|
Có
thể gọi xứ Huế là thành phố của những tiếng chuông. Sự khởi đầu
của một ngày, một ngày mai hun hút trong tương lai cũng như một
ngày tận trong nghìn trùng quá khứ. Một ngày mà âm thanh từ đại
hồng chung phát ra; vang, ngân, vọng và im bặt. Người ta gọi âm
thanh đó là tiếng chuông. Vậy thì, im bặt cũng là một phần của
tiếng chuông.
Sự khởi
đầu của một ngày ở thành phố này cũng bắt đầu bằng: vang, ngân,
vọng và im bặt. Và đó cũng là sự khởi đầu của mỗi kiếp người!
Khởi đầu bằng tiếng khóc chào đời.
Mỗi
sớm, thật sớm, thời khắc mà chỉ có những người lao động nghèo
mới cảm nhận được. Họ thức dậy như một bản năng sống, thức dậy
cùng tiếng chuông để chuẩn bị ra đồng, chuẩn bị những nồi bún,
nồi cháo,… để gánh cuộc sinh tồn trên đôi vai tím gầy, và mỗi
ngày như vậy tiếng chuông cũng dậy lên trong tâm thức họ. Bốn
mùa, nắng cũng như mưa, lạnh buồn, héo hắt. Những người lao động
nghèo đều thức dậy như một đức hạnh tu tập. Và trong sự tịnh yên
của đất trời họ tiếp nhận tiếng chuông nguyên sơ qua nhỉ căn. Cứ
thế, mỗi lần tấm màng mỏng trong lỗ tai rung lên theo chu trình
tiếng chuông vang, ngân, vọng và im bặt như một quy luật của tạo
hóa để khơi dậy tâm từ. Và tâm lực từ bi của người dộng chuông
len theo làn sóng âm thanh thức tỉnh người nghe, mà đa số là dân
lao động nghèo. Và có một điều kỳ diệu, là khi tiếng chuông từ
các ngôi chùa cùng phát ra thì chúng hòa quyện vào nhau và tiếp
tục lan tỏa.
Thành
phố nhỏ được bao bọc loanh quanh bởi những con đường, cũng như
chiếc lá và những đường gân hao gầy. Thành phố hình chiếc lá
cũng úa vàng man mác theo giấc mơ mùa thu, mịt mờ, quạnh vắng
như mùa đông, bừng dậy như mùa xuân và cháy đỏ như mùa hạ. Một
thành phố nhạy cảm thì con người cũng rất nhạy cảm. Những con
đường gân lá bao quanh phố với những hàng cây xanh, những con
sông nho nhỏ đã gợi lên trong tâm tưởng tôi về một ngôi làng
trong cổ tích yên bình. Và lạ thay, trên mảnh đất bé nhỏ nhưng
mật độ các ngôi chùa, nhà thờ, tịnh thất, thánh thất lại rất dày
đặc ở xứ sở này, đó là chưa kể đến các khuông hội, những đình
làng xưa đang còn bao quanh vùng đất này. Vì thế mà tiếng chuông
rất gần gũi với những người sống ở miền đất mang nhiều dấu ấn
tâm linh. Âm hưởng tiếng chuông mỗi nơi mỗi khác, nơi thanh
thoát, nơi u trầm, có những tiếng chuông lạnh lùng, có tiếng
chuông đầm ấm yên bình, có khi xôn xao, bồn chồn, có lúc căm
giận, ai oán,… tiếng chuông hay sự biệu hiện tâm trạng của một
vùng đất, tâm thức của cộng đồng người ở một xứ sở. Ôi, tiếng
chuông Thiên Mụ, tiếng chuông Diệu Đế, tiếng chuông Phủ Cam,
dòng Chúa Cứu Thế, tiếng chuông Cồn Hến, tiếng chuông Tây Linh,…
tiếng chuông trong mỗi gia đình, trong mỗi cõi lòng miên man
đang trông ngóng về cố hương.
Còn nhớ
một thời xa xưa, gia đình tôi thường nghe tiếng chuông từ Cồn
Hến để mọi người biết giờ về nhà ăn cơm trưa và chiều tối, cứ
mỗi ngày ba buổi tiếng chuông lại vang lên khi thúc giục mời
gọi, lúc thì khô khốc, lạnh lẽo… Và thuở đó trong ngôi nhà nhỏ
ba gian, ngay chính gian giữa có cái tủ được sử dụng làm bàn thờ
tôn nghiêm, bên dưới bàn thờ là cái bàn nhỏ, trên đó có những
cuốn sách, một bên là cái chuông đồng khiêm tốn, bên kia cái mõ
nho nhỏ và hai cái đùi gõ. Bộ chuông mõ mà những ôn, mệ thường
khai chuông và trì tụng kinh sách, âm hưởng lời kinh đã đem lại
sự bình tâm cho mỗi thành viên trong gia đình.
Sau
những âm thanh huyên náo của một ngày ở xứ Huế, sắc màu không
gian chìm lắng, phía trời xa xăm là một ánh vàng mong manh, đang
tàn dần, tan dần và rãi nhẹ lên dòng Hương, lên lá cỏ, chấp chới
trên những con thuyền đang lênh đênh trên sông. Gam màu hư huyễn
đó khiến tôi liên tưởng đến “đóa hoa vàng mỏng manh cuối trời”
trong bài “Như một lời chia tay” của Trịnh Công Sơn, mà
sinh thời văn hữu Nguyễn Xuân Hoàng thường hát cho anh em nghe
vào những chiều hoang mộng bên dòng sông vắng. Vào thời khắc này
tiếng đại hồng chung lại gióng lên qua bốn giai đoạn: vang,
ngân, vọng và im bặt. Đất trời lúc này đã chạng vạng, mỗi sinh
linh đều tiếp nhận tiếng chuông tùy theo căn nghiệp của mình.
Trong loài người, có những người cảm nghiệm lẽ vô thường qua
tiếng chuông để vơi dịu đi nỗi khổ đau, có người lặng lẽ rút
mình về chốn yên tịnh, có người tỉnh thức trước mịt mờ của tham
vọng và cũng rất nhiều người vẫn còn mê đắm trong tham, sân, si
mỗi khi chiều xuống; nơi mà chỉ có những ảo trường nặng nề
thường lãng vãng.
Một khi
trong không gian bất chợt vang lên một tiếng chuông, một âm
thanh gọn lỏn phát ra từ tháp chuông của nhà thờ vào một thời
khắc khác thường, âm thanh đó như lời loan báo đến mọi người
rằng, có một linh hồn về với chúa, chúng ta hãy chúc bình an cho
cuộc biệt ngộ. Ôi, tiếng “chuông nguyện hồn ai” mà
Hemingway đã gửi cảm thức hư vô đến với mọi người. Một huyền
điệp mà Giê su phải chịu khổ nạn để cứu chuột tín đồ của mình,
còn Thích ca thì mỉm cười, một nụ cười bình thản, trống rỗng như
một vòng tròn trắng trong của Lão Tử mất dạng ở phía tây xa xăm,
còn Nietzsche đã phải im lặng trong cuồng loạn và Bùi Giáng đã
đặt lại sứ mệnh của chữ Việt.
Dù sao
trong cuộc sống chúng ta vẫn còn âm vang tiếng chuông, sự tồn
tại của tiếng chuông là một sự thật ngân vọng trong tâm thức
người dân Cố đô. Và bây giờ là thời khắc im bặt của tiếng
chuông.
Hãy
lắng nghe!
Huế, 9/2007
Trở về Trang Chính
|