|
Này
bạn! (cho phép tôi được gọi như vậy) Khi bạn đọc được những dòng
này trong một tuần báo Việt ngữ hải ngoại, tôi đoán bạn có trẻ
nhất cũng ngoài tuổi ba mươi. Nghĩa là, bạn đã qua cái gọi là
tuổi thơ, thời niên thiếu. Qua khá lâu hoặc quá lâu. Bạn đang ở
tuổi trung niên, đang đầu tắt mặt tối mưu sinh xứ người, đang
dồn hết thì giờ vào đám con để chuyển những giấc mộng không
thành của đời bạn thành ước vọng có thể thành ở đời con. Bạn có
thể đang vào ra, thở dài thở vắn ở cái tuổi quá huốt không tìm
được việc gì làm cho qua ngày đoạn tháng; hoặc bạn đang bù đầu
với lũ cháu nội ngoại cho đúng với thân phận
“làm
ông bà”
ở xứ người. Tôi tin rằng, không ai có thể quên được tuổi thơ và
thời niên thiếu của mình. Vì nó đẹp quá mà! Cái tuổi chỉ biết
vui chơi, lạ lẫm với các từ ngữ như buồn tình, chán đời, thất
vọng, đau khổ, hạnh phúc, hận thù... vân vân và vân vân. Bạn cứ
thêm vào những tĩnh từ lạ quắc lạ quơ đi! Tuổi thơ trắng trợn.
Tuổi thiếu niên mơ mộng, ăn chưa no lo chưa tới.
Vâng!
Tuổi thơ, thời niên thiếu của bạn. Bạn nhớ lại chưa? Còn tuổi
thơ của tôi như vầy:
Các xã
nhỏ Việt Nam thường có rất nhiều con hẻm. Ở cuối một hẻm nhỏ xã
Vĩnh Thanh, Rạch Giá là một xóm lao động chen chúc hơn chục căn.
Hai căn cuối hẻm là nhà của tôi và Vân, sát vách nhau. Tôi gọi
ba má Vân là dượng Tư, dì Tư. Dượng Tư làm nghề góp chợ. Mỗi
sáng mặt trời vừa lên khỏi cây tầm ruột đầu ngõ, dượng máng cái
cặp đen cũ mèm lên sườn chiếc xe đạp đòn dông, sửa lại chiếc nón
vải rộng vành, một chân đặt lên bàn đạp, một chân đẩy xe cho có
trớn, xong dượng quẳng người lên yên xe và chạy về hướng chợ,
một tuần bảy ngày không dư không thiếu.
Đó là lúc tôi chạy ù qua nhà Vân. Tôi phải chờ cho Dượng Tư đi
xong bằng mọi giá. Không hiểu tại sao tôi sợ dượng Tư như sợ
cọp dù tôi chỉ biết cọp qua sự diễn tả của má tôi. Có lẽ vì nét
mặt nghiêm nghị và tiếng tằng hắng lớn rất thường xuyên của
dượng chăng? Dì Tư thì hiền hòa, miệng hay cười và rất đẹp gái.
Dì xấp xỉ tuổi má tôi. Vân còn đẹp hơn mẹ. Da trắng, mũi cao,
dáng thon gọn, tính dịu dàng, nổi bật là đôi mắt buồn thăm thẳm.
Tôi, ngược lại, rất lanh chanh, liếng thoáng từ đi đứng đến nói
năng, ú na ú nần do háo ăn. Thêm nước da đen. Tôi đen đúa đến
nỗi khi mới sinh ra, má tôi kể lại, ở một xóm Miên, tôi được mọi
người gọi là
“Cay
Mao”,
tiếng Miên có nghĩa là Chó Đen. Tên thật của tôi, Tiên, do má
tôi đặt, rất hay và nhiều ý nghĩa. Tên tôi là niềm ước mơ bà
được thoát tục. Không biết có phải vì má tôi khổ quá ở kiếp
người, nhất là kiếp đàn bà sinh nặng đẻ đau, tối ngày trong xó
bếp, trên giường, phục vụ chồng con nên bà mộng làm tiên chăng?
Tên Vân và tên tôi gọi liền nhau là Vân Tiên. Má tôi thường hay
đọc hai câu thơ
“Vân
Tiên ngồi dựa gốc dừa/dừa khô rụng xuống bể đầu Vân Tiên”,
và bà thường kèm theo câu
“Hai
đứa nhớ đừng ngồi dưới gốc dừa, có ngày bể đầu a!”.
Nhưng chẳng những chỉ ngồi gốc dừa dọc bờ biển rất nhiều lần, mà
hai đứa còn thi leo dừa cùng vài bạn khác. Còn cây khế nhà cô
Bảy Nhạn đâu lưng vào nhà tôi nữa. Khế chua nhưng đầy trái, thấp
lè tè quằn nhánh qua mấy cái vại nước như khiêu khích, gọi mời.
Thỉnh thoảng thèm chua, hai đứa bắt cái ghế đẩu lên trên nắp lu
nước. Vân vịn ghế cho tôi leo trước. Leo được lên bờ tường gạch
của cô Bảy, nó cẩn thận đưa chén nước mắm đường cho tôi để qua
bên trước khi đưa tay cho tôi kéo lên. Hai đứa ngồi lắt lẻo trên
nhánh khế. Khế chua chấm mắm đường. Cho đến bây giờ, tôi vẫn
không quên nét mặt nhăn nhó vì chua của nó dù đã có nước mắm
đường. Nhăn xong lại cười. Lúc nhăn nhó vậy mà trông Vân vẫn đẹp
mới là lạ kỳ.
Này
bạn! Bạn đã nhớ ra được những trò chơi tuổi thơ của bạn ở Việt
Nam chưa?
Là con gái với những trò chơi rất gái con. Trò đánh đũa.Trò búng
dây thun. Tay trắng tay đen xì bùm:
“tay
trắng tay đen, tay xách lồng đèn, tay cầm ống thụt, thụt ra
thụt vô, thụt nhằm bụi chuối, thúi ùm ngón tay”.
Trò cất nhà chòi, làm mẹ làm cha. Con là chiếc khăn tắm được
cuộn tròn từ hai đầu, xếp hai, bên ngắn bên dài, cột một cọng
dây thun để phân biệt phần đầu cổ và tay chân. Vân hoặc tôi luôn
nhớ lấy ngón tay ấn làm hai mắt em bé rõ thêm. Hai đứa thay nhau
ru em bằng những câu ca dao, câu hò má tôi hay hát ru em tôi
ngủ:
“Má
ơi đừng đánh con đau? Để con bắt ốc hái rau má nhờ”,
“Đèn
Sài gòn ngọn xanh ngọn đỏ/Đèn Kiên giang ngọn tỏ ngọn lu/Anh về
anh học chữ nhu/Chín trăng em đợi mười thu em chờ”.
Đặt em ngủ, khi nghiêng khi ngửa nhưng luôn đắp mền cho em bằng
chiếc khăn mù xoa của ba tôi hoặc của dượng Hai.
Rồi trò xem bói bằng giấy học trò, xé ra xếp thành bốn ô như bốn
cái núm vú, có tám chỗ để viết các điều may rủi. Trò nhảy dây.
Dây thun từng cọng, hoặc hai cọng, nối nhau xỏ xâu, dài đủ để
hai đứa cầm hai đầu, quay đều cho các bạn khác nhảy. Chia hai
phe. Đứa nào vấp chân thì thay bạn đứng quay. Sau cùng hết, tính
xem đứa nào sẽ cõng đứa nào và cõng bao nhiêu lượt. Lại chuyện
cõng. Một lần Vân bị té cây không đi được, tôi đã cõng nó tới
lui cả tuần dù tôi chẳng bị thua trò chơi nào cả trong tuần lễ
ấy. Nhớ khi đang cõng tới lui phát mệt, Vân ước một cách dại
dột:
“Tao
muốn được mầy cõng hoài, tới chết luôn”.
“Còn
lâu”,
tôi trả lời cụt ngủn và tự dưng tôi buông tay. Vân không đề
phòng nên té ngửa, đập đầu vào nền đất. Vậy mà nó nín khe. Chắc
nó đã quen tính khí bốc đồng trời đánh của cô bạn thân và chấp
nhận những tai nạn tương tự như một sự việc rất ư là bình
thường.
Có lần, không nhớ Vân làm tôi giận điều gì, tôi rượt nó chạy vào
nhà. Dì Tư chụp lại không cho tôi nhào tới Vân. Đố các bạn biết
điều gì xảy ra? Tôi nằm lăn kềnh ra đất và đái một vũng làm nư.
Mỗi lần nhớ lại chuyện này, dù còn nhỏ, tôi vẫn cảm thấy rất xấu
hổ. Má tôi lấp láp cho con gái:
“Tại
nó tuổi con cọp, không dữ thì đâu phải chúa sơn lâm”.
Khi vào ngưỡng trung học, tôi đậu cao nên được vào trường công
lập Nguyễn Trung Trực, Vân phải vào trường bán công Lâm Quang Ky
vì ít điểm hơn. Thầy Việt văn giảng:
“Vân
có nghĩa là mây”.
Từ đó, Vân càng thích tên nó hơn:
“Tao
là mây, mày là tiên, hai đứa đều ở trên trời, ngon há?”.
Vân ngửng mặt lên nhìn mây, nói tiếp:
“Nhìn
mây có thấy Tiên không?”.
Rồi nó cười khúc khích đắc chí. Những chiều mát trời, hai đứa
thường lững thững sóng đôi ra bãi biển hóng gió. Gọi là bờ mới
đúng, vì biển Rạch Giá không có bãi cát mà là một bờ đá khá cao.
Cạnh bờ là đá đen lỏm ngỏm, nhọn hoắc. Nước biển đục nâu đập
mạnh vào bờ như những cơn thịnh nộ của trời đất. Không hiểu sao
mỗi lần nhìn xuống, tôi có một cảm giác vô cùng bất an. Nhà mát
cuối đường nhô ra khỏi bờ khá xa, sóng đập vào chân nhà mát còn
hung hãn hơn khi đập vào bờ. Hai đứa ngồi trên bờ, nhìn mây và
vẽ rồng vẽ rắn theo mây. Tôi nói mây có hình giống cái này, Vân
nói mây giống cái kia. Có khi mây giống cái kỳ kỳ khó nói của
thằng em Út tôi khi nó tắm mưa. Vậy mà hai đứa đều ngầm hiểu và
cười nức nẻ. Lúc ấy chúng tôi khoảng mười hai mười ba tuổi. Tuổi
bắt đầu biết mắc cỡ với con trai đồng lứa, bắt đầu mặc áo nịt dù
vú còn nhỏ xíu. Con gái vùng quê thời bấy giờ còn non dại lắm.
Chúng tôi chưa biết trang điểm. Nước hoa còn không có, nói chi
đến phấn son. Móng tay giả có được là khi hai đứa ngắt những
cánh hoa huệ hường nhạt nhỏ nhắn, dọc theo đường vào cổng
trường nữ tiểu học tỉnh lỵ, đưa lên miệng liếm cho ướt và gắn
vào mười đầu ngón tay. Giữ kỹ lắm cũng chỉ được năm mười phút vì
nước miếng khô đi. Tình yêu trai gái hoàn toàn chưa nếm trải. Có
thể, tình bạn của Vân và tôi đã đầy ứ trong tim hai đứa đến nổi
người khác phái không được để ý tới.
Này
bạn! Tuổi niên thiếu của bạn vui nhiều hơn buồn, hay buồn nhiều
hơn vui? Có khi nào bạn từng đau như bị dao cắt đứt tay thật
sâu, đau như vặn ruột, như bị lọi chân không? Đó là ngày tôi rời
xã Vĩnh Thanh đi định cư ở Úc vào năm mười lăm tuổi ba tháng.
Bạn có tưởng tượng ra không, trước mấy tuần khi được tin, Vân và
tôi đều thẫn thờ như người mất hồn. Hai bàn tay nắm chặt nhau
hơn như sợ không còn dịp nắm. Tôi hay vuốt bàn tay đẹp của nó.
Dù không để móng tay, ngón vẫn dài trang nhã. Hai đứa tâm sự đủ
điều... Nói trong nhà, nói ngoài ngõ chưa đủ. Nhà tắm và nhà vệ
sinh của nhà tôi và nhà Vân đều ở cuối nhà, cách nhau một tấm
vách lửng. Khi tắm, khi đi cầu cũng nói! Tôi đứng nhón gót trên
bồn tắm, khoanh tay chồm qua tấm vách, nói chuyện với Vân khi nó
đang ngồi chồm hổm đi cầu. Quen cả cái mùi bài tiết không thơm
tho. Có vài câu bị ngắt quãng vì phải chờ nó rặn cho xong. Tôi
nhớ chiều hôm trước khi đi, ráng chiều vàng ánh rướm thêm màu đỏ
gạch tôm chói chang.
Vân
thắc mắc:
-Không
biết mây bên Úc có giống mây bên này không?
Nó
nhắn gởi:
- Qua
đó, có nhìn mây, mày đừng quên tao nghen. Vân là mây mà, nhìn
mây thấy tao. Tao đi theo mày hoài luôn.
- Cách
nào tao quên mày được. Mày là tuổi thơ, tuổi niên thiếu, là kỷ
niệm chồng chồng của tao. Tao gói theo hết.
Tôi đáp
một cách chắc nịch.
Vậy mà những cánh thư tôi gởi Vân thưa dần theo thời gian. Tôi
bị lún theo nhịp sống quay quắt trên đất Úc. Ngày nín thở cày
mười tiếng. Chiều về còn lo cho chồng con, bắt phần cơm trưa
ngày hôm sau cho cả nhà. Lo cho con đi học. Mỗi lần phải đứng
trong cái hàng dài dằng dặc chờ trả tiền điện, tiền rác, tiền
nước. Tôi nổi nóng còn hơn khỉ ngồi phải than, vì chờ lâu sẽ mất
giờ ăn trưa. Vợ chồng, thỉnh thoảng cũng thưởng thức nhưng đa
số
“tôi
ngủ gà ngủ gật trong khi chồng tôi tự biên tự diễn. Đôi khi, tôi
chỉ tuột một ống quần cho xong chuyện.
Này bạn! Có bao giờ bạn tự hỏi:
“Sống
ở một nước tự do, giàu mạnh như nước Úc, được nhiều giúp đỡ của
chính phủ và dân Úc, sao mình vẫn cực như trâu?”.
Một người bạn đồng nghiệp nghe tôi than rã ruột, buột miệng:
“Muốn
chơi, không muốn làm thì bịnh đi”.
Con quỷ miệng xui như cú vì sau đó tôi bịnh thật. Không phải thứ
bịnh húp cháo vài ngày hoặc ực vài viên Panadol, uống chanh,
ngậm gừng là khỏi. Cũng không phải thứ bịnh do vi trùng vi
khuẩn, đến một cách hùng hổ, nhưng gặp đúng thuốc là co giò chạy
tuốt hoặc chết không kịp trối, không kịp vẫy chào khổ chủ, giống
như mấy cái quảng cáo thuốc xịt gián trên Ti Vi. Tôi bị loại
bịnh mà ai cũng sợ, nó đến âm thầm, len lỏi nhẹ nhàng, chậm rãi
nhưng thâm độc. Thứ bịnh ám ảnh tương lai, làm tiều tụy dung
nhan, đe dọa mạng sống. Nhân một ngày nghỉ vì công đoàn làm nư
biểu tình, tôi chuồn đi mua vài quần áo lót. Tấm gương trong
phòng thử áo quần lồ lộ tôi trong đó. Bộ ngực còn khá săn dù đã
hai con. Vậy mà tôi ít khi để ý đến nó. Chồng tôi từ khá lâu
dường như chỉ biết có một chỗ trong tôi. Tội nghiệp cặp vú bị
bỏ bê. Tôi đưa tay sờ soạng. Một cục gì cồm cợm dưới bàn tay...
Ung thư vú ở tuổi ba mươi mốt.
“Ba
mươi mốt bước qua, ba mươi ba bước lại”!
Đúng như lời ông bà đã nói. Hai năm sau tôi bị ung thư tử cung.
Sao vậy trời?! Kiếp trước tôi làm gì nên tội? Tôi ăn phải cái
giống gì hoặc hít phải hơi sắt hơi chì của hãng mà ung thư loạn
cả lên!!! Tôi than trời trách đất, khóc lóc, sợ hãi và măc cảm
đủ thứ. Cảm thấy không còn ai xấu số hơn mình! Chồng tôi an ủi:
“Anh
cho em về hưu non, như 'thằng nhỏ' của anh vậy. Em không ra
đường, anh khỏi ghen”,
vừa nói vừa nhăn nhăn cái mặt chọc ghẹo. Tôi bật cười. Chưa bao
giờ tôi nguých chồng một cái đáng giá như hôm ấy. Cái nguých mà
chính tác giả cũng không hiểu trọn vẹn ý nghĩa của nó. Vừa
thương chồng, thương thân, vừa buồn tủi, vừa thỏa mãn với tình
yêu của chồng, vừa nhắn gởi ngầm một thông điệp”
rất đàn bà.
“Bịnh
đi thì được chơi!”,
câu nói gở vậy mà đúng thật. Bịnh, tôi bắt đầu có thì giờ đi bộ
sáng và chiều. Nhìn lại mây và nhớ về cô bạn cũ. Vân là mây.
“Mày
vẫn lặng lẽ theo tao từ bao năm nay, không hờn không trách một
kẻ vô tình!”.
Bỗng nhớ quay quắt vùng trời Rạch Giá êm đềm của tuổi thơ. Tôi
quyết định làm một chuyến thăm nhà sau hai mươi năm trầy da tróc
vảy và xứt mẻ xác thân nơi xứ người.
Này
bạn! Tâm trạng được về Việt Nam lần đầu sau bao năm xa xứ của
bạn ra sao? Có giống tâm trạng của tôi không?
Nằm ôn
lại những kỷ niệm cũ. Những khuôn mặt tưởng đã quên khuấy bỗng
chốc hiện rõ mồn một. Đương nhiên người đầu tiên là má tôi, kế
đến là Vân. Còn ai trồng khoai đất này? Thăm lại biển xưa. Hữu
cảnh hữu tình. Vân sẽ được nghe cặn kẽ về đời sống ở Úc, và tôi
được dịp tố khổ mấy cục ung thư quái ác lần nữa. Dượng Tư mất
hai năm sau khi tôi rời quê. Tôi tha hồ chơi, ngủ ở nhà Vân mà
không còn lo sợ những tiếng tắng hắng của Dượng.
“Nhàn
cư vi... rất thiện”
nếu đem ra áp dụng cho tôi trong khoảng thời gian nầy rất đúng.
Người đàn bà trung niên lắm bịnh hay nhăn nhó càm ràm biến đâu
mất biệt. Thay vào đó là một phụ nữ hay ngồi tư lự mơ màng,
thỉnh thoảng mỉm cười vu vơ... Tôi về quê nội trong giấc ngủ
ngày, thăm xứ ngoại vào cơn mộng đêm...
Lúc nhỏ, mỗi dịp nghỉ hè cuối năm, ba má thường cho tôi về thăm
quê. Quê ngoại, phải đi bằng đò máy từ Tràm Chẹt, rồi đổi qua
xuồng ba lá vào Giồng Đá. Dọc hai bên bờ sông là hai hàng dừa
nước rậm rì. Con sông tôi không biết tên, nước đục, cạn lòng,
chảy chậm và nhiều lục bình hoa tím. Có lần lội ruộng, dọc theo
bờ sông với cậu Mười. Một chiếc ghe cắm sào nhưng tròng trành dù
trời hôm ấy không một gợn gió, tôi hỏi:
“Sao
không gió mà ghe lắc quá vậy cậu?”.
Cậu Mười không trả lời thẳng mà ngâm nga:
“Sông
yên gió lặng chỉ hai mình lắc lư”.
Tôi hỏi lại:
“Vậy
là sao?Ai vậy?”.
Cậu nghiêm mặt nạt:
“Chuyện
người. Thấy. Biết. Vậy đủ rồi. Tò mò chi?”.
Xong cậu tiếp tục nói về đề tài khác. Mặc chuyện thiên hạ.
Còn nữa, thỉnh thoảng bạn sẽ bắt gặp một cậu thanh niên đang lái
thuyền, thình lình đứng lên, bóc
“của
quí”
ra đổ thêm nước cho sông, vẻ mặt rất ư là tự nhiên, thư thái,
bất kể có hay không có con mắt trần gian đâu đó rình mò. Bình
chân như vại. Có nhu cầu thì giải quyết...
Đàn bà
ở Giồng Đa có một kiểu tóc thời trang: tóc bới. Chỉ khác nhau ở
chỗ tóc nhiều hay ít, đầu bạc hoặc đầu xanh, tóc khô vì gội đầu
với xà bông đá rẻ tiền hoặc láng mướt dầu dừa. Mợ ba Sen với búi
tóc bằng củ tỏi và trỏng trơ chỉ hai cái răng cửa, nhưng Mợ vẫn
búi kỹ và xỉa thuốc để giữ lại cái được gọi là gốc con người.
Tên dân trong làng được ông bà cha mẹ đặt theo giống chó mèo,
hoặc thấy sao đặt vậy nên trong làng có nhiều Phèn, Vá, Đực,
Mun, Mướp, Đen, Đẹt, Cà Thọt... Nhớ ngày xưa dịp giỗ ông bà, họ
hàng lối xóm tề tựu xúm lại nấu những món ăn ngon đầy tình. Còn
tôi và vài người em cô cậu, bạn dì, vắt theo cơm nguội, lén rủ
nhau băng đồng, lội bộ dọc theo bờ ruộng, bắt cá lia thia đủ màu
thật đẹp, bỏ vào chai cho cá đá nhau rồi vỗ tay cười khoái chí.
Dì Bảy, Mợ Năm và sòng bài tứ sắc các bà mải mê. Tôi không bao
giờ quên hình ảnh thằng bé người Miên đòi bú, khóc bù lu bù la
bò bên mẹ. Mê đánh bài, mắt không rời mấy con Tướng, Sĩ, Tượng,
Pháo, Chốt đang xòe trên tay; bà kéo áo, quăng cái vú qua bên,
vậy mà thằng bé mừng rỡ ôm chầm bầu sữa bên hông mẹ bú chùn chụt
ngon lành. Nó không đòi hỏi là bú phải được nằm trong vòng tay
ấm cúng, hoặc ánh mắt trìu mến nồng nàn của tình mẫu tử. Hạnh
phúc thật giản đơn!
Về quê
nội. Đi xe đò đến Long Xuyên, xong đón xe lôi ra Núi Sập. Thoại
Sơn nghe hay nhưng Núi Sập tượng hình hơn. Thỉnh thoảng vài
tiếng đùng đùng vang dội đầu trên xóm dưới. Bắn đá. Cái núi
khổng lồ đủ nuôi dân xứ Thoại trăm năm. Đá được lấy năm nầy qua
tháng nọ. Đủ cho dân kiếm sống qua ngày. Đủ để họ nắm níu mảnh
đất khô cằn từ đời ông sở ông sơ đến đời chắt chít, nối giống,
nối nghề. Dân địa phương đa số làm nghề đập đá, khắc mộ bia, chở
đá bán cho các vùng lân cận trên những chiếc ghe cũ kỹ, khẳm như
không thể khẳm hơn. Nhiều gia đình không có nhà trên đất liền.
Quanh năm bềnh bồng trên sông rạch. Sống, ăn và truyền giống
trên một khoảnh diện tích dăm ba thước vuông. Vậy mà ít nghe ai
ly dị vì nghèo. Không ai thù hận ai, hoặc ai chơi khăm ai...
Tôi sẽ đi thăm Núi Bà có gần trăm bậc thang. Trên đỉnh là ngôi
chùa bà Cốc chầm bằng lá. Chùa nhỏ thật yên tĩnh, thoát tục. Thế
mới là chùa. Từ chùa nhìn xuống, thấy bao quát cảnh Núi Sập.
Thiên nhiên hùng vĩ và bao dung. Tôi sẽ tìm lại thử cái giếng
nước ngày xưa tôi thường múc nước, kẽo kẹt gánh về nhà thím Năm
đổ đầy lu. Thím bảo:
“Nước
giếng xay gạo làm bánh rất tinh khiết, ngon và lâu hư”.
Tôi sẽ đòi ăn cho được món canh măng nấu dừa ngon tuyệt của cô
Sáu tôi, món đặc sản không quán ăn nào bán ở Sydney. Thêm măng
non được cắt nấu ngay, tươi và ngọt thanh. Cây sa bô trước nhà
cô Ba, tôi leo và bị té hai lần, lần nào cũng đi cà nhắc cả
tuần, không biết còn đầy trái hay không? Lần này, nếu leo, tôi
không để
“nhất
quá tam”.
Này
bạn! Bạn có phải là người với óc tưởng tượng rất phong phú? Hãy
phóng bút, quơ cọ viết hoặc vẽ một vài mảnh đời mà bạn có thể
hình dung được.
Bỏ
hành lý xuống, ôm chầm và hôn má tôi một cái thật dài, thật
mạnh. Vài câu hỏi thăm sức khỏe. Ngắm lại má tôi sau bao năm xa
cách. Bà già kha khá và mập hơn trước, chắc do ăn nhiều sô-cô-la
do tôi gởi về. Bàn thờ ông bà nội và ông bà ngoại vẫn bốn cái
hình cũ thân quen. Nhà sau, cây khế vẫn còn đó dù khoảng đất để
mấy cái lu hứng nước mưa ngày xưa đã đưọc dời ra sân trước. Nhà
vệ sinh được thay vào đấy.
Tôi đốt
nhang trên bàn thờ ông bà Nội Ngoại, xong chạy u qua thăm Vân.
Đi một mạch từ nhà trước đến nhà sau. Cảnh nhà dì Tư không có gì
thay đổi sau hai mươi năm.
Dì Tư
đang ngồi chồm hổm giặt đồ cạnh bồn nước nhà bếp. Tóc bạc trắng,
mặt thỏm.
- Chào
dì Tư, con Tiên nè, Vân đâu?
Dì giật
mình:
- Ủa
Tiên, mới về hả? Lâu dữ hông mới về!
- Dạ,
Dì khỏe hông? Vân đâu?
- Vân,
Vân hông có ở đây. Nó đi Sài Gòn.
- Nó đi
lâu chưa, chừng nào về. Con muốn gặp nó.
- Nó đi
xa, đi lâu lắm, không biết tới chừng nào.
- Đi
lên đó làm gì? Cho cháu địa chỉ, cháu sẽ đi Sài Gòn thăm nó.
- Tui
không biết nó ở đâu. Tui phải đi chợ.
Dì đứng
dậy. Ở tỉnh, xã, ai cũng đi chợ sáng, ít khi đi chợ chiều, ngoại
trừ phải mua thêm chút đồ vặt vãnh. Dì Tư muốn đi chợ chiều khi
có đứa cháu hàng xóm lâu ngày không gặp từ nước ngoài về? Dì có
gì giận má tôi mà không muốn tiếp tôi? Không, Dì bối rối thấy
rõ. Càng bị hỏi dồn dập, Dì càng ngập ngừng lộ ra cái gì không
thật. Nhìn thẳng mặt Dì, tôi thẳng thừng:
- Dì
Tư, có chuyện gì? Cháu muốn biết sự thật. Cháu nhớ Vân rất
nhiều. Cháu biết nó cũng nhớ cháu. Cháu muốn gặp nó. Vân ở đâu,
Vân đâu?
Càng hỏi, càng nóng nảy, giọng tôi càng lớn, càng khẩn khoản lẫn
chút tức giận. Cái tánh
“cọp”
của tôi tái phát dễ dàng trong hoàn cảnh và tâm tình nầy.
Dì Tư chưa kịp trả lời. Vài tiếng ằng ặc pha lẫn tiếng khóc lớn
dần từ phía cầu tiêu nhà Vân. Tôi la lên
“Con
Vân”
và phóng tới. Dì Tư hốt hoảng định chụp tôi lại, như ngày xưa dì
từng chụp và kéo ghì tôi, không cho tôi rượt đánh Vân.
-
Tiên, đừng,
đừng....”
Đã muộn. Tôi kéo mạnh cánh cửa. Khoảng sáng mờ nhạt, cầu tiêu
cũ đâu rồi? Một dáng người nhỏ thó ngồi thu mình sát góc trên
chiếc giường cũ kỹ. Đầu gục giữa hai đầu gối. Hai tay bụm kín
mặt. Vân, chính nó với chiếc áo may bằng khúc vải tôi gởi tặng.
Tiền lương đầu tiên trên xứ người, tôi mua xấp vải hoa vàng chấm
đỏ chia hai. Một nửa gởi cho cô bạn thời thơ ấu. Một nửa may áo
tôi. Chiếc áo kỷ niệm, tôi cất nó đã lâu vì quá cũ và lỗi thời.
Tôi đứng khựng:
“Vân,
sao mày trốn tao? Giận tao hả?”.
Không cần câu trả lời, tôi tiến tới và kéo tay nó ra dù nó cố
cưỡng lại.
“Trời
ơi!”.
Tôi kêu lên và lùi lại... một phản xạ vì không chuẩn bị tinh
thần. Vân bụm mặt, khóc lớn hơn. Tôi định thần bước tới, tiến
gần hơn cái thân xác gầy gò với khuôn mặt biến dạng mà tôi chưa
biết nguyên nhân vì sao. Vòng tay ôm choàng cả người nó vào
lòng:
“Dù
chuyện gì xảy ra, mày vẫn là con Vân, bạn tao ngày cũ. Trong
lòng tao, mày vẫn đẹp như xưa”.
Tôi gỡ tay nó ra, mặt Vân nằm gọn trong hai bàn tay tôi. Nhẹ
nhàng, tôi hôn lên trán nó. Dì Tư đang khóc rấm rức sau lưng
tôi...
Má tôi kể:
“Cách
đây hơn bốn năm Vân bị đánh ghen giữa chợ Rạch Giá vì thương lầm
một người có vợ. Nó xấu hổ và tìm cái chết bằng cách nhảy từ nhà
mát cuối biển. May có người trên ghe cá thấy kịp đến cứu sống.
Từ nhà thương về, má nhớ cái đầu nó băng kín. Sáng hôm sau, Dì
Tư nói có người giúp đem nó lên Sài Gòn chữa bịnh. Sau đó nó ở
mướn cho gia đình người đó luôn, không thấy về nữa...”
Tôi ngồi bất động nghe má tôi kể, mắt nhìn trừng trừng vào
khoảng không trước mặt. Khoảng không gian có mây đang bay, có
chim chóc đang lượn. Có người người qua lại nói nói cười cười
dưới ánh mặt trời. Nhưng hơn bốn năm rồi, khoảng không ấy không
có bạn tôi tham dự! Vân không thấy mặt trời! Không nhìn mây bay!
Một đứa con gái đẹp đẽ, hiền lành, chỉ vì yêu lầm, xấu hổ vì
danh dự bị chà đạp, dung nhan bị tàn phá bởi bờ đá lởm chởm nơi
chân nhà mát sau lần tìm cách hủy hoại đời mình không thành...
đã tự giam mình trong xó tối! Má tôi hoàn toàn không hay biết
Vân đang im lìm
“sống”
cạnh bên. Và Dì Tư, với niềm đau của người mẹ, đang ngày ngày âm
thầm san sẻ nỗi bất hạnh của đứa con gái. Tội cho Vân biết bao.
Yêu lầm! Có đáng bị trừng phạt đòn thù giữa chợ? Yêu không lầm!
Có đáng để trả một giá quá đắt như vầy không? Ai không từng lầm
lỡ, ai không từng gây lỗi trong đời? Mỗi người sống đời riêng
của họ. Họ có quyền sống, được sống, dù số phận rủi hay may. Xóm
tôi có một người con trai bị cùi. Người lớn gọi anh là thằng
Mâu, nghĩa là xà mâu. Khi tôi còn ở Việt Nam, Mâu khoảng hai
mươi mấy tuổi. Không biết anh bị cùi từ bao giờ. Mặt anh, chỗ
sần sùi, chỗ láng cóng, không có lông mày. Mũi chỉ còn hai cái
lỗ xâu hóm. Hai bàn tay với các ngón dài ngón cụt vì bị vi trùng
hủi ăn. Một bàn chân thịt nhô lên cao trông rất ghê và dơ bẩn.
Vậy mà anh rất vui vẻ, hay cười hệch hạch. Hình dáng và bịnh
tật của anh đã trở nên quá quen mắt với nhưng người trong xóm.
Dưới mắt họ là một anh Mâu, không cùi. Anh đi tới đi lui trong
xóm tỉnh bơ. Có lẽ anh cũng không còn thấy mình cùi. Mà cùi
thì đã sao?
Tôi
đồng tình với Dì Tư, giữ bí mật cho Vân. Không tiết lộ cho ai,
kể cả má tôi. Chưa bao giờ bộ óc tôi làm việc cực kỳ mệt mỏi như
vậy. Tôi đặt mình vào Vân và Dì Tư. Có nên hành xử một cách giết
đời như thế không? Có tàn ác quá đà với chính mình không? Bốn
năm không bước chân ra khỏi nhà. Không dám cười nói tự nhiên, có
miệng như câm. Bốn năm tập tành sống như cây cỏ thú vật. Không
phải. Tệ hơn cả cây cỏ thú vật.!!! Phải chi Vân gan dạ như anh
Mâu. Nghệ thuật sống. Như cậu bé đứng đái trên sông, có việc cần
giải quyết thì làm. Đạt nhu cầu. Phải chi mọi người như cậu Mười
tôi, không phê phán, dèm pha. Mặc chuyện thiên hạ. Những triết
lý thật thông thường, đời sống này sẽ dễ thở và dễ dàng hơn biết
bao!
Chuyến
về quê dự trù năm tuần, rút ngắn còn ba. Một tuần ở quê Nội,
nhìn lại Núi Sập và sống với người Núi Sập yên phận. Một tuần về
quê ngoại với con sông xưa và những tâm hồn bình dị. Một tuần
trọn vẹn cho má tôi và Vân.Tôi suy nghĩ mình nên làm điều gì cho
cô bạn bất hạnh. Sớm một ngày thì hay được một ngày.
Này
bạn! Nếu bạn là tôi, bạn sẽ hành động ra sao?
Tôi sẽ
thế nầy: Giúp Vân đứng dậy và tự đi, đi một cách tự tin sau lần
té nặng. Dù không toàn vẹn, vẫn có đời sống. Chặng đời tôi bước
sang một ngã rẽ mới: Tự lập và giúp Vân bằng chính sức lao động
của tôi. Tôi sẽ về lại Rạch Giá dẫn nó sang Úc. Y khoa tiến bộ
sẽ hoàn trả lại gương mặt cũ cho nó, dù không trọn vẹn thì cũng
khá hơn.
Bằng
tình người, tôi sẽ cõng nó, chưa kể đến tình bạn.
Lâm Kim Loan
Trở về Trang Chính
|