miên có khi gọi thạch ma (Pháp gọi amiant, Mỹ gọi amiantous) làm fibro-ciment lợp nhà, làm bố thắng xe, làm trần nhà. Ngày nay các căn nhà hơi xưa, trường học vẫn còn đó, đập phá tốn kém nhiều vì cần tới chuyên viên giử an toàn đừng để ô nhiễm ra chung quanh (amiantous gây ung thư). Thí dụ dùng chì (Pb) làm sơn trắng, dùng chì pha vô săng để tăng chỉ số octane (chì gây nhiều bịnh, hư óc là chính). Con đường thê thãm nầy ngày nay các nước đang phát triển như Việt Nam đang dẫm chân vào. Sông ngòi thổ ngơi Việt Nam ngày nay đầy chất độc do phân bón, thuốc diệt côn trùng, thuốc trụ sinh, chất phế thải từ các nhà máy của ngoại quốc lẫn trong nước thả thẳng xuống các giòng sông như sông Đồng Nai, sông Cữu Long.... Phân bón cần thiết và tự nó gần như vô hại, cái tai hại của nó là khi sản xuất vẫn chưa lọc được hết các kim loại nặng ra khỏi thành phẫm. Nếu lọc cho hết thì giá thành phân bón lên cao lắm. Do vậy người ta phân biệt ra hai loại phân bón, một cho cây ăn trái và rau cải, và một cho cây kiển không ăn được.

 

Các sản phẫm điện tử lỗi thời phế thải trong nước Mỹ và các nước tiền tiến như radio, TV, nhất là computer nhiều chất thành núi, không thể bỏ đi đâu cho khỏi ô nhiễm môi sinh, bèn đem bán rẽ hay viện trợ cho các nước đang phát triển như Việt Nam . Sao nghe giống như đem chất độc bỏ qua nhà hàng xóm quá. Pin recgargeable NiCad, bình accu chì, ngay cả dầu, nhớt dầu thắng, nước trong thùng giải nhiệt xe hơi cũng bị cấm bỏ thùng rác tại Mỹ mà, Việt Nam đâu thèm đế ý. Các nhà máy sản xuất gây ô nhiễm nhiều cho không khí cho đất đai sông ngòi đều được các nước tiến bộ di chuyển về các nước đang phát triển. Nhìn lại thấy câu nói đời cha ăn mặn đời con khát nước đúng với hoàn cảnh Việt Nam hiện nay. Rồi đây con cháu chúng ta sẽ nhận hậu quả rất trầm trọng. Cá tôm, cây trái sản xuất trong nước càng ngày càng chứa nhiều chất độc hại, một phần do môi trường và một phần do người ta thêm vào cho ngon cho đẹp. Nếu quí vị lưu ý sẽ thấy ngày nay trong nước có rất nhiều bịnh lạ lùng do nhiễm độc lâu dài ngày một ít, khi phát ra thì sự chửa chạy có khi quá trể..

 

Tôi thấy nhiều bà nội trợ khi vào các tiệm Việt Nam mua thức ăn tránh mua sản phẫm ghi sản xuất tại VN. Ngày nay tiệm buôn biết rõ điều nầy nên mở ra vô bao bì mới, bỏ hết chữ made in Việt Nam đi. Việt Nam cũng biết vậy nên chở qua Thái Lan hay Singapore vô bao bì ở đó cho mất đi nguồn gốc. Tết vừa qua quí vị có để ý không kẹo mứt đa số sản xuất từ trong nước, đem qua đây dán nhản lại. Có tiệm buôn mướn trong nước vô hộp và gói giấy, nhãn hiệu thì được các tiệm buôn ở đây design để trong nước dán vào, chở hộp kẹo qua Mỹ dưới dạng sẳn sáng bán ra làm quà biếu Tết. Hộp bánh kẹo loại nầy mới nhìn tưởng đâu sản xuất tại Mỹ, nhưng nhìn kỷ sản phẫm thấy xếp vô hộp ngay ngắn công phu tỉ mỉ, thí dụ mức mãng cầu gói hai lớp giấy bóng, mới biết làm trong nước. Thật ra cũng chẳng có chi tai hại đâu, chỉ tai hại ở “chỗ điếc không sợ súng”, y như kẹo của Mễ bán ở đây bị cấm vì nhiễm chì do máy móc sản xuất có chứa kim loại chì. Ở Việt Nam lâu lâu nghe một vụ trúng độc đông người, phần lớn do chất độc nằm cạnh bếp, hoặc do tánh bừa bải từ lâu đời còn truyền lại của các người nấu ăn. Bánh kẹo Tết chắc cũng giống kẹo Mễ phần nào, nghĩa lả bỏ thêm chất nầy chất nọ vào cho ngon cho đẹp, không cần biết chất đó là gì. Thí dụ như việc pha màu bánh mức, không biết người sản xuất trong nươc có dám bỏ tiền ra mua màu ăn được hay cứ dùng màu nhuộm, mực in rẽ tiền hơn nhiều lần.

 

Vậy thì phải ăn uống ra sao đây. Cơ quan Canh Nông Mỹ khuyên dân chúng đừng ngày ngày ăn hoài một thứ thực phẫm thích khẩu mà nên dùng thức ăn đa dạng, nay món nầy mai món kia. Ăn hoài một món dễ nhiễm độc lắm. Bàn chơi cùng chư bằng hữu ít hàng. Có điều chi chưa ưng xin góp ý với huy017@juno.com (zero 17) Huỳnh Chiếu Đẳng. (sẽ sửa lại bài nầy khi làm siêng)

 

 

Dưới hàng nầy là tài liệu để qúi bằng hữu đọc thêm nếu cần,

  

Nguồn: http://www.ecologyasia.com/news-archives/2004/feb-04/bangkokpost_040228_1.htm

 

Bangkok Post News

 

28 February 2004

 

POLLUTION

 

 

High levels of cadmium found in rice

 

Tak villagers put at risk of bone damage

 

Ranjana Wangvipula

Threats of cadmium contamination in remote villages in Tak province were confirmed yesterday by the Pollution Control Department (PCD) in its latest report of unusually high levels of the deadly heavy metal in local rice grains.

 

Tests of more than 30 grain samples collected by PCD officials from Mae Tao Mai and Pha Dei riverside villages found between 0.7 and over 2 milligrammes of cadmium per kilogramme of rice, exceeding the international limit of 0.2.

 

''The figures appear to correspond with those earlier reported by IWMI,'' said the department's deputy chief Adisak Thongkaimook.

 

In its 2002 report, IWMI or International Water Management Institute, a research agency focusing on wise use of water and land resources, found samples of soil, rice, garlic, and soya bean containing harmful levels of bone-damaging cadmium.

 

The agency conducted its tests in tambons Mae Tao and Phrathat Phadang in Tak's Mae Sot district.

 

The two villages recently visited by PCD officials are also in tambon Phrathat Phadang, known for its fragrant jasmine rice which won a national award twice in 2002 and 2003.

 

The IWMI report prompted environmental officials to rush to the affected villages and collected samples of rice grain, water, and soil for re-examination.

 

Except in the rice samples, no harmful levels of cadmium were found in groundwater, Mae Tao creek, or observation ponds near zinc mines suspected to be the sources of cadmium leakage. Tests also showed no high levels of cadmium in fish samples.

 

The department was still waiting for soil test results.

 

However, its initial findings were enough to prompt the Natural Resources and Environment Ministry to plan rehabilitation measures for the affected areas.

 

© Copyright The Post Publishing Public Co., Ltd. 2004

 

-------------------------

 

Nguồn: http://www.ecologyasia.com/news-archives/2004/feb-04/bangkokpost_040228_1.htm

 28 February 2004

POLLUTION

 

High levels of cadmium found in rice

 

Tak villagers put at risk of bone damage

 

Ranjana Wangvipula

Threats of cadmium contamination in remote villages in Tak province were confirmed yesterday by the Pollution Control Department (PCD) in its latest report of unusually high levels of the deadly heavy metal in local rice grains.

 

Tests of more than 30 grain samples collected by PCD officials from Mae Tao Mai and Pha Dei riverside villages found between 0.7 and over 2 milligrammes of cadmium per kilogramme of rice, exceeding the international limit of 0.2.

 

''The figures appear to correspond with those earlier reported by IWMI,'' said the department's deputy chief Adisak Thongkaimook.

 

In its 2002 report, IWMI or International Water Management Institute, a research agency focusing on wise use of water and land resources, found samples of soil, rice, garlic, and soya bean containing harmful levels of bone-damaging cadmium.

 

The agency conducted its tests in tambons Mae Tao and Phrathat Phadang in Tak's Mae Sot district.

 

The two villages recently visited by PCD officials are also in tambon Phrathat Phadang, known for its fragrant jasmine rice which won a national award twice in 2002 and 2003.

 

The IWMI report prompted environmental officials to rush to the affected villages and collected samples of rice grain, water, and soil for re-examination.

 

Except in the rice samples, no harmful levels of cadmium were found in groundwater, Mae Tao creek, or observation ponds near zinc mines suspected to be the sources of cadmium leakage. Tests also showed no high levels of cadmium in fish samples.

 

The department was still waiting for soil test results.

 

However, its initial findings were enough to prompt the Natural Resources and Environment Ministry to plan rehabilitation measures for the affected areas.

 

 

© Copyright The Post Publishing Public Co., Ltd. 2004

 

Nguồn: http://www.vietnamnet.vn/khoahoc/vande/2004/05/64494/

 

Ô nhiễm cadmium: Báo động từ gạo hương lài Thái Lan

 

 

Thật ra, gạo hương lài (gạo jasmine) Thái Lan chỉ là một trong các dấu vết đầu tiên của vụ ô nhiễm kim loại nặng cadmium ở tỉnh Tak của nước này. 110.000 người ở Tak có nguy cơ ngộ độc cadmium, song đây là một phát hiện muộn những... hai năm. Chưa hết, phản ứng của Bộ Nông nghiệp Thái Lan vào cuối tuần trước cũng bị xem là muộn thêm những hai tháng! Tại sao vậy?

Báo động từ gạo hương lài "ngon nhất Thái Lan"


5.700 người được cảnh báo không dùng tiếp các loại cây lương thực mọc trên vùng đất sinh sống của họ, do các cơ quan chức năng đã xác định mức độ ô nhiễm nghiêm trọng của kim loại nặng cadmium (Cd) trong khu vực này. Trong đó, có 500 người đang có nguy cơ bị loãng xương và tổn hại thận do ngộ độc cadmium. Họ đều là cư dân ở lòng chảo Huai Mae Tao, huyện Mae Sot, tỉnh Tak. ...

Trước đó, vào ngày 17/1/2004, báo The Nation đưa tin: Viện Quốc tế Quản lý Nước (IWMI) - một tổ chức môi trường thế giới đã cho biết khoảng 110.000 người ở tỉnh Tak có nguy cơ nhiễm phải những căn bệnh nguy hại do tích tụ cadmium trong cơ thể với mức cao hơn tiêu chuẩn an toàn quốc tế.

Theo báo cáo năm... 2002 của IWMI, kết quả khảo sát đất và tài nguyên nước tại Phra That Phadaeng và Mae Tao ở khu vực lòng chảo Huay Mae Tao (huyện Mae Sot, tỉnh Tak) đã cho thấy vùng này bị ô nhiễm cadmium hết sức nặng nề. Nghiên cứu 154 ruộng lúa ở tám làng trong khu vực, IWMI cho biết đất bị nhiễm cadmium cao hơn 94 lần so với tiêu chuẩn an toàn quốc tế. IWMI cũng nghiên cứu nồng độ cadmium có trong gạo, tỏi và đậu nành sản xuất tại đây. Kết quả: Nhiễm cadmium cao hơn mức Tiêu chuẩn châu Âu cho phép! Cụ thể: Có 0,1-44 miligam cadmium trong 1kg gạo, cao hơn tiêu chuẩn an toàn là 0,043 miligam/kg gạo. Trong tỏi và đậu nành, độ cadmium cao hơn khoảng 16-126 lần tiêu chuẩn được phép.

Vì vậy, IWMI đã dự báo nạn ô nhiễm cadmium có thể ảnh hưởng đến 5.756 cư dân thuộc tám ngôi làng trong khu lòng chảo này, và cả với 106.413 cư dân của huyện Mae Sot - những người tiêu thụ trực tiếp gạo từ các làng trên. Ngay sau đó, Cục Kiểm soát Ô nhiễm Thái Lan đã thành lập một ủy ban điều tra về vấn đề này...

Tới ngày 27/2/2004, bộ trưởng Bộ Tài nguyên - Môi trường Prapat Panyachatraksa đã công bố: Loại gạo jasmine của Phra That Phadaeng ở huyện Mae Sot, tỉnh Tak - từng đoạt nhiều giải thưởng gạo jasmine ngon nhất Thái Lan trong hai năm 2002, 2003 - đã bị phát hiện có chứa cadmium ở mức không thể chấp nhận được!

Kể ra, khẳng định trên của Bộ trưởng Prapat dù có "sát sạt" và thẳng thắn song đã muộn mất hai năm, kể từ khi IWMI có kết luận về vụ này vào năm 2002.

Đừng ăn gạo nhiễm cadmium!

Dù chưa rõ đâu là nguồn gây ô nhiễm, song các giả thuyết đều tập trung vào hai công ty khai thác mỏ kẽm trong khu vực: Padaeng Industry Plc, và Tak Mining Co. Cả hai công ty này đã phủ nhận khả năng chính họ phải chịu trách nhiệm về vụ ô nhiễm, và đã thuê trường Đại học Chulalongkorn tiến hành riêng một cuộc nghiên cứu về nguồn gây ô nhiễm.

Hồi tháng 7/2003, Thái Lan cũng đã báo động về tình trạng tích tụ cadmium trong cá mực, sau khi Liên minh châu Âu từng cảnh báo về độ cadmium của mực xuất khẩu từ Thái Lan đã vượt quá Tiêu chuẩn châu Âu. Thoạt đầu, các quan chức liên quan của Thái Lan biện bạch rằng phần lớn mực xuất khẩu của nước mình thật ra được đánh bắt từ "những vùng biển lân cận". Theo cục trưởng Cục Tài nguyên ven bờ Thái Lan Maitree Tuduangsawad, ô nhiễm cadmium trong mực và một số loài hải sản có vỏ đã trở thành vấn đề trong hơn một thập kỷ nay tại các vùng biển... quanh Thái Lan.

Tuy vậy, một hệ thống quan trắc môi trường được thiết lập sau đó đã cho thấy tình hình ô nhiễm môi trường ở Vịnh Thái Lan là "không thể coi thường", do có nhiều nhà máy nằm dọc bờ Vịnh.

Nhà sinh vật học hải dương Thon Thamrongnawasawat, thuộc Đại học Kasetsart, nói: "Mực chủ yếu ăn các phiêu sinh vật là loài dễ tích tụ cadmium, và ăn những cá nhỏ chuyên ăn phiêu sinh vật. Việc ăn những con mực tích tụ cadmium sẽ làm "chuyển giao" kim loại nặng này sang người dùng". Vì vậy, theo ông Thon, việc quản lý tốt hơn các nước thải từ nhà máy, xí nghiệp sẽ giúp hạn chế nạn ô nhiễm cadmium trong môi trường biển.

Điều đáng nói là vào năm 2002, IWMI đã không tìm thấy mức tích tụ đáng ngại của cadmium nơi nguồn nước ngầm và cả nơi nhánh sông Mae Tao, hay cả ở các ao được khảo sát nằm gần các mỏ kẽm từng bị nghi là nguồn gây rò rỉ kim loại nặng này. Các xét nghiệm tiến hành trên các mẩu cá thu được từ các nguồn nước trong khu vực cũng không cho kết quả tích tụ cadmium ở mức cao!

Mặc dù vậy, theo Cục Kiểm soát Ô nhiễm, trong 1.180 tấn gạo sản xuất tại Mae Sot, có khoảng 91% đã bị tích tụ cadmium. Trong đó, có chừng 130 tấn là "không an toàn để ăn".

Trong khi đó, các chuyên gia y tế khẳng định nếu người dân trong vùng vẫn tiếp tục ăn gạo và các loại rau củ trồng ở địa phương bị nhiễm cadmium, họ sẽ mắc phải các bệnh như itai itai (làm mềm hóa và méo mó thể dạng của xương, gây tổn hại cho thận),... liên quan đến sự ngộ độc cadmium.

"Dân làng cần chấm dứt ăn gạo bị nhiễm cadmium. Tuy vậy, cũng chưa đến mức phải hoảng hốt, vì phải cần khoảng mười năm tích lũy đủ độ cadmium trong cơ thể thì con người mới phải đối mặt với các vấn đề sức khỏe liên quan đến cadmium." - phó cục trưởng Cục Kiểm soát Ô nhiễm Adisak Thongkaimuk, khuyến cáo.

Tuy vậy, theo TS Jaral Trinvuthipong, tổng giám đốc Cơ quan Kiểm soát Dịch bệnh Thái Lan, hầu hết các kết quả xét nghiệm mới nhất đã cho thấy có 8% cư dân ở hai làng này đang phải đối mặt với nguy cơ bị loãng xương và tổn hại thận do bị tích tụ cadmium trong cơ thể. "Tuần tới, chúng tôi sẽ thu thập mẩu máu và nước tiểu của tất cả người dân trong vùng để mang đi xét nghiệm. Từ đó, sẽ xác định được những người cần đến sự chăm sóc về mặt y tế." - ông Jaral nói.

TS Kanoknart Pisutthakul, giám đốc Bệnh viện Mae Sot cho biết: Qua hai vòng xét nghiệm cho 1.850 cư dân địa phương, đã xác định được 142 người bị nhiễm cadmium quá mức. Những người này đang được theo dõi tình hình sức khỏe chặt chẽ, trong đó có năm người đã "có vấn đề" ở thận. Theo TS Kanoknart, cần có ngân khoản hai triệu bạt để tiến hành các xét nghiệm máu và nước tiểu cho hơn 5.000 dân làng.

Dân làng không phải... "chuột thí nghiệm"

Theo báo Bangkok Post ra ngày 30/4/2004, bộ trưởng Bộ Nông nghiệp Thái Lan Somsak Thepsuthin vừa tuyên bố sẽ lập một hội đồng tìm kiếm các giải pháp cho vấn đề ô nhiễm tại Mae Sot. Đây là phản ứng đầu tiên từ phía Bộ Nông nghiệp sau khi tin tức về vụ ô nhiễm đáng chú ý này đã xuất hiện cách nay hơn hai tháng, như chúng ta đã biết ở trên.

Bộ trưởng Somsak cũng nói rằng nông dân trong vùng nên chuyển từ trồng lúa sang trồng... hoa thương mại. Trong khi đó, một quan chức Bộ Nông nghiệp nhận xét là không có bất kỳ một hành động nào được triển khai trước đó để phục hồi đất trồng trọt đã bị ô nhiễm vì cadmium. Còn ông Surapong Kongchantuk, giám đốc Trung tâm Nghiên cứu và Phát triển Karen thì khuyến cáo: Bộ Nông nghiệp cần nghiên cứu cẩn thận tất cả các hướng chuyển đổi canh tác tại đây, vì "dân làng không phải là... chuột trong phòng thí nghiệm"!

Phó tỉnh trưởng tỉnh Tak, ông Somchai Hathayatanti, chủ tịch Hội đồng hỗ trợ của địa phương đối với vùng ô nhiễm, cho biết đã có 500 người tìm đến sự giúp đỡ về y tế ở phòng khám di động của tỉnh. Ông cũng xác nhận đã hỗ trợ tiền mua gạo cho 44 hộ không còn gạo an toàn để ăn.

Hội đồng hỗ trợ tỉnh Tak đang xem xét kế hoạch dài hạn về việc sử dụng phân bón hữu cơ và vôi để phục hồi đất nhiễm cadmium; đắp đê và trồng cỏ vetiver để ngăn dòng chảy từ các mỏ vào các nguồn nước tự nhiên; đẩy mạnh dự án thủy lợi tại huyện Mae Sot để mở rộng việc tưới tiêu trong vùng ô nhiễm.

Gạo nhiễm cadmium sẽ được mua lại từ nông dân với giá 8.300 bạt/tấn để thiêu hủy, trích từ nguồn quỹ của địa phương và sự đóng góp của... Công ty Khái thác Mỏ kẽm Padaeng Industry Plc.

Chắc chắn việc giải quyết hậu quả của vụ ô nhiễm cadmium chưa từng có này ở Thái Lan (và có lẽ cũng khá "tiêu biểu" trong khu vực Đông Nam Á) sẽ còn kéo dài, cho dù có hay chưa tìm ra thủ phạm gây ô nhiễm.

Kim loại nặng cadmium có lẫn trong phân lân, có thể ảnh hưởng đến môi trường đất. Tại TP.HCM, một công trình nghiên cứu năm 1998 của Viện Khoa học Nông nghiệp miền Nam cho biết nhiều loại rau trồng trên địa bàn Thành phố có sử dụng một số thuốc trừ nấm đã bị ô nhiễm đồng (Cu), kẽm (Zn) trên mức cho phép. Các kim loại nặng khác như chì (Pb), cadmium (Cd) cũng từng thấy xuất hiện trên các loại rau như cà chua, cải bắp, cải bông với hàm lượng vượt mức cho phép nhiều lần.

Cadmium cũng có mặt trong quá trình sản xuất của những nhà máy, xí nghiệp thuộc các ngành mạ điện, nhuộm, hóa chất, nhựa,... Do đó, nếu các nhà máy, xí nghiệp này không xử lý tốt chất thải, cadmium trong đó sẽ được thải ra môi trường, gây ô nhiễm đất, nước mặt và cả nước ngầm.

Cây trồng trên các vùng đất gần các khu công nghiệp có thể bị nhiễm kim loại nặng, trong đó có kẽm, đồng, măng-gan, cadmium,... Bởi chất thải chưa xử lý tốt từ các nhà máy, xí nghiệp ngày càng tích tụ đáng kể trong nước ngầm và đất quanh vùng, khiến cho trong quá trình hút thức ăn và nước một cách bị động (không theo yêu cầu dinh dưỡng), cây trồng cũng bị tích lũy một lượng kim loại nặng đáng kể. Ăn rau, cây trồng này lâu ngày, sức khỏe người dùng sẽ bị ảnh hưởng. Việc tích lũy cadmium trong cơ thể sẽ làm con người bị thiếu hồng huyết cầu, bị tổn hại ở phổi, cuống phổi, bộ tiêu hoá, gan, và đặc biệt là thận và các bệnh về xương...

Theo Vietnamnet

 

 

Trở về Trang Chính