|
MỘT NGÀY . . .
Một ngày. Rũ áo phong sương
Lều tranh, gối cỏ dặm trường lẻ loi
Chim trời xoải cánh chơi vơi
Gió theo mây lững lờ trôi phương nào
Một ngày. Tri kỷ nơi đâu?
Sóng trường giang có bạc đầu nhớ thương
Từ ngày ly biệt cố hương
Làm thân lữ thứ gió sương quê người
Một ngày. Xa cách đôi nơi
Sông chia trăm ngả, tình thôi cũng già
Chơ vơ chiếc bóng hiên nhà
Ðêm nghe gió thở ngỡ là lời xưa
Một ngày. Gọi mãi không thưa
Hết rồi sớm nắng chiều mưa tối buồn
Ðưa nhau đến tận hoàng hôn
Hỏi người tri kỷ còn buồn hay không?
Một ngày. Sắc sắc không không
Nhìn quanh mới biết đời không có gì . . .
Nguyên Nhung, 2007.
{
MÙA ĐÔNG
Thơ
Nguyên Nhung
Em
có biết, thân anh gần hóa đá
Với
mùa đông buốt giá ở nơi này
Cây
đứng lặng, khắp trên cành trắng xóa
Dải
đường xa, hoa tuyết mịt mù bay
Con
gấu ngủ chờ Xuân về thức dậy
Anh
làm người nên thở khói mà đi
Nợ
áo cơm, tin quê nhà ngóng đợi
Mặc
tuyết sương anh phải bậm môi cười
Như
con chim mải mê tìm vũng nước
Giữa
mênh mông băng giá của vô cùng
Đốt
giùm anh bếp lửa hồng cháy đỏ
Sưởi
lòng anh ấm áp giữa trời đông
Ở
nơi nào em có biết hay không
Oâi
nghiệt ngã trời mùa Đông xứ tuyết
Thân
lữ thứ đường xa em nào biết
Anh
lặng lờ trong nỗi nhớ phương Đông
Giữa
giá băng trơ trọi một cành thông
Tuyết trắng xóa che màu xanh của lá
Khi
nắng lên ngọn thông gầy lấp lóa
Nhìn
từ xa lóng lánh đẹp vô cùng
Em
ơi em! trời buốt giá lạnh lùng
Anh
quanh quẩn thở hơi tìm nỗi nhớ
Cho
anh mượn vòng tay em bé nhỏ
Để
tựa đầu làm gối ngủ mùa Đông
Anh
ngồi đây, nhìn tuyết rớt bên song
Trăng tỏa xuống một nỗi buồn lạnh lẽo
Nhớ
gì đâu những mùa Xuân quê cũ
Mơ
một ngày về lại bến sông xưa
Róc
rách đôi bờ, một mái chèo đưa
Cây
lả ngọn soi mình trên sóng nước
Dẫu
anh hiểu chẳng bao giờ có thể
Tắm
được hai lần trên một dòng sông
Sông
còn kia nhưng trời nước mênh mông
Cứ
khắc khoải mà trôi ra lòng biển
Nếu
một mai anh về râu tóc trắng
Bóng
thời gian đã nhuộm tuyết pha sương
Thì
em ơi, xin em đừng thay đổi
Giữ
giùm nhau một chút mến thương
Nguyên Nhung
|