Ông bà ta nói “Tháng Giêng là tháng ăn chơi”.
Đến khi qúy vị ghé mắt đọc qua bài kỳ này thì mới là đôi ba tuần
trong tháng Giêng năm Hợi, cho nên bà con ta có quyền tiếp tục
“ăn chơi”. Lẩm Cẩm xin giúp qúy vị “ăn chơi” bằng cách trình qúy
vị thêm một bài thơ Tết ( sau những bài thơ Tết Lẩm Cẩm đã gửi
đến qúy vị trong số báo Tết) và một vài chuyện thuộc loại “mua
vui cũng được một vài sơ-gông”:
-
Một bạn hiền ở thủ đô Ốt-ta-oa của miền đất lạnh tình nồng
Canada gửi cho Lẩm Cẩm một bài thơ thất ngôn bát cú độc đáo mang
tựa đề “Cảnh Xuân”. Bài thơ này độc đáo ở chỗ đọc xuôi cũng được
mà đọc ngược cũng được; rồi bỏ bớt hai, ba hay bốn chữ trong mỗi
câu thơ và đọc xuôi, đọc ngược cũng vẫn hay! “Cảnh Xuân”, vì
thế, có tất cả 8 cách đọc:
1.
Đọc xuôi
2. Đọc ngược
Ta mến cảnh Xuân ánh sáng
ngời Cười mĩm mắt ai bóng thướt tha
Thú vui thơ rượu chén đầy
vơi Bổng trầm đàn hát tiếng ngân xa
Hoa cài giậu trúc cành xanh
biếc Người đông bến đợi thuyền xuôi ngược
Lá quyện hương Xuân sắc thắm
tươi Sóng lặng sông chờ khách lại qua
Qua lại khách chờ sông lặng
sóng Tươi thắm sắc Xuân hương quyện lá
Ngược xuôi thuyền đợi bến đông
người Biếc xanh cành trúc giậu cài hoa
Xa ngân tiếng hát đàn trầm
bổng Vơi đầy chén rượu thơ vui thú
Tha thướt bóng ai mắt mĩm
cười Ngời sáng ánh Xuân cảnh mến ta
3. Bỏ 2 chữ đầu mỗi câu - Đọc xuôi
4. Bỏ 2 chữ đầu mỗi câu - Đọc ngược
Cảnh Xuân ánh sáng
ngời Mắt ai bóng thướt tha
Thơ rượu chén đầy
vơi Đàn hát tiếng ngân xa
Giậu trúc cành xanh biếc
Bến đợi thuyền xuôi ngược
Hương Xuân sắc thắm
tươi Sông chờ khách lại qua
Khách chờ sông lặng
sóng Sắc Xuân hương quyện lá
Thuyền đợt bến đông người
Cành trúc giậu cài hoa
Tiếng hát đàn trầm
bổng Chén rượu thơ vui thú
Bóng ai mắt mĩm
cười Ánh Xuân cảnh mến
ta
5. Bỏ 3 chữ cuối mỗi câu - Đọc ngược
6. Bỏ 3 chữ cuối mỗi câu - Đọc xuôi
Cười mĩm mắt
ai Ta mến cảnh
Xuân
Bổng trầm đàn
hát Thú vui thơ
rượu
Người đông bến
đợi Hoa cài giậu
trúc
Sóng lặng sông
chờ Lá quyện hương
Xuân
Tươi thắm sắc
Xuân Qua lại khách
chờ
Biếc xanh cành
trúc Ngược xuôi
thuyền đợi
Vơi đầy chén
rượu Xa ngân
tiếng hát
Ngời sáng ánh
Xuân Tha thướt bóng
ai
7. Bỏ 4 chữ đầu mỗi câu - Đọc xuôi
8. Bỏ 4 chữ đầu mỗi câu - Đọc ngược
Ánh sáng
ngời
Bóng thướt tha
Chén đầy
vơi
Tiếng ngân xa
Cành xanh
biếc
Thuyền xuôi ngược
Sắc thắm
tươi
Khách lại qua
Sông lặng
sóng
Hương quyện lá
Bến đông
người
Giậu cài hoa
Đàn trầm
bổng
Thơ vui thú
Mắt mĩm
cười
Cảnh mến ta
Bạn hiền
cho biết không rõ tác giả bài thơ độc đáo này là ai, nhưng nói
rõ rằng ổng phục thi sĩ ẩn danh này quá sức! Nếu vị nào biết
được danh tính của tác giả thì xin cho Lẩm Cẩm biết để thông tin
tới bạn hiền.
- Tết vào mùa xuân. Mùa xuân là mùa
của tình yêu. Vì thế, một bạn hiền khác gửi cho Lẩm Cẩm một bài
thơ tình với hai câu đầu nghe rất quen thuộc. Tác giả ký tên ở
cuối bài thơ là “Thằng Nghiã”. Bạn hiền cho biết ảnh đã trích
bài thơ tình hay nhưng buồn này từ một tờ báo cũ, đã rách và mất
tên, nên không biết chắc là báo nào, phát hành hồi nào:
Anh đứng ngìn năm thao diễn nghỉ
Em nằm xõa tóc đợi chờ anh
Năm mười bảy tuổi, ở trên núi Đồng Đế theo cha xuống phố đi học
Em ở Gò Công theo mạ lên tỉnh làm con nhà lành
Chung trường, khác buổi học, lại ở chung phố
Nên hay gầm gừ, nhăn răng trong mỗi lần anh đi về ngang
Em nhỏ thó điệu đàng giống như con mèo ốm, đói
Chiếc kẹp tóc (đỏng đảnh) đằng sau cũng im lìm như em, không
chịu nói
Lúc em trên đường đến trường thì anh đang bước về nhà
Mình ngược chiều, trợn trừng nhìn nhau, nhưng bốn mắt thì đang
tập tành nói dối
Anh yêu em từ thủa em còn mang đôi guốc mộc
Hát hoàng thị, em trọ trẹ bằng giọng nội thành
Tan học, không về nhà, âm thầm theo em chờ em vờ rụng một sợi
tóc
Mang về nhà, ghép vào chân dung đang vẽ trong tranh
Cái ngày xưa, cha anh công chức nên còn nghèo lẵn đũng quần
Mạ em tàn nhẫn bắt em về gả cho ông trưởng làng ở Gò Công
Em bỏ đi, nước mắt lưng tròng như hai viên bi trong nước
Để lại cho anh mối tình phải ôm ấp với những co, gồng
Cha anh thất nghiệp, lại phải trở về Đồng Đế
Ở trên núi, anh phải sống kế thằng cù lần
Mà có lần anh nghe lỏm đâu đó về lời thề thốt:
Anh cứ đứng đó, em sẽ nằm xõa tóc đợi nghìn năm
Tình yêu bức bách anh bỏ núi lặn lội xuống Gò Công để trộm thăm
em một chuyến
Xe đò ốc ách, ì ạch một mối tình trăm năm
Những chuyến đi xa chẳng buồn gởi lại câu tạm biệt
Làm cho chặng đường còn lại cứ mãi dầm mưa râm
Lúc chết, má anh dặn: ăn theo thuở, ở theo thì
Xuống Gò Công anh phải xách dép lội ruộng đồng
Hỏi thăm để tìm nhà ngói đỏ của ông làng trưởng
Rồi ngồi xa xa mà cứ thấp thổm ngóng, trông
Ở quán nước đầu làng, không thấy em đâu chỉ thấy bóng tía con
trưởng làng
Thân mật đùa giỡn trước căn nhà có cái lan can
Hận thù chi anh mà em đặt tên con là thằng Nghĩa
Anh thót hồn với tiếng tía gọi con trong nắng chói chang chang
Nhìn dáng thằng Nghĩa mà anh chạnh lòng thương nhớ
Lúc cưu mang, em chắc không ngưng nghĩ tới anh
Bóng thằng Nghĩa đi nghiêng ngả mang theo cái đầu bự
Cũng giống như anh, bự vì chứa đầy nỗi khổ tròng trành
Đi biển một mình, sóng gió ra sao chỉ một mình em hiểu đặng
Anh thương em bao nhiêu, chỉ biết ngước lên hỏi sao trời
Đã yêu em nên suốt đời anh chẳng ân hận
Cưu mang em mãi, dẫu cho đến lúc phải xa đời
Rốt cuộc rồi anh phải lủi thủi trở về Đồng Đế
Ở trên núi, anh lại phải sống kế thằng cù lần
Mà có lần anh nghe lỏm đâu đó về lời thề thốt:
Anh cứ đứng đó, em sẽ nằm xõa tóc đợi nghìn năm
Thằng Nghĩa
- Để không
khí vui nhộn lại phần nào trong dịp đầu năm, xin qúy vị đọc bài
thơ nói về tình yêu mà Lẩm Cẩm mới nhận được gần đây:
Tình yêu như thể rút thăm,
Rút trúng thì sướng, rút
nhầm thì đau.
Tình yêu như thể đi câu,
Anh nào chai mặt ngồi lâu
mới tài.
Tình yêu như thể quan
tài,
Mới loanh quanh ở bên
ngoài đã run.
Tình yêu như thể dây
thun,
Lúc co lúc giãn lúc còn
đứt ngay.
Tình yêu như thể ông say,
Lúc nào cũng tưởng đang
bay trên trời.
Tình yêu như thể điểm
mười,
Có học cho hết cả đời vẫn
mong.
Tình yêu như thể đuôi
công,
Trông thì đẹp đấy nhưng
không ra gì.
Tình yêu như thể bánh mì,
Tây ta đều thích bởi vì
nó ngon!
Tình yêu như thể thỏi
son,
Sinh ra chỉ để làm mòn
cái môi.
- Cũng nói về chuyện tình yêu, đôi khi có những cái nhầm
lẫn dễ thương như sau:
Nhà
nàng ở cạnh nhà tôi,
Cách
nhau cái cọc để phơi áo quần
Hai
người nhầm lẫn tứ tung,
Nàng
như cũng có cái quần giống tôi
Ðể
rồi có một lần phơi,
Thế
nào tôi lấy nhầm ngay của nàng .
Tôi
chiêm bao rất nhẹ nhàng,
Thấy
nàng hé cửa gọi sang thế này
"Ấy
ơi ấy hãy vào đây,
Cho
tui đổi lại cái này chút coi"
Lần
đầu tiên thấy nàng cười,
Nàng
che một tấm vải dày ngang hông
"Cái
quần duy nhất của em,
Hôm
qua anh lấy về bên ấy rồi!"
- Yêu nhau, người ta mong lấy
được nhau để trọn đời yêu thương nhau, để vợ chồng luôn luôn
“tương kính như tân”. Ấy vậy mà một số các đấng ông chồng lại
đưa ra những “nhận định” như sau:
Về mặt triết học: Vợ là một thực thể độc lập
tồn tại bên ngoài ta, ngoài ý muốn của ta.
Về mặt kinh tế: Vợ là ngân hàng vô luật pháp, không thể lệ: gửi
vào thì dễ, rút ra thì khó mà
không thể kiện cáo gì được.
Về mặt tài sản: Vợ là cái gì rất cũ mà không
thể thanh lý được.
Về mặt xã hội: Vợ là cá nhân tự do, tình nguyện về chung sống
với ta, nhưng lại luôn tố cáo ta làm mất tự do của cô ấy, và nếu
như ta có trả lại, thì lại không nhận.
Về mặt cổ học: Vợ là loại đồ cổ càng để lâu
càng mất giá.
Về mặt sinh học: Vợ đáng sợ hơn mãnh thú, vì họ là sư tử xuyên
lục.
- Khi lấy nhau, người ta mong
được hạnh phúc với nhau, ăn đời ở kiếp với nhau, thương nhau đến
ngày răng long tóc bạc. Có phải bất cứ trong trường hợp nào mong
mỏi đó cũng như vậy không? Xin đọc mẩu đối thoại dưới đây:
Hai cụ già tổ chức ăn mừng 50 năm ngày cưới.
Xong tiệc, cụ bà thấy cụ ông chảy nước mắt. Bà cảm động lắm, cất
tiếng hỏi:
-
Chắc ông hạnh phúc vì thời gian tuyệt vời
chúng ta đã có 50 năm qua, phải không?
Cụ ông không trả lời, suy nghĩ xa xăm. Sau
đó, cụ ông nhỏ nhẹ trả lời:
- 50 năm trước, cha của bà dí súng vào đầu
tôi và dọa bỏ tù tôi 50 năm nếu tôi không cưới bà. Phải chi hồi
đó tôi can đảm một chút, thì lẽ ra ngày mai là tôi mãn hạn tù
rồi!
Trong số các i-meo qúy bạn hiền
gửi cho Lẩm Cẩm đọc chơi trước Tết con Heo vừa qua còn có bài
viết về một chuyện tình, trong đó tác giả dùng toàn những chữ
bắt đầu bằng mẫu tự “T” như sau:
Tình Thơ Thẩn
Thuở trước, Tú Tùng trí tuệ thông
thái, tinh tường trần thế. Tết tới, Tú Tùng thăm tỉnh Thừa
Thiên, thấp thoáng thấy tiểu thư Thắm. Tiểu thư Thắm thích thêu
thùa, thêm tập thể thao, thân thể thon thả tươi tốt. Tú Tùng
tương tư, tối tối thao thức thở thườn thượt, tìm trăng trên trời
than thở. Tính tới thăm thì thèn thẹn, Tú Tùng thảo thư, thủ thỉ
thiết tha, thuê thằng Tí trao tận tay tỉ tỉ. Tú Tùng tập thêm
thổi tiêu. Thấm thoát, tiếng tiêu trở thành tuyệt tác, thổn thức
tới tai tiểu thư Thắm.
Tới Trung Thu thì Tú Tùng thần
trí thẫn thờ, thân thể teo tép. Thằng Tí thương tâm, túm tay Tú
Tùng, tới thẳng tư thất tìm tỉ tỉ. Tú Tùng thấp thó trên thềm,
trống tim thùm thụp, thì thằng Tí tíu tít:
- Tỉ
tỉ, Tú Tùng tới thăm!
Thắm tiểu thư thẹn thò, tất tả
toan trốn. Tú Tùng tiến tới tỏ tình:
- Thắm
tiểu thư! Thắm tiểu thư! Tùng thì tháng tháng tơ tưởng tới Thắm.
Tại Thắm, Tùng tơi tả từ thần trí tới thân thể! Thắm, Tùng
thương Thắm!
Thắm
thỏ thẻ:
- Tội
Tùng thật! Thấy Tùng tiều tụy thiếu tươi tỉnh, Thắm thầm tự
trách. Thảm thương thay!
Tùng
tức tưởi:
- Tùng
thương Thắm từ tám tháng trời. Tình Tùng thấu tận thiên thanh!
Thắm
thắc thỏm:
- Tùng
thương Thắm thì thương thật tình. Thương tí ti thì Thắm túm tát
tai!
Tùng
thao thao:
- Tùng
thương Thắm thật tình, thương thường trực, thương tới tuổi thiên
thu tóc trắng tựa tuyết Tây Tạng!
Thắm
tủm tỉm:
- Thắm
thách Tùng thề.
Tùng
thét to:
- Thề
thì thề! Thiếu Thắm thì Tùng tuyệt thực tự tử! Thế thì... Thắm
thương Tùng?
Thắm
thẹn tía tai tẩu trốn. Tùng thỏa tình, tơn tơn tiến tới. Thằng
Tí thích thú tung
tăng theo. Trăng Thu tròn trịa trên trời
tím...
Đầu năm đầu tháng, Lẩm Cẩm vừa
trình qúy vị chuyện tình toàn chữ “T” rất có hậu, rất vui vẻ:
Thắm và Tú Tùng nên duyên vợ chồng, một vợ một chồng, ăn đời ở
kiếp với nhau!
Khi đọc chuyện tình chữ “T” đẹp
tuyệt vời như “trăng Thu tròn trịa trên trời tím” cho một bạn
hiền khác nghe, bạn hiền này chê ngay là dở! Lẩm Cẩm ngạc nhiên
hỏi tại sao. Bạn hiền giải thích:
- Chuyện tình chữ “T” kết cục có
hậu đấy, vui đấy, nhưng Tú Tùng chỉ lấy được một vợ! Vì thế,
không hay bằng câu chuyện của một đấng hảo hán nọ lấy được tới
mười người vợ! Này, Lẩm Cẩm hãy vểnh tai ra mà nghe:
10 vợ
Vợ 1 dành
để nấu ăn
Vợ 2 tôi để quét sân lau nhà
Vợ 3 da dẻ nõn nà
Nên dành cất kỹ để mà tối ôm
Vợ 4 tội nghiệp ốm ròm
Thôi thì coi sóc chăm nom vịt gà
Vợ 5 có tính thật thà
Đi làm mang “chéc” (cheque)
về nhà bỏ băng
Vợ 6 tính nết cộc cằn
Ai mà ăn hiếp... chỉ cần gọi tên
Vợ 7 giặt giũ chiếu mền
Đấm lưng cạo gió khi mình ốm đau
Vợ 8 xinh đẹp làm sao
Để dắt đi phố hỏi chào bà con
Vợ 9 có tính hát đàn
Thôi thì ca múa nhịp nhàng tôi nghe
Vợ 10 làm lụng sau hè
Trồng rau bửa củi chẳng nề chuyện chi
10 vợ tôi vẫn cười khì
Kiếm thêm
bà nữa lỡ khi tối trời
10 vợ sướng lắm ai ơi
Không tin làm thử.. ối giời khoẻ re!
Khi Lẩm
Cẩm mang cả chuyện tình chữ “T” và chuyện “10 Vợ” kể cho một bạn
hiền khác nữa nghe, ông này phán ngay là cả hai chuyện tình đó
đều nghe được, nhưng cả hai tác giả còn quên một điều kiện ắt có
và đủ để có thể lấy được một hay mười vợ. Điều kiện đó là phải
làm sao sống, tức là phải làm sao tiếp tục hiện diện nơi cõi đời
ô trọc và vui ít buồn nhiều này thì mới lấy vợ được chứ. Chết
queo rồi thì mần răng mà lấy? Vì thế, nói chuyện yêu nhau, lấy
nhau, hạnh phúc tì teo với nhau mà quên nói tới chuyện sống là
“hủ tíu thiếu nước lèo!
Và nếu
nói tới chuyện sống, thì đầu tiên hết là phải nói tới chuyện
thở. Không thở mần răng sống được? Vì vậy, bạn hiền thứ ba bèn
đọc ngay cho Lẩm Cẩm nghe bài thơ nói về thở như sau:
Thở
Trăm
năm trong cõi người ta
Ai ai cũng
phải hít ra thở vào
Trăm năm
trong cõi người nào
Ai ai cũng
phải hít vào thở ra
Xa xa như
nước Cu-Ba
Người ta
còn phải hít ra thở vào
Gần gần
như cái nước Lào
Người ta
cũng phải hít vào thở ra
Nói
chung trong cõi người ta
Bắt
buộc là phải thở ra hít vào.
Ngoài việc phải thở để sống, bạn
hiền này còn cao hứng đề cập thêm về một chuyện khác cũng đến
việc có thể sống được ở đời này. Ổng cho biết là một cao nhân
nọ, sau khi “tư duy” trong nhiều ngày dài, cuối cùng đã xổm tọa
chi phán chân lý sau đây:
Sống trên đời này phải biết quí 4
chữ:
Chữ
"Phải" để luôn sống và làm theo lẽ phải,
Chữ "
Thật" để luôn sống thật,
Chữ "
Nhẫn" để biết nhẫn nhục, và
Chữ
"Tâm" để yêu thương.
Nói tóm
lại là: làm người sống trên đời này " Phải Thật Nhẫn Tâm" thì
mới sống được!!!
Nhân
dịp đầu năm đầu tháng, Lẩm Cẩm góp nhặt đôi ba chuyện dông dài,
tào lao và thuộc loại huề vốn để qúy vị có thể đọc qua rồi “nhăn
răng hì một tiếng, mọi việc hết nghiêm trang” như cụ Nguyễn Văn
Vĩnh đã nói.
Cuộc
đời vốn thường nghiêm trang, phức tạp quá cỡ, thỉnh thoảng bà
con ta hì một cái cho nó đỡ “căng”, qúy vị nhỉ!
Trở về Trang Chính
|