Trời đã sang hè,
mới xế trưa mà nắng đã chói chang trên mảnh vườn sau, sân trước
thuộc hướng Đông nên còn tý bóng mát. Khung cửa sổ rộng được
che bằng cây hoa bông bụt trắng cao tới mái nhà, bên cạnh là
một cây hoa vàng cũng trổ hoa rực rỡ để bà nội Tý anh, Tý em đôi
khi tức cảnh sinh tình mà mần thơ ...con cóc.
Trưa chủ nhật
nắng chưa gì đã vội vã hắt cái nóng cháy da lên miền "đất nóng
tình sôi" này, báo hiệu một mùa hè khủng khiếp vì nóng. Cái nóng
ở đây rất giống ở quê nhà, vừa nóng vừa ẩm nên khách từ phương
xa đến sẽ tha hồ lau mồ hôi rin rít trên người, vừa chắc lưỡi
khâm phục người địa phương sao giỏi chịu đựng cái lò lửa thiên
nhiên suốt một mùa hè dằng dặc.
Bà nội Tý anh
dạo này hay ốm vặt nên lười biếng chẳng ngó ngàng gì đến cây
cỏ, bỏ mặc mấy cái cây phía sân trước tự vươn lên nhờ mưa nắng
ơn Trời, thế mà chúng nó cũng lớn lên sơi sởi mà chẳng hề trách
móc chủ nhân đã hững hờ với cỏ cây. Nắng ơi là nắng, đi chợ về
vừa bước xuống xe chưa vội vào nhà, bà đứng núp dưới gốc cây hoa
dâm bụt đang nở rộ những bông hoa trắng ngà, tàn lá xanh làm dịu
hẳn đi cái nóng của mùa hè Texas. Hồi mới mua nhà, vì mê cái sắc
hoa màu trắng hơi ngà ngà như màu áo lụa Hà Đông, nên bà đã tống
khứ cây trúc đào ra khỏi cái mảnh sân tý xíu ấy. Những tưởng hoa
bông bụt chỉ be bé xinh xinh cao bằng cái hàng rào bông bụt ở
quê nhà mà thôi, ai ngờ đất lành cây tươi tốt, mưa ở Texas có
thể gọi là mưa bốn mùa, mùa nào cũng mưa được, để bù trừ cho
những cơn nóng nghiệt ngã gần trăm độ, nên mặc dù không được
tưới tắm bao nhiêu mà cây vẫn hùng dũng vươn lên cao ngất. Cây
bông bụt lớn như thổi vươn cao lên tới mái nhà, lòa xòa phủ bóng
cho cái khung cửa sổ , mới đó mà đã 5 mùa bông trổ hoa. . .
Tý anh bây giờ
đã đi học, dịp hè nó được nghỉ ở nhà ba tháng tha hồ chơi,
thằng Tý em bụ bẫm ngày nào còn đứng trong cũi mơ màng nhìn cây
hoa chanh, nay cũng lon ton đi theo bà nội ra đứng dưới bóng cây
bông bụt. Bỗng bà nội tưởng mình lóa mắt vì cái nắng ban trưa,
khi thấy trên cây hoa bụt màu trắng treo lơ lửng một bông hoa
màu đỏ tươi roi rói. Mới đầu bà tưởng có đứa nhỏ hàng xóm nghịch
ngợm treo vào đó bông hoa giả, nhưng dí mắt vào tận nơi bà mới
phát hiện ra chuyện lạ. Thế là bà kêu ầm lên:
" Giời ơi! sao
lại có chuyện lạ lùng như vậy"
Bà thét cháu gọi
ông nội đang lúi húi mở cửa " garage":
" Tý, nói ông
nội lấy cái máy chụp hình ra đây. Giời ơi! Phép lạ chứ không
phải chuyện đùa đâu, không lẽ nhà mình sắp trúng số..."
Tý em lật đật ra
níu áo ông nội lôi gần rách cả áo, khiến ông bực mình nhăn như
cái bị:
" Ơ hay! Bà cháu
mày làm gì như bị khủng bố vậy?"
Bà rên lên như
trời xập:
" Còn hơn khủng
bố nữa ông à. Cái hoa màu đỏ ..."
" Màu đỏ thì đã
sao?"
Bà lôi ông lại
gần cây bông bụt cao nghệu, dí đầu ông vào sát cái hoa màu đỏ:
" Ông đeo kính
vào nhìn cho kỹ đây nè. Cái hoa màu đỏ nở trên cây hoa bông bụt
màu trắng. Thế, thế không phải là phép lạ thì là gì?"
Ông bĩu môi:
" Chuyện ấy là
thường, bà đi học chữ trả Thầy nên quên ráo trọi rồi. Môn Vạn
Vật năm đệ nhị có bài học cha mẹ là chuột trắng, lấy nhau đẻ ra
một đàn chuột 10 con, trong ấy lại lẫn vào 1 con chuột đen xì
như cái mõm chó. Chẳng qua vì từ đời cha ông cụ kỵ nhà chúng nó,
đã có ông chuột trắng đi tò tý với bà chuột đen nên sau này đến
đời cháu chít, nhớ nguồn xưa mà sản xuất ra được 1 tý nhau màu
đen đó mà..."
Bà giương cặp
mắt toét ra nhìn ông:
" Hừ ! Ông nói
nghe cũng có lý, nhưng giá như tôi với ông ngày xưa là dân da
vàng, bỗng nhiên thòi ra bố thằng Tý anh mà lại da trắng mắt
xanh thì ông có chịu được không nào?"
Hai ông bà lại
sắp cãi nhau đây, Tý anh chạy vào nhà đã lấy ra cái " digital
camera" đưa cho ông nội:
" Ông nội chụp
hình đi để Tý đem cho cô giáo và các bạn cùng xem nghe ông nội."

Ôi! Cái thời tin
học này thì chỉ lát nữa đóa hoa bông bụt màu đỏ nhà bà nội Tý
anh sẽ đi khắp toàn cầu, nhưng trước hết thì phải có cuộc tranh
luận giữa " hai con khỉ già " cái đã. Ông nội bấm máy xoành
xoạch, hết kiểu xa rồi lại kiểu gần, bụi hoa vươn lên cao hơn
mái nhà nếu như mùa Đông năm vừa qua ông không cắt trụi đi
những cành to và khỏe thì nó còn muốn vươn lên đến trời xanh.
Bà vẫn đứng vạch
lá tìm hoa, nhất quyết tìm ra chân lý dù ông đã cắt nghĩa:
" Tôi vẫn thấy
nó vô lý làm sao ấy ông à. Cả mấy tháng nay người mệt mỏi, tôi
có thiết gì hoa với lá, có chăm sóc cho nó đâu mà bảo rằng đã
tưới tắm một loại phân gì đó nên hoa mới đổi ra màu đỏ. Nếu cả
cây đều màu trắng pha đỏ thì mình còn dễ hiểu đôi chút về cái sự
pha giống mà người ta gọi là "Hai, hai" gì đó..."
Ông kiên nhẫn
giảng giải:
" Khoa học họ
gọi là sự pha trộn Gene của 2 giống hoa vào nhau, tên khoa học
gọi là Hydrid, sự pha trộn này giống như ở nhà quê người ta tháp
cây này vào cây kia, lấy cành mãng cầu mà tháp vào cây bình
bát, cây sẽ khỏe và khi kết trái sẽ cho trái nhiều và lớn hơn
..."
Bà ngắt lời ông:
" Ăn trái cây
kiểu ấy thì thà đừng ăn cho xong, chẳng ngon lành gì vì vẫn còn
hương bình bát khai ngấy chua lè. Nhưng tôi muốn nhắc ông quan
sát kỹ cái cây hoa này rồi hãy nói chuyện khoa học khoa hiếc
dông dài có được không? Đây nè! Cái cành này không phải cành lớn
mọc từ dưới đất lên nghe, nó chỉ là một cành nhỏ từ thân cây mẹ,
bao nhiêu hoa cùng một cành đều trắng, mà lại chen lẫn bông hoa
màu đỏ này, ông cắt nghĩa cho tôi nghe xem có êm lỗ tai không
nào?"
Ông quả tình bối
rối, dễ thường có phép lạ thật, chẳng gì màu đỏ cũng là màu phục
lâm, màu của hỷ tín thì chắc nhà ông sắp phát tài đến nơi, nhưng
ông mấy khi tin vào những cái nhảm nhí ấy, nên cố lấy một ví dụ
khác để lung lạc cái đầu mê tín của bà nội Tý anh Tý em:
" Hà hà, thời
buổi này khoa học đã chứng minh được nhiều điều mà các cụ xưa
cho là chuyện lạ. Chuyện này nếu không do con người làm thì cũng
là sự tự tạo bởi thiên nhiên, giống như bây giờ vì giá dầu xăng
đắt đỏ, người ta chế chiếc xe có thể vừa dùng Gas, vừa dùng
Điện, miễn sao xe chạy tốt là được, y như cây cỏ vậy thì sự lai
tạo cũng chỉ với mục đích làm dồi dào thực phẩm, tạo thêm màu
sắc tươi đẹp cho thiên nhiên ."
Bà gật gù nhưng
vẫn không chịu thua:
" Tôi chỉ thắc
mắc điều này là cái cây mình trồng đã cho hoa 5 mùa rồi, toàn
hoa trắng ngà như áo lụa Hà Đông..."
Ông tủm tỉm cười
ngắt ngang:
" Sư tử Hà Đông
thì có..."
Bà lườm ông một
cái thật dài, mắt đã mù mờ nhưng cái đuôi mắt còn dài lắm:
" Hừ, ông chỉ muốn lạc đề đánh lận con đen. Này, trên cùng một
cành cây xuất phát từ thân cây mẹ, không thể nào lại có sự pha
trộn lầm lẫn như cách tháp cây của các " home depot" thường làm.
Cây nào cũng ghép dưới đất hai ba gốc, đến chừng đem về trồng
chẳng đứa nào chịu đứa nào, cuối cùng ngỏm hết có đứa nào sống
được đâu. Đằng này cây nở 5 mùa hoa, không pha trộn mà bỗng
nhiên lại lòi ra một bông hoa đỏ nguyên si như thế này, không
lai một ly ông cụ nào thì bảo sao tôi chẳng nghi ngờ, cái thời
buổi đảo điên này đến hoa cũng đổi màu, chẳng trách nào con
người cũng thay lòng đổi dạ..."
Ông đuối lý gật
gù:
" Bà lại méo mó
cái gì thế! May mà tôi già rồi chứ không thì bỏ mẹ, ý là toàn đẻ
ra da vàng mũi tẹt mà cái mặt không giống hẳn bố thì cũng phải
giống mẹ, giống cụ nội cụ ngoại, chứ đâu được yên ổn đến giờ
này."
Bà cười lườm ông
thêm một cái nữa, trông vẫn tình ra phết. Bà lại thêm một cái
thí dụ nữa để bảo vệ lập trường của mình cho ăn chắc:
" Tôi lấy giả dụ
như có một cặp vợ chồng da trắng, bỗng dưng bà vợ đẻ ra một đứa
con đen xì, liệu rằng ông chồng có tin rằng đây là sự hôn phối
của tổ tiên nhà bà ấy để cho ra đời một thằng bé màu cà phê
không? "
Ông nhẫn nại tìm
một hình ảnh cụ thể nữa để chứng minh cho hiện tượng trắng đỏ
của hoa, và đen trắng của loài người:
" Bà có nhớ hồi
xưa ở Việt Nam gia đình nhà anh Luân cũng ở trong trường hợp này
không? Chị ấy đẻ ra một con bé xinh ơi là xinh, cái mặt hệt như
bố nhưng nước da trắng bóc, tóc lại vàng óng từng lọn như búp
bê. Ai cũng bảo con bé không lai Tây thì cũng lai Mỹ, nhưng thời
buổi ấy không còn Tây mà cũng chẳng còn Mỹ, ăn toàn bo bo chứ có
phải vì bơ sữa mà được mởn ra đâu. May là con bé giống bố chứ
không thì chị ấy cũng khó ở nổi với mấy mụ giặc bên Ngô không
bằng cô bên chồng. Sau này con bé lớn dần lên, tóc nó lại từ từ
xậm hơn rồi đổi thành màu hung hung đen, lại trở về nguyên si
cái gốc Á Đông của nó, thế là thế nào, có phải phép lạ không?"
Bà im lặng ngẫm
nghĩ :
" Ừ, nhưng nghe
nói chị ấy nhà có dòng họ lai từ thời mấy ông cố Tây đi truyền
đạo, trong dòng họ đã có người lấy Tây rồi đẻ ra ông nội chị ấy,
mà phải đợi đến cái đời con của chị hiếm hoi lắm mới ảnh hưởng
cái giống mắt xanh mũi lõ nhà ông cố ông sơ nó ở bên Tây. Thế
nhưng lai gì thì lai, nó vẫn giống cái mặt anh Luân, chứ đâu lại
tuyền một màu đỏ như cái bông bụt này..."
Ông đã ghi xong
mấy tấm hình cho bà giữ làm " kỹ nghệ", trời nóng đổ mồ hôi hột
mà chỉ vì cái bông hoa bụt đỏ lạ kỳ khiến ông bà quên cả nóng.
Ông bảo:
" Bà vào nấu cơm
cho tôi với các cháu ăn đi, chả lẽ đứng đây phơi nắng mãi nhỉ?"
Chiều đến, cơm
nước xong, bà bắt Tý anh Tý em mỗi đứa ăn một quả chuối to đùng,
chỉ cái quả chuối thôi mà trong nhà cũng đã khối chuyện để bàn
bạc. Bà luôn luôn lo lắng hai thằng cháu nội mất gốc quên nguồn
cội , còn ông thì cho là bà lẩm cẩm đầy tự ty mặc cảm, chỉ lo
chuyện con bò trắng răng. Chuối nào chẳng là chuối, chuối xiêm,
chuối tây, chuối tiêu, chuối ngự, chuối nào ông cháu cũng xực
tuốt, nhưng với bà thì hương vị vẫn khác nhau, và ẩn dấu trong
đó là cái cội nguồn của dân tộc. Dù sao thì cũng đất nước người
ta, xứ sở người ta, đứng cách nào, cao hay thấp, giàu hay nghèo
thì cái vỏ của nó vẫn không thể hòa nhập vào nhau để trở thành
một. Đến lúc nào đó trong cuộc đời, các cháu bà lớn lên sẽ tưởng
nó hoàn toàn thuộc về xứ sở này và quên mất nguồn cội của nó,
nhưng chắc chắn cuộc đời sẽ có lúc mở mắt cho nó nhìn ra điều
khác biệt giữa những cái vỏ chuối. . .
Tối đến, ông nội
ngồi xem tin tức trên truyền hình, Tý anh Tý em còn đùa giỡn
với cha mẹ trong phòng riêng, bà nội lên ngồi lướt Net. Oi! Thời
buổi văn minh này mà không biết lướt Net thì đời vô cùng "
boring" như trăng tàn trên hè phố, dù gì bà cũng có một số bạn
thân phương xa cùng trang lứa để tâm sự vụn. Như cái hình bông
hoa bụt đỏ này thì chắc chắn không thể nằm im lặng ở cái sân
trước nhà bà được, chỉ nội tối nay nó sẽ bay đến bạn bè muôn
phương. Trước tiên bà định hỏi cái ông anh chuyên trồng cây
cảnh, nhưng nghĩ thế nào lại chợt nhớ ra cái Net Khoa Học, có
sẵn bao nhiêu tài liệu quý hiếm thì thế nào chẳng được một câu
trả lời hợp lý, chứ không lấp lửng như "con khỉ già" chỉ hay nửa
thực nửa đùa chọc vợ suốt mấy chục năm rồi.
Tức nhiên buổi
sáng hôm sau, bà nhận được rất nhiều " feedbacks" với những lời
nửa đùa nửa thực rất giống ông nhà bà không sai một ly. Người
thì bảo tại bà không chịu thêm đất, bón phân, tưới tắm đầy đủ
nên có một bông hoa " đỏ mặt tía tai" lên mà nhắc khéo bà nên tử
tế với cây cỏ một chút. Người thì văn chương đầu óc tưởng tượng
lênh láng, kết hợp một câu chuyện tình ướt át , để người hoa vì
mặn tình mà hoa bỗng đổi sang màu đỏ. Người thì cám cảnh thế
thái nhân tình, tình đời đổi trắng thay đen nên nhân dịp này
trách hoa cũng khéo theo thời mà đổi từ màu trắng sang màu đỏ.
Người thì đổ thừa hoa bị nhiễm thể vì một hóa chất nào đó, nhưng
theo lý luận của bà thì nếu cây bị nhiễm chất lạ, nó phải đổi
màu nguyên cây chứ đâu lại có mỗi một bông hoa.
Á à, cái gia
đình Khoa Học này vui đáo để, toàn những vị mà mới nghe danh
qua bà tưởng họ đều ngồi ở cõi trên, có ai rỗi hơi đâu để trả
lời trả vốn cho bà câu hỏi lẩm cẩm về hoa hoét như vậy. Thế mà
có bao nhiêu câu trả lời, mỗi câu mỗi vẻ khiến bà đi ngủ mà còn
mang theo niềm vui ấy vào giấc mơ. Một ông chắc tình cảm ướt át
ghê lắm, xúc cảm trào ra nguồn thơ chỉ vì thấy cái hình bông hoa
bụt đỏ xen lẫn với những nụ hoa trắng. Thơ tình ơi là tình,
chắc nhìn hoa cười trong nắng rồi lại nghĩ vẩn vơ cái thời còn
tre trẻ, mượn hoa mà nhắc khéo " ai kia" thì bà không biết, chỉ
tại bây giờ bà già chát ra rồi, chứ không thì cũng dám " họa
dưới mông" mấy vần xướng họa cho vui. Eo ơi! Nói đến " họa dưới
mông" thì phải hỏi hai thằng Tý anh Tý em, chúng nó rành sáu cây
vọng cổ khi bà nội giơ cái roi lên, mặt hầm hầm đòi giáng xuống
hai cái mông non nớt ấy vài ngọn roi mây theo lối " thương con
cho roi cho vọt" từ đời ông bà để lại. Nói vậy chứ bà nội hiền
khô, chỉ " giơ cao uýnh khẽ " nên bị ông nội hai cu Tý giễu là
" miệng hùm gan sứa" sợ từ con sâu róm trong vườn thì bao giờ
dám ác với ai.
Có vị chắc ngoài
tài khoa học ra còn thích tham thiền nhập định, nhìn đời sắc sắc
không không nên cho rằng hoa trắng hay đỏ, nếu nhìn theo kiểu
triết lý nhà Phật chỉ chỉ là " sắc sắc không không". Bà nghe nói
thì biết vậy, nhưng kinh nghiệm cuộc đời cho bà thấy hễ trắng
tay không còn gì, có nói hay mấy cũng chẳng ai nghe, còn thêm
túi bạc kè kè trên lưng thì đâu cũng có đệ tử. Thôi bà hông tin
được chiện ấy, vẫn biết đời sắc sắc không không, nhưng hễ còn
thở thì có ....vẫn còn hơn . . . . không . . . nhiều lắm.
Có người lại
giải thích theo luật nhân quả của nhà Phật, nghe cũng hay hay,
cây cỏ chắc cũng có linh hồn để cảm nhận được sự săn sóc của con
người biết nâng niu chúng. Nói vậy thì bà đây ăn ở chưa được
công bình, các thứ cây ở vườn sau bao giờ cũng được bà vun bón
chăm sóc cẩn thận, chỉ vì suốt ngày quanh quẩn ở mảnh vườn sau
nên hoa lá được xếp vào hạng bạn bè để bà thủ thỉ nói chuyện cho
vui. Chả thế mà bà cũng làm được bài thơ Tâm Cảm:
" Anh cũng đừng
ngạc nhiên
Nếu hôm nào em
kể
Cây cũng biết
khóc
Lá cũng biết
buồn
Và trong từng
giọt mưa tuôn
Cũng dấu nỗi
buồn thiên cổ"
Hà hà, bà cũng
văn chương tao đàn lắm chứ, nhưng nguồn thơ thường bị tắc lại
khi hai thằng Tý anh Tý em hục hặc với nhau, và cái roi mây trên
tay bà nội lại nhịp nhịp để dọa cháu thì . . . nguồn thơ lăn cổ
ra chết.
Trong các câu
trả lời bà nội Tý anh thích nhất cái công dụng dược thảo của cây
dâm bụt. Người trả lời rất tốt bụng, chắc cũng phụ nữ như bà và
hiểu được cái tính thích uống thuốc để ngừa đủ thứ bịnh chưa
xuất hiện trong cơ thể, với châm ngôn " ngừa bệnh hơn chữa bệnh"
đó mà. Thì ra cây dâm bụt được gọi là Trà Đỏ, tên là Hibicus,
một loại dược thảo mới phát hiện và trồng nhiều ở Việt Nam,
được cả thế giới công nhận từ lâu.
Trong đài hoa
Hibicus có nhiều Vitamines và chất tố giúp chữa bịnh như ngăn
chặn các tác nhân gây ung thư, các nguyên nhân gây u nang của
phụ nữ sau khi sinh nở. Lại lợi tiểu, giúp cho da dẻ mịn màng và
xóa các vết nhăn, làm cho mấy mụ gần hết " date" như bà trẻ lại.
Ui giời! Đọc đến đây như cởi tấc lòng, bà cầu nguyện Phật Trời
cho vị này liền vì sao chả quen nhau bao giờ mà hiểu tâm lý đàn
bà sáu câu vọng cổ. Gì chứ hết nhăn, trẻ lại, không bệnh tật thì
cây dâm bụt nhà bà đúng là cây " thần dược" để cứu nhân độ thế.
Từ đây, bà sẽ tưới phân thêm đất cho cây dài dài, bao nhiêu hoa
nở sớm nở muộn, hoa tàn cũng được nâng niu để phơi khô làm trà
uống thay thế cho ba cái nước soda dữ dằn kia. À, hồi còn sinh
tiền nhà văn bác sĩ Huỳnh Hữu Cửu, ông có kể chuyện đi du lịch
Mễ Tây Cơ, đang khát nước được người địa phương bán cho thứ nước
gì chua chua ngọt ngọt ngon lắm mà không biết nước gì, nhưng
uống tới đâu mát tới đó. Ông bèn tìm hiểu thì được họ bán cho
một mớ trà khô, xem lại thì chính là hoa dâm bụt phơi khô.
Chắc đây cũng là
điềm tốt về cái hoa bông bụt đỏ để mọi người bàn cãi cười cho nở
phổi, chưa kể mai kia có ai đó lại truy tìm tại sao lại gọi là
hoa Dâm Bụt. Sách xưa bảo rằng" không Dâm sao nảy ra Hiền" nghe
chí lý biết mấy, hoa mang tên Dâm mà không Dâm, trong khi có
khối người tên không Dê mà Dê mới kỳ cục chứ!
Còn bao nhiêu
lời bàn Mao Tôn Cương rộn rã đem lại niềm vui cho bà suốt mấy
ngày mà đề tài xem tầm thường nhưng rất lạ. Nào là màu đỏ là hỷ
tín, đi mua vé số mau kẻo hết. Nào là đi Casino lấy hên, kéo máy
tiền vô như nước. Nào là biết đâu sau hai thằng Tý anh và Tý em,
nhà lại sắp thêm cái " hĩm" để có nếp có tẻ cho vui nhà vui cửa.
Có lẽ bà cũng mong như thế thật, vì đời bà đẻ toàn con trai, đến
đời cháu lại vẫn toàn đựa rựa, vì thế mà lúc nào Bà cũng được
ưu tiên theo lối Mỹ khi người ta xếp thứ tự: " Thứ nhất đàn bà,
thứ nhì trẻ con, thứ ba con chó Ki Ki, sau cùng mới đến cái
người quanh năm đi cày đóng thuế".
Mùa hè, 2007
Nguyên Nhung