|
Những
ngày mưa gió kéo dài của mùa đông ngút ngàn vừa đi qua, những
trận lụt bất thường gây nên bao tan tác, để lại những vệt màu
buồn thảm trên gương mặt người dân xứ Huế, các con đường đầy bùn
non và mịt mùng từng đám bụi phù sa, những vết thương còn âm ỉ
trong hồn người… Tất cả mọi thứ rồi sẽ chìm vào quá khứ.
Khi
những tia nắng mỏng bắt đầu xuất hiện, làm óng ánh những hạt mưa
xuân ẩn hiện thanh thoát... Đất trời như đang trở mình, bừng lên
vô vàn lộc nõn mênh mang mầm hy vọng, âm thanh của ngày cũ chìm
dần vào quá khứ, những chuỗi hạt không khí chuyển mùa lang thang
trên các nẻo phố, những ngày cuối tháng chạp, mưa lất phất, cơ
hồ như có bước chân ai về bên hiên vắng. Những dáng người hối hả
trên con đường hắt hiu. Chiều buông màu ảm đạm, tôi nhặt từng
bước chân ném xuống lòng phố, chợt nhớ ánh mắt ngây ngô. Thời
gian đổ vỡ trên từng đốt tay hoang gầy. Tôi trở thành kẻ mộng du
lạc giữa mù sương nội thành. Ngồi tựa gốc cây bên vệ đường, đếm
từng chuyến xe chở đầy hoa từ mọi hướng về đất Cố đô. Phố khuya
buồn như gương mặt kẻ thất tình, những bình minh đêm vàng võ,
lấp loá trên những ngã đường quạnh vắng, hiu hiu đốm đỏ của
những cây nhang, những điếu thuốc đang rút ngắn dần sự sống. Bên
này sông hàng ngàn binh đoàn sương mù diễu hành qua bờ nam thành
phố. Tôi gọi tên em trong nỗi nhớ mơ hồ. Giọng em thơ ngây bảo
anh hãy về nhà ngủ, bây giờ là 0 giờ. Em ơi, thời gian là
gì vậy? Chỉ có nỗi đợi chờ đọng trên đôi mắt quạnh quẽ, và sự cô
đơn trên màu môi khô sầu héo. Bây giờ, mọi người đang yên giấc.
Giữa những rừng hoa trộn lẫn hơi mù. Nào Lan, Cúc, Mai, Đào,…
nhưng em biết không? Em chính là loài hoa giúp tôi biết vui,
biết buồn. Tôi ôm giấc mơ muộn màng thả xuống dòng sông đêm dày
đặc sương mù. Chợt nhớ hôm, hai ta lạc giữa muôn trùng bạt ngàn
hoa vào một đêm xuân lòng u uẩn. Tôi cùng em chơi trò chốn tìm
giữa miền cỏ sương, để đêm về ôm hình bóng em nương vào giấc
ngủ. Vũ trụ sinh thành dưới bốn bàn chân, em lớn dần trong tâm
tưởng, những sợi gân xanh chợt hoá dải ngân hà, ta dìu nhau
trong cơn say, tôi muốn cùng em bay khỏi hành tinh đầy nước mắt,
tám nút thắt vây bủa cuộc đời. Em ơi! Những giọt hoa đào rơi
giữa miền xuân, tôi trở thành cảm tử quân giữa trần gian, hiến
dâng thân xác này. Đêm, thèm một nụ môi thần thánh, đánh thức
giấc mê ngàn kiếp. Em ơi. Mùa xuân ơi!
Buổi
sớm mùa xuân, những nụ cây như được thắp đầy những ngọn nến xanh
sau những ngày đông rét buốt. Tưởng chừng cỏ cây đang ngủ đông,
nào ngờ cây cỏ cũng miệt mài lao động, âm thầm suốt cả mùa đông
dài thê thiết. Để sang mùa xuân cho ra những đoá hoa đủ các sắc
màu làm tươi đẹp cho cuộc đời. Những ánh mắt mùa xuân mời mọc
niềm vui, trao nhau lời ân ái. Ngai vàng thiên nhiên đang thiếu
vắng người trị vì. Sao em lại ra đi? Để cõi hồn tôi hoang lạnh,
tôi trở thành kẻ lạc loài giữa rừng mắt lạ xa. Tôi nhớ những
buổi chiều chỉ có hai ta trên con đường hun hút, cánh hoa phù
dung tàn tạ trong gió mưa. Tôi đưa em đi qua miền núi đồi, những
cánh rừng thông đang thắp lên hàng ngàn ngọn thanh lạp. Những
ngọn lửa của rừng xuân sưới ấm lòng người.
Những
ngày đầu xuân, tôi thường nhìn những chồi non nhu nhú trên những
hàng cây, mà chợt nghĩ đến phép lạ của tạo hoá. Những mầm xanh
đem lại niềm hân hoan trên gương mặt mọi người. Nhìn thấy em
cười là lòng tôi thênh thang, bước chân tôi ngang qua nhà em
suốt mùa đông lạnh vắng, để mùa xuân được thấy em sau bức rèm ô
cửa tím, điểm xuyết những cánh hoàng mai tỏa ngát hương. Em viết
những bức thư tình gửi vào gió những nét buồn tê tái. Ngày đó,
tôi hái loài hoa dại phủ đầy ô cửa vuông, em cúi xuống nhìn tôi,
suối tóc em buôn dài, những đền đài đỗ vỡ. Ngoài kia, những giấc
mơ đang nở hoa giữa núi đồi. Đồi hoa đỏ thắm vô vàn những cánh
hồng. Ai gieo trồng cái đẹp để cứu rỗi trần gian này! Ai bày ra
trò hợp tan, ai là kẻ gian tâm, ai âm thầm làm việc thiện, ai
biện minh cho điều ác,… Tất cả sẽ hiển hiện vào phút giây cuối
cùng, thời khắc lâm chung trôi về hai phía: địa ngục - thiên
đàng, chúng ta sẽ hiểu lòng mình, hãy nguyện cầu khi chưa muộn
phải không em? Tôi mong một bình minh mới lạ, chiếu rọi vào hai
ta giữa màu xuân cuộc đời. Một mùa xuân tràn ngập muôn sắc hoa.
Trở về Trang Chính
|