Tôi là một cây chanh, cây chanh thì không bao
giờ biết viết, nhưng cơ duyên đưa đẩy, tôi có dịp hòa nhập vào
tâm hồn người viết, để viết lại câu chuyện của đời mình.
Khởi đầu như mọi thứ, mọi loài hiện hữu trên
cuộc đời, tôi cũng có cội nguồn, tổ tiên . Bắt đầu từ một chiếc
hột được vứt lăn lóc trong đám cỏ hoang sau vườn, tôi ngoi mình
lên bắt đầu một sự sống, giống như sự bắt đầu của con người,
cũng bằng giọt máu tượng hình trong lòng mẹ. Tôi được ủ trong
lòng đất, sau một vài cơn mưa, tôi cựa mình tách ra một mầm
sống, một cây chanh non ra đời.
Sự ra đời thật tự nhiên không hề tính toán,
như là cha mẹ tôi không hề nghĩ rằng có những đứa con ra đời
bằng cách ấy, nhưng dù bằng cách này hay cách khác, nơi nào tôi
lớn lên thì đấy là quê hương, mạch đất nuôi sống tôi thì tôi
phải mang ơn và quấn quýt, như con người ai cũng phải có tổ
quốc.
Khi tôi cao được khoảng một tấc thì lũ trẻ
trong nhà phát hiện ra tôi, với vài chiếc lá màu xanh lá cây đậm
, trên mình lại điểm gai, đứa bé gái đi hái rau tập tàng trong
vườn để nấu canh, nó ngắt cho tôi một phát và đưa lên mũi hửi,
đúng rồi, một cây chanh, chẳng gì so với đám rau hoang sau vườn
tôi cũng có một chút giá trị. Tuy nhỏ nhoi và gai góc, tôi vẫn
có mùi thơm phát tiết tự trong người, đó là cái tinh hoa mà tôi
nghĩ mình càng phải biết xử dụng cho đúng đắn để làm đẹp cho
cuộc đời.
Mảnh đất ấy khô cằn lại thiếu sự chăm sóc,
chủ nhà lại không thiết tha gì một cây chanh, chỉ vì đời đã có
nhiều thứ quí hơn, ở cái bóng sắc màu mè, vương giả của chúng.
Ngay từ thuở còn thơ, tôi đã nhìn thấy tâm hồn đơn sơ của những
đứa trẻ con, vì chỉ phát hiện ra một cây chanh tầm thường như
tôi, vậy mà cũng làm chúng vui như người lớn bắt được tiền vậy.
Ai bảo không có sự kì thị nơi cây cỏ, điều ấy phát sinh tự con
người, rồi tự lòng người ngấm ngầm lây lan qua loài vật cây cỏ,
qua sự sắp xếp ngôi thứ cao thấp trong xã hội, phân biệt từ
trình độ kiến thức, giàu nghèo, màu da, chủng tộc, nảy sinh lòng
ích kỉ rồi khinh miệt lẫn nhau.
Đám trẻ con hè hụi bứng tôi lên mang vào gần
hàng rào chỗ áng nước, ở đấy có một chị mùng tơi nõn nà, đang
phơi phới khoe những chiếc lá mòng mọng màu xanh tím trên hàng
rào, đúng là một cô gái xuân có cái đẹp thật hồn nhiên giản dị.
Một bác xả lá dài lại nham nháp như cỏ, nhưng tôi ngửi được mùi
hương của bác cũng nồng nàn lắm. Hai mụ ớt đứng gần bác xả lại
có vẻ cay nghiệt ra mặt, im thin thít, làm như hai mụ gớm ghiếc
một người láng giềng như tôi, người đã gầy gò lại gai đâm tua
tủa. Sau này có dịp gần gũi nhau lâu ở mảnh sân sau, tôi mới
thấy cái thành kiến thiển cận của mình, về những ý nghĩ sai lầm
khi đánh giá con người hay sự vật qua cái hình vẻ bên ngoài.
Tôi cũng mắc cái mặc cảm như con người ví
mình sinh ra dưới vì sao xấu, so với đồng loại như chị bưởi, anh
cam, chị quýt hay em quất, số phận của tôi có vẻ hẩm hiu hơn cả,
không phải người ta không cần đến chúng tôi, rất cần nữa là
khác, nhưng để nâng niu, ngắm nghía, trầm trồ thì mấy ai đã dành
cho một quả chanh. Dẫu sao tôi vẫn không phụ lòng trời, không
phụ lòng người, cố gắng vươn lên bằng cách bám chặt lấy mảnh đất
quê hương, hít vào thở ra cái không khí tự nhiên mà ông trời đã
rộng rãi ban cho cùng khắp mọi loài, mọi vật.
Đã tên chanh mà lại chua, hình dạng tên tuổi
kém mỹ miều, không ngọt ngào để đẹp lòng thiên hạ, ai có dịp
tiếp xúc với chúng tôi lúc ban đầu, đều lắc đầu, rùng mình, le
lưỡi.. Người tôi như thế nhưng đâu phải tôi không giúp ích cho
đời, hãy xem cách con người xử dụng tôi thì rõ. Anh chiến sĩ
xông pha ngoài trận mạc, trên đường hành quân đồng khô cỏ cháy,
có chúng tôi cũng đỡ khát được vài giờ,. Anh nhà giàu ăn phở, bà
nội trợ làm nước chấm, chỉ cần vài lát chanh hương vị đã dịu
dàng, tôi hòa đồng vào cái mặn, cái ngọt thật nhanh, người hưởng
thụ sung sướng đầy đủ khi vị giác đạt đến cực kì cảm khoái, ấy
vậy mà họ vẫn chẳng nâng niu, quí hóa. Ngay cả những lúc cấp
bách nguy nan, tối lửa tắt đèn, ông lão lên cơn áp huyết, thằng
bé nóng sốt co giật, có chúng tôi là hạ hỏa ngay.
Nói trắng ra, tôi là món giải khát của loài
người, bạn của bà nội trợ, gần gũi với người lớn tuổi và bệnh
tật. Không tin à? Cứ thử xơi đẫy vài quả xoài, ăn một hơi vài
quả quýt là biết ngay, nó nóng hừng hực, nóng đổ ghèn mờ mắt,
nhưng chỉ cần uống một ly chanh tươi chua chua một chút là mát
mẻ liền. Thằng bé con nóng sốt đến thế, vắt một vài giọt vào
miệng, chà mấy lượt chanh lên trán, hiệu nghiệm thấy rõ, ít ra
thì cũng cầm cự cho đến khi tìm được thuốc. Người lớn tuổi đã
đến lúc tim mạch bất thường, cứ cho là chúng tội là thứ nước
thông ống cống cho cơ thể con người cũng được đi, nhưng cũng tại
con người đấy chứ , họ trân quí cao lương mĩ vị, bữa ăn của họ ê
hề những thứ máu đổ thịt rơi, toàn những thứ độc hại mà không
tiên liệu rằng có một ngày, chúng phản lại con người như con dao
hai lưỡi. Sự thật hay mất lòng, nhưng càng về lâu về dài mới
biết ai là người hiền lương, ai là kẻ nguy hiểm.
Trở về câu chuyện của đời tôi, tôi không hề
có ngày sinh nhật vì việc ấy đối với tôi không quan trọng, ngày
sinh nhật chỉ là dấu mốc cho người ta đếm tuổi, đếm thời gian
tính ngày ra ma, ra mả. Ra ma hay ra mả cũng đồng một nghĩa như
nhau, có nghĩa gì đâu mà phải kỉ niệm, phụ nữ cũng thường mừng
ngày sinh nhật của họ nhưng không muốn ai biết tuổi thật của
mình, một kiếp người qua nhanh như bóng câu vù qua cửa sổ. Qua
tuổi năm mươi, “ tri thiên mệnh “ đã lù lù tới, không muốn tri
cũng phải tri, vì cơ thể nó cũng ương bướng lắm kia, nó có phải
của mình đâu mà điều khiển được nó. Đời là thế, thân phận con
người là thế, sinh ra được thì cũng chết được, tôi không hề oán
trách Thượng Đế đã sinh ra tôi, vì tôi hiểu giá trị của mình,
mặc ai muốn nghĩ sao cũng được.
Mỗi người một việc , việc lớn việc nhỏ không
quan trọng, tất cả đều có liên quan đến nhau cho guồng máy cuộc
đời phát triển không ngừng, không có gì thừa, không có chi
thiếu, nếu chỉ sản sinh toàn những tư tưởng lớn, thì ai là người
triển khai và phát huy tư tưởng ấy, bởi vậy với những chị em,
bạn bè đồng cảnh hay kém may mắn như tôi, tôi không nhìn ai với
cái nhìn cỏ rác.
Hằng ngày, tôi chung đụng với đủ thứ cỏ lác,
rau hoang, rau dại, rau thật trong vườn, có đứa thật thà, hiền
lành như rau sam, rau diệu, có đứa cũng ích kỉ, giành giựt từng
tấc đất như đám cỏ dại, nếu không có lũ trẻ bảo vệ có lẽ tôi
cũng khó sống với hạng ấy. Tôi cứ lẩn thẩn khi nghĩ ông trời đã
lầm lẫn khi sinh ra cỏ, sau già hơn mới nghĩ ra, hóa ra mình
cũng ích kỉ mà không biết, không có cỏ làm sao có lương thực cho
trâu bò ăn, chỉ có điều lũ này dễ sống quá, tại trời sinh ra thế
chứ có phải chúng muốn vậy đâu.
Từ lúc được lũ trẻ đem vào gần áng nước, tôi
lớn lên trông thấy, mình mây mẩy sức thanh niên. Thỉnh thoảng,
lúc thì nước gạo, lúc thì nước rửa rau, bao nhiêu thứ nước thừa
thãi dơ bẩn con người hất cả vào chúng tôi. Tôi cảm động quá,
thôi thì “ cũ người mới ta" lòng bác ái có thể hiện bằng cách
nào thì chúng tôi cũng mang ơn hết, nguyện một lòng tạc dạ ghi
ơn, sau này lấy hết sức mình để đền đáp. Qua những lúc được tưới
tắm như thế, tôi lớn phỗng lên, tuổi thanh niên mà, ngày còn trẻ
chúng tôi cứ tưởng mình quan trọng, cho nên lắm lúc cũng phí sức
lực vì những lời tâng bốc hay phỉnh nịnh. Tôi đã nguyện trong
lòng, dù chỉ là cây cỏ thì cũng xin cố sức mà vươn lên, rễ tôi
bám chặt vào thành đồng tổ quốc, lan tỏa ra cố hút lấy cái tinh
hoa của đất trời mà đơm hoa kết trái, hầu trả ơn đời, trả ơn
người.
Cái thằng bé con chủ nhà thật chẳng suy nghĩ
gì cả, thỉnh thoảng bí quá nó “ tè " đại lên người tôi ướt rượt,
cái mùi nước đái ngai ngái , mằn mặn của trẻ con thật khó chịu,
nhờ vậy mà tôi lại nghĩ ra được một triết lý nhảm về cuộc đời,
ví như làm người cũng có nhiều lúc đắng cay, ngọt bùi, thế thái
nhân tình bạc trắng như vôi hay nồng nồng như nước đái trẻ con,
cũng có chi mà buồn. Tôi biết phận mình nên không hề oán trách
ai cả, người ta dùng mình là vì người ta cần dùng, chứ không
phải vì ý nghĩ trân trọng một tấm tình hiền lương, chất phác.
Tôi đơm hoa kết trái vào mùa xuân năm ấy, hoa
đã nhỏ, lại đơn giản một màu trắng phơn phớt tím, từng chùm,
từng chùm, lũ ong bướm lả lơi đùa cợt, nhưng họ cũng giúp tôi
được những phút giâäy thơ mộng tuổi đầu đời. Cứ tưởng tượng đi
khi mình sinh ra là đàn bà con gái, mà quanh năm quạnh vắng
không nghe lời tán tỉnh của phía bên kia, đời chán biết bao
nhiêu. Sau đó bọn con tôi ra đời, những quả li ti, bé xíu như
đầu đứa hài nhi mới tượng hình trong lòng mẹ. Như bao nhiêu
người mẹ khác, tôi chỉ mong các con tôi khỏe mạnh, mau lớn. Các
con tôi lớn nhanh, đứa nào cũng tròn trĩnh bằnh quả "ping-pông",
quanh năm tứ thời mặc một màu áo, người ta xử dụng chúng từ lúc
đang sung sức, vắt kiệt đến giọt cuối cùng, tùy theo tính tình
của người hưởng thụ. Cứ nhìn cách con người xử dụng lũ con tôi
thì rõ, gặp người tử tế, rộng lượng thì dùng lấy hương lấy hoa,
lúc lọt vào tay bọn keo kiệt thì họ ra sức vắt, chỉ còn hai
miếng vỏ ép sát vào nhau dẹp lép. Trong cuộc đời, người ta cũng
thường than thở cái câu “ vắt chanh bỏ vỏ “, để chỉ những hạng
người ích kỷ, tận dụng công sức của người khác cho đến cùng
kiệt, sau đó thì không ngó ngàng gì nữa.
Chủ nhà tôi hể hả lắm, lúc vặt làm nước mắm,
lúc pha nước chanh, lúc hái lá bỏ vào nồi ốc luộc cho thơm, khi
có con gà luộc cũng thái mấy lá chanh non lên đĩa thịt gà mà
ngẫm nghĩ câu “con gà cục tác là chanh “, thơm thì có thơm, lá
chanh có ngon quái gì, nếu không nói là đắng nghét. Đời vốn vậy,
ăn uống cứ cầu kỳ như anh nhà giàu ăn ngon, mặc đẹp nhưng nếu
không có anh đầy tớ ngứa đâu gãi đó, vẫn chưa cho là sướng, già
sắp xuống lỗ nằm với giun dế, vẫn bám chặt lấy ảo ảnh phù du
cuộc đời. Có một chuyện mà tôi ghi nhớ mãi, thằng bé con chủ nhà
đêm hôm ấy giá không có quả chanh thì đã nguy hiểm đến tính mạng
, nhìn thằng bé nóng sốt thấy rất thương , đêm ấy người mẹ đã
chạy ra tìm một quả chanh để vắt nước và chà lên trán cho thằng
nhỏ.
Có nhìn thấy sự sâu thẳm tình mẹ con người
đàn bà, tôi đã cảm động đến phát khóc, dù biết khi người ta phũ
phàng dứt một đứa con ra khỏi đời tôi, tôi cũng đau đớn vậy. Sau
này, khi những đứa con do máu thịt mình tạo nên, đã đủ sức dâng
hiến cho cuộc đời, tôi vẫn không khỏi chua chát nghĩ rằng sự
thiệt thòi bao giờ vẫn dành cho cha mẹ, nhưng cha mẹ nào cũng
hãnh diện về những đứa con thành đạt, nên người hữu dụng.
Số tôi hẩm hiu, cái mạch đất mà tôi gọi là
quê hương ấy cũng gặp cảnh tang thương, dâu bể. Gia chủ gặp năm
thất bát, không trang trải được nợ nần, chạy quanh mấy người
láng giềng cũng chả mong được sự giúp đỡ. Trong thời gian này,
thấy họ khổ tôi cũng khổ lây, lũ nhỏ bữa đói bữa no đi quanh
vườn tìm rau ăn cho đỡ đói, thân tôi chua chát, gai góc thế này
không giúp cho chúng nó được chút nào, tôi buồn lắm. Người khổ,
cây khổ, đất đai cũng khô kiệt vì nắng hạn, chị mùng tơi cũng ốm
mãi rồi lăn ra chết, hai mụ ớt già héo queo, bác xả phất phơ mấy
chiếc lá cỏ đùa với gió, trông già xọm đi, y như một cụ già hom
hem còn lại nhúm tóc bạc xác xơ trên đầu. Người buồn, cảnh buồn,
đất không có người chăm nom tưới bón, đất cũng khô queo như
người.
Một ngày, không nhớ là năm thứ bao nhiêu,
nhưng mùa hè năm ấy nắng dữ dội lắm, nắng như nung, gia chủ bỏ
nhà ra đi, nhà cửa tan hoang, lũ nhền nhện giăng màn khắp nơi
như đưa ma, bây giờ thì lũ cây cỏ như tụi tôi hoàn toàn rũ
xuống. Đứa nào không chịu nổi thì chết trước, mạng như mạng cỏ,
lúc nào cũng bao phủ một màu tang tóc. Bấy giờ tôi mới thấy sức
lực mình dẻo dai, có lẽ một phần tôi đã rèn luyện được ý chí tự
thắng ngay từ hồi còn thanh niên, ăn uống kham khổ đã quen, dù
đất trời có nghiệt ngã đến đâu, tôi vẫn gồng mình chịu. Tôi đau
khổ vô cùng trước cái tai trời ách nước, người chủ cũ đã bỏ nhà
ra đi, dù sao tấm lòng nhân hậu của lũ trẻ con cũng là món quà
tinh thần quí giá trong tâm hồn tôi, tôi cứ phó mặc cho thân
phận mình muốn ra sao thì ra.
Ai ngờ, tôi cũng được cứu thoát, sau cơn nắng
hạn trời đã đổ mưa rào, người làm vườn cho một nhà giàu có, một
hôm đi dạo xóm đã mang tôi về vì thấy tôi cũng còn có vẻ dẻo
dai, chịu đựng. Một lần nữa tôi được họ bứng vào chiếc chậu
sành, thế là giã từ đất mẹ, tuy đã ra đi nhưng gốc rễ tôi vẫn
còn một phần không ít đã bám vào mảnh đất quê hương, vì vậy mà
những ngày đầu tiên trong khu vườn lạ tôi vẫn chưa lấy lại được
sức sống. Còn đâu những ngày chia vui, xẻ buồn với bạn bè nơi
thôn xóm cũ, còn đâu anh cải trời hiền lành, còn đâu cái dí dỏm,
sâu sắc của mụ ớt hiểm, còn đâu vẻ đẹp mộc mạc, dịu dàng của chị
mùng tơi. Tôi bây giờ loanh quanh trong cái chậu chật hẹp, chủ
mới xem ra là một người giảo hoạt dù ông ta đã có công mang tôi
đến nơi này, cũng là người mà sao người thì ốm yếu, xác xơ, kẻ
lại đẫy đà, no cơm ấm cật.
Tuy sống trong khoảng sân vuông đẹp đẽ tôi
vẫn cảm thấy gò bó thế nào ấy, suốt ngày ăn no, tắm mát phởn phơ
nhưng tôi vẫn mang cái mặc cảm tù ngục trong tâm hồn. Tôi biết
tại làm sao rồi, là vì tôi cứ nhớ nhung cái mảnh đất nghèo khổ
nơi tơi chào đời, là vì nơi xa xăm kia có bao nhiêu bạn bè bất
hạnh của tôi còn đang khổ sở ở đó. Tôi có mượt mà ra nhưng buồn
thì vẫn buồn, ít giao thiệp với ai. Có người cho tôi là kẻ lập
dị, có người cho tôi là kẻ bất tài vô dụng, thân phận nghèo hèn
nay lọt được vào đây là đại hồng phúc.
Nhìn mụ hồng tía cứ phởn mãi lên khi được chủ
nâng niu, ngắm nghía, độ vài hôm như thế, khi cố giương hết
nhan sắc ra thì mụ đã xác xơ trông thấy, dù ngon lành, mỹ miều
đến đâu mà tới lúc tàn phai thấy cũng chán chường. Mấy em quất
vàng xum xuê dạo trước, nay đã héo quắt lại , mỏn dần rụng lộp
độp cả xuống sân. Nhìn nhân tình thế sự mà tôi phát sầu, chung
chung là một kiếp tù đày, đời đã ngột ngạt, tù túng trong cái
biển khổ mênh mông mà vẫn chưa nhìn ra chân lý của sự đào thải,
cứ kèn cựa, hằn học, bon chen với nhau làm gì, nào có tồn tại
mãi đâu.
Tất cả những sinh hoạt của đám hoa cỏ trên
mảnh sân này đã mở mắt cho tôi, cái đích thực của sinh, hoại,
trụ, diệt diễn ra hằng ngày, âm thầm từng giây từng phút. Lắng
nhìn sự cống hiến âm thầm của mỗi loài bằng mọi cách, làm cho
tôi vô cùng cảm kích cái ý nghĩa cao cả của sự sống.
Thời gian qua đi, xuân hạ thu đông thay nhau
bước tới, thân tôi nay đã già, không còn sinh hoa kết quả, nắng
không ưa mưa không chịu, mỗi đợt gió đông lạnh lùng thổi qua tôi
lại rùng mình rớt xuống những chiếc lá úa. Cành cây đã khô khốc,
mình mẩy tua tủa đầy gai, tôi biết ngày ấy sắp tới rồi, không
còn những đứa con bên cạnh, tôi đã dâng hiến tất cả chúng cho
đời, rồi chúng lại làm cái vòng luẩn quẩn như tôi, nghĩa là sinh
ra để rồi chết. Vẫn biết đời thường “ vắt chanh bỏ vỏ " mà sao
vẫn hay buồn, ngay cả lũ sâu ăn lá ngày nào đục đẽo tôi, nay
cũng bỏ tôi mà đi.
Một chiều kia, bác làm vườn ngắm nghía tôi để
định giá thân phận của một cây chanh già. Không một chút thương
tiếc, bác lôi tôi lên bằng những nhát dao sắn xuống lòng chậu,
rễ lớn rễ nhỏ gì bật tung cả lên. Một chiều thu gió heo may se
lạnh, tôi từ giã cuộc đời, giây phút ấy tôi cũng run lên bần
bật, như người sắp chết cũng có lúc oằn lên khi linh hồn ra khỏi
xác. Thôi thế là xong, tôi có sống thêm nữa chỉ là sự vướng víu
cho kẻ khác, mất một khoảng đất cho những cây non đang cần chỗ.
Tôi được vứt vào đống cỏ khô, với vô số những
thứ khác chờ thiêu hủy. Nghĩa lý gì một kiếp cỏ cây, một mồi
lửa, đám cỏ bùng lên, người ta đang hóa kiếp cho chúng tôi, chỉ
còn lại đống tro tàn trên nền đất bẩn. Trả lại cho đời nắm bụi
tro, linh hồn cây cỏ theo làn khói trắng bay lên trời, mây khói
chập chùng, bay là là về cõi hư vô.
NGUYÊN
NHUNG