|
Những
ngày tiếp nối, linh hồn nàng đôi lúc muốn đắm chìm trong cái sâu
lắng từ cõi mù sương. Cứ cho rằng cuộc đời bên kia giờ này như
hội chợ phù hoa, lẫn lộn kẻ xấu người tốt, xen lẫn những công
trình tốt đẹp của nhân loại vẫn không thiếu những nơi trác táng,
đồi trụy làm băng hoại đời sống tinh thần của một cộng đồng,
liên đới với nhau để trở nên một bức tranh nhiều màu sắc, sinh
động , bình dị, đơn giản mà cũng không thiếu sắc màu lòe loẹt,
phù phiếm, xa hoa.
Thế
giới của linh hồn nếu đi sâu đến tận cùng của nó, phơi ra ánh
sáng mặt trời chắc cũng không hơn gì cõi bên kia ở thể vật chất.
Tuy nhiên có đôi chút khác nhau, nếu không thế thì chắc con
người đã không hãi sợ khi từ bỏ thể vật chất , vì họ đang chơi
vơi tự hỏi sau cõi đời họ sống, biết những gì sẽ chờ đón ở phía
bên kia.
Dĩ
nhiên là có, chắc chắn một điều là con người chỉ có thể làm được
điều thiện hay ác ở cái thể vật lý, khi họ còn hiện diện trên
trần gian, và chỉ có thể luân chuyển được dòng nước đục sang
dòng nước trong khi họ còn là một sinh vật biết ngo nghoe cử
động, biết suy tư để hiểu mình đang bơi trong dòng nước mát, hay
đang ngụp lặn trong dòng nước đục. Riêng ở thể linh hồn thì hoàn
toàn là sự chờ đợi và suy ngẫm, lắng đọng lại để mà chờ đón con
đường mình phải đi chứ không còn giải pháp nào nữa, vì con đường
bằng phẳng hay chông gai đã tự mình chọn trước rồi.
Tuy
vậy nàng không hề bối rối để linh hồn chìm đắm trong nỗi lo lắng
suy tư đó, vì nàng hiểu nó cũng chẳng đưa tới đâu, chi bằng tìm
một cách hay nhất là đón nhận và cùng tìm tòi, suy nghĩ từ những
gì đang gặp gỡ, nhìn thấy được trong sâu thẳm của mỗi linh hồn
nàng gặp trong cõi mù sương. Đêm nay, chỉ có một mình ngồi suy
tư trên nấm mộ của mình, mới hôm nào xung quanh chỉ trơ trọi đất
cát, nay đã phủ lên vùng cỏ xanh, những đám hoa dại tự nhiên đua
nhau mọc lan tràn bên mộ nàng, dệt một tấm thảm vàng bát ngát
và cánh đồng hoa dập dềnh theo gió. Con người đi ngang đây sẽ
không khỏi suýt soa vì vẻ đẹp tuyệt vời của cánh đồng hoa trong
nghĩa trang, mà biết đâu đó lại chẳng có người mơ ước mai sau
được đến đây yên nghỉ nghìn thu.
Buổi
chiều hôm qua được chứng kiến một cảnh tượng đẹp khiến nàng vô
cùng cảm xúc, khi ánh hoàng hôn còn vương lại những dải nắng yếu
ớt trên rặng liễu ven hồ, nàng đã bắt gặp một người đàn ông say
sưa ôm cây đàn trong tay, dạo những đường tơ cho một bản đàn năm
cũ, với giọng hát khàn đục nhưng chứa chan tình cảm dành cho một
người phụ nữ nằm đưới đáy mộ sâu.
Nàng
tò mò đến bên tấm bia có hình của một phụ nữ xinh đẹp, mặc dù
lúc ấy nàng có đứng gần sát vào chỗ đứng của người đàn ông đánh
đàn và hát kia, thì ông ta vẫn hoàn toàn không biết. Không thấy
một biểu hiện gì là linh hồn của người phụ nữ kia còn hiện hữu
trong góc nghĩa trang này, chỉ có nàng đang đắm đuối trong sầu
khúc Tristesse của Chopin với tiếng đàn của người đàn ông đa sầu
đa cảm:
" Thôi! Buồn làm chi
Luyến tiếc mà chi
Bao nhiêu sầu nhớ sẽ phai đi cùng thời gian
Lá úa hoa tàn
Thôi hỡi đàn vang những lời ca não nùng
Nhắc làm gì, bao ngày qua"
Tiếng
đàn Guitare Espagnol vẫn réo rắt rung lên giữa buổi chiều tà,
khiến nàng thổn thức khi tưởng tượng rằng, có lẽ ngày xưa khi
còn sống, người phụ nữ diễm lệ kia đã từng ngồi tựa bên ông ta
để hồn say đắm trong tiếng nhạc êm dịu. Một mối tình đẹp lãng
mạn và tuyệt vời, âm nhạc lại càng nâng nó lên để tuyệt vời hơn
nữa. Đôi môi người đàn ông lại mấp máy những lời thì thầm, nhưng
ở thể linh hồn, nàng nghe rất rõ như đang nghe một bài thơ :
" Anh
chỉ muốn thời gian ngừng lại
Để
được gần em mãi mãi
Dù
bóng hình em không còn nữa
Anh
vẫn yêu em đến cuối đời
Với
một mối tình đắm say."
Đó là
lời bản nhạc của Chopin người nhạc sĩ thiên tài mà vắn số,
nhưng mặc thời gian và không gian, bằng tâm cảm nó vẫn tồn tại
trong bao con tim của hậu thế. Tất cả đã vĩnh viễn đi theo linh
hồn của người phụ nữ được yêu kia, bây giờ bà ta về đâu, giờ
đây chỉ còn người đàn ông si tình nhớ đến người xưa qua bản đàn
cũ. Chạnh nghĩ đến mình, nàng lại cảm thấy hơi buồn buồn vì hình
như nàng lại đang rơi vào nỗi buồn vô vọng cũ, khi người chồng
và những đứa con hình như giờ đây có vẻ đã nguôi ngoai dần và
chưa bao giờ thấy họ đứng trước mộ nàng để thầm thì kể một câu
chuyện với người đã khuất.
Nỗi
buồn ở đâu bỗng ập đến khiến nàng chảy nước mắt, nhưng nước mắt
cũng không có thật để nàng có thể dùng tay gạt đi những giọt lệ,
mà nó chỉ âm ỉ trong linh hồn một nỗi buồn khó nguôi. Thiên đàng
là đây, địa ngục là đây, hạnh phúc là đây, đau khổ là đây, khi
giữ mãi trong tâm tư những nỗi buồn thì hồn vẫn quẩn quanh mà
không thoát ra được, nàng nhớ đến lời dặn dò của người bạn tri
kỷ nàng gặp đầu tiên hôm ấy, ông đã ân cần nhắn gửi cho nàng bao
nhiêu điều hiểu biết trước khi bay đi về cõi của ông ta. Khi
người đàn ông chuyển sang bản nhạc " If you go away" với tiếng
đàn nức nở trầm buồn đến não cả lòng, nàng đã bật lên khóc vì
thương cảm. Nàng ngồi đó chìm lắng trong cung đàn và tiếng hát
tiếc thương, trong khi người đàn ông ôm đàn đứng đó mà chẳng cảm
thấy được sự hiện diện của nàng. Nàng hiểu người ta không thể
trở về với dĩ vãng . . .
Tiếng
đàn chơi với réo rắt và giọng hát truyền cảm say sưa của người
chồng đang tưởng nhớ đến người vợ yêu dấu của mình, hình như vẫn
luẩn quẩn trong linh hồn nàng, nhưng nàng lại chưa muốn hay
không muốn chia xẻ cho 2 người bạn nàng gặp trong nghĩa trang
này, vì nàng có cảm tưởng họ chưa thể hiểu hết được nỗi buồn sâu
lắng đó nơi lòng người như nàng đã hiểu. Có những điều người ta
không thể nói ra được, có những nỗi buồn, niềm đau người ta
thích giữ lấy một mình, như người đàn ông giữ lấy nỗi sầu của
ông ta trong tiếng đàn mà ông ta nghĩ chỉ có người phụ nữ đáng
yêu của đời mình nằm dưới nấm mồ kia mới xứng đáng nhận được nó
mà thôi. Nỗi tiếc thương đó khiến nàng chợt nhớ đến mấy vần thơ:
" Có
những tình yêu không thể nói
Có
những nỗi buồn làm sao vơi
Dấu
trong tim khổ niềm thương nhớ
Gửi
áng mây trôi tận cuối trời."
Khi
trời tối hơn, một nửa vầng trăng lơ lửng trên nền trời nhung
thẫm đầy sao thì hai người bạn của nàng cũng tới. Kể ra có bạn
bè cũng vui, nhưng không hẳn lúc nào cũng bận rộn với mọi người
xung quanh khi tâm hồn cần sự yên tĩnh, nghỉ ngơi. Lần này thì
cả hai người bạn cùng đến một lúc, đang bàn cãi về linh hồn
người đàn ông đau khổ giờ này vẫn còn bám vào những cái rễ của
sự khổ đau do chính ông ta trồng trọt lấy tự kiếp trước. Rồi cả
ba cùng rủ nhau thơ thẩn đi ngắm cảnh, rặng liễu lả những ngọn
tóc dài phất phơ trên mặt hồ, gờn gợn trên mặt nước long lanh
phản chiếu nửa vầng trăng và những ánh sao trời dưới đáy nước.
Mấy
hôm trước, có đám ma của một bà cụ, rất đông người đưa tiễn và
rất nhiều vành khăn tang, khi nàng đảo đến đó thì cũng đã về
chiều, người con gái mặc nguyên bộ quần áo màu đen còn ngồi gục
đầu khóc mãi bên nấm mồ của mẹ già, lại một cảnh " tử biệt sinh
ly" bày ra trước mắt nàng đến độ quá quen thuộc, nên không làm
cho nàng quá quan tâm như ngày xưa. Rồi cũng thế thôi, tất cả
rồi cũng thế thôi, chẳng ai lại không có ngày đến đây để gửi
nắm xương tàn.
Đêm
nay trở lại, ba người đã thấy một bà cụ già ngồi khóc tỉ tê, lạ
lùng làm sao là ai cũng khóc khi từ giã cõi bên kia, tâm trạng
cô đơn và hụt hẫng chắc là nỗi buồn chung của người vừa mới từ
giã cõi đời. Ba người cùng lắng nghe linh hồn bà cụ già khóc kể,
rền rĩ như trách móc, nỉ non, như khi ra đi bà cụ đang mang
trong lòng nỗi buồn phiền vì lũ con, cháu bất hiếu của mình. À,
thì ra thế thật, nhưng sống hết một đời đến gần trăm tuổi như bà
cụ mà còn tiếc đời, tiếc của thì lạ quá, cả ba linh hồn cùng
muốn tìm hiểu vì lẽ gì mà bà cụ cứ khóc lóc, than thân trách
phận mãi. Nghe linh hồn bà cụ già khóc kể, cả ba cũng thấy mủi
lòng, riêng nàng còn nhớ thêm dáng vóc ẻo lả người con gái mặc
tang chế gục đầu bên nấm mồ người mẹ mấy hôm trước, chắc cô ta
thương mẹ nhiều lắm, nhưng sao hình như tiếng kể của bà cụ vẫn
tấm tức điều gì. Vì thế, nàng tiến đến gần hơn và rụt rè chào bà
với một vẻ cung kính:
" Xin
chào cụ. Chẳng hay nỗi thương nhớ chưa vơi, nên nghe như cụ còn
buồn lắm vì phải xa lìa những người thân yêu?"
Như
bắt được bạn tri kỷ, đúng thế, bà cụ đang cần có người hỏi để kể
về nỗi ấm ức của mình. Ngày bà còn sống, khi nằm đó mà thấy có
người đến thăm, vẫn hay ca cẩm chuyện trong nhà, về những người
con và cháu không hết lòng săn sóc gần gũi mẹ. Người già sống
lâu thường xoay vòng lại làm đứa trẻ con vòi vĩnh, khó chiều mà
lại hay tủi thân, vì thế có người cho rằng ông Trời sinh ra vậy
để lúc ra đi con cháu đỡ phần tiếc nuối. Bà cụ đang khóc kể tỉnh
hẳn lại, rồi rỉ rả kể nỗi tức tối của bà cho ba người cùng nghe:
"
Ôi
chào các bà, các cô, đi đâu mà vui như chảy hội thế này? Ôi
chà! Già này đang buồn đây, thế ra tất cả những thỏi vàng trong
túi già chỉ là mấy miếng ngói, đám con đã đánh lừa tôi khi nửa
tỉnh nửa mê trên giường bệnh, chúng nó bịp bợm tôi, tôi không
bao giờ tha thứ được."
Cụ
già lại nức lên khóc, khiến cả ba vô cùng ái ngại. Chỉ riêng
nàng đã lờ mờ hiểu ra chút ít về nỗi buồn của bà cụ: TIẾC CỦA.
Nhưng người bạn của nàng đã nhanh nhẩu hỏi:
"
Vâng, lũ trẻ bây giờ như thế cả, mình còn sống nhăn răng ra
chúng cũng đã muốn lấy của mình rồi, huống gì già lão như cụ mà
lại có vàng cất trong túi thì chúng cứ mong mình chết nhanh
nhanh để lấy cho gọn. Nhưng chuyện như thế nào hở cụ?"
Chết
thật! Cái người đàn bà này thì luôn luôn " đồng thanh tương ứng"
với những linh hồn có hoàn cảnh na ná như bà ta. Nàng chỉ biết
im lặng chờ đợi, thì bà cụ đã kể một mạch:
"
Ôi
trời ơi có mắt thì ngó xuống mà xem, con cái cướp giựt lừa phỉnh
của cha mẹ. Không dấu gì các cô, tôi thuở sinh tiền ăn dè hà
tiện, chắt mót mãi mới mua được ít vàng để dành. Mãi đến khi ốm
đau lây lất, tôi biết chẳng thể để của một nơi người một nẻo,
đồng tiền phải liền với ruột nên đã cẩn thận cất ở túi áo trong
gài kim băng cẩn thận. Thế mà chúng nó cũng lần mò đợi mình mê
ngủ rồi đổi mấy viên gạch bỏ vào túi mình, hễ giựt mình thức
giấc, nhớ ra là tôi lại hỏi : " Vàng đâu? vàng của mẹ đâu?".
Trời tru đất diệt nó đi, chính cái con bé ngồi khóc bên mộ tôi
thảm thiết nhất lại là đứa bàn với anh em nó đổi vàng ra gạch bỏ
vào túi áo của tôi, rồi miệng cứ trả lời thon thót: " Vàng đây,
vàng của mẹ đây.", vì thế khi sờ vào lúc nào cũng thấy nằng
nặng. Đến khi mình nhắm mắt lìa đời, lúc ấy mới biết bị lừa thì
đã muộn rồi, hỏi xem ai mà không buồn, không tức?"
Khi
hồn người đàn bà hiểu thấu câu chuyện làm cho bà cụ phiền lòng
thì phá ra cười, khiến bà cụ đâm ra bực mình, gay gắt hỏi:
" Này
bà kia, chẳng lẽ câu chuyện của già này làm bà vui lắm sao mà
lại cười?"
Bà ta
cứ cười, cười ngặt nghẽo rồi hỏi bà cụ:
" Thế
cháu vô phép hỏi cụ, nếu như cụ có đem được mấy thỏi vàng sang
thế giới bên này, thì cụ dùng nó làm gì nhỉ? Để hối lộ Thượng Đế
cho cụ lên Trời, hay dành tiền để mua sự cầu nguyện cho linh hồn
mau siêu thoát? Nghĩ lại đi cụ ơi, trong khi cụ đau ốm nằm đó,
tiền bó vào ruột tượng, thì ai là người chăm nom miếng ăn giấc
ngủ cho mình, ai thuốc thang tắm rửa cho mình, ai lo việc ma
chay cho mình khi nằm xuống, có phải là con cái của cụ không?"
Bà cụ
già tiếc của giờ đây như thấm ra vì câu nói xấn xả của người phụ
nữ trực tính, nên im lặng ngồi yên. Người đàn bà lại nói:
" Ông
trời cho mình cuộc sống và một thân thể mà mình lại không biết
hưởng rồi lại tự đày đọa mình thiếu thốn , hà tiện quá mức đối
với bản thân cũng là TỘI đấy nhé, mà cũng vì keo kiệt rồi sinh
ra ích kỷ với mọi người xem ra cũng chẳng phải điều tốt. Cô con
gái của cụ là người tốt, khi mẹ còn sống lo cho mẹ đầy đủ mà
không tơ hào lấy vàng của mẹ là con gái ngoan, nếu cụ nằm xuống
mà được mồ yên mả đẹp do chính đồng tiền mình dành dụm để không
phiền con cái, mình cũng là người mẹ tốt. Còn bao nhiêu thì để
lại cho con, nếu nhờ đó mà đời con cháu mình đỡ khổ thì tại sao
mình lại tiếc?"
Nàng
và cô gái cũng gật gù đồng ý, còn bà cụ thì đang tiến thối lưỡng
nan trước lời giải thích của người đàn bà đanng ngồi trước mặt
bà. Nàng cũng lên tiếng góp vào:
" Cụ
ơi! Cháu chưa thấy một đám ma nào lại đông đảo người đưa, sắp
sếp chu đáo như đám ma của cụ. Nào là linh mục đưa đến tận huyệt
cầu kinh xông hương cho cụ, nào là vòng hoa lớn hoa bé đầy những
lời thương tiếc, nào là con cháu, họ hàng túc trực hai bên khi
hạ huyệt, ai cũng khóc lóc thảm thiết, nếu như những vòng hoa
kia do bạn bè thân hữu của các con cháu cụ phúng viếng, thì
chẳng phải do sự giao tế của con cháu cụ mà cụ được như vậy sao?
Mình phải mừng mới phải vì chẳng phải ai ra đi cũng được như
thế, cũng do cái phúc đức của cụ vậy?"
Bà
già nghe nói thấm ý nhoẻn miệng cười, dù chỉ ở thể linh hồn
nhưng với cảm quan mạnh ai cũng thấy nụ cười móm mém của bà thật
dễ thương, sự THA THỨ bao giờ cũng biến tâm hồn người ta ra con
trẻ. Tuy vậy bà cụ cũng biết đối đáp lại nàng:
"
Khéo nói ơi là khéo nói, thế cái dạo cô ra đi thì cũng ối vòng
hoa đẹp, nào chỉ mỗi mình tôi mới có."
Thấy
bà cụ tươi tỉnh lại biết nói đùa, nàng cũng cười đáp lại:
"
Thưa cụ, đẹp vậy mà chỉ một sáng một chiều cũng héo rũ hết, có
gì tồn tại đâu, chỉ một vài hôm là người phu quét rác lại phải
nhặt nhạnh đem vứt đi. Mà thế cũng tốt hơn là cứ phải nhìn những
vòng hoa héo trên nấm mộ, trông nó buồn rầu bi thảm làm sao ấy.
. . "
Nói
đến đây tự nhiên nàng im lặng, lòng thổn thức bâng khuâng nghĩ
đến lời nói chí tình của người bạn tri âm tri kỷ đã đi về cõi xa
nào rồi: " . . . Đấy, đấy. Chân lý là ở chỗ đó, bà có thấy hoa
nào là không tàn đâu", lòng nàng nặng trĩu một nỗi buồn nhớ vu
vơ. Nhưng người bạn đồng hành thật là đáo để, nhìn nàng nheo mắt
cười:
" Lại
nhớ đến tri âm tri kỷ rồi phải không? Thôi thì " hạc bỏ tiên về
nơi cõi xa, nền cũ lầu hoang đứng thẫn thờ ", thơ của tiên sinh
Lý Bạch đấy, cái ông thi sĩ gàn say ruợu nhảy ùm xuống ao ôm
bóng trăng giả vào lòng mà chết."
Nàng
bật cười:
" Ai
bảo bà thế, khiếp thật, cứ như đi guốc vào lòng người ta vậy?"
Bà ta
cười to lên chế nhạo nàng:
" Chứ
không à? Ngay khi gặp nhau tớ đã chả bảo với đằng ý là ở đây
chẳng ai dấu nhau được điều gì đâu, tốt xấu nó bày hết ra,
thượng vàng hạ cám ai ra người nấy cả rồi, hỏi để cho có chuyện
chứ chẳng lẽ im lặng hết như bãi tha ma thì chịu sao thấu."
Tất
cả cùng cười, đến chết mà còn biết cười thì hồn vẫn vui vậy. Bà
cụ hết kể lể khi đã hiểu ra mọi chuyện lại theo thói quen lâm
râm đọc kinh cầu nguyện. Người đàn bà quay đi bĩu môi nói đùa
với hai người bạn:
" Lại
đọc kinh để xin lên Thiên đàng đấy. Bây giờ thì chắc là bay được
rồi vì cái túi vàng hay gạch nó không nặng trĩu ra. Tôi đã nói
rồi mà, có người ngày nào cũng cầu nguyện cho mình được về với
Chúa, với Phật, nhưng hễ Chúa đón ngay về thì hãi bỏ mẹ, lại rối
rít xin cho sống mãi đến già cũng vẫn sợ chết. Cứ tưởng tượng
mai kia ngồi đâu ruồi bâu đến đó không buồn giơ tay đuổi, thì
thôi, cái áo nó cũ rồi thì lột bà nó đi mà mặc áo mới có phải
thích không?"
Ôi
chao! Bà ta cứ nhẩn nha nói lung tung, thế nhưng triết lý nhân
sinh thì lại nghe như gần gũi với cuộc đời trong gang tấc. Thế
giới của linh hồn trong bóng đêm vẫn xôn xao nhiều chuyện vui
buồn như vậy, nhưng nếu có thi sĩ nào ở thế giới loài người muốn
mượn chốn này để thẫn thờ, thơ thẩn cũng không hề trông thấy,
nghe thấy được điều gì. Chỉ nghe tiếng lá khô lăn tròn trên mặt
đường, tiếng chim khuya khắc khoải gọi nhau, hay bóng trăng nằm
lung linh dưới đáy nước. Thế nào trong thơ của thi sĩ, lại chẳng
có những cành liễu rủ mình xuống mặt nước đen thẫm, và biết đâu
lại tưởng tượng thêm bước chân của người tình đạp trên lá vàng
khô . . .
NGUYÊN
NHUNG, 2006
Trở về Trang Chính
|