®
Phải có sự đồng ý của tác giả cũng như ghi rõ nguồn "www.khoahoc.net" khi bạn phát hành lại thông tin từ website
này
Tôi không bao
giờ nghĩ mùa hè năm nay, sau ba mươi năm tôi từ giã mái trường,
lại có thể gặp lại Toàn. Đời biền biệt trôi đi như dòng sông,
cuốn trôi những con thuyền ra biển xa. Sau khi nối lại được liên
lạc với một người bạn cũ, hai đứa hẹn gặp nhau kỳ họp mặt
Trường ở Toronto, hội ngộ với các bạn đồng môn trường cũ, để
được sống lại những phút giây của tuổi học trò.
Cuối cùng, bạn
tôi lại không đến được vì một lý do bất ngờ, thế là chỉ có mình
tôi khăn gói lên đường với một mớ tâm sự ngổn ngang. Chưa bao
giờ tôi nôn nao đến thế, như lần đầu tiên năm đệ thất được mặc
chiếc áo dài trắng đồng phục bước vào ngưỡng cửa Trung Học, cô
bé 12 tuổi bỗng thấy mình trở thành người lớn trước mấy đứa em
còn đang học Tiểu học. Ba mươi năm rồi, một quãng thời gian khá
dài đủ để cho những kỷ niệm ngậm ngùi và cay đắng đã nhạt nhòa
đi, vậy mà chỉ hôm nay thôi, tôi nghe trái tim bừng bừng reo vui
những nhớ nhung bao hình ảnh về trường xưa, bạn cũ, nhất là hình
ảnh của ai kia một thời đã làm trái tim tôi đắm say, chất ngất,
để rồi cũng nát tan khi cuộc tình không trọn.
Từ một chiếc bàn
trong góc tối của hội trường đang ồn ào những tiếng trò chuyện,
thăm hỏi lẫn nhau, tôi đã nhận ra Toàn khi anh bước vào ngưỡng
cửa căn phòng lớn. Không thể nhầm lẫn được, dù có đến ba mươi
năm chúng tôi không gặp lại nhau. Vẫn cái dáng cao cao nghệ sĩ
ấy, khuôn mặt xương xương và nụ cười phảng phất một nét gì không
trọn. Toàn đang bắt tay một vài người quen, tôi đã ngỡ ngàng
tưởng mình đang sống trong mơ, một cảm giác lạnh buốt chạy dài
khắp châu thân. Hóa ra chàng vẫn còn đó, cái tin chàng bỏ mình
trong một trại tù sau năm bảy mươi lăm chỉ là ngộ nhận , bạn tôi
đã nghe phong phanh như thế khi ở Việt Nam, rồi kể lại cho tôi
nghe. Khi nghe bạn nói, tôi chỉ biết ngậm ngùi và cầu nguyện cho
Toàn, biết đâu Toàn đã qua được những phút giây cận kề với nỗi
chết.
Ba mươi năm với
biết bao khổ ải đẩy xuống cuộc đời, cuối cùng, đêm nay cả tôi và
chàng cùng có mặt nơi đây, từ hai ngả đường khác nhau, để tìm về
những kỷ niệm dưới mái trường xưa thuở nào.
Trong hội trường
vẫn ồn ào những tiếng cười, tiếng nói của bạn bè gặp lại nhau,
những bàn tay xiết chặt bàn tay, những đôi mắt rưng rưng vì xúc
cảm khi không ngờ bao nhiêu năm còn có đêm này. Họ đến đây từng
nhóm, từng cặp, có đủ vợ chồng con cái, có người già người trẻ,
có những người cô lẻ như tôi, như Toàn, mỗi người mang theo bên
mình nhiều kỷ niệm và họ cũng đang đi tìm kỷ niệm, ước mong tìm
gặp lại thầy cũ, bạn cũ, những hình ảnh ấy tưởng đã mịt mờ với
thời gian, đã tản mát đi khắp bốn phương trời, từ khi chia tay
với mái trường thân yêu ấy.
Từ chỗ ngồi
trong góc tối này, tôi vẫn không thể nào không nhìn về phía
Toàn, nơi chàng đang ngồi với vài bạn cũ. Hình như chưa ai nhận
ra tôi, còn tôi thì im lặng tìm kiếm.Thời gian ba mươi năm trôi
qua, trông tất cả đã già đi với mái tóc điểm sương, riêng Toàn,
vẻ lặng lẽ của chàng đã nói lên chiều sâu của một nỗi đau nào đó
trĩu nặng trong đôi mắt chàng, khiến lòng tôi ngậm ngùi vô tả.
Có thể là nỗi đau từ mối tình đầu không trọn, có thể là sự mất
mát thảm khốc hơn từ những cuộc tình sau, sự thay đổi của cuộc
sống đã làm chàng mất đi nét vui tươi của ngày trẻ tuổi, tất cả
nỗi đau ấy biết cái nào hơn. Thỉnh thoảng tôi thấy Toàn nhìn
quanh, tìm kiếm một cái gì đó để rồi lại có vẻ thất vọng khi
không tìm thấy gì cả. Không biết anh có đang nghĩ đến tôi như
tôi đang nghĩ đến anh đêm nay, và liệu sự gặp gỡ bất ngờ này, có
làm tan biến đi hình ảnh cũng như tình cảm đẹp đẽ và dễ thương
của tuổi học trò ba mươi năm trước.
Riêng tôi, không
phải chỉ đêm nay lòng tôi mới xôn xao như thế, mà đã biết bao
nhiêu lần trong đời, dường như bao kỷ niệm êm đềm của những ngày
trẻ tuổi vẫn âm ỉ trong lòng tôi, cho hơn hai mươi năm tôi làm
cánh chim viễn xứ. Biết bao lần tôi đứng lặng nhìn cơn mưa ào ạt
đổ xuống cánh đồng cỏ hoang vu , gió lồng lộng, hun hút lùa vào
khung cửa gỗ trong những ngày mưa bão. Bao nhiêu lần ấy, nước
mắt như hòa với nước mưa, tôi nhớ về quê nhà trong một nỗi cô
đơn khủng khiếp, bên cạnh người chồng ngoại quốc và mấy đứa con
hai giòng máu.
Làm sao chồng
con tôi có thể chia xẻ với tôi được nỗi nhớ nhung của kẻ xa nhà
, khi ở đấy là hình ảnh gia đình, bạn bè, tất cả những kỷ niệm
buồn vui trong quá khứ. Mưa ở đâu cũng là mưa, gió ở đâu cũng là
gió, vậy mà trong sâu thẳm của trái tim, tôi không khỏi không
nhớ lại tiếng mưa rơi rào rào trên chiếc áo đi mưa một chiều tan
học, Toàn đứng đợi tôi ngoài cổng trường, hai đứa đã che chung
một tấm áo mưa, lòng vui vui khi nghe tiếng chế giễu của bạn bè.
Cái thuở học
trò dễ thương ấy mấy ai đã quên, tôi vẫn nhớ cái lớp học mà các
thầy cô cho rằng chơi nhiều hơn học, lũ học trò nghịch ngợm, quỉ
ma hay trêu ghẹo những giáo sư trẻ.
* * *
Trên sân khấu,
người điều khiển chương trình đang giới thiệu những tiết mục
trong đêm hội ngộ, tiếng vỗ tay rào rào, người ngồi chung bàn
hỏi tôi một câu gì đó, tôi giật mình ngượng nghịu. Từ lúc biết
Toàn có mặt trong đêm hội ngộ, đầu óc tôi bỗng dưng quanh cuồng
ngẩn ngơ, cảm tưởng đau sót của lần chia tay năm ấy như hiện về
trong trí nhớ, tôi không hề mong mỏi một lần hội ngộ .
Định mệnh. Tôi
thường tin vào hai chữ định mệnh để ủi an mình khi sinh ra trong
một gia đình nghèo với bao điều bất hạnh, dù suốt cả đời tôi
chưa hề làm điều gì bất nghĩa. Toàn và tôi gặp nhau thật tình cờ
với những bài thơ đăng trên Đặc San của trường năm đó. Anh học
hơn tôi hai lớp, là một trong những cây bút khá nổi tiếng với
những bài thơ hay. Tôi là người ngưỡng mộ và cũng đang tập tành
viết lách, thơ của Toàn như nói hộ giùm tôi những trăn trở của
tuổi trẻ về quê hương, khi chúng tôi đang sống trong đất nước
chiến tranh, với cái nhìn hoài nghi về tương lai. Hai tâm hồn
văn nghệ gặp nhau, quý mến nhau, để rồi thương yêu nhau đó là
chuyện tự nhiên của thế giới học trò
Chỉ có điều là
tôi quá vô tư để không nhìn thấy trở ngại, giữa tôi và chàng lại
có hai hoàn cảnh khác biệt hẳn nhau. Toàn may mắn sinh ra trong
một gia đình giàu có, có tiếng tăm trong xã hội lúc bấy giờ,
trong khi đó ba tôi chỉ là người lính tầm thường rong ruổi suốt
bốn vùng chiến thuật. Mẹ con tôi cứ lẽo đẽo theo ba từ đơn vị
này tới đơn vị khác, mãi khi đám con khôn lớn cần phải có một
nơi cố định học hành, một mình ba tôi ra đơn vị, để vợ con ở
lại trú ngụ trong một xóm nghèo đa số là dân lao động, những
con đường ngoằn nghoèo trong ngõ hẻm, với những mái lá tối tăm,
chật chội.
Tôi vẫn nhớ ngôi
biệt thự xinh đẹp có tường vây xung quanh trên con đường rợp
bóng sao, có giàn hoa tigôn màu hồng nhạt leo quanh chiếc cổng
sắt sơn trắng, đấy là ngôi nhà của cha mẹ Toàn. Mỗi lần đi ngang
qua đấy, tôi vẫn mang chút tự ty mặc cảm để không dám nhìn vào
hai cánh cổng sắt đóng im ỉm. Tôi biết Toàn có một đời sống no
đủ và sung sướng, khác biệt hẳn cuộc sống của tôi, đứa con gái
nhà nghèo, con một người lính trận, lúc nào cũng đối diện với
hiểm nguy và nỗi chết.
Biết tôi nghèo
như thế nhưng Toàn vẫn yêu tôi, có lẽ với tất cả tình yêu của
tuổi trẻ, Toàn không hề nghĩ rằng đấy là một trong những trở
ngại mà hai đứa gặp phải, để có ngày phải chia tay nhau mãi mãi.
Những ngày đi học, Toàn thường đứng chờ tôi trước cổng trường,
dù nắng hay là mưa, chàng đưa tôi về trên những lối ngõ quanh co
, tặng nhau những bài thơ tuổi học trò thơm ngát tình yêu ngây
thơ, trong sáng.
Tôi vẫn hồn
nhiên sống trọn vẹn với tình yêu tuổi học trò, dù đôi lần vô
tình bắt gặp cái nhìn khinh khỉnh của cô em gái Toàn cùng học
một trường với tôi. Mỗi lần bắt gặp Toàn đứng đón tôi ở cổng
trường, dù năm ấy anh vừa lên Đại Học, cô bé lại phóng cho tôi
một cái nhìn đầy vẻ miệt thị, khiến Toàn cũng ngượng ngùng không
biết nói gì cho không khí bớt phần căng thẳng.
Không biết những
gì đã xảy ra trong gia đình chàng lúc ấy, nhưng tôi linh cảm có
sự chống đốí ngấm ngầm của cha mẹ Toàn, khi biết Toàn đã yêu một
đứa con gái nhà nghèo, con của một người lính già không tên
tuổi. Tuy biết phận mình, nhưng vì yêu Toàn tôi vẫn không chống
đỡ nổi tình yêu đó, chỉ biết cố gắng học để hy vọng trong tương
lai, tôi sẽ thoát khỏi hoàn cảnh nghèo khổ hiện tại, nhất là để
đỡ đần gánh nặng cho ba mẹ tôi trong lúc tuổi già.
Mùa hè năm ấy,
mùa hè có những trận đánh từ nơi chiến trường xa, ba tôi theo
đoàn quân tiếp viện cho đơn vị bạn ngoài địa đầu chiến tuyến,
cũng để bảo vệ cho những người thành phố được sống một cuộc đời
yên vui, hạnh phúc. Sự bất hạnh luôn luôn đeo đuổi những cảnh
đời cùng khổ, ba tôi ngã xuống vào mùa hè năm ấy, mẹ tôi đã ngất
đi không biết bao nhiêu lần khi dẫn đám con dại đi nhận xác
chồng trong nhà quàn của Quân Y viện.
Chiều hôm ấy,
cũng một buổi chiều mưa rơi tầm tã, trên mái tóc xanh tôi quấn
vội vã mảnh khăn tang, nhìn mẹ bằn bặt trong tiếng nức nở đến xé
lòng, rũ xuống như một tàu lá đổ trước nấm mộ của ba tôi. Tất cả
là một chấm hết cho đời người góa phụ, là nỗi mất mát lớn lao
cho lũ con thơ, kể từ đây, ba tôi đã vắng mặt vĩnh viễn trên cõi
đời này, mãi mãi và mãi mãi.
Đêm mưa. Nhìn
ảnh ba tôi trong màu áo trận, trên bàn thờ nhòa nhạt khói nhang,
tôi vẫn ngỡ ba tôi còn sống và đang băn khoăn, ái ngại cho hoàn
cảnh bi đát của vợ con giữa thời buổi chiến tranh, cùng bao
nhiêu cạm bẫy, cam go của cuộc đời. Mưa vẫn rơi đều trên mái lá,
càng về khuya càng não nùng như những lời tỉ tê, tiếng mưa tí
tách từng giọt buồn tênh rớt xuống chiếc thau nhôm hứng những
giọt mưa từ mái nhà giột ẩm ướt, như những giọt lệ tủi buồn của
dứa con mồ côi rớt xuống cõi đời hiu quạnh.
Số tiền tử tuất
của ba tôi quá ít ỏi, chỉ đủ cho mẹ tôi mở một tiệm tạp hóa nho
nhỏ, bán đủ thứ than củi, mắm muối cho những người hàng xóm
trong khu lao động lúc nhúc những mảnh đời khốn khổ. Cái quán
nghèo nàn ấy càng ngày càng thâm thủng đi vì sự đau ốm của mẹ
tôi, cùng sức ăn của bầy em đang tuổi lớn.
Cố gắng hết niên
học, tôi quyết định bỏ học đi làm giúp đỡ mẹ. Mảnh bằng Tú Tài I
chưa đủ cho tôi có một hành trang vững chãi bước vào đời, nhưng
tôi không thể nào chịu nổi khi mỗi đêm trời giông bão, căn nhà
lá nghèo nàn, dột nát như muốn đổ xuống dưới sức gió của đêm
mưa, mẹ tôi phải lẩm nhẩm tính toán suốt ngày những đồng thu chi
trong cái vốn cỏn con ấy, rồi nó cũng sẽ mất đi lúc nào chẳng
biết. Nghĩ đến Toàn và căn nhà xinh đẹp của gia đình chàng, tôi
lại thấy nghẹn ở ngực. Tình yêu Toàn dành cho tôi vẫn không thay
đổi, vẫn đầy tràn hơn bao giờ hết, nhưng cái mặc cảm của đứa con
gái nhà nghèo vẫn làm tôi tủi thân, để có cảm tưởng là cả hai
đứa khó nắm được tình yêu cho nhau, khi gia đình hai bên quá
khác biệt.
Không dễ gì tìm
một việc làm tương đối trong thời buổi ấy, là con một tử sĩ, tôi
chỉ có thể xin một việc làm khiêm nhượng trong hệ thống quân
đội, hoặc làm một chân thư ký đánh máy trong căn cứ Mỹ đang
chiến đấu ở Việt Nam. Tôi suy nghĩ rất nhiều, cuối cùng nhờ một
người bà con, tôi cũng xin được một việc làm cho quân đội Mỹ.
Nói sao hết cái mặc cảm của đứa con gái Việt Nam ra vô mỗi ngày
nơi căn cứ Mỹ, phải nhận những cái nhìn nghi kỵ phẩm giá của
người đồng chủng, nhưng cứ đến kỳ lương, cầm những đồng tiền
trong chiếc bao thư về nhà cho mẹ, tôi mừng rỡ hơn bao giờ hết,
vì biết từ nay có thể thay ba để lo cho lũ em dại.
Nhưng điều ấy
lại không đem lại may mắn cho tôi trong tình yêu, khi chính Toàn
ngại ngần mãi rồi mới nói cho tôi biết cái trở ngại trong tình
cảm của hai đứa, nếu tôi cứ tiếp tục đi làm sở Mỹ. Cái nghèo đã
là một cái tội, huống chi đứa con gái nào đi làm sở Mỹ trong
thời buổi ấy cũng tự nhiên gánh thêm một cái tội nữa trên đầu,
dù chưa làm gì nên tội, nhất là đối với những gia đình trưởng
giả, nhiều thành kiến như gia đình Toàn.
Toàn khổ sở vì
yêu tôi, vì những thành kiến ích kỷ của gia đình chàng, nhưng
liệu chàng có cách gì để giúp tôi thoát ra cái bế tắc của cảnh
nghèo hiện tại. Với sự giàu có, dư dả của cha mẹ chàng, Toàn đâu
thể hình dung nổi cái khổ của đám người cùng đinh trong xã hội,
mà mỗi miếng cơm là những giọt mồ hôi ướt đầm manh áo vá. Chàng
làm sao thấy hết được, tôi đã phải gò lưng trên chiếc xe cọc
cạch chất đầy than củi, mắm muối, mùi hôi hám của những thứ thực
phẩm nhà nghèo ấy làm cho tôi trông càng thê thảm hơn. Có bao
giờ trong căn biệt thự sáng trưng ánh đèn, văng vẳng điệu nhạc
dặt dìu êm dịu, Toàn có biết lúc ấy lũ em tôi đã phải vật lộn
với sách vở dưới ngọn đèn đỏ quạch, không đủ soi sáng cho những
hàng chữ của bài học.
Gia đình Toàn
vốn đã không ưa tôi ở cái nghèo, nay lại thêm một yếu tố nữa để
bắt chàng đoạn tuyệt. Có lúc quẩn quanh Toàn nghĩ đến chuyện hai
đứa đem nhau đi thật xa, đến một phương trời nào đó, xa loài
người, xa cuộc đời, gạt bỏ tất cả thành kiến hẹp hòi của những
người xung quanh. Tôi đâu có can đảm để làm điều ấy, khi nghĩ
mình đâu có tội tình gì, nếu không phải chỉ vì nghèo để không
được yêu. Hơn nữa tôi còn một bà mẹ đau khổ và một bầy em cần
nương tựa, tôi không thể sống chết với một mối tình mà bỏ bê mẹ
và các em tôi. Thôi thì đành chia tay, để Toàn được yên tâm học
hành và để cha mẹ chàng được vui vẻ sắp xếp cuộc đời của con họ.
Tôi ngậm ngùi cắt đứt mối tình học trò, phải nói những lời phũ
phàng chát đắng với Toàn để rồi lại khóc vùi một mình trong
những đêm không ngủ.
Không biết Toàn
nghĩ gì về tôi lúc đó, nhưng tôi chấp nhận xa chàng để được trọn
vẹn cả hai phía, cho gia đình tôi cũng như gia đình chàng. Một
thời gian sau tôi nghe tin Toàn bỏ học, gia nhập quân đội dù gia
đình chàng dư sức lo cho chàng ăn học đến nơi đến chốn. Tôi
không hề trách anh, vì cả hai đứa cùng là nạn nhân của một xã
hội hẹp hòi ích kỷ, nhưng từ lúc ấy, tôi không còn cái mơ mộng
để tin rằng tình yêu sẽ mang đến niềm vui cho cuộc đời, lòng
bỗng dửng dưng như giọt mưa buồn tênh rớt xuống hiên nhà rồi
trôi đi biền biệt.
Không biết may
hay rủi, vào những ngày cuối tháng tư năm ấy, tôi vội vã rời xa
quê hương theo diện nhân viên sở Mỹ, trong một chuyến bay cuối
cùng đến đảo Guam. Mẹ tôi nhất định ở lại vì nấm mộ của chồng
trong nghĩa trang quân đội, một thân nơi đất khách quê người,
tôi phải tìm nơi nương tựa. Chồng tôi là một cựu chiến binh Hoa
Kỳ từng tham chiến ở Việt Nam, nay làm việc trong cơ quan thiện
nguyện. Người đàn ông có màu mắt mênh mông như biển khơi, đã
chia xẻ với tôi suốt những tháng năm tôi lạc loài nơi xứ lạ, để
tôi nguôi ngoai những đau buồn trong quá khứ.
* * *
Đêm hội ngộ tiếp
theo với màn văn nghệ “ cây nhà lá vườn” thật vui mà cũng thật
cảm động, tôi có cảm tưởng mình đang dự một đêm liên hoan trong
sân trường những mùa hè năm xưa. Trên sân khấu, những người bạn
đồng môn muôn năm cũ đang thi thố tài năng của mình, không màu
mè kiểu cách.
Tôi ngỡ ngàng
thấy Toàn đã đứng trên sân khấu tự bao giờ. Vẫn một cung cách
giản dị và vững chãi, Toàn đang nói mấy lời ngắn ngủi về bài thơ
của chàng ba mươi năm trước, bài thơ mà chàng đã đọc cho tôi
nghe khi hai đứa đứng trú mưa dưới mái hiên một căn phố cũ. Có
một cái gì làm tay chân tôi tê dại, nghe được cả tiếng đập của
con tim đang thổn thức trong lồng ngực. . .
" Trời vào mưa
rồi em
Mưa sáng, mưa
chiều, mưa ngày, mưa đêm
Tiếng mưa nức
nở, đau nhức về khuya
Như lời thì thầm
anh yêu em . . ."
Trái tim tôi như
muốn òa vỡ khi nhớ lại bài thơ tình ba mươi năm trước Toàn đang
đọc trong đêm Hội Ngộ. Làm sao tôi có thể nào quên, từng lời thơ
như xoáy vào tim khiến tôi nhớ lại buổi chiều năm ấy, hai đứa
che chung một tấm áo mưa, đi dưới trời mưa bay bay khi gió từ
bến sông thổi vào lồng lộng. Hai đứa nép vào nhau, nghe ấm áp
nồng nàn trong từng hơi thở, từng nhịp đập của trái tim rộn rã,
từng tiếng cười khúc khích mặc cho gió mưa lạnh lẽo. . .
Toàn vẫn say sưa
với những âm thanh vang vọng từ ngày trẻ tuổi, như chàng đang
lướt nhẹ trong trái tim tôi phím tơ chùng năm cũ cho một cung
đàn dở dang, tiếng ngân như những vết đau dù đã hàn gắn với thời
gian, sao đêm nay tôi nghe như dư âm tiếng thổn thức của lần
chia xa năm ấy. Trên sân khấu, giọng chàng mượt mà trong mấy vần
lục bát, nghe như một điều gửi gấm từ trái tim, với một nỗi đau
chất ngất. . .
" Đôi khi nhìn
mãi lên trời
Tìm trong mây ảo
bóng người năm xưa
Nghe vườn rung
lá thu mưa
Lao xao trong
nắng lời xưa thầm thì
Kể từ gió cuốn
mây đi
Đời xa, xa mãi
mong gì thấy nhau..."
Trích trong bài
thơ " Cố Nhân" của NN
Bài thơ còn dài
với giọng ngâm trầm ấm năm nào, như những giọt mưa rơi ướt sũng
xuống đôi mắt tôi. Tai tôi như ù đi, mỗi một lời thơ như một
giọt nước mắt chảy ngược vào tim khiến tôi ngồi chết lặng. Có
phải chàng đang đi tìm kiếm lại cố nhân với chút hy vọng mong
manh nào đó, mặc dù tôi đang ngồi trong góc tối này với những
giọt nước mắt. Chắc không ai nhìn thấy tôi khóc. Bây giờ thì tôi
đã hiểu, trong lòng chàng cũng như trong lòng tôi, cái tình yêu
ấm áp và đau đớn thuở ban đầu ấy vẫn không bao giờ tan biến, dù
giờ đây cuộc đời hai đứa đã là hai nhánh sông ngậm ngùi trôi
theo những bến bờ xa lạ. Xung quanh tôi giờ đây im lặng quá, đâu
đây nghe như có tiếng thở dài để xót thương cho một cuộc tình
không trọn. . .
Các bạn đồng môn
đang trao nhau những cuốn giai phẩm mùa hè Toronto, ai nấy hối
hả và chăm chú lật từng trang, nhìn từng tấm ảnh cũ và mới, họ
đang cố tìm một vài nhân ảnh đã mịt mờ trong quá khứ. Cầm cuốn
Giai Phẩm với trang bìa là hình ảnh cô nữ sinh kiều mị trước sân
trường, những bướm hoa ngày cũ, dãy hành lang vàng đục, từng ô
cửa và tiếng phấn rít trên bảng đen như hiện về trong trí nhớ,
Tôi thấy tôi ngày xưa, tôi thấy Toàn ngày xưa, tôi thấy những
giọt mưa rớt xuống sân cỏ non giăng giăng nhạt nhòa trong mắt
tôi một màn lệ mỏng.
Không, tôi không
muốn gặp chàng đêm nay, dù chàng đã đến đây, đã khơi lại trong
trái tim đau những ngất ngây ngày cũ, những đắng cay của một mối
tình học trò đằm đẵm những kỷ niệm xót xa. Kỷ niệm vẫn chỉ là kỷ
niệm, khi những nhánh sông đã rẽ ra trăm ngàn hướng đời khác
biệt, để mỗi lúc nhớ đến nhau, lòng chỉ vẫn rưng rưng với những
hình bóng cũ. Nếu có lúc nào đó, sông bốc lên thành mây, thì tôi
mơ được là mưa trên mái trường xưa, một lần nữa xôn xao trên mái
tóc xanh tuổi học trò.
Tôi bỏ ra về
trước khi đêm hội ngộ bế mạc, không một lần nhìn lại người tình
năm xưa. Đêm Toronto mát lạnh dù đang giữa mùa hè, suốt đêm tôi
chập chờn không ngủ, gần sáng lại thiếp đi với một giấc mơ lạ
lùng, nghe như có tiếng mưa rơi rào rào trên tấm áo mưa ngày
nào. Mở cửa bước ra ngoài hành lang của khách sạn, tôi mới biết
đêm qua trời mưa, những vũng nước mưa còn ướt sũng trên mặt
đường, gió từ Ngũ Đại Hồ lồng lộng thổi đem cái lạnh hắt hiu vào
lòng người, như cái lạnh của cơn mưa chiều năm xưa.
Thu xếp hành lý
ra phi trường cho kịp chuyến bay lúc mười giờ, tự nhiên tôi lại
khóc, những giọt nước mắt cứ ứa ra trên viền mi, nào ai biết,
nào ai hay. Giã từ Toronto, giã từ bạn bè gần xa, giã từ hình
ảnh người yêu thuở học trò một đêm hội ngộ, từ đây cho mãi đến
nghìn sau, tôi vẫn là nhánh sông ngậm ngùi, để nhớ tiếc hoài
hoài những tháng ngày tuổi mộng.