|
Hai
người từ biệt nhau vào một chiều cuối thu hôm ấy, tự nhiên nàng
cảm thấy buồn da diết. Từ lúc vĩnh biệt cõi dương gian, rồi gặp
gỡ linh hồn người đàn ông lạ, được ông ta chia xẻ những khắc
khoải, những suy tư giữa sống và chết, nàng cảm thấy lòng
đã nguôi ngoai và không ngờ mình mau thích nghi với hoàn cảnh
hiện tại mau chóng đến thế.
Đã
bước sang muà Đông, trời có vẻ lạnh, khá lạnh, nàng cũng như bao
hồn ma khác, không còn cái cảm giác nóng lạnh, thời tiết không
ảnh hưởng đến thế giới của linh hồn, nhưng nàng vẫn cảm được cái
lạnh đang bao trùm cảnh vật. Nàng nhìn thấy những cành phong
đang run rẩy giữa một trời giá rét, lá trên cành đã rụng hết,
chỉ còn trơ lại những nhánh cây khô. Mỗi lần cơn gió bấc thổi
tới, cả thân cây như quằn quại cố chống chỏi với cái lạnh cuả
gió đông, nàng nghe như có tiếng rên trong từng thớ gỗ.
Thì
ra, cái khổ không phải chỉ dành cho con người hay muông thú, mà
ngay cả cây cỏ cũng có nỗi khổ của nó, khi có một sự sống đang
hiện diện trong từng phiến lá, từng dòng nhựa đang luân lưu đến
tận cùng gốc rễ. Người có nỗi đau của người, cây có nỗi đau của
cây, nói chung khi có sự sống hiện diện mọi vật đều cảm nhận
được cái sướng cái khổ như nhau.
Nàng
cảm thấy lòng thật êm đềm khi đã khám phá ra bao điều mới lạ của
con người, của cây cỏ từ cõi mù sương. Nếu không thối đi như hạt
luá được vùi xuống đất để mọc lên cây mạ non, hay nếu nàng không
chết đi thì mãi mãi nàng vẫn lơ ngơ trong cái mớ bòng bong của
vật chất. Nàng không ngờ giờ đây mọi thứ trên đời chỉ là phù
du, là hạt bụi vô nghiã dưới gót chân của thời gian, vậy mà có
biết bao người đã sống chết vì nó. Nghĩ cũng buồn cười, người ta
phung phí tất cả sức khoẻ, tuổi xuân để đi tìm vật chất, xong
lại dùng tiền bạc để mua lại sức khoẻ và tuổi xuân, mà nào có
mua được. Đây là một lầm lẫn lớn, một cái vòng luẩn quẩn mà con
người có nhìn thấy nhưng vẫn không tránh được.
Đang
miên man với những suy tư về cõi mù sương, thoắt nhiên nàng thấy
có một hồn ma đã lướt tới bên nàng. Hồn kia lên tiếng, rất tự
nhiên như đã quen nhau từ lâu:
" Cái
ông tử tế kia đi rồi à?"
Nàng
vừa lạ lùng, vừa khó chịu vì sự tò mò của hồn ma, đấy là một
người đàn bà. Rồi nàng bỗng dưng mỉm cười, hoá ra đàn bà ở thế
giới nào cũng hay tò mò như nhau. Nàng trả lời với một vẻ không
vui:
" Bà
cũng biết ông ấy?"
Người
đàn bà cười, giọng có vẻ châm biếm:
"
Biết chứ! Ở đây tự nhiên mình biết hết những gì mình muốn biết,
có gì là lạ đâu. Vậy là ông ấy đi trước tôi, ông ấy đi được là
tự ông ấy giải thoát cho mình, khi rũ được tất cả là mình đi. .
. "
Nàng
ngạc nhiên, pha một chút tò mò:
" Như
vậy chết chưa phải là hết sao?"
Người
đàn bà cười rộ lên, giọng cay đắng:
" Hết
sao được mà hết, thoát được cái xác thôi, còn phần hồn có cái
khổ riêng của nó. Thoát được hay không là ở tâm, miệng nói thoát
mà lòng chưa thoát thì vẫn là không thoát. Tôi có phải thần
thánh gì mà trút được cái hận ấy, cứ nghĩ đến lão ta. . . "
Nàng
ngơ ngác hỏi:
" Lão
nào? Cái ông tử tế ấy à?"
Bà ta lắc đầu cười chua chát:
" Không. Là nói cái ông chồng tôi ấy chứ! Cô
chết còn có kẻ thương, người nhớ, còn tôi ấy à, chán bỏ mẹ, may
là họ cũng phải chôn mình, để đấy thối không ai ngửi được. Ôi
dào! Cũng bát cơm quả trứng, cũng thầy chuà tụng kinh gõ mõ, tôi
chả tiếc gì cái đời tôi hết nhưng. . . hận thì vẫn hận."
Tự nhiên nàng không khỏi so sánh hai hồn ma mà
nàng gặp gỡ, thực là một trời một vực. Ông ta hoà nhã trí thức
bao nhiêu thì bà này lại cay đắng hằn học bấy nhiêu, con người
nào ít nhiều gì cũng trải qua cái cay đắng của " thế thái nhân
tình", nhưng cách suy nghĩ quả có khác. Người đàn bà ngồi thụp
xuống ngắm nghiá tấm ảnh cuả nàng trên tấm mộ bia, có khắc những
hàng chữ nổi bằng đồng rất đẹp:
" Nom xinh đáo để, hèn gì ông chồng cô cứ tiếc
ngẩn ngơ. Chả bù cho ông chồng tôi. . ."
Nàng cảm thấy thương hại cho người bạn mới, dịu
dàng bảo bà ta:
" Xấu đẹp gì cũng thế mà thôi, cứ đào tất cả lên
thì người nào cũng như người nấy. Không biết bà nghĩ sao? Chứ
bây giờ tôi đã nhìn thấy sự bình đẳng giữa con người với nhau,
đã được Thượng Đế đối đãi thật công bình khi nằm xuống. Cái giá
trị là phần tinh thần, những gì tốt đẹp ta đã làm trên cõi trần,
chắc chắn có liên quan đến linh hồn của ta trong kiếp này phải
không bà?"
Người đàn bà gật đầu, giọng bớt phần gay gắt:
" Đã hẳn là như thế, cả cái khổ đau về tinh
thần,lúc nhắm mắt lìa đời mà chưa dứt bỏ được, nó vẫn đeo đẳng
linh hồn về bên kia thế giới. Chính vì lẽ đó mà có người ra đi
trong sự êm dịu, có người thì lại u trược nặng nề. Ông kia hay
là cô, đã sớm tìm ra được chân lý đó nên linh hồn cứ nhẹ như
bóng mây, tháo gỡ được mà bay đi thanh thản, còn tôi sao cứ âm ỉ
mãi không quên đi được. Nếu tháo gỡ được thì linh hồn tôi đã
thanh thản mà bay lơ lửng theo ánh sáng của vùng hào quang phiá
trên kia."
Nàng nhìn theo ngón tay của bà ta, quả có thấy
một luồng ánh sáng kỳ lạ, diễm ảo như một khối kim cương, có rất
nhiều chấm sáng lao xao. Tự nhiên nàng nghĩ đến hồn người đàn
ông đã bay về hướng ấy, và cái suy luận về thiên đàng và hoả
ngục gần như đã có một đáp số. Đơn giản là tự mình tháo gỡ cho
mình, hễ tháo được những ràng buộc nặng nề của tội lỗi từ kiếp
trước, hồn cứ thế nhẹ nhàng lơ lửng bay lên. Nhưng thật khó để
mà tháo khi cái nhân mình làm giờ đây như những cái rễ của sự
đau khổ, cứ bám chặt lấy làm linh hồn khó bề tẩu thoát.
Điều này dễ hiểu thế mà bấy lâu nay người ta cứ
vẽ vời ra bao hình ảnh khủng khiếp về hoả ngục, nó nằm ở trong
tâm chứ xa xôi gì mà phải đi tìm mãi, tìm hoài nguyên lý của
thiên đàng, địa ngục, cái Ác và Thiện nằm kề bên nhau, như hình
ảnh hai ông Ác và Thiện trấn giữ trước mỗi ngôi Chuà, chỉ là
những hình ảnh gần gũi, dễ hiểu nhất để dẫn giải người ta hiểu
con đường mình phải đi. Nàng cũng hiểu khi còn sống ở trần gian,
hoả ngục cũng đã đè trĩu trong tâm tư những con người độc ác.
Người đàn bà có lẽ là người không có hạnh phúc
khi còn sống, cho nên giọng nói bà ta lúc nào cũng cay đắng:
" Tôi biết cô đang so sánh cái ông tử tế kia với
tôi, nhưng giá mà tôi trút được cái đau khổ đi thì tôi cũng như
ông ta vậy. Chính vì lý do đó người ta mới hay nói ma dữ, ma
hiền, ma đẹp, ma xấu, như cô đây có là ma thì cũng khối người mê
đấy. Tuy vậy tôi chỉ xấu cái miệng, lòng dạ lại không đến nỗi
nào, chưa hại ai bao giờ. Ở đời khối đưá nói lời ngon ngọt,
nhưng lòng dạ lại như dao đâm người. Chỉ vì đời không tử tế mà
tôi khônglàm sao nói năng cho tử tế được cả."
Nàng rụt rè hỏi bà ta:
" Bà đã bao giờ về thăm nhà chưa? Có khi bà chết
rồi, ông đâm hối hận rồi cũng buồn rầu đau khổ vậy."
Bà ta bĩu môi, cười lanh lảnh nghe rợn cả tóc
gáy, tiếng cười sắc đến nỗi có thể làm vỡ cả lớp sương váng trên
mặt nước:
" Hối hận? Đừng nói hai chữ hối hận với con
người ấy. Tôi không bao giờ nghĩ đến chuyện trở về căn nhà xưa
để nhìn mặt hắn lấy một lần. Lạy trời cho tôi quên, quên tất cả
là tôi sẽ tự siêu thoát."
Nàng ngại ngần hỏi:
"Có lẽ chúng ta phải cần có sự cầu nguyện thật
nhiều của người còn sống, may ra linh hồn mới chóng được siêu
thoát."
Người đàn bà cười " hộc" lên một cách quái đản,
ngó nàng riễu cợt:
" Sao ngây thơ thế hở "giời"? Như thế thì những
đưá làm ác mà lại giàu, chúng có tiền mua sự cầu nguyện, cứ phơi
phới lên Thiên Đàng, còn như tôi không ai cầu nguyện cho, dễ
chừng cả đời nơi địa ngục.Kinh kệ cũng giống như âm nhạc trong
một cuộn phim mà mình là nhân vật chính, âm nhạc được lồng vào
trong phim để giúp cho nhân vật diễn xuất trọn vẹn hơn, cảm xúc
dào dạt hơn, nhưng cái chính là ở nhân vật trong phim đấy chứ!"
Nàng bật cười, hoá ra bà ta cũng đáo để đấy chứ,
không dốt nát tý nào, so sánh giữa hai linh hồn nàng gặp gỡ, cái
giá trị uyên bác ở người đàn ông với cái kinh nghiệm từng trải
nơi người đàn bà đã thua gì nhau. Bà ta cười thích thú:
" Tôi nghĩ Thượng Đế đâu có ngây thơ đến độ để
người ta hối lộ, buôn thần bán thánh , tạo nên con người mà nó
lại dám qua mặt mình thì cứ đem vặt cổ chúng cho xong. Tất cả là
ở trong tâm ta, thiên đàng địa ngục nó nằm cả ở chỗ này này cô
bạn ạ."
Bà ta đấm tay bình bịch vào chỗ trái tim, đúng
ra thì phải vỗ vào đầu, vì tri thức nằm cả ở trong khối óc.
Nàng lại buồn cười cho sự ngớ ngẩn của mình, thân xác gồm có đầu,
mình, tay chân, tim óc, phèo phổi làm gì còn nữa. Linh hồn là
một khối không màu sắc, lơ lửng như mây, ẩn hiện vô phương nắm
bắt. Nó có thể bất ngờ nhập vào một thân xác nào đó để nhờ nói
lên những thông tin giữa bên này và bên kia, nó có thể nương
theo một cánh bướm chập chờn bay đến với người thân để báo trước
một điều may hay rủi. Càng đi sâu vào thế giới của linh hồn,
nàng càng cảm thấy thích thú khi khám phá ra những điều kỳ bí mà
con người ở cõi dương gian phải rùng mình, rởn gáy.
Người đàn bà có vẻ thuộc loại " ruột để ngoài
da", cho nên vì thế vừa gặp nàng bà ta đã không ngưng được câu
chuyện ngày xưa:
" Tôi lấy chồng năm hai mươi tuổi. Thuở ấy con
gái mà lấy chồng muộn người ta bảo mình vô duyên. Gia đình
nghèo, mẹ chết sớm, bố lấy vợ khác chả ngó ngàng gì tới con cả,
thôi lấy chồng quách đi cho yên phận. Này cô ạ, cô có tin rằng
người ta có số không? như cô đây cả đời được nâng niu, chắc cũng
nhờ kiếp trước khéo ăn ở sao đó, chứ tôi cái số khốn nạn thì có
" tránh vỏ dưa cũng đạp vỏ dừa", điều ấy chắc chắn như năm với
năm là mười vậy. Cuộc đời tôi nó cứ đi từ cái khổ này đến cái
khổ khác, không làm sao cưỡng nổi."
Nàng ngạc nhiên hỏi bà ta:
" Bà không tìm hiểu trước khi lấy chồng à? Tôi
tưởng người ta phải yêu nhau mới ở với nhau được chứ?"
Người đàn bà cười " khục" lên, nếu một kẻ yếu
bóng vía nghe được chắc cũng phải nổi da gà:
" Yêu à? Yêu là gì nhỉ? Là hai người lấy nhau,
ăn ở với nhau, đẻ ra một bầy con, hành hạ nhau bằng thích , như
vậy có phải là yêu? Tôi cũng có yêu ông ta đấy chứ, nhưng lấy
nhau rồi tôi mới biết yêu đồng nghiã với sự nô lệ, nghiã là quần
quật hầu hạ, chiều chuộng từ người trên kẻ dưới, làm sao cho
người ta hài lòng thế là đầy đủ nghĩa của chữ yêu. Không thì
người ta nói xỏ nói xiên, chửi bới, đá vào đít mình rồi lại ngủ
với mình, rồi lại đi tìm người khác cho mình khổ, để làm gì nhỉ,
để yêu. . . há, há...."
Bà ta ré lên cười như một người khùng điên, nàng
cảm thấy sợ hãi trước vẻ kỳ cục của hồn ma phụ nữ lạ. Chỉ một
lát thôi, bà ta sụt sịt khóc, nàng thật sự ái ngại cho sự hoảng
loạn và đau khổ của linh hồn người đàn bà kia. Bà ta vừa khóc
vừa lu loa kể:
" Cô đừng tưởng tôi không biết yêu và không thèm
khát tình yêu, cũng vì thất vọng cho cái tình quái gở ấy mà lúc
nào tôi cũng như kẻ điên khùng. Ngày còn trẻ, tôi cũng có cái
mảnh tình ngây thơ, cũng say trăng, cũng thơ thẩn với mây với
gió. Chỉ vì chồng tôi mà linh hồn tôi nên nông nỗi này, cô có
muốn nghe tôi kể câu chuyện " Khi con cừu biến thành sư tử"
không?"
Nàng lại cảm thấy vui vui, người bạn mới dễ
thương theo kiểu cởi mở của bà ta, tuy không thâm trầm triết lý
như ông bạn cũ, nhưnng lối " tả chân" đầy đủ về cuộc đời nghe
cũng hay hay.
" Gia đình tôi như thế đấy. cho nên tôi mới mong
thoát ra để tìm một chút êm dịu cho cuộc đời. Tôi gặp chồng tôi
qua sự giới thiệu của bạn bè, anh ta có sức thu hút của một tên
đàn ông nghệ sĩ, hồi xưa cũng dịu dàng tử tế như cái nhà ông
kia. Đàn ông lạ lắm, có khi họ rất tử tế với người ngoài, mà
chẳng tử tế với vợ chút nào cả, bởi vậy người ta cứ cho muôn tội
bởi người đàn bà. Lấy anh ta rồi tôi mới biết đấy là một người
đàn ông ích kỷ, chỉ nghĩ đến anh ta và gia đình anh ta mà thôi,
tôi mắc nợ cả cái nhà ấy. Hắn yêu hắn và dùng mình làm công cụ
để đẹp lòng mọi người, còn mình thì cay đắng nhịn nhục để sống
cho hết nợ. Vậy mà cũng đẻ cho nhau mấy mặt con, không biết sao
không tôn trọng nhau mà vẫn có thể ăn ở với nhau được nhỉ?"
Nàng mỉm cười thú vị. Bà ta lại sắp dở cái giọng
điên khùng, hoá ra lúc sống mà đang ở trong trạng thái nào, thì
lúc chết hồn vẫn loanh quanh trong trạng thái đó, bởi vì thân
xác đã nằm xuống mà tri thức vẫn tồn tại. Như nàng, lúc nằm
xuống vẫn tràn ngập niềm vui và tình êm ái với chồng con, do đó
nàng mới buồn áo não như thế. Nếu không gặp gỡ hồn người đàn ông
lạ, ông ta đã giải toả cho nàng những vướng vít gỉa tạm cuả trần
gian. Thấy nàng im lặng, người đàn bà đột ngột triết lý như một
học giả:
" Nó là nợ đấy cô ạ, bao nhiêu lần mình muốn
chạy trốn nó mà vẫn không thoát ra được. Sau này thì cứ sống vì
con, cứ chửi nhau, dằn vặt nhau, rồi lại ăn ở với nhau, khi hết
nợ là mình đi, nhưng nỗi buồn thì nó vẫn đeo đẳng theo ta về bên
kia thế giới. Hồi ấy tôi còn trẻ, sức chịu đựng còn nhiều, dù bị
hành hạ bởi cả cái nhà chồng họ hàng lắm điều lắm tiếng, cứ
chiều hết bấy nhiêu người mình cũng đủ ốm mà chết. Aáy là nói
lúc mình còn trẻ, chứ càng ngày càng lớn tuổi, đời chả ra thế
nào thì cần gì phải bám vào cái thứ tình khốn khổ ấy. Người ta
cứ bảo phụ nữ phải thế này thế nọ, hạnh phúc tự đấy mà ra. Láo
khoét, dễ thường tôi đã chả từng là con cừu non mềm mại , dễ
thương lúc bước vao đời đấy ư? Con giun xéo lắm cũng quằn, khi
mình cứ cố gắng nín nhịn để bảo tồn cái hình ảnh đẹp đẽ cuả
người phụ nữ, người ta lại cứ thế đẩy mình vào tường không cho
nhúc nhích, cục cựa. Ông chồng tôi thừa thắng xông lên, lại được
yểm trợ bởi cái gia đình cũng ích kỷ như hắn. . . "
Giọng bà ta bất chợt rít lên:
" Tôi nghĩ họ cũng phải trả giá cho những việc
làm sai trái của họ, trước mắt là đám con cháu của họ cũng đã
trả lễ cho những cái ác mà họ gây nên, như thế mới gọi là " quả
báo nhãn tiền" chứ."
Nàng lên tiếng an ủi:
" Ít ra thì tự mắt bà cũng đã chứng kiến cái quả
báo nhãn tiền ấy rồi, thôi thế bà cũng được an ủi rằng trời
luôn luôn có mắt."
Bà ta tiếp tục câu chuyện:
" Buồn cười lắm cô ạ. Một lần tôi đang đứng
trong bếp, tay cầm con dao chặt thịt thì ông chồng tôi, hắn vẫn
không bỏ cái lối chà đạp nhân phẩm người khác. Hắn hằn học tôi
không biết lấy lòng cô em chồng lắm tiền mà thiếu lòng nhân, hắn
đay nghiến cha mẹ tôi kém phúc đức nên mới đẻ ra tôi, nào là nhà
tôi thế này, nhà hắn thế nọ. Trời đất cha mẹ ơi! Sao mãi tới lúc
ấy tôi mới có đủ nghị lực và can đảm để bảo cho hắn biết là hắn
không có quyền chà đạp tôi, gia đình tôi. Cô ạ, buồn cười quá cô
ạ. . ."
Bà ta cứ rú lên cười, cười rũ rượi đến nỗi nàng
cũng phải bật cười theo:
" Tôi giơ phắt con dao lên xấn vào hắn, lúc giận
dữ tôi như con sư tử, hắn bất ngờ bị phản công tìm đường chạy,
may là hắn cũnng biết sợ chứ không tôi đã chém cho hắn một dao
rồi muốn ra sao thì ra. Hắn sợ lủi ra ngoài, sợ cơn điên khùng
của con cừu tự nhiên biến thành sư tử, hôm ấy mà tôi chém chết
hắn thì có phải đời lại gánh thêm một nỗi oan gia. Sau đó thì
chẳng còn gì, tình nghĩa tình yêu tình gì cũng hết. Tôi được yên
thân mặc cho hắn muốn vung vãi tình yêu cho ai cũng được, đã đến
nước ấy thì còn ghen tuông làm gì cho mệt."
" Mấy đứa con bà thì sao?" nàng hỏi.
Người đàn bà thở dài:
" Toàn con gái, hình như chúng sinh ra để trả
cái nợ cho ông già chúng. Nếu sau này chúng có một chục thằng
chồng thì cũng đừng ai ngạc nhiên, đời cha ăn mặn thì đời con
khát nước. Tuy cái tình đối với chồng như thế đã đành, nhưng đối
với con thì không buông xuôi như vậy được, chẳng qua nó lại là
món nợ mà mình trả chưa xong, người đời họ bảo : "Chồng là nợ,
vợ là oan gia, con là cái dây thắt cổ", phải vậy không cô?"
Nghe bà ta nói nàng không khỏi bật cười, đúng là
một tay văn chương chữ nghiã nhưng cách suy nghĩ vẫn chỉ theo
chiều hướng đau khổ, chứ riêng nàng tình vợ chồng quả là chút
duyên lành trời cho , nhưng chỉ được tới đấy là hết cả duyên lẫn
nợ. Nàng bùi ngùi nhớ đến gia đình, những đuá con ngoan lớn lên
sẽ thay mẹ săn sóc cha chúng nó, và biết đâu ở một kiếp nào đó
họ sẽ trở lại với nhau, trong mối duyên lành mà Thượng Đế sẽ ban
cho họ. Nàng thấy tâm tư mình an ổn hơn người đàn bà kia, thầm
cảm ơn người đàn ông tử tế đã tháo gỡ cho nàng những đau khổ khi
phải lìa xa những hình ảnh thân yêu của quá khứ. Nàng cũng có ý
nghĩ rằng, sẽ truyền đạt sự hiểu biết ấy cho người bạn mới, để
bà ta cũng dần dà nguôi ngoai những đau khổ, một người có lòng
bác ái như nàng, thì dẫu chết vẫn muốn chia xẻ với người khác
những gì nàng có. Do đấy, nàng thấy linh hồn mình thấp thoáng
muốn bay về một nơi nào đó, có lẽ là cái vùng ánh sáng lạ kỳ,
diễm ảo lơ lửng phiá trên kia. Cả hai cùng đắm chìm trong Cõi Mù
Sương, người đàn bà cười chán khóc chán, bỗng đột nhiên vui vẻ
trở lại:
" Nói thế thì nói, chứ nghĩ đến làm người một
lần nữa tôi lại thấy lạnh cả hồn. Này thôi, chúng mình đi chơi
đi, sang thăm cái con bé tự tử bên kia hồ xem hôm nay nó như thế
nào rồi. Rõ mà chán, ấy là nó chưa rõ bộ mặt thật của đời nên
còn phí nước mắt mà khóc than, mà dại dột huỷ hoại mạng sống cuả
mình , cứ sống mà dung dăng dung dẻ với người khác xem có sướng
không nào. Chưa kể từ đây hồn còn bị dằn vặt trong đau khổ, gọi
là còn đời đời trong địa ngục ở cái tội muốn cướp cả quyền cuả
Thượng Đế."
Nàng im lặng, không muốn bình phẩm ai, vì đó là
bản tính hiền lành cuả nàng khi còn sống. Cả hai cùng đứng lên,
hai cái hồn ma lướt đi trong gió đêm lạnh giá. Giờ này, khi cõi
dương gian đang say ngủ, khi vầng trăng khuya lạnh lẽo vằng vặc
treo trên bầu trời cao vời vợi, có những hồn ma lang thang vật
vờ bên rặng liễu rủ ven hồ. Chỉ còn tiếng gió hú,tiếng chim
khuya khắc khoải gọi nhau. . .
NGUYÊN
NHUNG
Trở về Trang Chính
|