Từ sau chánh sách mở cửa kinh tế của
Đặng Tiểu Bình phát động vào tháng 12 năm 1978, Trung
Quốc tự phong và thế giới xưng tụng Trung Quốc là một
khủng long đang chỗi dậy. Đặc biệt người Pháp hay dùng
những ẩn dụ tượng hình để thần thoại hóa Trung Quốc, nào
là lời nói của Napoléon khi xưa «Quand la Chine
s’éveillera, le monde tremblera» (Khi Trung Quốc
thức dậy, thế giới sẽ rung chuyển) được Alain
Peyrefitte, một tổng trưởng của nội các De Gaulle lập
lại dùng làm tựa cho quyển sách nổi tiếng của ông vào
năm 1973, nào là « Quand la Chine change le monde»
của Erik Izraelewicz vào năm 2005, và gần đây (2007),
José Frèches, một nhà Trung hoa học (sinologue) đã lộng
ngôn đề tựa cho quyển sách của ông « Quand les
Chinois cesseront de rire, le monde pleurera » (Khi
người Trung Quốc không cười nữa, thế giới sẽ khóc).
Trung Quốc có thực sự vĩ đại đến độ
làm tắt tiếng cười của nhân loại hay Trung Quốc chỉ là
một người khổng lồ đang mắc nhiều chứng bịnh trầm kha.
Không ai biết rõ Trung Quốc bởi lẽ
chính người Trung Quốc, cho dù thông thái, cũng không
biết hết đất nước của họ. Sách vở viết về Trung Quốc
không sao kể xiết, và một người suốt cả đời sống với
sách vở Trung Quốc, ông David Watt, Giám Đốc Bộ Sách
Đông Nam Á của Thư Viện Cornell, đã thố lộ vài tháng
trước khi mất là ông chỉ biết một ít về Trung Quốc.
Trong ý nghĩa ấy, bài viết chỉ là một
thứ tạp luận, bổ túc cho những tài liệu chính trị mà
người Việt chúng ta gần đây đọc được qua internet và báo
chí về hiểm họa Trung Quốc đối với Việt Nam. Một cách cụ
thể hơn, bài viết còn mang mục đích như một thứ cẩm nang
thông tin cho những du khách muốn biết sơ lược về đất
nước nầy trước khi đặt chân đến, đặc biệt những địa danh
dịch ra tiếng Việt chắc sẽ giúp du khách bớt đi bối
rối khi nghe nói hay phải đọc những tài liệu bằng tiếng
quan thoại.
Căn bản của sự vĩ đại : đất rộng và
dân đông
Trung Quốc rộng 9,6 triệu km2, đứng
hạng ba trên thế giới sau Liên Sô và Canada, có 20 341
km ranh giới với 14 quốc gia :
-
phía
Bắc và Tây Bắc (5) : Nga, Mông Cổ, Kazathstan,
Kirghstan, Tadjikistan,
-
phía
Tây và Tây Nam (5): Afghanistan, Pakistan, Népal,
Bhoutan, Ấn Độ,
-
phía
Nam (3) : Miến Điện, Lào, Việt Nam (riêng với VN dài
1282 km)
-
phía
Đông (1) : Bắc Hàn.
Tuy Liên Sô và Canada có diện tích
rộng hơn Trung Quốc, nhưng hai nước nầy không được vinh
dự mang tên vĩ đại. Trung Quốc vĩ đại bởi lẽ ngoài đất
rộng, Trung Quốc còn có một dân số khổng lồ. Cuối năm
2009, dân số Trung Quốc là 1,3 tỷ và …thêm một con số lẻ
tẻ (số lẻ tẻ nầy hơn cả dân số của Canada). Theo công bố
chính thức của Tân Hoa Xả là 1 338 triệu ( 10/2009)
Nhưng dưới mắt người Tây Phương và cả
người dân Trung Quốc, những con số thống kê do Trung
Quốc công bố rất ngờ vực, bởi lẽ chính phủ thêm bớt tùy
theo nhu cầu.
Ngày 6 tháng giêng năm 2005, nhật báo
Nhân Dân, cơ quan ngôn luận của nhà nước tuyên bố là đứa
con trai mang số 1, 3 tỷ vừa được sinh ra tại một bệnh
viện ở Bắc Kinh. Tin thực buồn cười, bởi lẽ với một quốc
gia có 40 000 trẻ sơ sinh mỗi ngày, cứ 4 giây đồng hồ
thì có một đứa trẻ ra đời và với một hệ thống bệnh viện
đủ loại trên một lãnh thỗ rộng hơn 9 triệu km2, với
phương tiện truyền thông tại nhiều địa phương còn lạc
hậu thì làm sao xác định được số thứ tự của một trẻ sơ
sinh.
Michel Cartier, trong một nghiên cứu tỉ
mỉ dựa vào các niên giám dân số và các tài liệu thống kê
của Trung Quốc từ 1982 đến 2000 đã đi đến kết luận là
con số 1,3 tỷ kể trên chỉ là ước định dựa vào tỷ lệ số
sinh và số tử chứ chẳng dựa vào một thống kê khoa học
nào. Ông còn nói thêm dân số Trung Quốc thực sự có thể
nhiều hơn, vì với chánh sách đứa con duy nhất, nhiều dân
quê không khai báo đứa con thứ hai, nhưng dù sao đó cũng
là một con số chuẩn để từ đó tính dân số về sau.
(Frédéric Lasserre.
L’éveil du dragon, p. 307-311).
Trung Quốc cũng cho biết là mỗi năm
Trung Quốc tăng độ 10 triệu dân, do đó mới có con số 1,3
tỷ vào năm 2005 và thêm 38 triệu vào năm 2009.
Không phải chỉ có thống kê dân số bị
ngụy tạo mà đa số thống kê trong nhiều lãnh vực cũng
gian dối, đặc biệt về kinh tế. Một bài viết trong tờ
Foreign Policy tháng 9 năm 2009 đã chứng minh vài sự
kiện trong muôn một về sự bất khả tín những con số của
chính quyền Trung Quốc đưa ra. Theo tờ báo nầy thì Tổng
cục Thống kê của Trung Quốc đã công bố là sản lượng công
kỹ nghệ của Trung Quốc đã tăng trong tháng 4/2009 là
8,3% so với cùng thời gian nầy năm trước và số tiêu thụ
điện năng thì giảm 3,5%. Tổng Cục Thống Kê cũng cho biết
là thị trường bán lẻ cũng tăng lên 14,8%. Làm sao mà
công kỹ nghệ tăng sản lượng khi mà tiêu thụ điện năng
giảm, số đầu tư ngoại tệ giảm (giảm 21%, con số xác thực
do các ngân hàng đầu tư cung cấp), và làm sao mà thị
trường bán lẻ gia tăng khi mà 20 triệu thợ di cư thất
nghiệp và tỷ lệ thất nghiệp tại các thành phố từ 4 đến
10%. Tổng Cục Thống kê cũng công bố là số xe hơi bán ra
ở Trung Quốc trong tháng 4/2009 là 1, 15 triệu chiếc,
trong khi tại Hoa Kỳ chỉ có 820 000 chiếc. Con số trên
bị «lật tẩy » khi đọ lại với con số phát hành bảng số
của bộ Công An, cơ quan phát hành số xe.
Trong một cuộc hợp báo hồi tháng 9
năm 2008, Phó Thủ Tướng Lý Quốc Cường cũng đã công nhận
ngành Thống Kê Trung Quốc còn yếu kém.
Trước tình trạng ngụy tạo số thống
kê, tạo sai lệch về thông tin và gây khó khăn trong việc
soạn thảo chính sách kinh tế vĩ mô, chính phủ đã ban
hành chỉ thị có hiệu lực từ ngày 1 tháng 5/2009 theo đó
bất cứ cơ quan nào báo cáo sai lệch hoặc ngụy tạo dữ
kiện sẽ bị trừng phạt. Nếu cấp lãnh đạo đòi hỏi cấp dưới
ngụy tạo thống kê sẽ bị cách chức, sa thải hay xét xử
trước tòa án. Theo Tân Hoa Xã, đây là lần đầu tiên chính
phủ có biện pháp chế tài đối với hiện tượng « tham nhũng
thống kê», nhưng theo Yi XianRong, một nhà nghiên cứu
của CASS (China Academy of Social Sciences) thì « bao
giờ chính phủ không thay đổi chánh sách thi công, thì
bấy giờ chuyện gian trá thống kê vẫn tồn tại »
(xinhuanet.com)
Gian trá thống kê là chuyện thường
tình của Trung Quốc, và những vĩ đại của Trung Quốc, có
chuyện là sự thực, có chuyện là thổi phòng và nhiều
chuyện là láo khoét. Đó là một loại mặt trái phổ
quát của những vĩ đại Trung Quốc.
Mỗi tỉnh Trung Quốc là một quốc gia
Với một diện tích bao la và một dân
số khổng lồ, Trung Quốc lại phân chia ra rất ít đơn vị
hành chánh, do đó mỗi đơn vị hành chánh có diện tích và
dân số to lớn như một quốc gia.
Trung Quốc có 56 chủng tộc trong đó
92% là người Hán cư trú trong vùng nội địa Trung Quốc,
còn 55 chủng tộc dân tộc thiểu số cư trú đa số ở
các khu tự trị vùng ngoại vi .
Trung Quốc có 22 tỉnh (vì lý do chính
trị, Trung Quốc kể Đài Loan như tỉnh thứ 23), 4 thành
phố trực thuộc trung ương mà mỗi thành phố được xem như
một tỉnh, 5 khu tự trị, và 2 đặc khu hành chánh có quy
chế chánh trị riêng (một quốc gia, hai hệ thống).
|
STT |
Đơn vị hành
chánh |
Thủ phủ |
Dân số
(triệu) |
|
|
4 thành
phố trực thuộc
trung
ương |
|
cuối 2007 |
|
1 |
Bắc Kinh
(Beijing) |
|
16,3 |
|
2 |
Thiên Tân
(Tianjin) |
|
11 |
|
3 |
Trùng Khánh
(Chongqing) |
|
28 |
|
4 |
Thượng Hải
( Shanghai) |
|
13,8 |
|
|
22 tỉnh
|
|
|
|
1 |
Hắc Long Giang
(Hailongjiang) |
Cáp Nhĩ Tân
(Harbin) |
38,2 |
|
2 |
Cát Lâm
(Jilin) |
TrườngXuân
(Changchun) |
27,3 |
|
3 |
Liêu Ninh
(Liaoning) |
Thẩm Dương
(Shenyang) |
43 |
|
4 |
Hà Bắc
(Hebei) |
Thạch Gia Tran
(Shijia…) |
69,4 |
|
5 |
Hà Nam
(Henan) |
Trịnh Châu
(Zhengzhou) |
98,7 |
|
6 |
Sơn Tây
(Shanxi) |
Thái Nguyên
(Taiyuan) |
34 |
|
7 |
Sơn Đông
(Shandong) |
Tế Nam
(Jinan) |
93,6 |
|
8 |
Thiểm Tây
(Shaanxi ) |
Tây An
(Xian) |
37,5 |
|
9 |
Giang Tô
(Jiangsu) |
Nam Kinh
(Nanjing) |
76,2 |
|
10 |
An Huy
(Anhui) |
Hợp Phi
(Hefei) |
66,7 |
|
11 |
Triết Giang
(Zhejiang) |
Hàng Châu
(Hangzhou) |
50,6 |
|
12 |
Hồ Bắc
(Hubei) |
Vũ Hán
(Wuhan) |
60,7 |
|
13 |
Hồ Nam
(Hunan) |
Trường Sa
(Shangsha) |
68 |
|
14 |
Giang Tây
(Jiangxi) |
Nam Xương
(Nanchang) |
43,7 |
|
15 |
Phúc Kiến
(Fujian) |
Phúc Châu
(Fuzhou) |
35,8 |
|
16 |
Quảng Đông(Guangdong) |
Quảng Châu
(Guangzhou) |
94,5 |
|
17 |
Cam Túc
(Gansu) |
Lan Châu
(Lanzhou) |
26 |
|
18 |
Thanh Hải
(Qinghai) |
Tây Ninh
(Xining) |
5,5 |
|
19 |
Tứ Xuyên
(Sichuan) |
Thành Đô
(Chengdu) |
81,2 |
|
20 |
Quý Châu
(Guizhou) |
Quý Dương
(Guiyang) |
40 |
|
21 |
Vân Nam
(Yunnan) |
Côn Minh
(Kunming) |
45 |
|
22 |
Hải Nam
(Hainan) |
Hải Khẩu
(Haikou) |
8,4 |
|
|
|
|
|
|
|
5 khu tự
trị dân tộc thiểu số |
|
|
|
1 |
Nội Mông Cổ
(Mongolie) |
Hohhot |
24 |
|
2 |
Ninh Hạ
(Ningxia) người Hồi |
Ngân Xuyên |
6 |
|
3 |
Tân
Cương(Xinjiang) ng. Uygur |
Urumqi |
21 |
|
4 |
Tây Tạng
(Tibet/Xizang) |
Lhassa |
2,8 |
|
5 |
Quảng Tây
(Guangxi) ng. Choan |
Nam Ninh |
50 |
|
|
|
|
|
|
|
2 đặc
khu hành chánh |
|
|
|
1
|
Hongkong |
|
6,9 |
|
2 |
Macau |
|
0,5 |
Với một diện tích và dân số to lớn
như vậy, tổ chức hành chánh và chánh trị Trung Quốc hoàn
toàn dựa theo mô hình của đảng Cộng Sản theo kiểu kim tự
tháp có 5 cấp bậc:
1-
chính phủ trung ương (1, 3 tỷ dân)
2-
4
thành phố trực thuộc trung ương có tư cách như một tỉnh
(dân số trung bình : 17 triệu) + 22 tỉnh và 5 khu tự trị
(dân số trung bình : 45 triệu)
3-
333
thành phố (dân số trung bình : 3,7 triệu)
4-
2816 thị trấn/huyện ( comtés) ; dân số trung bình
600 000
5-
44
016 làng (communes) : dân số trung bình : 30 000
Cơ cấu trên được điều khiển bởi 70
triệu công chức trong đó có 5 triệu là đảng viên, tạo
nên tình trạng lãnh chúa ở các địa phương (lãnh chúa chớ
không là sứ quân bởi lẽ lãnh chúa tuân hành cấp trên,
bắt nạt cấp dưới và dân chúng, và bất hợp tác hay chống
đối với cấp lãnh đạo hàng ngang).
Thật là hoang tưởng hay ngây ngô, khi
nghĩ là Trung Quốc hôm nay đã chuyển thành tư bản đỏ khi
thấy Trung Quốc mở cửa kinh tế làm ăn với tư bản.
Thành lập ngày 01/07/1921 với 5 triệu
đảng viên, đảng Cộng Sản gia tăng lên 10 triệu dưới thời
Mao Trạch Đông (1956) và phát triển mạnh mẽ dưới thời
Đặng Tiểu Bình : 35 triệu (năm 1978, khi Đặng Tiểu Bình
bắt đầu phát động chánh sách mở cửa). Trong 30 năm qua,
đảng CS vẫn tiếp tục bành trướng mạnh mẽ: 76 triệu đảng
viên vào cuối năm 2008. Điểm đáng chú ý là số đảng viên
không phải chỉ thuộc giai cấp công nông như khi mới
thành lập, mà số đảng viên hôm nay có học lực đại học
chiếm đến 34%. (Xinhua News Agency 01/07/2009). Năm
2001, chủ tịch đảng Giang Trạch Dân cho phép chủ nhân
các xí nghiệp gia nhập đảng, điều tối kỵ trước đó.
Giới lãnh đạo trung ương đảng, tuy đa
số thế hệ đang cầm quyền là thành phần trí thức: chủ
tịch Hồ Cẩm Đào (Hu Jintao) là kỹ sư thủy học, thủ tướng
Ôn Gia Bảo (Wen JiaBao) là kỹ sư địa chất, phó thủ tướng
Wu Bangguo là kỹ sư địện, nhưng cấp lãnh đạo và cán bộ
chính quyền địa phương vẫn là thành phần ít học, bảo
thủ, trung kiên với cung cách Mao, do đó, nạn cường hào
ác bá, phép vua thua lệ làng là một trở ngại lớn trong
mọi công cuộc cải cách và phát triển nạn tham nhũng.
Trước tình trạng lão hóa cấp lãnh đạo, Đảng Cộng Sản
đang «chuẩn bị» một số lãnh tụ trẻ (mà họ gọi là thế hệ
thứ 5) lớn lên trong thời kỳ mở cửa của Đặng Tiểu Bình
để trực diện với đổi mới kinh tế, nhưng thực sự đó chỉ
là thứ bình phong cho các thái thượng hoàng thao túng.
Tham nhũng
là một đại nạn làm Trung Quốc bị thất thoát công quỹ từ
1,5% đến 5% sản lượng quốc gia theo một báo cáo của OCDE
năm 2005. Trong vòng 10 năm, chính quyền đã điều tra
500 000 vụ tham nhũng lớn nhỏ. Trong 8 tháng đầu năm
2006, Ủy Ban điều tra tham nhũng cho biết có 15, 6 tỷ mỹ
kim công quỹ bị thất thoát và có ít nhất 14 000 nhân
viên cao cấp bị liên lụy. (Expansion.com 18/09/06). Và
trong năm 2009, tháng nào cũng có một viên chức cấp thứ
trưởng bị ra tòa với số tiền tham nhũng khổng lồ: nguyên
giám đốc phi trường Bắc Kinh và nguyên giám đốc Tập đoàn
công ty nguyên tử lực bị bị tử hình vì biển thủ và nhận
hối lộ hàng trăm triệu MK, thứ trưởng bộ Công An, giám
đốc Cục Thống Kê, thị trưởng thành phố Thẩm Quyến bị bắt
giam…
Nạn tham nhũng làm mất uy tín với
giới đầu tư, nhiều công ty ngoại quốc tố cáo nhân viên
chức quyền Trung Quốc đòi 10% trên số tiền của dự án.
Từ nhiều năm nay, chính phủ đã lập ra
nhiều ủy ban bài trừ tham nhũng, và đặc biệt trong kỳ
họp đảng hồi tháng 9 năm 2009, chính phủ đã ban hành
nhiều biện pháp chống rửa tiền và ký hiệp ước dẫn độ các
phạm nhân với 23 nước trên thế giới (8000 phạm nhân
chuyển ra ngoại quốc hàng chục tỷ mỹ kim), nhưng tham
nhũng là căn bịnh nan y đối với xã hội Trung Quốc bởi lẽ
chuyện « đền ơn » nằm trong tập tục giao tế của dân
Trung Quốc. Ngoài ra, theo luật hình sự của Trung Quốc
ban hành năm 1997, để bị kết tội là tham nhũng thì số
tiền hối lộ phải từ 50 000 yuan trở lên (6 000$US), do
đó theo China Daily, 98 % những vụ tham nhũng xảy ra tại
nông thôn có liên hệ tới đảng viên. Tòa Án Tối Cao Nhân
Dân đòi chánh phủ phải duyệt xét lại cái « ngưỡng tham
nhũng » hợp pháp nầy.
Ngoài yếu tố quyền lực của giới lãnh
đạo, việc trị an một đất nước mênh mông như Trung Quốc
sỡ dĩ tương đối được dễ dàng còn nhờ vào tinh thần kỹ
luật, sự tôn trọng tôn ti của người dân Trung Quốc đã
được un đúc qua bao thế kỷ. Phải hiểu rằng những cuộc
bạo động của dân quê trong những năm gần đây (trừ cuộc
nổi dậy ở Thiên An Môn bắt nguồn từ những nguyên nhân
chính trị sâu sắc) là những vụ tức nước vỡ bờ của dân
quê chống lại bọn cường hào ác bá, cưỡng chiếm đất đai
hay những thanh toán nội bộ (làm ngơ cho dân biểu tình
chống đối để loại trừ những đối thủ), mọi hình thức bạo
động chính trị đều bị triệt để thanh trừng. Và cũng phải
hiểu thêm rằng dưới mắt đảng Cộng Sản và người dân Trung
Quốc, quan niệm nhân quyền theo kiểu Tây Phương sẽ đưa
Trung Quốc đến chỗ hỗn loạn. Trước một chỉ trích vi phạm
nhân quyền của một ký giả Mỹ trong một cuộc họp báo, thủ
tướng Ôn Gia Bảo đã trả lời: chúng tôi cai trị Trung
Quốc theo luật pháp của một quốc gia có văn minh lâu đời
và có 1,3 tỷ dân. Người Mỹ các anh chỉ có dân chủ giả
hiệu. Luật Patriot Act của các anh kiểm duyệt báo chí,
bắt giam người bị tình nghi chống đối chánh phủ còn tệ
hại hơn luật pháp của chúng tôi…
Lối so sánh trái lê với trái táo của
Ôn Gia Bảo thực ra chỉ là một lối biện minh cho một chế
độ độc tài, đảng trị.
Về phương diện báo chí, Trung Quốc có
2081 nhật báo, 9363 tạp chí, 1000 đài phát thanh, 287
đài truyền hình (People’s daily online), tất cả đều đặt
dưới dưới quyền kiểm soát của bộ Thông Tin Tuyên Truyền
trực thuộc Ủy Ban Trung Ương đảng. Sự kiểm duyệt mọi
phương tiện truyền thông là tuyệt đối. Đạo quân «cảnh
sát internet» gồm 30 000 nhân viên thiết lập bức Vạn Lý
Trường Thành lửa (Grande Muraille de feu) kiểm soát 338
triệu người sử dụng internet (tháng 6, 2009). Websites
của đoàn thể, tư nhân bị xóa không cần thông báo, Google
không được phép giới thiệu những bài viết, tin tức bất
lợi cho chánh phủ.
Những quyền sống căn bản của con
người về y tế, giáo dục, nhà ở, hoàn toàn do chính phủ
qui định. Chính phủ ép các sinh viên, học sinh học ngành
kỹ thuật. Phụ nữ bị đối xữ bất công trong gia đình và xã
hội (hơn 50% người thất nghiệp là phụ nữ vì xí nghiệp
không muốn mướn phụ nữ để tránh trả phụ cấp hộ sản).
Theo Tổ chức Y Tế Thế giới (OMS), mỗi ngày có hơn 600
phụ nữ tự tử (La Chine nouvelle, p.67). Tân Cương, Tây
Tạng thường xuyên nỗi dậy, FaLunggong bị đàn áp, tất cả
những quyền căn bản của con người bị phủ nhận, đó là
mặt trái chính trị của Trung Quốc vĩ đại.
Những công trình vĩ đại
Dù thương, dù ghét Trung Quốc, ai ai
cũng phải công nhận Trung Quốc có những công trình siêu
việt phát xuất từ những bộ óc sáng tạo thông minh tuyệt
vời và tinh thần làm việc kỹ luật của người Trung Quốc .
Không kể đến những công trình kiến trúc từ 20 thế kỷ qua
là chứng tích của một nền văn minh rực rỡ mà những di
tích lịch sử của nhân loại đã được UNESCO công nhận, đa
số đều nằm trong lãnh thỗ Trung Quốc, trong bài viết
nầy, chúng tôi chỉ đề cập đến những công trình vĩ đại
thực hiện trong 30 năm qua, biến đổi Trung Quốc từ một
quốc gia chậm tiến sang một quốc gia kỹ nghệ.
Trước tiên, cửa ngõ đến Trung Quốc là
phi trường Bắc Kinh. Trung Quốc đã phô trương cho
thế giới thấy sự vĩ đại của mình qua phi trường Bắc Kinh
đã khánh thành nhân Thế Vận Hội 2008 với một nhà ga mới
gọi là nhà ga số 3. Rộng gấp 2 lần tòa Bạch Ốc, lớn hơn
cả nhà ga của phi trường Heathrow ở Luân Đôn được xem là
lớn nhất trước đó, nhà ga của phi trường Bắc Kinh rộng
98 mẫu, được trang bị và kiến trúc tân kỳ, hiện đại,
được xem là nhà ga lớn nhất thế giới hiện nay và được
xếp hạng là phi trường thứ tư trong 10 phi trường lớn
nhất thế giới (theo bảng xếp hạng của ACI năm 2009, phi
trường số 1 thế giới là Hartsfield Jackson Atlanta tiếp
nhận 59 triệu hành khách, thứ nhì là London Heathow: 44
triệu, thứ ba là O’Hare Chicago : 43,5 triệu, thứ tư là
Beijing Int.Airport : 43 triệu; thứ 10 là HongKong Int.
Airport : 30 triệu). Như vậy, chỉ riêng Trung Quốc đã có
2 phi trường trong top 10.

Một trong những quày nhặt hàng hóa ở
nhà ga số 3 phi trường Bắc Kinh
Lối đi rộng thênh thang, mái nhà cao
vút mang những hình vảy của con rồng, tường và mái nhà
làm bằng thép và kiếng mang hai màu vàng và đỏ là hai
màu cổ truyền hoàng tộc, bãi đậu xe 2 tầng có thể tiếp
nhận đến 7 000 xe đủ loại và hành khách di chuyển với
243 thang cuốn và thang máy. Hệ thống chuyển vận hàng
hóa bằng đường rail tối tân nhất thế giới dài 2 km, có
thể phân loại và di chuyển 20 000 valises trong 1 giờ
với vận tốc 10m /giây, nghĩa là chỉ mất 5 phút để đưa
hàng hóa lên phi cơ hay đến tay hành khách khi phi cơ
đáp xuống.
Trung Quốc cũng tự hào một kỳ công vĩ
đại khác là vừa khánh thành một năm trước đó (tháng
6/2007) cầu Hàng Châu là chiếc cầu xuyên đại
dương dài nhất thế giới ( 36 km) nối liền Thượng Hải với
Ninh Ba (thuộc tỉnh Triết Giang). Kiến trúc chiếc cầu
nầy vượt qua các kỹ lục về kỹ thuật xây cầu : chân cầu
đóng sâu xuống nước đến 80m, dây cáp treo dài nhất (577
m), 2 ngọn tháp trên cầu cao nhất (300 m, tương đương
với 100 tầng nhà). Năm 2006, Trung Quốc cũng khánh thành
cầu Đông Hải cũng là một trong những cầu xuyên
đại dương dài nhất thế giới (30,5 km) nối liền Thượng
Hải với Yangshan. Ngày 15 tháng 12 vừa qua, Trung Quốc
lại bắt đầu dự án xây một cây cầu xuyên đại dương khác,
lần nầy dài 50 km nối liền Quảng Đông với Ma Cao và Hong
Kong với ngân sách là 11 tỷ mỹ kim.
Trung Quốc luôn muốn có tên mình
trong Guinness : năm 2005, khánh thành đường hỏa xa
Qinghai- Lhassa (Tây Tạng) dài 1400km xuyên qua đèo
Tangula ở cao độ 5000 thước, một kỹ lục thế giới và một
ngày sau lễ giáng sinh năm 2009, chiếc xe lửa tốc hành
với vận tốc nhanh nhất thế giới (394 km/giờ) nối liền
Vũ Hán-Quảng Đông dài 1 086 km trước đây phải mất 11 giờ
nay rút lại chỉ còn có 3 giờ.
Về phương diện thương mại,
Trung Quốc tự hào là Trung Quốc có đến 4 trung tâm
thương mại trong số 10 trung tâm lớn nhất thế giới (theo
bảng sắp hạng của Forbes 2007)
1-
South China Mall (Quảng Đông) khánh thành 2005, rộng
600 000 m2, 1500 cửa hàng
2-
Golden Resources Shopping Mall (Beijing), khánh thành
năm 2004, rộng 560 000 m2
8-
Beijing Mall khánh thành năm 2005
9-
Zhengja Plaza (Quảng Đông) khánh thành năm 2005
Năm 2008, Arabie Séoudite khánh thành
Dubai Mall với một trung tâm thương mại và một khách
sạn, tuy rộng 800 000 km2 nhưng không phải là trung tâm
thương mại lớn nhất thế giới. Trung Quốc vẫn chiếm giữ
hàng đầu.
Trong vòng 30 năm qua, Trung Quốc đã xây
dựng cơ cấu hạ tầng trên khắp đất nước với kinh
phí hàng trăm tỷ mỹ kim. Chỉ trong 2 năm 2001-2003, số
đường sá được xây lên đến 200 000 km trong khi suốt nửa
thế kỷ trước (1950-2000), Trung Quốc chỉ có 170 000 km
đường nhỏ hẹp. Chỉ trong năm 2004, Thượng Hải đã xây số
nhà chọc trời bằng tất cả nhà chọc trời ở New York gộp
lại (La Chine nouvelle, p. 74) . Năm 2009, Thượng Hải đã
có 1000 dự án xây cao ốc trên 30 tầng và phải chờ 4 năm
nữa mới cứu xét các dự án mới.
Nói đến Trung Quốc là phải nói đến
chuyện xẻ núi lấp sông và trong các công trình vĩ đại
nầy phải kể đến hai kỳ công mà Trung Quốc tự hào là
xây đập thủy điện Tam Hiệp (Trois-Gorges) và là thành
lập đặc khu kinh tế Thẩm Quyến (Shenzhen).
Sau vụ nổi loạn Thiên An Môn 1989,
đảng Cộng Sản Trung Quốc muốn chứng tỏ sức mạnh của mình
nên quyết định xây đập nước Tam Hiệp sẽ là trung
tâm thủy điện lớn nhất thế giới.
Bắt đầu thiết kế từ năm 1994, khởi
công từ 1997, hoàn tất năm 2009, đập thủy điện Tam Hiệp
là tượng trưng cho sức kiến tạo vĩ đại của con người
Trung Quốc: tường béton của hồ chứa nước cao 185m, dài
2 309 m, hệ thống đê giữ nước dài 600 km, dự trử 4 tỷ m3
nước và cung cấp 11% điện lực cho Trung Quốc, có thể đưa
điện lực đến Thượng Hải cách xa 2 000 km.
Để hoàn tất đập nước phải dùng 27
triệu m3 béton, và việc xây dựng con đê ngăn nước phá kỷ
lục thế giới trong công trình thủy điện, bởi lẽ những
chân béton được chôn sâu dưới nước 60m và công tác được
thực hiện dưới một lưu lượng khổng lồ của sông Dương Tử
là 11 600m3 mỗi phút.

Đập Thủy Điện Tam Hiệp thực sự là một
đại công trình thủy điện nhưng lại là một đại họa cho
Trung Quốc.
Trước tiên, đó là một quyết định
chính trị của Lý Bằng (Li Peng), người đã ra lệnh đàn áp
Thiên An Môn, muốn dùng dự án nầy để phục hồi uy tín,
nhưng dù bị Quốc Hội chống đối (đa số vắng mặt lúc biểu
quyết), Lý Bằng vẫn kiên quyết thực hiện. Dự án còn là
biểu tượng cho chế độ gia đình trị trong giới lãnh đạo
trung ương: vợ của Lý Bằng là Zhu Lin và con là Li Xiao
Peng điều khiển đại công ty quốc doanh điện lực China
Huanang, con gái là Li Xiao Sing là giám đốc Công Ty
China Power, một đại công ty điện lực khác. Sở dĩ Lý
Bằng lộng hành bởi lẽ chủ tịch đảng Giang Trạch Dân
(Jiang Zemin), trước đó làm giàu trong chức vụ thị
trưởng Thượng Hải, nay đưa cả gia đình Jiang độc quyền
trong kỹ nghệ télécoms.
Về phương diện môi trường,
dự án đã tiêu diệt nhiều thủy sản hiếm và hồ chứa nước
là một đống rác lộ thiên khổng lồ. Đất phù sa bị giữ lại
ở thượng lưu (mỗi năm 500 triệu tấn) bám vào lòng sông
và bờ sông khiến mực nước dâng cao gây lũ lụt ở vùng
thượng lưu (điều nghịch lý là mục đích của đập là giảm
bớt lũ lụt ở một vùng, nhưng lại gây ra lũ lụt ở một
vùng khác), ngược lại đất đai ở hạ lưu chóng cằn cỗi
phải dùng nhiều phân bón (phosphore và azote nhiều gấp
20 lần) nông nghiệp kém hiệu năng, nước bị ô nhiểm.
Hồ nước khổng lồ tạo sức ép cho đất
đai xung quanh, nhà cửa bị hư hỏng, và ngay cho các đê
và hồ chứa nước cũng đã bắt đầu có vết nứt. Chi phí cho
dự án là 30 tỷ mỹ kim nhưng theo China Global Times ngày
30/9/09 thì chi phí thực sự là 73 tỷ chưa kể 25 tỷ mà
chính phủ phải dự trù để sửa chửa liên tục và đền bồi
cho 1,5 triệu người tại 12 thành phố trong vùng xây đập
phải bị dời nhà.
Đập Tam Hiệp gây bất mãn cho người
dân trong vùng vì số người bị dời nhà kể như mất nhà,
mất đất canh tác, mất xí nghiệp, mất các di tích lịch
sử, bởi lẽ số tiền đền bồi thiệt hại chẳng thấm vào đâu.
Một trong hàng số hàng triệu dân sơ tán được báo Global
Times ngày 30/09/09 kể :
Fu Chenquian là chủ nhân một ngôi nhà
kiên cố nền đúc béton bị phá hủy được đền bù 6 000 yuan
(700 mỹ kim) và được cấp một mãnh đất bùn cho một gia
đình 11 người. Ông phải đi vay nợ thêm để cất một ngôi
nhà thô sơ không có cửa sổ với giá 50 000 yuan.
Người dân phải sơ tán vì đập Tam
Hiệp, họ sống lang thang khắp nước. Trên hàng mươi cây
số dọc theo xa lộ từ Hàng Châu đến Thượng Hải, những
ngôi nhà nhỏ như chiếc hộp bằng ciment bỏ hoang từ khi
mới cất vì những người được đền bồi thiệt hại không đủ
tiền để mua và nếu đến ở cũng không biết sinh sống bằng
nghề gì trên một vùng đất xa lạ.
Đập Tam Hiệp thực sự vĩ đại, nhưng
những hậu quả về xã hội, kinh tế và môi trường cũng vĩ
đại.
Nói đến chánh sách mở cửa kinh tế của
Đặng Tiểu Bình thì phải nói đến câu nói bất hủ của ông :
Mèo đen hay mèo trắng, miễn là nó bắt được chuột
và sáng kiến táo bạo của ông là kêu gọi tư bản đến đầu
tư tại các đặc khu kinh tế.
Để thu hút đầu tư và kỹ thuật của tư
bản Tây Phương, Đặng Tiểu Bình thành lập những đặc khu
kinh tế và mời Tây Phương đến kinh doanh, mở các công ty
hỗn hợp (Joint Venture) theo đó giới kinh doanh ngoại
quốc đầu tư tại các đặc khu được đặc quyền là miễn thuế
lợi tức hoàn toàn trong hai năm đầu và 50% trong 3 năm
sau.
Đặc khu đầu tiên được ra đời ở Thẩm
Quyến (Shenzhen) vốn là
một làng đánh cá nghèo có 30 000 dân thuộc huyện Bảo
An, tỉnh Quảng Đông.
Chỉ sau 20 năm, Thẩm Quyến trở nên
một đại trung tâm kỹ nghệ qui tụ 150 đại công ty trên
thế giới trong danh sách 500 đại công ty do tạp chí
Forbes xếp hạng, với hơn 6 triệu dân, với những trung
tâm nghiên cứu, đại học tối tân, với một lợi tức đồng
niên của người dân xấp xỉ với Thượng Hải, cao nhất của
Trung quốc (5500 mỹ kim trong khi An Huy, cách đó vài
trăm cây số chỉ có 700 mỹ kim).
Trên thế giới, chưa có một quốc gia
nào xây dựng và phát triển những thành phố kỹ nghệ với
một vận tốc kinh khủng mà vào cuối thập niên 1990, chính
quyền Thẩm Quyến đã có khẩu hiệu: Mỗi ngày một cao
ốc, 3 ngày một đại lộ (ý nói cứu xét dự án).
Thẩm Quyến là biểu tượng cho sức mạnh
kỹ nghệ của Trung Quốc do đó Bộ Du Lịch của Trung Quốc
đã quảng cáo cho du khách là : Nếu bạn muốn xem nền
văn minh Vạn Lý Trường Thành cách đây 2000 năm thì đến
Trường An (Tây An), nền văn minh một ngàn năm thì đến
Bắc Kinh, nền văn minh 100 năm thì đến Thượng Hải và nền
văn minh của thế kỷ 21 thì đến Thẩm Quyến.
Sau Thẩm Quyến, những đặc khu khác
như Chu Hải (ZhuHai) gần Macao, Sán Đầu (Shantou), đảo
Hải Nam và sau đó 14 khu kỹ nghệ lần lược được mở ra tại
nhiều thành phố dọc theo bờ biển và vùng đồng bằng sông
Châu Giang (Rivière des Perles) .
Nhưng phía sau bước nhảy vọt vĩ đại
kinh tế, chuyện gì đã xảy ra và đang xảy ra ?
Trước tiên, chuyện làm ăn giũa tư bản
trắng và tư bản đỏ là một liên minh bốc lột sức lao động
của người dân Trung Quốc, bần cùng hóa nông dân và công
nhân, đào sâu hố chia cách giàu nghèo. Sự đô thị hóa
(xây cất cao ốc, hạ tầng cơ sở) và thiết lập cơ sở kỹ
nghệ ở vùng ven biên nông thôn đã khiến người trung lưu,
nông dân, phải bán nhà, rồi trở nên không nhà vì giá
nhà, giá đất tăng lên vượt quá mức lợi tức. Hỗn loạn
xã hội là điều tất nhiên, người biểu tình, nổi loạn,
nhất là ở thôn quê, chống lại bọn cường hào ác bá là
đảng viên, lợi dụng quyền lực để đuổi nhà, chiếm đất
(với lý do đất đai là của chánh phủ, người dân chỉ có
quyền khai thác mà thôi), thông đồng với tư bản mới để
trục lợi. Từ khi có chánh sách mở cửa kinh tế năm 1979,
Trung Quốc mất mỗi năm 1 triệu mẫu đất canh tác vì nhu
cầu kỹ nghệ hóa, 200 triệu nông dân phải bỏ nông thôn
lên các thành phố sống vất vưởng tạo thành một giai cấp
bần cùng không nhà, không hộ khẩu gọi là dân di cư.
Tại các thành phố, cứ mỗi sáng sớm, số người nầy tụ tập
ở các ngã đường chờ người đến mướn, làm đủ các nghề nặng
nhọc (phần lớn làm phu trong kỹ nghệ xây cất, phụ nữ làm
tạp dịch cho nhà giàu). Họ bị giới chủ nhân bóc lột một
cách vô nhân đạo, làm việc không giờ giấc có khi một
ngày chỉ được trả 10 yuan (hơn 1 mỹ kim), đau ốm, bị
thương vì tai nạn lao động không được săn sóc.
Những người may mắn có một công việc làm
thường xuyên trong các công ty hỗn hợp như Wal-Mart,
Nike, General Electric... số phận cũng không khá gì hơn.
Một trường hợp trong muôn một được Antony Bianco kể là
tại công ty Chun Si Entreprise Handbag Factory ở Thẩm
Quyến : 1000 nhân công bị nhốt trong một tòa nhà chật
chội,nóng bức, làm việc 12 giờ chỉ có 60 phút để ăn,
được trả 22 mỹ kim mỗi tháng nhưng phải hoàn lại cho
công ty 15 mỹ kim tiền ăn và ở. Một nhân công đã
kể : Muốn đi nhà vệ sinh phải xin phép người cai, và mỗi
khâu 70 người chỉ có 2 người đi nhà vệ sinh cùng lúc và
không quá 5 phút và khoảng cách đến nhà vệ sinh rất xa
chỉ vừa đủ thời gian để chạy. Vắng mặt lâu hơn thì bị
khiển trách và có thể bị sa thải . (Antony Bianco.
The bully of Bentonville, p.189).
Một trường hợp khác cũng tại đặc khu
kinh tế được kể trên China Labor Watch ngày 21, tháng 12
năm 2005 : Nhân công làm đồ chơi tại một xưởng ở
Quảng Đông phải đạt được quota là sơn 8900 mãnh trong
một ngày làm việc 12 giờ mới được lảnh 3,45 mỹ
kim. Nếu không đạt được, công ty chỉ trả có 1,25$/ngày.
Dĩ nhiên sự cách biệt lương bỗng như thế khiến nhân công
làm việc trối chết, đó là chánh sách khai thác nhân lực
tàn bạo của thời nô lệ.
Để sản xuất nhanh và giá rẻ, Trung Quốc
không tôn trọng việc bảo vệ môi trường, thải các hóa
chất xuống đất, xuống nước, trong không khí. Mặc dù
Trung Quốc thiếu nước (mỗi người dân chỉ có thể sử dụng
trung bình 300 m3 nước/một năm, trong khi nhu cầu tối
thiểu là 1000m3) nhưng nước lại bị ô nhiểm trầm trọng: 1
triệu tấn thuốc nhuộm ngấm xuống nước sông hồ hay mạch
nước ngầm. Cuộc điều tra của OMS năm 2004 tại 412 địa
điểm trên 7 con sông chính cho biết có đến 58% nước bị
ô nhiểm không dùng được. Nguồn nhiệt lượng chính
yếu của Trung Quốc là than đá, Trung Quốc đã thải ra
trong không khí một lượng C02 khổng lồ. Một cuộc khảo
sát của Đại học Qinghua năm 2004 tại 338 thành phố
Trung Quốc cho biết có 63,5%
thành phố có mức độ ô nhiểm không khí từ trung bình đến
trầm trọng, đa số các thành phố này ở miền kỹ nghê phía
Nam và Tây Nam. Ngoài ra, 30% lãnh thổ Trung Quốc bị ô
nhiểm vì mưa acide, làm thiệt hại mỗi năm 13 tỷ mỹ kim
(L’éveil du dragon, p.121)
Học Viện Bảo Vệ Môi Trường
của Trung Quốc đã công bố năm 2003 là mỗi năm Trung Quốc
có 400 000 người chết vì lý do ô nhiểm và 116 triệu thị
dân sống trong những điều kiện môi sinh nguy hiểm. Con
số nầy còn có thể cao hơn, theo lời của Giám đốc cơ quan
Wang Jinan nói với AFP.
Ngoài ra, Ngân Hàng Thế Giới cho
biết là ô nhiểm nước và không khí làm thiệt hại từ 3 đến
8% sản lượng quốc gia, và trong số 50 thành phố lớn trên
thế giới bị ô nhiểm nhiều nhất, Trung Quốc có 16 , mà
Bắc Kinh, Thượng Hải đứng đầu (Le défi chinois, p. 60).
Tuy là quốc gia không tôn trọng các
tiêu chuẩn môi trường, nhưng trong các hội nghị quốc tế,
như hội nghị ở Copenhague vừa qua, Trung Quốc lại lên
giọng đạo đức giả kết tội các quốc gia kỹ nghệ khác,
đưa ra những tiêu chuẩn thật cao nhưng lật lọng không
chịu đưa ra những chỉ tiêu mà Trung Quốc sẽ thực hiện
với lý do bảo vệ chủ quyền quốc gia.
Sự khai phóng Trung Quốc đã mở đường
cho sự phân cách các giai cấp và hỗn loạn xã hội. Trước
1990, Trung Quốc chỉ có 2 giai cấp : công nhân , nông
dân và một thiểu số trí thức.
Từ 2001, theo Viện Khoa Học Xã Hội (China Academy of
Social Sciences) Trung Quốc có đến 10 giai cấp chênh
lệch rất nhiều về lợi tức.
-
Giới
nhà giàu (7,5%): gồm có giới tỷ-triệu phú (0,5%), nhà
giàu mới (5%), con cháu giới lãnh đạo cao cấp (2%)
-
Giới
trung lưu (20%) : gồm giới trí thức, nông dân giàu, nhân
viên chính phủ và cơ quan quốc doanh và hỗn hợp (đảng
viên và liên hệ làm ăn với đảng viên)
-
Giới
nhà nghèo (70%) gồm công nhân, nông dân và dân lao động
di cư.
Nói chung, Trung Quốc có độ 800 triệu
người nghèo trong đó có 200 triệu người di dân không hộ
khẩu, không việc làm thường xuyên, không được hưởng các
quyền lợi căn bản của người dân.
Quý Châu, tỉnh nghèo nhất của Trung
Quốc có lợi tức đồng niên trung bình là 350 mỹ kim một
năm, bằng với Bangla Desh, một trong những quốc gia
nghèo nhất thế giới. Tứ Xuyên, một trong những tỉnh đông
dân nhất (81 triệu) có lợi tức là 650 mỹ kim/năm, ngang
hàng với Pakistan.
(Chine : de Pékin à Hong Kong, p.83)
Theo thống kê của Bộ Tài Chánh,
tài sản của 10% người giàu chiếm 45% tài sản của cư dân
đô thị.
Zeng Xianquan, Giám Đốc Trường Lao
Động và Nhân sự ở đại học Bắc Kinh cho biết là tại đô
thị, lợi tức của nhóm người giàu gấp 9 lần nhóm người
nghèo và tại nông thôn, tỷ lệ nầy là gấp 7 lần.
Ông cũng cho biết là 65% dân số
sống dưới ngưỡng nghèo của Liên Hiệp Quốc là 1,25 mỹ
kim/ngày.
Trong khi giới nhà giàu gia tăng tài sản
thì 80% người dân không có lợi tức gia tăng . Bởi lẽ giá
sinh hoạt tăng lên khiến họ phải cắt giảm chi tiêu,
nhiều người không mướn hay mua được nhà vì nạn đầu cơ
địa ốc. Cũng theo Viện Khoa Học Xã Hội, trong phúc trình
ngày 8/12/2008, giá nhà đã vượt quá mức lợi tức của
người dân và 85% người Trung Quốc không có nhà riêng cho
họ dù mua hay thuê. Phúc trình cũng yêu cầu chính phủ
phải can thiệp để kiểm soát giá nhà chống bọn đầu cơ địa
ốc, hạn chế người giàu mua nhà với giá cao hơn giá thị
trường làm khan hiếm nhà ở cho giới trung lưu. Hiện
tượng dân ở các thành phố lớn như Bắc Kinh, Thượng Hải,
Hong Kong bán nhà cho giới nhà giàu vì thất nghiệp trong
thời gian suy thoái kinh tế để rồi trở nên những người
vô gia cư hợp cùng với những nông dân đổ ra thành phố
kiếm việc làm trong đám 200 triệu dân di cư phải sống
chui rúc trong các khu nhà ổ chuột hay trong các công
viên, tạo nên bất ổn về xã hội và an ninh tại các thành
phố là một khó khăn trầm trọng cho chính quyền Trung
Quốc.
(Global Times 11/12/2009)
Tân Hoa Xã đã thuật một cảnh mua một
căn nhà trong một chung cư ở thị trấn Rinpu như sau : «
5000 người xếp hàng qua đêm để tranh nhau mua 100 căn
nhà dự định xây cất với giá 100 000 yuan (12 000 mỹ
kim). Người may mắn nhận được phiếu mua phải trả 500 000
yuan, và muốn lựa vị trí căn nhà thì phải trả thêm
80 000 yuan. Được hỏi bao giờ nhà được giao, nhân viên
của dự án trả lời : Chúng tôi chưa xác định được»
Theo tạp chí Forbes, năm 2009, Trung
Quốc có 79 tỷ phú với tài sản tổng cộng là 314 tỷ không
kể 400 triệu phú và 1/3 số tỷ-triệu phú nầy là đảng viên
Cộng Sản. (Người giàu nhất TQ là Wang Chuanfu, giám đốc
công ty BYD chuyên sản xuất pile điện thoại cầm tay và
xe hơi, có tài sản là 5,8 tỷ mỹ kim, kế đó là nữ tỷ phú
Liu Yongning, chủ nhân công ty thực phẩm với tài sản là
5 tỷ MK).
Tại trung tâm các thành phố lớn như
Thượng Hải, Bắc Kinh, chỉ có giới nhà giàu mới mưa được
nhà : từ 10 000 đến 100 000 yuan một m2, diện tích cho
mỗi người là 4m2, một condo nhỏ khoảng 40-50m2 cho một
gia đình 1-2-4 (sẽ giải thích phần sau), condo trung
bình khoảng 100 m2. Để có ý niệm về lương bổng, năm
1991, tiền lương trung bình mỗi tháng của một thị dân là
130 yuans (khoảng 15 MK), của một nông dân là 60 yuans
(khoảng 8MK). Năm 2008, tiền lương trung bình mỗi tháng
của một công chức từ 1 500 đến 3 000 yuans (200 - 400
MK) và công nhân thuộc nhóm di dân không quá 600 yuans
(80 MK). Với mức lương bỗng như vậy, bao nhiêu người
trong gia đình và tiết kiệm trong bao nhiêu năm mới mua
được một căn nhà nhỏ.
Trong tình trạng khốn đốn của giới
trung lưu và giới nghèo như vậy, 100 triệu người giàu có
mức sống như người giàu có Tây Phương. Dọc theo bờ biển
từ Chu Hải đến Ma Cao, hàng cây số những ngôi biệt thự
tráng lệ xây trên núi trông ra biển, kiến trúc và trang
trí chắc chắn làm các chủ nhân các ngôi nhà ở Palm
Beach, Monaco phải chào thua, và những sân golf với
100 000 mỹ kim để vô hội, 30 000 MK niên liểm và 100 MK
mỗi giờ chơi mà số người chờ tới phiên mình được gia
nhập hội cũng giống như các bà mẹ ở Québec trông chờ một
chỗ trống cho con mình trong nhà giữ trẻ 7$ , thì quả
tình xã hội Trung Quốc đã thay hình đổi dạng chỉ sau 30
năm bắt tay với tư bản. (chơi golf ở Trung Quốc là môn
thể thao đắc tiền vì Trung Quốc thiếu đất, thiếu nước
tưới cỏ, chính quyền hạn chế mở sân golf mà nhu cầu quá
nhiều cho các tư bản ngoại quốc và tư bản đỏ)
Xã hội Trung Quốc đã xuống cấp chỉ sau 30
năm mở cửa. Nạn băng đảng bành trướng khắp nơi, không
ngày nào trong nước không có những vụ tử hình các người
phạm pháp hình sự. Thiếu nhi phạm pháp cũng là hậu quả
tất nhiên của nghèo đói, bị trường học xua đuổi vì không
có tiền đóng học phí (con của người di dân không có hộ
khẩu), ảnh hưởng của phim ảnh đồi trụy tràn lan tại các
thành phố kỹ nghệ. Nạn mãi dâm trước kia giấu diếm, nay
trở nên công khai tại nhiều thành phố : 8 triệu gái mãi
dâm và 30% mắc bịnh Sida theo Onusida, hậu quả của
nghèo đói và chánh sách một con. (Chine, de Pékin à Hong
Kong, p. 82,86)
Những bước tiến kinh tế của Trung
Quốc thật vĩ đại, nhưng những tụt hậu xã hội của Trung
Quốc cũng vĩ đại.
Nhà máy vĩ đại hàng giả và hàng rẻ
tiền
Trung Quốc chẳng vẻ vang gì với giới
đầu tư và người tiêu thụ trên thế giới vì Made in China
đồng nghĩa với hàng giả và hàng rẻ tiền, kém phẩm chất.
Phải hiểu rằng mục tiêu của đa số du khách đến Trung
Quốc, ngoài việc thăm viếng thắng cảnh còn có dự định
mua hàng hóa rẻ tiền. Chánh phủ và các hảng du lịch
Trung Quốc biết rõ điều nầy nên đã khôn ngoan «sắp xếp»
là du khách khi đến Trung Quốc chỉ được mang một valise,
nhưng khi rời Trung Quốc thì được 2 valises không phải
trả thêm cước phí phụ trội.
Hàng giả là sở trường của Trung Quốc,
phân nửa hàng hóa giả lưu hành trên thế giới phát xuất
từ Trung Quốc, nuôi sống 5 triệu người và đem lại 8% lợi
tức quốc gia. 90% dĩa hát và 95% DVD phim ảnh lưu hành
tại Trung Quốc là những copies. Hàng giả (nói theo danh
từ Việt Cộng là hàng nhái) bao gồm luôn cả dược phẩm,
thực phẩm, thuốc lá, bộ phận rời xe hơi, và 60% hàng đắc
giá .
(Chine nouvelle, p 80).
Bị thế giới lên án, nhất là sau khi
gia nhập vào Tổ chức Thương Mại Thế giới năm 2001, chính
phủ tuy có ban hành một số biện pháp, nhưng tất cả chỉ
là bề mặt, chứ thật ra chính phủ trừng phạt ai khi mà
chính phủ chủ trương gian dối. Hiệu xe QQ xem như là
Mercedes Trung Quốc, sản xuất từ một xưởng xe quốc doanh
ở Quảng Đông là bắt chước Mercedes của Đức và Buick của
Mỹ. Cần gì phải đầu tư hàng tỷ bạc cho việc tìm tòi
nghiên cứu R&D.
Tại các «outlet» ở Thượng Hải (dọc
theo đại lộ Huahai) hay ở biên giới giữa Chu Hải và
MaCao, du khách có thể đi shopping hàng giả đủ loại suốt
cả ngày vẫn chưa đi qua hết các cửa hàng với sự gìn giữ
an ninh trật tự của cảnh sát !
Trong lãnh vực sách báo, dĩa nhạc,
ngay cả những logiciels (Windows XP bán ở cửa métro
Thượng Hải giá 100 yuans), chuyện làm giả là một kỹ
nghệ. Khi quyển My life của Bill Clinton vừa phát
hành ở Mỹ thì hai tuần sau, tại các hiệu sách ở Trung
Quốc đã có bản dịch tiếng Tàu tựa là Wode Shenguo
bán với giá 15 yuans (2MK). Nhà xuất bản tuyên bố không
hề ký hợp đồng chuyển nhượng quyền phiên dịch cho một
cá nhân hay nhà xuất bản nào ở Trung Quốc. Chuyện tương
tự đối với bộ sách Harry Potter là những best sellers
của JK Rowling. Trước đó không lâu, hảng truyền hình
quốc gia China Central Television (CCTV) mua bản quyền
của Mỹ để chiếu hằng tuần bộ phim Friends rất ăn
khách đối với giới trẻ Trung Quốc. Sau vài tháng, CCTV
phải thương lượng hủy bỏ hợp đồng với lý do nội dung đồi
trụy. Sự thực mà CCTV không nói ra là nguyên cả bộ phim
Friends đã được in lậu thành DVD bán ra ở khắp
các góc đường với giá 100 yuans.
Mặc dù số hàng hóa sản xuất từ Trung
Quốc vĩ đại, nhưng Trung Quốc chỉ sản xuất đa số là các
hàng hóa gia dụng rẻ tiền,
và đối với các hàng kỹ nghệ nhẹ trang bị máy móc, Trung
Quốc cũng chỉ đóng vai trò lắp ráp các bộ phận chế biến
từ các xứ kỹ nghệ Âu Mỹ theo các mẫu thiết kế, phiếu đặt
hàng của các xí nghiệp Âu Mỹ rồi xuất cảng trở lại.
Trong chuổi công tác sản xuất nầy, đầu não là Tây
Phương, còn Trung Quốc giống như thứ công nhân cổ xanh
(col bleu) chỉ biết thừa hành. Số xuất cảng của Trung
Quốc khổng lồ thật, nhưng số lợi nhuận rất khiêm tốn bởi
lẽ nếu 55% số hàng hóa xuất cảng là hàng lắp ráp thì
Trung Quốc phải nhập cảng vào 50% nguyên liệu hay bộ
phận rời. Chính vì sở trường sản xuất các vật dụng rẻ
tiền và một số máy móc theo phương pháp lắp ráp, Trung
Quốc xuất cảng rất ít các loại máy móc và dụng cụ hạng
nặng là các sản phẩm có giá trị thặng dư (plus-value),
sức mạnh kinh tế của Trung Quốc, do đó chỉ có bề mặt mà
không có bề sâu, và vì vậy sự trao đổi hàng hóa với các
quốc gia kỹ nghệ rất bất lợi cho Trung Quốc. Thử
tưởng tượng muốn mua một chiếc máy bay Airbus 380, Trung
Quốc phải xuất cảng 800 triệu chiếc áo chemises, thì
với lợi nhuận trung bình khoảng 50 tỷ mỗi năm, chính yếu
là do bốc lột nhân công rẻ, thì phải lâu lắm Trung Quốc
mới ngồi chung hàng ngũ với các quốc gia thực sự kỹ
nghệ.
Đó là mặt trái của sự vĩ đại kinh tế
của Trung Quốc. Người Cộng
Sản hay dùng câu nói bất hủ của Lénine để đề cao sự ưu
việt của người Cộng Sản : Tư bản bán cho chúng ta sợi
dây để chúng ta treo cổ chúng (Les capitalistes nous
vendent la corde qui nous servira à les pendre) thì
trước hiện tượng Cộng Sản bị Tư Bản khai thác và bốc
lột, Trung Quốc nên tự hỏi ai treo cổ ai ?
Chánh sách đứa con duy nhất và thân
phận người già
Theo Ủy Ban Dân Số và Gia Đình
Trung Quốc ước tính, nếu không có chánh sách đứa con duy
nhất áp dụng từ 1978 đến nay, dân số Trung Quốc hiện
nay phải là 1,7 tỷ. Trung Quốc phải hạn chế sinh sản,
qui định mỗi vợ chồng chỉ có 1 con, ấn định tuổi tối
thiểu thành hôn, cốt để giảm bớt gia tăng dân số mỗi năm
từ 20 triệu xuống còn 10 triệu. Nếu chánh sách đứa con
duy nhất giải quyết phần nào vấn đề nhân mãn, chính sách
nầy đã mang lại những hậu quả xã hội và kinh tế trầm
trọng.
Trước tiên, dân số lao động mỗi năm
giảm 10 triệu từ năm 2005 và dân số trẻ từ 20-24 tuổi sẽ
giảm 25% trong thập niên tới.
Trong khi lực lượng người trai trẻ
làm việc giảm xuống, số người cao niên tăng theo nhịp
điệu lũy tiến : năm 2008, Trung Quốc có 169 triệu người
trên 60 tuổi (13% dân số), sẽ tăng lên 250 triệu trong
10 năm nữa và đến năm 2050, cứ 3 người dân thì có 1
người già. Vấn đề càng nghiêm trọng hơn là số người
già sống đến 80 tuổi càng ngày càng đông, cứ 5 người già
thì có 1 người già 80 tuổi vào năm 2050. Việc săn sóc và
vấn đề an sinh người già là vấn đề trọng đại cho quốc
gia và gia đình.
Theo đạo lý và luật pháp Trung Quốc,
người con phải nuôi cha mẹ và ông bà. Đó là cái cơ cấu
đại gia đình 4-2-1 (1 : đứa con, 2 : cha mẹ, 4 : ông bà
nội, ngoại) mà đứa con trai phải đảm nhận (người con
gái khi lấy chồng thì thuộc nhà chồng, bi đát cho vợ
chồng có đứa con duy nhất là con gái).
Ngoài việc gồng gánh gia đình, người
trẻ tuổi trong tuổi lao động hôm nay còn phải đóng góp
quỹ hưu bỗng càng lúc càng nặng để nuôi người già càng
lúc càng tăng. Năm 1980, 13 người làm việc để nuôi 1
người già, tỷ lệ nầy giảm xuống còn 3/1 năm 2003, và đến
năm 2050, cứ 2 người làm việc để nuôi 1 người già.
Đó là một viễn ảnh kinh tế đen tối mà chính phủ Trung
Quốc phải đối diện.
Trung Quốc hiện nay có 41 000 nhà
dưỡng lảo, chỉ có thể cung cấp 11 chỗ cho 1000 người so
với tỷ lệ thông thường từ 50 đến 70 chỗ tại các quốc gia
phát triển.

|
cơ cấu 1-2-4 :
cặp vợ chồng trẻ và 1 con,
+ cha mẹ (2), + ông bà(4)
|
Bà già 72 tuổi ở Tế Nam nhặt hộp lon
để nuôi bà mẹ 93 tuổi |
Bởi lẽ chế độ hưu bỗng tại Trung Quốc
chỉ bắt đầu năm 1997 tại một số thành phố, đa số là cho
công chức và xí nghiệp, năm 2005 chỉ có 170 triệu người
có hưu bỗng, còn tại thôn quê thì người già chỉ trông
cậy vào con (gần đây, tại một số tỉnh ở phía Bắc và
phía Tây, chính phủ phát cho người già mỗi năm 600 yuans
(75 MK), nhưng với cơ cấu kinh tế và xã hội kỹ nghệ, đa
số người già bị bỏ rơi vì con cái không lo nỗi cho đời
sống của chính chúng nó. Theo Daily China cho biết, chỉ
riêng tại Bắc Kinh có 2000 vụ cha mẹ kiện con mỗi năm vì
con không cấp dưỡng, nhưng ở nông thôn những vụ kiện nầy
rất hiếm vì cha mẹ sợ mất mặt. Cũng theo báo nầy, một cụ
già ở làng Trung Sơn, tỉnh Quảng Đông cố ý đốt một khu
rừng để trở lại nhà tù, nơi ông vừa ở tù 5 năm vì theo
ông nơi đó có cơm ăn, có chỗ ngủ. Ở Trung Quốc, mỗi năm
có khoảng 2 triệu người tự tử, đa số là người già, và
25% thực hiện được ý định. (China Daily, 14/2/2006).
Bởi lẽ Khổng Giáo buộc phải có con trai
để nối dỏi tông đường, nên chế độ một con đã tạo ra
việc phá thai khi làm siêu âm bào thai biết là con gái,
và dù rằng luật lệ hiện nay cấm đoán, nhưng hiện tượng
phá thai, giết trẻ sơ sinh là gái hay cho con gái cho
viện mồ côi vẫn là chuyện thường tình ở nông thôn. Hậu
quả của hiện tượng nầy làm đảo lộn giới tính, tỷ lệ
thông thường là 106 nam/100 nữ, nhưng ở Trung Quốc là
123 nam/100 nữ (Autrement
. Paris, 2007 p. 21).
Đàn ông không kiếm được vợ, và hiện nay, 90% người độc
thân trên 30 tuổi là đàn ông. Năm 2020, 40 triệu thanh
niên sẽ không kiếm được vợ. (La Chine nouvelle, p. 54)
Kết luận
Sau 30 năm mở cửa, Trung Quốc đã thực
hiện được nhiều kỳ công kinh tế vĩ đại. Nếu tính theo
tổng sản lượng quốc gia (PNB), năm 2007, Trung Quốc đứng
hạng 4 thế giới với 3250 tỷ MK, (sau Hoa Kỳ :13 850 tỷ,
Nhựt : 4500 tỷ, Đức : 3350 tỷ (populationdata.net ). Nếu
tính theo sản lượng đầu người, Trung Quốc hiện có 200
triệu người có lợi tức dưới ngưỡng nghèo do Liên Hiệp
Quốc qui định (1,25MK mỗi ngày) và 600 triệu người có
lợi tức 2MK/ngày, như vậy Trung Quốc vẫn còn là một quốc
gia nghèo. Tuy nhiên, đàng sau những kỳ công vĩ đại,
Trung Quốc phải đương đầu với nhiều thách thức vĩ đại
trong đó có 3 khó khăn cơ cấu là sự lão hóa dân số, sự
tàn phá môi trường và sự bất bình đẳng lợi tức giữa các
địa phương và các tầng lớp dân chúng.
Tuy Trung Quốc đang có trong tay
1000 tỷ mỹ kim mà phần lớn là trái phiếu của Mỹ, và xuất
cảng một khối hàng hóa khổng lồ, Trung Quốc lại bị lệ
thuộc vào đồng mỹ kim và mọi căng thẳng với Mỹ sẽ không
có lợi cho Trung Quốc. Trong trò đấu gươm, Trung Quốc
đang cầm ngọn lưởi.
Trung Quốc và một số quốc gia đang
lên (pays émergents) gọi là BRIC (Brésil, Russie, Inde,
Chine) đang tìm phương cách thoát ra khỏi ảnh hưởng cùa
đồng mỹ kim, nhưng vì không phải là một liên minh chính
thức và những quyền lợi bất đồng giữa Trung Quốc với các
quốc gia trong khối nên hi vọng thành công rất mong
manh. Trung Quốc đang bành trướng thế lực ở Phi Châu,
đưa nhân công đến để khai thác tài nguyên và hành xử
với cung cách của một thứ thực dân mới, hợp tác với
nhiều chính phủ độc tài thường bị thế giới kết án là
quốc gia hung đồ (états voyous) và dân chúng các xứ Phi
Châu Hồi Giáo cũng không có thiện cảm với Trung Quốc sau
vụ đàn áp người Trung Quốc Hồi giáo ở Tân Cương, Trung
Quốc đã và đang gặp nhiều khó khăn trên mặt ngoại giao
với thế giới.
Trong viễn tượng ấy, nếu như người
Pháp đã huyễn hoặc gọi Thế kỷ 21 là thế kỷ của Trung
Quốc và một số tài chánh gia Wall Street nghĩ đến
việc thay thế G8 bằng G2 (Mỹ-Trung Quốc), liệu với những
thách thức vĩ đại nội bộ và ngoại giao, Trung Quốc có hi
vọng gì sẽ đạt được vị trí mà các nhà tiên trí kinh tế
Âu Mỹ, thường có thói quen thần thoại hóa con Rồng.
Lâm Văn Bé
05/02/2010
Thư mục chính yếu
-
Thierry Sanjuan. Le défi chinois. - Paris : La
Documentation française. (Dossier no. 8064, juillet-août
2008).
-
Chine : de Pékin à Hong Kong. - Paris : Hachette, 2007.
-
Jean-Marc Plantade. La face cachée de la Chine. -
Paris : Bourin Éditeur, 2006.
-
Cyrille J-D. Javary. La Chine nouvelle : être riche est
glorieux. - Paris : Larousse, 2006.
-
Frédéric Lasserre (éd.). L’éveil du dragon .- Ste-Foy,
Québec : Presses de l’Université du Québec, 2006.
-
Anthony Bianco. The Bully of Bentoville.- New York :
Doubleday, 2005.
-
Một
số websites của Trung Quốc đọc được bằng tiếng Pháp và
tiếng Anh
1. Tên của bạn::
'Exciter'
2. E-Mail của bạn::
'honglam
3. Góp ý cho bài ? :
'Xóa rồi ghi tên bài ở đây'
4. Góp ý, Phê bình::
'Bai viet hay qua, toi phai doc di doc lai may lan, rat tham
thia. Tu truoc gio nghe va doc toan nhung tang boc thai qua ve
su phat trien cua TQ, nhung lan nay nhan thuc cua toi tinh ngo,
va du so lieu chinh xac hay khong chinh xac thi lo gic cua van
de khong the sai duoc. Su phat trien nhu vay phai tra gia la
dieu khong the choi cai va khong the sai duoc. Cho co dieu la tu
truoc den gio nguoi ta sung bai TQ den do gan nhu me tin, ma
nhung mat trai cua no chua he mot ai de cap den. Vo cung chan
thanh cam on tac gia. Nhung bai viet nhu the nay co gia tri vo
cung to lon cho rat nhieu khia canh ma khong the liet ke het o
day duoc. Mot lan nua xin cam on cong lao cua tac gia.'
1. Tên của bạn::
'Phuc Huu Pham'
2. E-Mail của bạn::
'trinhphucpham
3. Góp ý cho bài ? :
'Trung Quốc mặt trái và những vĩ đại'
4. Góp ý, Phê bình::
'Cảm ơn tác giả về bài viết.Có một câu hỏi riêng tư mong tác
giả giải đáp hộ:Có phải tác giả có một thời học ở trung học
VĩnhBình trong thời gian đầu của thập niên 60.Nếu đây là một
ngẩu nhiên trùng tên xin ông vui lòng bỏ qua cho.Đa tạ'
1. Tên của bạn::
'Trần Vịêt Nhân'
2. E-Mail của bạn::
'tranvietnhan
3. Góp ý cho bài ? :
'Trung Quốc Mặt trái của những vĩ đại'
4. Góp ý, Phê bình::
'Cám ơn tác giả về bài viết công phu và rất hay với những
phân tích vững vàng của những dữ kiện không chối cải được. Bài
viết chắc hẳn đem lại cho chúng ta niềm tin và giúp chúng ta
hăng hái hơn trong việc đấu tranh chống sự ngang ngược của nhà
cầm quyền Trung Quốc đối với Việt Nam.
1. Tên của bạn::
'Mia'
2. E-Mail của bạn::
'thocontaidai
3. Góp ý cho bài ? :
'Trung Quốc: mặt trái của những vĩ đại'
4. Góp ý, Phê bình::
'Kinh Chao Chu'
Bai viet la mot tai lieu rat hay can pho bien... chu co the cho
pho bien tu do khong? neu duoc xin chu tra loi chau biet .. vi
chau muon dua len blog cua chau o
http://my.opera.com/Ao-Trang-Oi/blog/
Chuc suc khoe chu
Mia'
Trở về Trang Chính
|