|
Hoa
nở rồi tàn, trăng tròn rồi lại khuyết, ban ngày là thế giới của
loài người, ban đêm ở đây là thế giới của linh hồn, tùy theo ánh
sáng và bóng tối. Cả hai có thể lẫn lộn vào nhau nhưng linh hồn
khi bước qua cửa Tử, đã được một ân sủng đặc biệt hơn là họ có
thể xuất hiện, đến hay đi bất cứ khi nào, bất cứ chỗ nào mà
loài người chẳng nhìn thấy họ. Cứ xem đó là một đặc ân đầu tiên
của loài người khi nằm xuống, nhưng chính những điều đó lại cũng
là hình phạt tàn nhẫn nhất, như ông bạn tri kỷ trước kia đã nói
cho nàng nghe, và khuyên nàng đừng nên trở về thế giới của loài
người làm gì để chỉ buồn hơn thôi, khi hiểu được lòng người nghĩ
gì về mình, bóc trần được lòng nhau ra e rằng con người sẽ không
còn can đảm nhìn nhau nữa.
Đó là
tình đời, còn ở thế giới vô hình này, linh hồn có thể biết được
hết những gì của nhau, và chia xẻ với nhau những điều thành thật
nhất vì không thể dấu diếm nhau được. Nguyên nhân này sẽ dẫn đến
câu chuyện một người chết đi khi đang bám chặt lấy những danh
vọng phù hoa cuộc đời, vì thế linh hồn của ông ta sẽ tiếp tục
đắm chìm trong đau khổ, như con sâu nằm trong cái kén mà không
làm sao gỡ ra được. . .
Mỗi
ngày ở khu nghĩa trang vắng lặng này, mọi vật mọi loài vẫn sinh
hoạt như một bức tranh sống động. Người cắt cỏ vẫn chăm chỉ làm
công việc của ông ta, người trồng hoa vẫn tưới nước cho những
luống hoa muôn màu được xinh tươi, khoe sắc màu lộng lẫy, người
đổ rác vẫn đi nhặt những vòng hoa héo úa trên những nấm mộ mới,
đem vứt vào thùng rác ở góc nghĩa trang. Ai vào việc đó, rồi hôm
nào có người mới thì chiếc xe chở phu đào huyệt sửa soạn chạy
tới, chiếc thuổng xúc đất bằng máy chạy ào ào như sấm nổ, và
chỉ một chốc là đã thấy một cái hộp hình chữ nhật dưới lòng đất,
đủ chỗ cho một cái quan tài hạ xuống rồi nằm đấy mãi mãi.
Đời
là thế! Đã nhiều lần ngồi nhìn con người đi lại làm việc với
nhau , trong cái nắng mùa hè hay cái giá rét của mùa Đông, ở thể
linh hồn nàng đã thoát ra được nỗi khổ của thể vật lý, nhưng
nhìn con người phải tranh đấu để sinh tồn, vật lộn với cơm ăn
áo mặc nàng lại cảm thấy cuộc đời thật vô cùng mệt mỏi. Chưa kể
còn có biết bao nhiêu người cứ chen lấn, kèn cựa, trèo lên đầu
nhau, hại nhau bất kể những hành động vô nhân , vô đạo đức làm
tổn hại cho linh hồn họ ở kiếp sau, mà chẳng hề băn khoăn về
những việc mình làm, khiến nàng càng ngao ngán.
Trong
số những linh hồn nàng gặp gỡ vừa qua, chỉ có mỗi linh hồn bé
thơ lên 10 tuổi là hồn nhiên sung sướng hơn cả. Linh hồn bé giờ
đây đã bay bổng về cõi nào rồi, nàng chưa hề thấy nên chưa dám
diễn tả nơi chốn ấy, nhưng theo sự suy luận đơn giản của nàng
thì phải chăng thiên đàng và địa ngục nằm chơi vơi trong trái
tim và tâm hồn của mỗi người trước đã. Kể từ cái đêm trăng ấy
đến nay, chẳng biết có bao nhiêu mùa trăng đến đi, nàng chợt nhớ
đến mấy câu thơ mà bà bạn tri kỷ của mình đã ngâm nga:
"Đời
biết bao lần trăng đến đi, bạc tóc nhìn trăng vẫn thấy buồn". .
.
Chẳng
phải đến khi bạc tóc nhìn trăng vẫn mới biết buồn, mà hình như
ngay từ lúc bước vào đời và mới biết yêu, nhìn trăng đã biết
buồn như thế!
Đêm
nay là một đêm trăng non, nên ngàn sao vì thế trông như một cái
áo nhung đen dát đầy những viên kim cương diễm lệ. Hai người
bạn của nàng vẫn chưa tìm được đường đi của họ, nàng cũng thế,
định mệnh và nghiệp quả như còn lôi kéo linh hồn họ luẩn quẩn
trong cái nghĩa trang quạnh vắng này. Con đường trước mặt còn mù
mờ vì thời gian lưu lại ở chốn này đang chuẩn bị cho họ đến một
nơi khác, tốt đẹp hay buồn thảm, cũng chỉ là tấm gương phản
chiếu lại cuộc đời họ đã sống qua. Chẳng biết ai sẽ đi trước ai,
và có cùng một nơi để đến hay không, nhưng những giờ phút còn ở
đây, họ cũng đã có dịp nghe, nhìn, học hỏi nhiều điều lý thú.
Đang
ngồi miên man với những suy tưởng của riêng mình, người bạn của
nàng đã tới. Bà ta chắc hồi còn sống cũng có tật ngồi lê ngồi
la, nên vì thế chỉ đợi đêm xuống là đi lang thang tìm bạn để
chuyện vãn. Tuy thế bà ta có cái dễ thương của một con người
bình dị, sống chân thật và phát biểu theo lối " nghĩ sao nói
vậy" rất tự nhiên, triết lý cuộc đời lại lắm khi phát xuất từ
những ý tưởng của con tim rất người này, mà không sao chép, biên
khảo, tìm tòi từ tư tưởng của các người khác. Trên đời có loại
người hay ăn cắp tư tưởng của người khác, rồi đem về xào nấu lại
làm của mình, rồi cứ tưởng mình là cha đẻ ra những triết lý ấy.
Bà bạn của nàng chắc chắn không phải loại người đó, hình như vì
sống nhiều, chung đụng với những lọc lừa đau khổ của kiếp nhân
sinh , mà lắm khi nàng bật cười vì bà cứ nói tỉnh bơ mà trúng
đáo để.
Nhưng
đêm nay thì bà bạn có vẻ hớt hơ hớt hải khác những đêm trước,
hình như có một biến động gì đã xảy ra trong khu nghĩa trang
rộng lớn này, mà nàng mải trầm ngâm suy nghĩ nên không quan tâm
đến những thay đổi xảy ra trong thế giới linh hồn. Nàng chưa kịp
hỏi thăm về cô bạn nhỏ thì bà bạn đã ẫm ĩ lên như bản chất ồn ào
của bà:
"
Này, khỉ gió ạ. Hôm nay tớ đi loanh quanh chơi về cửa Bắc, mới
phát hiện ra một tên dở người . Chẳng biết hắn chết lâu chưa,
hay là vừa mới chân ướt chân ráo tới đây, nhưng hắn làm tớ bực
cả mình nên bay vội tới đây, lát nữa đợi con bé nó đến rồi chúng
mình cùng đến đó mà xem. Giời ơi! Đã đến đây rồi thì ai chẳng
như ai, có mỗi cái xác thối nằm dưới kia thì có cho tiền tớ cũng
không dám ngửi, kể cả cái thây ma của tớ. Cuộc đời ở trên kia
thì có khác gì mây bay gió thoảng, thế mà cái tên ấy, hắn cứ như
thằng điên, cứ điên cuồng gào lên làm khuấy động cả một phía bên
ấy, thấy ai bén mảng tới là hỏi " Có biết tôi là ai không hở?".
Tôi định bảo cho hắn biết là chỉ có hắn không biết hắn là ai
thôi, chứ ở cõi này ai chẳng biết mà phải hỏi."
Nàng
bật cười nghĩ ngợi, lạ thay cho linh hồn của ai đó mà nghe bà
bạn kể nàng cũng thấy buồn cười, chẳng hay sau khi nhắm mắt lìa
đời, còn tiếc nuối chi chút danh hão mà đi lang thang hỏi có ai
biết mình. Suy nghĩ một lát nàng hỏi bạn:
" Ơ
hay! Ai bảo đằng ý bén mảng đến đó làm gì cho bực mình ra. Thế
bà bạn dễ thương của tôi có biết mình là ai không nhỉ? À, hôm
nay con bé đi đâu mà chưa thấy đến, chẳng hay có đi lang thang
như bạn hiền của tôi không? "
Trời
tối thẫm hơn mọi đêm , tiếng côn trùng kêu ri ri trong bụi cỏ,
những bụi hoa thạch thảo như câm nín chen giữa những nấm mồ vì
đêm nay trời ít gió, nên hoa cỏ ít lay động. Ban ngày nơi này
tuyệt đẹp vì đang là mùa Xuân, một rừng hoa dại bạt ngàn đan
nhau chi chít trên thảm cỏ như một tấm thảm màu vàng tuyệt đẹp,
giờ này cũng chìm khuất vào bóng tối. Chừng một lát thì đã thấy
hồn ma cô gái lướt đến, vẫn tiếng nói trong trẻo của tuổi thanh
xuân nồng nàn tình yêu mà đã vội vã lìa đời. Tự nhiên nàng nghe
trong lòng một nỗi trắc ẩn không đâu, rồi nghĩ đến linh hồn cô
bé lên mười chưa sống được bao nhiêu đã lìa đời, cái đến cái đi
của kiếp người không hề giống nhau, những nụ hoa chưa nở đã vội
tàn, những chiếc lá còn xanh mà đã rụng. Người đàn bà hỏi ngay:
" Đi
liền bây giờ chứ?"
Cô bé
thắc mắc:
" Đi
đâu hở cô? Hôm nay cháu thấy hình như cô có chuyện gì lạ đấy?"
Bà ta gật đầu lia lịa:
" Có đấy, nhiều cái lạ lắm mà vì mình cứ loanh
quanh ở đây nên không thấy, không biết. Đêm nay chúng mình đi
lại đằng kia, xem cái chỗ ấy có gì mà lúc đi ngang thì nghe một
hồn đàn ông cứ gào lên như điên khùng hỏi có ai biết hắn là ai
không? Lạ lắm, cũng là mồ mả nhưng chỗ ấy nghe như có hằng ngàn
âm thanh rên rỉ, gió và cây như cuộn vào nhau đến rởn cả gai ốc,
mình là ma mà còn thấy ớn, huống gì người bên kia họ lạc vào đây
giữa đêm hôm tăm tối. Tôi bay nhanh về đây để ba đứa cùng đi với
nhau, xem ra có phải hắn là một loại ma khổ, sống thế nào thì
chết như thế ấy mà...."
Hình như nói đến đây bà ta lại chạnh nhớ đến cái
khủng hoảng của linh hồn mình khi vừa lìa khỏi cuộc đời, nhưng
may mắn thay là gặp được bạn tốt nên chắc chắn là không đến nỗi
bi quẫn như linh hồn người đàn ông ở Cửa Bắc. Ba cái hồn ma lướt
đi trong bóng tối, vèo một cái đã tới nơi, ngay lúc ấy họ nghe
lồng lộng trong vòm mả tối ở góc nghĩa trang, dù chẳng cần phải
có con mắt thần thì họ cũng nhận ra tiếng gào thét như cuống
họng bị xiết bởi sợi dây thừng, khi ằng ặc như con bò bị cắt
tiết. Cả ba cùng đứng lại thật xa để quan sát, ở chỗ ấy có một
ngôi mộ vươn cao hơn các nấm mộ xung quanh, chắc lâu ngày đã bị
soi mòn bởi những cơn mưa nên chỉ sè sè trên mặt đất. Tiếng gào
vẫn lồng lộng trong đêm tối:
" Mấy người có biết Ta là ai không hở? Có biết
ta là ai không hở. . hở . . hở ?"
Chữ cuối cùng của câu hỏi kéo dài ra, tru như
chó sói khiến càng làm cho đêm tối thêm rùng rợn và bi ai. Một
lát lại thấy hắn gào lên:
" Hãy trả lại cho ta. Mấy người có biết ta là ai
không hở?"
Lần này thì hắn khóc nức nở, trong khi đó xung
quanh ngôi mộ của hắn vang lên những tiếng rân ran như gió tru
ma hú từ bốn phương vọng lại:
" Gieo chi hạt giống ưu phiền
Mọc lên cây khổ giữa miền đất khô
Giờ đây đã thác xuống mồ
Còn chăng chỉ nắm xương khô tội tình . . . "
Cả ba linh hồn kinh hãi đứng im, tiếng râm ran
vẫn vọng đi vọng lại nửa như những lời than van, nửa như những
lời cảnh tỉnh tấm linh hồn đau khổ kia chưa tìm ra nẻo sáng. Lẫn
trong tiếng trầm trầm của bao âm thanh mơ hồ huyền bí, linh hồn
đau khổ kia lại gào lên nức nở:
" Im đi. Mấy người có biết ta là ai không hở?
Mấy người có biết ta là ai không hở?"
Hắn càng nói thì những tiếng râm ran càng vọng
tới dữ dội hơn, như là tiếng vọng của những oan hồn đã từng là
nạn nhân của hắn, giờ đây trở lại trong thế giới vô hình để đòi
hỏi công lý, khiến hắn không được một giây phút yên ổn. Trong ba
người chỉ có người đàn bà có vẻ ngang tàng nhất, bà ta xấn vào
gần hơn và cất tiếng hỏi:
" Này bác kia, sao bác cứ hỏi đi hỏi lại người
ta có biết bác là ai không hở? Vậy xin cho tôi hỏi, cái hồi còn
sống bác làm đến "ông gỉ ông gì", có " ăn trên ngồi trốc "
thiên hạ, có làm " cây đinh" gì trong xã hội mà đòi mọi người
phải biết?"
Nghe câu hỏi châm biếm xấc xược của người đàn
bà, linh hồn kia đang gào lên bỗng nín bặt. Rồi chừng như quen
thói hống hách từ thời còn tại thế, hắn hét lên:
" Chúng mày cút hết đi, ông không hỏi chúng mày.
Chúng mày có biết ta là ai không hở?"
Người đàn bà cười ré lên, bây giờ thì nàng và cô
con gái cũng ngây người ra vì sợ, bởi vì người bạn của họ giờ
đây hình như lại trở lại bản chất "ngang như cua" của bà, chắc
hẳn họ sẽ được nghe những câu đối thoại nảy lửa, còn nàng thì
nghĩ đến cái câu " gần mực thì đen, gần đèn thì sáng", ảnh hưởng
của môi trường xung quanh dự phần trong cái tốt, xấu nơi con
người thật rõ rệt. Chưa kịp nghĩ thêm thì đã nghe giọng lảnh lót
the thé của người đàn bà, như mũi dao thọc vào họng linh hồn lão
đàn ông đau khổ kia:
" Này! Bà bảo cho mà biết, đã đến nơi này rồi
thì ăn nói cho tử tế mới mong ra khỏi cái nấm mộ thối tha của
nhà ngươi. Aùi dà! Hay là anh bảo cái nấm mộ của anh nó nổi hơn
người ta, cái chỗ đứng của anh nó cao hơn người khác nên ăn nói
xấc xược, coi người như con tôm con tép thế hử? Ở đây ai còn lạ
gì ai, mà cũng chẳng ai thèm biết đến cái tôi của nhà anh trên
cõi trần đâu, vì nó chết rồi, chết ngay từ lúc còn anh còn thoi
thóp thở chứ không phải qua tới đây mới chết đâu. Khổ thay là
khẩu nghiệp, ác nghiệp nó mọc rễ ra nên hồn không dễ gì thoát ra
mà đi được, " trồng dưa đắc dưa, trồng đậu đắc đậu, gieo gió thì
gặp bão", chân lý ấy không bao giờ thay đổi đâu con ạ."
Chết thật! Nàng hoảng hốt ngăn người bạn của
mình lại, giá biết thì đã chẳng dẫn nhau đi xem cho mang tội
thêm, nhất là bản tính của bạn thì bao lâu nay dường như đã đằm
thắm nhiều, nếu không khéo gần gũi kẻ xấu, lại trở nên " gần mực
thì đen" biết bao giờ mới thay đổi được. Trong bóng đêm, vẫn
lồng lộng tiếng oán than:
" Bao cơn sóng dữ chập chùng
Bến bờ vô vọng những vòng oan khiên."
Oâi chao là thấm thía, khiến linh hồn đau khổ
kia lại rú lên:
" Im hết đi, chúng mày im hết đi, có biết ta là
ai không hở?"
Linh hồn cô gái có vẻ ngơ ngác vì cảnh tượng kỳ
bí này, cô níu lấy tay người đàn bà van xin:
" Thôi cô ạ, chúng mình đi về đi, chắc đây là
một hồn ma xấu, mà tại sao lại cứ hỏi người ta câu hỏi này cô
nhỉ?"
Người đàn bà bĩu môi cười khinh bỉ, giải thích
cho cô gái ngây thơ chưa hiểu đời bao nhiêu:
" Tội nghiệp cháu tôi, hóa ra cháu còn ngây thơ
nên không biết cuộc đời nó có đủ thứ hạng người, mà linh hồn này
là tiêu biểu cho một loại người hám danh, nhiều thủ đoạn, thích
hại người và muốn nâng mình lên mây xanh, thích ngồi ngất ngưởng
trên cao để người ta suy tôn, ca tụng. Cuộc đời chỉ là ảo ảnh,
có đó rồi mất đó, có ai ngủ mà nắm tay đến sáng bao giờ, sự chết
thì đến như kẻ trộm, như cây cỏ, trời lấy đi sự sống dễ dàng như
trẻ con ăn kẹo ấy mà. Ví như hắn là cái cây, tưởng rằng mọc rễ
đời đời trên cái mảnh đất danh vọng phù phiếm của trần gian,
bỗng chốc mà cây đổ thì tiếc là phải rồi."
Cô gái vẫn chưa hiểu bao nhiêu về những chuyện
vượt quá sự suy nghĩ của cô, lại hỏi:
" Cháu cứ tưởng là khi hai tay buông xuôi, mọi
người thân đưa ta vào đây thì đã phải hiểu ra mọi điều của sự
sống và sự chết, sao ông ta có vẻ tiếc nuối điều gì ghê gớm
lắm?"
Người đàn bà chép miệng:
" Giá hắn hiểu đời chỉ là KHÔNG thì đâu đến nỗi
vậy. Cái cây bị đốn ngã rồi, nhưng cái khổ hắn gieo rắc cho
người khác thì như rễ cắm xuống đất, không dễ gì nhổ đi được.
Chém chết thì hắn cũng đã từng lộn đi lộn lại về cái chỗ ngồi
của hắn trước kia, rồi khi thấy cái ghế của mình đã có người
ngồi, mà hắn không làm sao đẩy được người ta đi, cũng không còn
ai nhớ đến hắn nữa, người đời giờ đây xem hắn như là hồn ma bóng
quế, nên vì thế mà hắn vừa tức lại vừa tiếc, lại chẳng làm gì
được ai, nên vì thế gặp ai cũng hỏi có biết mình là ai không
đấy mà."
Rồi chẳng hiểu bà này chộp được thơ thẩn ở đâu,
cứ ngâm nga lên như khiêu khích linh hồn đau khổ kia:
" Tôi là ai
Trong cõi đời ảo mộng
Để hôm nào
Tàn rụi với hư không
Tôi là ai
Hạt bụi giữa mênh mông
Mà thân phận
Chìm sâu bờ cát vắng"
Tức khắc, linh hồn người đàn ông đau khổ kia lại
tru tréo lên chửi, tiếng chửi rủa thô bỉ của hắn lại bị lẫn
trong những tiếng râm ran của bao nhiêu hồn ma bóng quế:
" Gieo chi hạt giống ưu phiền
Mọc lên cây khổ giữa miền đất khô
Giờ đây khi thác xuống mồ
Còn chăng một nắm xương khô tội tình"
Nàng thấy tội nghiệp linh hồn người đàn ông đau
khổ kia, đã lìa đời mà vẫn chưa nhìn ra cuộc đời chỉ là ảo ảnh,
phù du, nên trong lòng vẫn lẫn lộn nuối tiếc mà lại còn chất
ngất thù hận. Vì thế, nàng dịu dàng nói với người bạn đáo để của
mình:
" Thôi, đừng trả lời trả vốn với ông ta nữa mà
oan nghiệt chập chùng, càng đau khổ thì ông ta lại càng chửi bới
hung hăng, cái khổ lại càng chất chồng lên, khẩu nghiệp càng
nặng thì bao giờ linh hồn mới thoát ra được"
Bà bạn đồng hành khinh khỉnh cười:
" Aùi chà! Tôi cũng biết mình chưa dễ thoát được
cái sân si dù đã bước qua kiếp này, nhưng khổ lắm, có những thứ
người lại cho rằng thiên hạ không nói là vì người ta sợ mình,
hay là thiên hạ ngu mà im lặng. Chẳng qua vì khùng điên mà không
hiểu được luật đào thải của muôn loài muôn vật, cây cỗi thì phải
chặt đi để cho cây non nó mọc, thuyền mục thì phải chìm, lá vàng
thì phải rụng, chửa thấy có ông vua nào sống mãi dù danh vọng,
uy quyền, tiền bạc chất cao như núi. Oái chà! Tôi mà là Trời thì
cứ cho hắn ta sống mãi đến trăm tuổi bạc đầu râu ngồi đâu ruồi
bu đến đó xem hắn có chịu được không nào."
Nàng lại vội vàng giơ tay suỵt nhẹ để cắt đứt
dòng tư tưởng khủng khiếp của bà bạn quý, vì thấy cô gái đứng đó
đang lẩm nhẩm mấy câu " lời hay ý đẹp" kia vì nó rất mới mẻ đối
với cô. Oâi chao! Nếu cứ đứng ở đây coi bộ tình hình càng thêm
rối rắm, nàng nghĩ vậy, không hiểu sao hôm nay bà bạn tri kỷ của
mình lại trở về bản chất cay đắng chua chát thế kia, đúng là "
nghiệp chướng" còn nặng chưa dễ rũ ra được, dù rằng bản chất
thiện trong linh hồn này rất tốt, nhưng vì tâm hồn đơn sơ quá mà
dễ bị ảnh hưởng bởi cái xấu. Nàng vội lôi hai người bạn của mình
đi, và giải thích cho hai người bạn hiểu thêm về linh hồn đau
khổ tội nghiệp đó:
" Thôi chúng mình đi, vì không thể nào lôi kéo
được linh hồn kia khi ông ta còn bị bám quanh bởi những cái rễ
đau khổ, cho dù có hết lời cầu nguyện thì cũng không phải cách
để giũ đi được những " ác nghiệp" mà ông ta đã gây nên, nếu
không thì nền công lý sẽ không tồn tại. Dù ở cõi bên kia hay cõi
bên này, gieo thì phải gặt, cho đi thì nhận lại, nghĩ cho cùng
thì chẳng Thần Thánh nào có thể đỡ được hay bớt đi cái nghiệp
khổ của một linh hồn, nếu họ không thực tình sám hối ăn năn."
Đêm càng khuya, những vì sao đêm nhấp nháy trên
dải ngân hà trông thật đẹp, nếu không có linh hồn đau khổ kia
chửi bới tục tằn, nếu không có những lời âm u lồng lộng trong
đêm khuya thanh vắng, thế giới của linh hồn sẽ bình yên biết
bao. Đêm đen giống hệt như cuộc đời, bị những con người xấu làm
giảm đi bao nhiêu điều tốt đẹp của đời sống, vẫn luân chuyển từ
nghìn xưa đến nghìn sau, mà chưa biết là linh hồn sẽ đi về đâu
trong cõi mù sương.
NGUYÊN
NHUNG, 2006
Trở về Trang Chính
|