|
Bước
qua thế giới bên kia, cùng lúc ấy thời gian như ngừng lại, không
còn cái đồng hồ với những cây kim chỉ giờ, phút, giây để linh
hồn biết rằng mình đã phải chờ đợi bao lâu để được đi về nơi
mình đến, tất cả đều quyết định bởi những gì họ mang tới từ bên
kia mà thôi.
Thời
gian như không còn tuổi, rất già và rất trẻ vì từ trước đến sau,
loài người vẫn chưa dám quả quyết là vũ trụ có tự bao giờ, và
người nguyên thủy có mặt ở trái đất có phải tính từ thời Lạc
Long Quân lấy bà Aâu Cơ của nước Lạc Việt, hay theo truyền
thuyết A Dam và E Và trong huyền thoại Thiên Chúa Giáo. Vì vậy
sự gắn bó của những linh hồn gặp được nhau sau cõi sống, ắt hẳn
vẫn là chút cơ duyên để có dịp trao đổi với nhau bao điều mới
lạ về cõi mù sương.
Chẳng
biết là họ đã đến với nhau được bao lâu, nhưng bằng tâm cảm, họ
nhận được từ nhau những bài học về tình người, đời sống tâm linh
và cách giải thoát thì rất nhiều, nó có thể biến đổi cho linh
hồn được tốt đẹp, giải thoát những sầu muộn, quán triệt sự tha
thứ hay hỉ xả một cách tự nhiên. Nhìn cuộc sống vừa qua của mình
như một hội chợ phù hoa, lẫn lộn giữa tốt và xấu, thiện và ác,
để sàng lọc lại chính bản thân được hoàn mỹ hơn.
Buổi
chiều sắp đi với những dải mây đủ màu bảng lảng trên nền trời,
đôi cánh chim về tổ muộn màng xoải cánh trên nền trời như báo
hiệu một ngày sắp qua, và một đêm sắp tới. Những áng mây màu
xanh lơ dìu dịu lẫn trong dải mây tím, hồng chỉ là sự phản chiếu
của mặt trời đã lặn về phía trời Tây, đối với con người thì họ
gọi là hoàng hôn, nhưng đối với thế giới linh hồn thì những áng
mây kia chỉ là ảo ảnh vì mây vốn không màu sắc. Chẳng phải sao
khi trời đẹp, nền trời xanh ngăn ngắt cho muôn loài tận hưởng
cái đẹp của vũ trụ, giống như được ngồi gần ngọn đèn tỏa sáng
thì xung quanh cũng rạng rỡ lên, và nếu đám mây đen kéo tới nặng
nề trên bầu trời hứa hẹn cơn giông bão, thì có khác nào đang gần
gũi với bóng tối của sự ác.
Bao
giờ bầu trời vẫn đem đến cho nàng nhiều ý tưởng ngộ ngĩnh, và
thế nào nàng cũng chia xẻ sự suy nghĩ này đến với những người
bạn của mình, nhất là nàng lại nhìn thấy bóng trăng tròn trĩnh
sắp nhô mình lên khỏi rặng cây đen thẫm, có nghĩa là các bạn của
nàng sắp đến. Người phụ nữ ăn nói có vẻ bất cần đời hôm nào, nay
đã thay đổi nhiều khi bà nhận được ý nghĩa của sự buông xả, cô
bé tự tử vì tình cũng đã nguôi ngoai bình thản chờ đợi về nơi cô
sẽ tới, hiểu được cái khổ tự mình mang đến cho người và từ
người mang đến cho mình, chắc chắn rằng cô đã học hỏi được bài
học rất thấm thía trong tương lai.
Y như
rằng các bạn mình đã tới, vẫn là bộ ba Tướng, Sĩ, Tượng mà mỗi
người là một cõi khác nhau, giờ này gần như hòa hợp vào nhau để
trở thành một bản hòa tấu có nhiều cung bậc khác nhau, nhưng gắn
bó lạ lùng. Nàng đã không còn mang nỗi buồn ban đầu khi từ giã
cõi nhân gian, đã gần quên hết nỗi buồn đơn côi khi bị tách ra
khỏi thế giới loài người, còn bà bạn thân rất trực tính kia thì
bây giờ đã trở nên mềm mỏng hơn nhiều, tuy vậy khi gặp một
chuyện gì na ná cảnh đời của bà nơi trần gian, bà vẫn quen miệng
phát biểu theo cách suy nghĩ của mình, rồi lại cười trừ khi thấy
hai người bạn đồng hành tỏ vẻ khó chịu. Khi đang nghĩ ngợi như
thế thì hai linh hồn kia đã lướt tới bên nàng. Cô gái thật lễ độ
với giọng nói ngọt ngào dễ mến:
"
Cháu chào cô!"
Và
giọng nói vui tươi của người đàn bà kia cũng vang lên:
" Tôi
cũng chào hai người bạn thân mến của tôi. Gớm, từ ngày chúng
mình kết nghĩa với nhau, tôi cứ nghĩ giá không vì cái tội nghiệt
chúng ta có từ kiếp trước, để mai đây mỗi người đi một ngả, thì
cứ ở đây như vậy mãi cũng vui chán."
Câu
nói ấy làm cô gái ngùi ngùi vì nghĩ đến sự phân ly, khi trốn
chạy nỗi đau khổ của cuộc đời cô cũng đã từng phải phân ly với
bao người thân yêu của mình, nay đến cõi này thì vẫn tiếp tục
những cuộc phân ly như những dòng sông chảy về nhiều ngả khác
nhau. Cô nhỏ nhẹ lên tiếng:
" Cứ
nghĩ đến lúc phải xa các cô cháu cũng buồn lắm, vì không phải dễ
để tìm được tri âm, tri kỷ. Cháu cảm nhận được điều này vì đã bị
con người phỉnh phờ, gạt gẫm mối chân tình của cháu đối với họ
trên trần thế, nhưng suy nghĩ sâu hơn thì bù lại những tấm lòng
đẹp vẫn không thiếu, phải không cô?"
Nàng
gật đầu đồng ý với ý tưởng rất trưởng thành của người con gái:
"
Cháu nói phải đấy. Con người không thể chìm đắm vào nỗi buồn mỗi
khi gặp điều bất như ý, vì cuộc đời không hẳn là một bức tranh
hoàn hảo. Cái hay là mình phải đem niềm vui, những hạnh phúc nhỏ
nhoi mà mình gặp, trám ngay vào nỗi buồn kia, thì chẳng sợ gì
rơi vào bóng tối của sự cô độc hoặc vây bủa bởi sự ác. HÃY NGHĨ
NGAY ĐẾN MỘT VIỆC TỐT, TỨC KHẮC CÁI XẤU PHẢI LÙI BƯỚC,
KHÔNG CÓ CÁCH CHI XÂM LẤN VÀO TÂM HỒN TA, ĐÓ LÀ CÁCH
LÀM CHO THÂN TÂM AN LẠC".
Oâi
tuyệt thay! Họ đang chia sẻ cho nhau giải pháp tốt đẹp để làm
người tử tế, nếu như có một kiếp lai sinh, họ sẽ có đủ hành
trang tư tưởng để mang theo, cũng từ những đau buồn, thất vọng,
chua cay của cõi đời ô tạp. Bên kia là hội chợ phù hoa cuộc đời
xôn xao dưới ánh mặt trời, rồi lại tiếp tục dưới ánh đèn cho đến
khi con người mòn mỏi với cuộc chơi , bên này dưới bóng đêm là
không khí xôn xao của các linh hồn, tuy nhiên cái xôn xao ấy như
ẩn như hiện, như có như không. Ba linh hổn bèn rủ nhau đi một
vòng ra bờ hồ xem ông trăng tròn đang nhô lên mỉm cười với bóng
đêm, cảnh vật bỗng trở thành huyển mộng, khi cô gái reo lên vì
thấy ông trăng ở trên cao cũng đang in mình dưới đáy nước:
" Ô
kìa! Một vầng trăng trên cao và một vầng trăng dưới đáy nước,
đẹp quá các cô ạ, chẳng biết cái nào thật, cái nào giả."
Nàng
chưa kịp nói gì thì bà bạn đã lên tiếng rất vô tư, như bản chất
tự nhiên của bà:
"
Chẳng có cái nào thật mà cũng chẳng có cái nào giả, trăng đến
rồi trăng đi, trăng không có tuổi mà trăng vẫn trẻ mãi không
già, nhưng mà trăng buồn lắm . . "
Rồi
có lẽ vì tức cảnh sinh tình, bà liền ngâm nga mấy câu thơ cũng
hay hay:
" Đời biết
bao lần trăng đến đi
Bạc tóc
nhìn trăng vẫn thấy buồn
Một mảnh
trời khuya trăng vẫn sáng
Đêm tàn,
trăng lạnh, chỉ buồn hơn."
( Thơ
NN)
Ơ
hay! Hôm nay bà bạn ngổ ngáo này bỗng dưng lại có tâm hồn của
một thi sĩ, ánh sáng mặt trăng hiền dịu từ trên trời kia, cũng
là phản chiếu từ ánh sáng mặt trời mà có, nếu suy rộng hơn thì
con người tốt hay xấu, cũng ảnh hưởng bởi những gì họ tiếp cận,
" nhân chi sơ, tính bổn thiện, tính tương cận, tập tương viễn",
môi trường sống có ảnh hưởng rất rõ rệt lên cuộc đời của mỗi con
người cũng từ đó. Và ngay cả cái bóng trăng nằm dưới đáy nước
kia, diễm lệ bao nhiêu cũng chỉ là giả, khiến cho Lý Bạch tiên
sinh khi say rượu đã nhảy ùm xuống ao ôm lấy cái bóng trăng giả
kia vào lòng. Ba linh hồn cùng dắt tay nhau lượn quanh bờ hồ,
những dải liễu mềm đong đưa trên mặt nước dát ánh trăng vàng,
khiến đêm càng thêm huyền ảo.
Bỗng
cả ba cùng dừng lại trố mắt nhìn một cái bóng nhỏ bé diễm ảo
mặc một bộ xiêm y trắng mềm như mây, đang tung tăng từng bước
chân chim nhảy múa với cái đèn lồng cầm trong tay. Đó là một cô
bé trạc mười tuổi, khuôn mặt bừng lên như một bông huệ trắng với
ánh sáng tỏa lan từ ngọn đèn lồng trông xinh như một thiên thần.
Cô bé đang say sưa hát một bài hát quen thuộc mà dường như cô
mang theo từ cõi bên kia:
" Trăng
đêm nay trăng đẹp, đẹp ghê ba má ơi!
Trăng đêm
nay trăng tròn, tròn treo treo trên cành
Nhưng
trăng nay không đe.p, bằng tình ba má thương con
Nhưng
trăng nay không tròn, bằng tình con thương má ba..."
Tiếng
cô bé lảnh lót, trong trẻo như tuổi thơ của bé khiến cả ba linh
hồn cùng xúc động, mỗi người đều chợt nhớ đến hình ảnh thần tiên
nào đó trong đời sống mình vừa đi qua, thì ra cuộc đời không hẳn
chỉ là những nỗi bất hạnh và triền miên đau khổ, cô bé xuất hiện
với chiếc đèn lồng, cùng với bài hát ý nghĩa về tình thương giữa
cha mẹ và con cái, tự nhiên đã là một tấm gương tình yêu để họ
không nhìn loài người qua lăng kính ảm đạm.
Linh
hồn cô bé cứ tung tăng dưới ánh trăng và hát đi hát lại bản nhạc
đó, khiến nàng tự nhiên bật khóc vì cảm động. Không dằn được,
hình như nàng nhớ đến đứa con gái nhỏ của mình đã mất mẹ quá
sớm, và không hiểu giờ này con mình ra sao, có giữ được tâm hồn
ngây thơ như cô bé này không, ôi cái nợ trần gian khó thoát, dù
rằng linh hồn chỉ mong mỏi trút đi mà không trút được. Vì thế mà
khi kết luận cho rằng thiên đàng địa ngục chỉ là một biểu tượng
rất mù mờ không rõ nét, thì ở đây, cũng chứng tỏ được phần nào
điều đó khi con người ngã xuống và vĩnh viễn đi về nơi mịt mù
vĩnh cửu. Bà bạn cũng xúc động không kém, bà ta gọi cô bé cầm
đèn lồng bằng giọng nói êm đềm nhất:
" Bé
ơi! Lại đây với tôi nào? Sao bé lại lạc loài ở đây vậy hở bé?"
Cô bé
nghe tiếng gọi, ngừng hát, dừng chân sáo rồi nhìn về phía linh
hồn của ba người đàn bà. Khuôn mặt xinh xinh với rèm mi lay động
dưới ánh sáng của ngọn đèn mờ ảo, cô cất cái giọng trong vắt như
tiếng chim :
" Ai
đấy? Có phải mẹ cháu không?"
Rồi
như sực nhớ ra là mình không còn sống, cô run run nói trong cảm
xúc:
"Ồ
không, cháu biết rồi, không phải mẹ cháu vì bố mẹ cháu còn ở lại
bên kia mà. Nhưng các bác là ai? A! mà cháu cũng biết rồi, các
bác cũng như cháu phải không, thế là cháu có bạn rồi, không đi
chơi một mình nữa, ở đây không có nhiều trẻ con, hình như các
bạn ấy đã đi về nơi khác hết rồi, bởi thế chỉ có cháu đốt đèn đi
chơi trăng một mình thôi."
Nghe
cô bé vô tư kể chuyện, hai người đàn bà lớn tuổi cảm thấy xót xa
và nao nao trong lòng, riêng hồn cô gái òa vỡ một niềm vui, vì
cô bỗng như được trở lại với đứa em út bé bỏng của mình ở nhà
những mùa trung thu tới. Linh hồn của cô bé ở chốn này, giống
như một bông hoa đẹp mà lại tàn ngay khi vừa hé nụ, với cái oái
oăm của định mệnh để chỉ được hưởng đời sống thật ngắn ngủi ở
trần gian, bỏ lại cha mẹ và anh em thân yêu y như cô con gái
cũng tự hủy diệt mình để ra đi. Cô thổn thức rồi lên tiếng gọi:
" Bé
lại đây với chị nào, thương em quá đi thôi, nhưng sao bé cũng
lại ở đây như mọi người, chị nghĩ làbé phải trở về cái nơi của
bé, bé có lạc đường không?"
Cô bé
lắc đầu, những sợi tóc mềm lòa xòa trên khuôn mặt ngây thơ của
cô:
" Bé
không lạc đường đâu, bé cũng phải đến đây như mọi người rồi chờ
đi về nơi mà bé sẽ tới, mặc dù bố mẹ của bé cứ khóc mãi rằng sao
con lại bỏ cha mẹ để ra đi. Oâi! Bé ở lại làm gì với cái xác
thân đau đớn của mình, bởi vậy trước lúc phải ra đi mãi mãi, bố
ôm chặt lấy bé vào lòng như muốn giữ lại cái thân xác nhỏ nhoi
bébỏng của bé, nhưng cũng có giữ được đâu. Đã đến giờ bé phải
đi, vì bé chỉ đến với bố mẹ của bé được một thời gian đó thôi,
nên khi ra đi bé đã mỉm cười nói với bố của bé là bé sắp đi rồi,
bố mẹ ở lại mạnh giỏi nghe, mai mốt khi nào có dịp bé sẽ trở
lại."
Nghe
cô bé kể chuyện, cả ba linh hồn đều rươm rướm nước mắt. Nàng lên
tiếng hỏi:
" Thế
bé có buồn lắm không khi phải rời xa cha mẹ để ra đi một mình?"
Cô bé
mỉm cười, gật đầu rồi lại lắc đầu, cô đang lúng túng với hai ý
nghĩ mâu thuẫn trong lòng cô, nhưng nghĩ đến lúc thoát được cái
thân xác đau đớn vì một căn bệnh nan y mà số trời bắt cô phải
chịu để chết, cô lại hồn nhiên nói:
"
Thưa cô, chắc chắn là cháu phải buồn khi xa lìa bố mẹ và người
thân yêu của cháu, vì khi còn là người, cháu đã nhận được từ bố
mẹ cháu sự yêu thương ấp ủ cháu từng giây phút cho đến hơi htở
cuối cùng. Nhưng khi đau đớn quá vì cơn bệnh hành hạ, cháu biết
khó có thể gần gũi cha mẹ mình nữa, mà thân xác thì càng lúc
càng khổ đau đến nỗi khi cơn bệnh hoành hành, cháu nhỏ bé quá
nên không chịu được cái đau ấy, khi cháu rên la vì đau đớn, cháu
nghe mẹ cháu nói rằng giá chi mẹ cháu chia được cái đau ấy với
cháu thì mẹ cháu cũng chia. Vậy thì sự ra đi của cháu sẽ là nỗi
buồn của bố mẹ cháu, nhưng nó sẽ nguôi ngoai với thời gian, còn
riêng cháu thì cũng chưa hẳn là buồn, vì cháu thoát được cái áo
đầy những mụn vá, rách nát tả tơi để mặc một chiếc áo khác."
Cả ba
linh hồn cùng " ồ" lên kinh ngạc, không nghĩ được là cô bé lên
mười này lại có thể nghĩ được sự buông xả và giải thoát đến mức
đó. Hiểu được sự thắc mắc đó nên cô bé lại nói:
"
Không có gì lạ đâu, vì hình như mỗi một xác thân lại được gắn
liền với một linh hồn, và khi bỏ lại cái thân xác kia, không
tính bằng thời gian con người cao tuổi hay nhỏ tuổi, mà khi bước
qua đây, lại được tính trên giá trị của một linh hồn mang đi,
tốt đẹp hay xấu xa cũng ở đó. Điều này sẽ cắt nghĩa cho ta hiểu
thêm tại sao có những người được gọi là thần đồng có một sự hiểu
biết rộng lớn nào đó mà con người không cắt nghĩa được, một đứa
nhỏ bằng cháu có thể tự nhiên thông hiểu mọi phương diện như một
nhà bác học, có thể là nó đã được tiếp nhận sự thông minh từ một
linh hồn thông thái ngay khi còn là người đấy."
Nghe
cô bé nói chuyện và lý luận, cả ba linh hồn người lớn đều ngẩn
ngơ học thêm được một bài học lý thú và huyền nhiệm giữa sự kết
hợp của thân xác và linh hồn, giữa vật chất và thể tinh thần
hình như đã gắn liền với nhau ngay từ khi bào thai được hình
thành trong lòng mẹ. Đến và đi của kiếp người chẳng khác nào
những hạt cát trong biển đời mênh mông, hình dạng đã khác nhau,
nơi chốn cũng khác nhau, hạnh phúc hay đau khổ thì cũng đã nằm
trong hai chữ "định mệnh" mà thôi.
Thấy
sự hiểu biết và khôn ngoan toát ra từ tấm linh hồn nhỏ bé của
linh hồn bé gái, ai cũng tỏ lòng ngưỡng mộ và yêu mến cô bé hơn
nữa, cũng vì thế mà ảo giác cho họ nhìn thấy nguyên vẹn hình ảnh
của một thiên thần xinh đẹp và thánh thiện đó, chiếc áo trắng
dài như được dệt bằng mây, đôi chân xinh như lướt đi trên cỏ
hoa, và tâm hồn cô như được nâng lên từ những đôi cánh của thiên
thần. Không đợi mọi người hỏi cô bé lại tiếp:
" Hồi
cháu còn ở nhà với ông bà của cháu, khi thấy căn bệnh của cháu
vô phương chạy chữa, tốn kém nhiều lắm mà không có một thầy
thuốc nào bảo đảm chữa lành cho cháu. Ông ngoại cháu bảo rằng
người ta ai ai sinh ra rồi cũng phải lão, lão rồi cũng phải
bệnh, bệnh rồi để chết, còn cháu bé bỏng chưa được bao nhiêu
tuổi đời sao cũng bệnh để phải chết. Như thế mới biết là chẳng
ai qua được chặng đường của sinh tử, vậy thì phải chăng cũng từ
sự an bài đó mà cha mẹ cháu nhận hay trả cái nợ cho cháu."
Nàng
gật đầu nhìn cô bé với ánh mắt cảm phục, rồi thốt lên:
" Oâi
chao! Một linh hồn đẹp khi nằm xuống, mang theo bao nhiêu ý
tưởng tốt lành về cõi này, chắc chắn rằng với sức mạnh tinh thần
đó, đủ đưa linh hồn lên để hòa nhập vào khối năng lượng trong
suốt của vũ trụ. Không biết có phải chốn ấy là thiên đàng hay
không, nhưng không phải quanh quẩn trong cái bãi tha ma này với
những cái xác đang tan rữa dưới mộ sâu, với những mảnh linh hồn
lang thang vì không dứt được nỗi dằn vặt đau khổ. Cháu có biết
là khi nào sẽ đi hẳn khỏi nơi này không?"
Cô bé
cười hồn nhiên:
"
Cháu cũng phải chờ đợi như mọi người thôi, nhưng cảm nhận về cõi
sáng hay tối thì chắc là mỗi người sẽ khác nhau nhiều lắm. Ở bất
cứ đâu, ngoài cái cõi đời mình vừa đi qua, cháu vẫn thấy mình
vậy thôi, vì cháu không biết đau khổ là gì, cái thân xác còm
cõi, đau đớn của cháu nó đã chết rồi, linh hồn giờ đây không bị
nó làm phiền vì những cơn đau của nó, cháu muốn đi đâu cũng
được, ngay cả về thăm bố mẹ cháu. Nhưng cháu không về nữa vì
quãng đời ngắn ngủi cháu làm người đã hết rồi, không còn phụ
thuộc vào bất cứ ai trên trần gian, cháu thấy ông trăng hôm nay
chẳng khác gì ông trăng trước kia cháu còn nhìn bằng đôi mắt của
con người, nên cháu thích múa hát khi nhìn thấy ông trăng soi
bóng xuống mặt hồ, cũng tròn xoe như ông trăng trước."
Cả ba
linh hồn cùng bật cười khi nghe cô bé kể chuyện, từ khi nhắm mắt
lìa đời chưa bao giờ họ được thoải mái mà cảm nhận về nơi họ vừa
bỏ đi, và nơi họ đã đến như vậy. Người đàn bà khẽ bảo hai người
bạn:
" Một
bài học đấy, từ một tâm hồn trong sạch nếu như ở bên kia con
người đã sinh ra tính đã bổn thiện, lớn lên trong điều thiện thì
cũng sẽ nhận được thiên đàng khởi từ trong TÂM, chứ không phải
đi tìm ở đâu nữa. Chỉ tiếc là khi sinh ra làm người, là lúc ấy
chúng ta đã quấn lấy bao nhiêu hệ lụy liên đới với cái NGHIỆP
khổ, vì thế mà nảy sinh bao nhiêu là tội nghiệt, mang luôn cho
tới cõi này chưa rũ ra được."
Trong
ba người, đêm nay dưới ánh trăng lung linh soi bóng dưới đáy
nước, đều không muốn từ giã linh hồn của bé gái xinh xinh này.
Nhờ sự trao đổi ấy, họ có ý niệm rộng rãi hơn về hạnh phúc và
đau khổ của cõi nhân gian, đã từ cõi mù sương để linh hồn chuyển
tiếp qua một giai đoạn tốt đẹp hơn. Thế nhưng, không hẳn là tất
cả đều tiếp nhận được điều đó, nếu như linh hồn còn bám vào
những phù hoa ảo ảnh cuộc đời, vì thế mà ở một chương tiếp theo,
khi cô bé đã bay về cõi của cô, ba linh hồn còn lại sẽ được tiếp
cận đặc biệt với một linh hồn đau khổ, chết trong đau khổ và
tiếp tục hành trình trên con đường đau khổ. . .
NGUYÊN
NHUNG
Trở về Trang Chính
|