|
Như đã biết, nếu không có cha mẹ sanh thành dưỡng
dục, thì không có chúng ta ở trên quả đất nầy. Quả thật vậy :
Công Cha như núi Thái Sơn,
Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy
ra,
Một lòng thờ Mẹ kính Cha,
Cho tròn chữ Hiếu mới là đạo con...
Ngoài ra, trong kinh Tâm Địa Quán, đức Phật cũng
đã dạy về công ơn cha mẹ như sau :
Ân cha lành cao như núi Thái,
Đức mẹ hiền sâu tợ biển khơi,
Dù cho dâng trọn một đời,
Cũng không trả hết ân người sanh ta.
Xuyên qua những lời dạy ở trên, tuy đơn sơ ngắn
gọn, nhưng nó vô cùng trân quý, bởi bổn phận làm con phải biết
hiếu kính với cha mẹ đã được thấm nhuần từ xa xưa của tổ tiên
ông bà để lại cho ngày hôm nay. Hơn nữa, nếu xét về Dương Âm tức
Trời Đất, thì người Cha tức Dương và người Mẹ tức Âm, chẳng khác
nào ban ngày và ban đêm hay nói khác đi, nếu không có Thiên Địa
tức Trời Đất, thì không thể tạo nên chúng sanh tức con người
được, cho nên nếu không có "Cha sanh, Mẹ
dưỡng" thì không thể có chúng ta. Bởi vì :
Có Cha, có Mẹ thì hơn,
Không Cha, không Mẹ như đờn đứt dây. (*)
(*) Ở đây ngụ ý nói là khi chúng ta sanh ra rồi,
mà mất cha lẫn mẹ thì khốn khổ vô cùng. Người cha tuy không mang
nặng đẻ đau như người mẹ, kể từ cấn thai cho đến nở nhụy khai
hoa (sanh nở), mẹ phải mang nặng cái bào thai suốt trên chín
tháng nặng nhọc, rồi bị hành thai, ăn uống vô cùng khó khăn, làm
cho sức khoẻ của mẹ càng ngày tiều tụy, để rồi đúng ngày sanh nở
phải đẻ đau. Nếu việc sanh đẻ suông sẻ, bình thường là tốt đẹp,
thì xem như "Mẹ tròn Con vuông" (thành ngữ). Nếu như sanh đẻ khó
khăn, đôi khi cũng nguy hiểm đến tánh mạng của mẹ, thì không
khác gì người mẹ đi biển một mình, bởi đúng với câu :
Đàn ông đi biển có đôi
Đàn bà đi biển mồ côi một mình (tục ngữ).
Sau khi sanh nở xong, mẹ cũng phải cận kề để lo
cho con liên tục trong ba năm nhũ bộ, rồi cùng cha lo từ tấm tả,
từ manh quần tấm áo, từ giấc ngủ cho đến khi đau ốm. Trái lại,
nếu không có cha tạo thành cũng như lao tâm, lao lực, nhọc trí
lo lắng cho con từ tinh thần đến vật chất để có sự sống và còn
tiếp tay với mẹ dạy dỗ con từ tấm bé cho đến khi khôn lớn, thì
không có con ngày hôm nay. Công ơn của cha mẹ đối với các con
thật to lớn như trời cao, biển rộng, nào là mớm cơm cho ăn từng
bửa, nào là săn sóc cho con từng giấc ngủ canh khuya, nhất là sự
lo lắng lúc mọc răng, ấm đầu phải chạy lo từng liều thuốc hay
giọt sữa...Để rồi, khi con khôn lớn, việc lo toan đó lại càng
chồng chất nhiều hơn nữa và mong sao con sau này sẽ nên danh nên
phận, hữu dụng với họ hàng, làng nước. Ngoài ra, trong thời kỳ
mẹ mang thai dạ chửa, cha lúc nào cũng cận kề mẹ, để săn sóc,
giúp đỡ mẹ từ miếng ăn, bởi vì mẹ hết thèm món này đến món nọ,
nhất là những trái cây có vị chua hoặc vị ngọt hay một nồi chè
thật ngon ngọt cũng nên, thay vì ăn cơm bình thường như mọi
ngày. Khi con lọt lòng mẹ, cha cũng phải đỡ đần mẹ để pha từng
bình sữa, giặt giũ khi mẹ còn non yếu sau khi sanh nở. Khi con
được đầy tháng, cha cũng đứng ra lo liệu lễ vật nhang đèn để
cúng đầy tháng cho con, cha khấn vái cầu xin mụ bà và các vị
thần linh phù hộ cho con mau ăn chóng lớn, có lẽ đó là lần đầu
tiên trọng đại trong đời khi cha mẹ có đứa con đầu lòng. Khi con
được hai ba tháng, nằm ngữa hươ tay hươ chân, mở mắt nhìn ngơ
ngác, xoay đầu sang phải, sang trái, rồi nở nụ cười vô tư hồn
nhiên, nhưng làm cho cả nhà vui mừng, quả thật nụ cười của con
làm cho những nụ cười rạng rỡ của các khuôn mặt người thân
thương trong gia đình và xóa mờ những nếp nhăn trên trán của ông
bà, bởi vì con đã biết nở nụ cười đầu đời, để rồi thời gian cứ
trôi qua, con lần lượt biết lật, biết bò, biết ngồi, biết vịn
tay cha mẹ đứng lên được, rồi bước những bước rụt rè. Tiếng reo
vui, tiếng khuyến khích người thân trong gia đình vang lên rộn
ràng đầm ấm, trong đó có lẫn tiếng của cha mẹ. Hơn nữa, cha cũng
thường được phân công đút cho con những miếng ăn đầu tiên... Ôi!
làm sao kể cho hết những công lao của cha dành cho con. Mỗi gia
đình, mỗi cặp vợ chồng trẻ mới vừa được làm cha mẹ, sanh được
đứa con đầu lòng, thì lúc nào cha mẹ cũng dành hết tình thương
cho con, nhứt là cha sẵn sàng làm trò hề để cho con vui hoặc làm
thân trâu ngựa để cho con cỡi, miễn sao con vui là được... Đó
chính là tình thương của cha dành cho con thật vô bờ bến vậy.
Khi con đến tuổi đi học vỡ lòng, cha mẹ lo lắng đưa đón cho con
đến trường, thật đúng với câu : "Cha đưa, Mẹ đón" (thành ngữ).
và hằng đêm cha lại dạy dỗ từng chữ để con học để nên người sau
này. Do vậy, công cha đối với con cũng vô cùng to lớn như mẹ
vậy, nào là lo ăn mặc, cho con ăn học, dạy dỗ cho con... bởi vì,
chỉ có cha con mới sợ đòn, mà chịu nghe lời dạy bảo hơn mẹ, bởi
tục ngữ :
Mẹ đánh một trăm (*)
Không bằng cha hăm một tiếng
(*) một trăm là để chỉ 100 roi.
Công Cha như thế đó, còn công Mẹ như thế nào?
Như chúng ta đều biết, sau khi con đã chào đời,
mẹ lúc nào cũng ở cận kề con hơn cha, để cho con bú với bầu sữa
mẹ mỗi khi con khát sữa, (Con không khóc, mẹ không cho con
bú), trong suốt ba năm nhũ bộ, mỗi lần con mọc răng, ngứa nướu
con thường cắn vú mẹ, nhưng người mẹ vẫn cam chịu đau và lại
mừng thầm nữa, bởi vì, biết con đã mọc răng sữa, cho nên người
mẹ mới mắng yêu rằng : "Con đã mọc răng, nói năng gì nữa" (tục
ngữ). Khi con được vài tháng, mẹ bắt đầu nấu cháo hay nhai cơm
cho nhuyễn với cá hay thịt, với nước miếng của mẹ làm cho dễ
tiêu, rồi mớm cơm vào miệng cho con ăn. Đó là phương pháp ngày
xưa, phương pháp này rất tiện và có cả tình thương của mẹ dành
cho đứa con nữa, mặc dù thấy không hạp vệ sanh như ngày nay...
Do những công lao của mẹ như trên, đã được trong dân gian truyền
khẩu qua ca dao, tục ngữ như sau :
Con mẹ có thương mẹ thay,
Chín tháng mười ngày mang nặng đẻ đau.
Cha mẹ sanh thành tạo hóa,
Nhai cơm, lựa cá, nhai cá lựa xương.
Cha mẹ nuôi con bằng trời bằng biển (ca dao)
Hay là :
Đố ai đếm được lá rừng,
Đố ai đếm được mấy từng trời cao,
Đố ai đếm được những vì sao,
Đố ai đếm được, công lao mẫu từ.
hoặc là :
Nhớ ơn chín chữ (**) cù lao,
Ba năm nhủ bộ biết bao nhiêu tình (***).
(**) Trong Kinh Thi của Khổng Tử đã nói đến 9
điểm, gọi là 9 chữ cù lao dành cho người mẹ. Đó lả : Sinh (sinh
nở), Cúc (nâng đỡ), Phủ (vỗ về), Dục (dạy dỗ), Súc
(cho bú), Trưởng (nuôi lớn), Cố (trong nôm), Phục (nuông chiều),
Phúc (che chở) .
(***) Tình ở đây là tình mẹ dành cho con thật bao
la, bát ngát vô tận, mỗi lần mẹ cất tiếng ru con ngủ, thì mẹ
cũng nói lên nỗi niềm ấy như sau :
Ví dầu cần ván đóng đinh,
Cầu tre lắc lẻo gập ghềnh khó đi,
Khó đi mẹ dắt con đi,
Con đi trường học, mẹ đi trường đời.
hay là :
Cha mẹ ngoảnh đi, thì con dại,
Cha mẹ ngoảnh lại, thì con khôn. (tục ngữ)
Và mẹ cũng hy sanh, dành nơi khô ráo cho con nằm
ngủ, mỗi khi con đái dầm hoặc những đêm vào mùa thu con không
ngủ được, vì trái nắng trở trời, mẹ phải thức thâu đêm để đưa
võng ru cho con ngủ, bởi có câu :
Gió mùa thu mẹ mẹ ru con ngủ,
Năm canh chày thức đủ năm canh.
cho đến khi con lên ba tuổi, thì cha
mẹ mới đỡ khổ. Quả đúng vậy, bởi vì :
Ai rằng công mẹ như non,
Thực ra công mẹ lại còn lớn hơn.
Khi con khôn lớn, cha mẹ còn lo dựng vợ gả chồng
(khi nhắc
đến Đám Cưới, thông thường trong dân gian biểu tượng
Rồng (Long) và Phượng (Phụng) để chỉ
Chồng và Vợ hoặc là trong các nhà hàng ngày nay
thường đặt tên Long Phụng.
Bởi do tứ linh Long, Lân, Quy, Phụng mà
ra. Nếu phân tích tứ linh së thấy : Long (dương), Lân
(âm), Quy (dương), Phụng (âm), cho nên dùng tên
Long Phụng cho ngắn gọn, để chỉ sự hạnh phúc bởi có trời
(dương) và đất (âm) tức có chồng có vợ và trong dân gian thường
chúc Đám Cưới : <Long Phụng hoàng minh, sắc cầm
hão hợp>).
, nhiều khi còn phải cực khổ với đàn cháu nhỏ cho
đến ngày theo ông bà, cho nên bổn phận làm con phải biết kính
hiếu cha mẹ, đúng như câu ca dao dưới đây :
Công cha ba năm tình thâm lai láng,
Nghĩa mẹ đậm đà chín tháng cưu mang,
Bên ướt mẹ nằm, bên ráo con lăn,
Biết lấy chi đền đáp khó khăn,
Hai đứa mình lên non lấy đá xây lăng phụng thờ.
Công ơn cha mẹ sâu dày như thế đó, nói làm sao
hết được, chỉ khi nào :
Lên non mới biết non cao,
Nuôi con mới biết công lao mẫu từ (ca dao).
Nhưng xét cho kỹ, công lao của cha mẹ đều ngang
nhau, cho nên nhân mùa Vu Lan, thiết nghĩ bổn phận làm con,
không những kính hiếu dành cho người mẹ bằng hoa hồng hay hoa
trắng, mà phải lẫn người cha nữa. Bởi vì :
Con có mẹ như măng ấp bẹ (thành ngữ)
hay là :
Con có cha như nhà có nóc (tục ngữ)
hoặc là :
Còn cha gót đỏ như son,
Đến khi cha chết, gót con đen sì.
hay là :
Còn cha nhiều kẻ yêu vì,
Một mai cha chết, ai thì yêu con (ca dao).
Hơn nữa,
Con có cha em đẻ,
Không ai ở lỗ nẻ mà lên (tục ngữ) ...v.v
Ngày nay, có nhiều chùa tổ chức lễ Vu Lan không
những chỉ dành cho mẹ mà lẫn cha như : cài bông hồng cho những
người nào còn mẹ hay cài bông trắng cho những người đã mất mẹ,
còn đối với cha thì cài nơ màu xanh cho những người nào còn cha
hay cài nơ trắng cho những người đã mất cha. Đây là một hành
động vô cùng công bằng, bởi vì hằng năm đến mùa Vua Lan, cha lẫn
mẹ đều được các con kính hiếu. Việc kính trọng và báo hiếu dành
cho song thân, thiết nghĩ không chỉ về vật chất là đủ, mà còn
tinh thần nữa. Bởi vì, nếu những người con lâm vào tình trạng
nghèo khó, không đủ sinh sống hằng ngày, thì lấy đâu mua quà cáp
để kính dâng cho cha mẹ những món ăn ngon vật lạ, mà chỉ có
những bửa cơm đạm bạc và lo lắng sức khỏe cha mẹ khi tuổi về
chiều hoặc làm cho cha mẹ vui, bởi những lời hỏi thăm hay những
hành động không làm cho cha mẹ buồn lòng, cũng là việc kính hiếu
vậy.
Trái lại, những người con giàu có thì việc phụng
dưỡng cha mẹ già về vật chất thì không khó khăn cho mấy, nhưng
lại cho rằng : nay con đã lớn khôn, giàu có, khỏe mạnh hơn cha
mẹ, xem cha mẹ không ra gì, có những hành động, lời nói vô lễ
làm cho cha mẹ buồn phiền, thì việc kính hiếu của những người
con đó sẽ không được trọn vẹn, đôi khi đưa đến bất kính hiếu là
khác, bởi vì, chúng ta dù có giàu có, có lớn xác thì chúng ta
cũng là con của cha mẹ, thì bổn phận làm con vẫn là kính hiếu
cha mẹ suốt đời không bao giờ thay đổi, có như vậy việc phụng
dưỡng cha mẹ mới được kính hiếu trọn vẹn.
Hơn nữa, chúng ta đã thấy việc làm của Đức Phật
đáng cho chúng ta suy nghï, vì Ngài đã có ngai vàng, điện các,
ngọc ngà, chu báu, vợ đẹp, con ngoan...thế mà Ngài đã hoan hỉ
xuất gia từ bỏ tất cả, để ngày nay, Ngài đã đuơc cả trên thế
giới kính trọng. Bởi vi, chúng ta nên nhớ rằng : <Dù chúng ta có
giàu sang hay nghèo hèn đến đâu, khi chết không thể mang hết
được>, cho nên chúng ta phải biết thương người như thể thương
thân, huống chi kính hiếu cha mẹ.
Việc kính hiếu đối với cha mẹ, không những thờ
cha kính mẹ ngang nhau, bởi vì cha mẹ là người sanh thành dưỡng
dục, mỗi người đều có công và trách nhiệm để lo lắng, quả đúng
với câu :
Mẹ dạy thì con khéo,
Cha dạy thì con khôn (tục ngữ).
Đối với mẹ, chúng ta phải có bổn phận xem người
mẹ như :
Mẹ già như chuối ba hương,
Như xôi nếp mật, như đường mía lau.
Hoặc là :
Mẹ già như chuối chín cây,
Gió đưa trái rụng con rày mồ côi.
(Quả đúng vậy, bởi vì khi Mẹ già có khác gì <Chuối
chín cây>, khi bị một ngọn gió Mẹ sẽ bị đau bịnh rồi chết,
hơn nữa nếu nhà nào có trồng chuối nhiều, sẽ thấy buồng chuối
chín cây, vì không đốn kịp, mỗi khi có ngọn gió, các
trái chuối lần lượt rơi rớt, có khác gì thân Mẹ già bị ngọn
gió độc vậy. Đây là, hai câu tục-ngữ rất xác-thực trong dân gian
VN, đã tài tình ví tuổi già yếu đuối của Mẹ không khác
Chuối chín cây).
Mẹ già ở túp lều tranh.
Sớm thăm tối viếng mới đành dạ con (cao dao).
hay là :
Muốn cho gần mẹ gần cha,
Khi vào thúng thóc, khi ra quan tiền
Hoặc, nếu chúng ta ở gần chỉ còn có mẹ, thì phải
đem món ngon vật lạ cho mẹ, ví như sau :
Tôm càng lột vỏ bỏ đuôi,
Giã gạo cho trắng mà nuôi mẹ già,
hay là :
Đói lòng ăn đọt Chà Là,
Để cơm nuôi mẹ, mẹ già yếu răng.
Hoặc, nếu chúng ta ở xa cha mẹ, người con hiếu
kính phải gởi về quà cáp cho cha mẹ, ví như sau :
Ai Về tôi gởi buồng cau,
Buồng trước kính mẹ, buồng sau kinh thầy.
hay là :
Ai về tôi gởi đôi giày,
Phòng khi mưa gió để thầy mẹ đi.
Nếu một khi chúng ta bị lỗi với người mẹ, thì chỉ
than như sau :
Me ơi! Đừng đánh con hoài,
Để con bắt ốc, hái rau mẹ nhờ.
Mẹ ơi! đừng đánh con hoài,
Để con bắt cá, hái xoài mẹ ăn (ca dao).
Để rồi, khi những người con gái của mẹ đến tuổi
lập gia đình, nhưng vì thương cha mẹ già, các em còn thơ dại nên
rất muốn ở gần, nên thốt ra những lời như sau :
Mẹ ơi! Đừng gả con xa,
chim kêu vượn hú biết nhà mẹ đâu.
Chim đa đa đậu nhánh đa đa,
Chồng gần không lấy, lấy chồng xa.
Một mai cha yếu mẹ già,
Chén cơm ai xới, kỷ trà ai dâng (ca dao).
Thời xa xưa, cha mẹ thường có trọn quyền định
đoạt mọi việc lớn nhỏ cho con cái, kể cả việc dựng vợ gả chồng.
Hể cha mẹ chọn đâu thì con cái phải nghe theo, vì có câu : Cha
mẹ đặt đâu, con ngồi đó (tục ngữ). Cho nên, có những anh chàng
thất vọng vì không được cha mẹ của nàng chấp nhận, đã than thở
như sau :
Cha mẹ biểu ưng, em đừng nói phải,
Em nỡ lòng nào bạc đãi bỏ anh (ca dao).
Thế nhưng, nàng lại một mực từ chối việc bỏ nhà
theo trai, nên mới thốt ra câu :
Cha sanh mẹ đẻ, không lẽ theo anh,
Xấu cha, xấu mẹ đôi mình tốt chi...
Cha mẹ tôi già như đèn cháy nhấp nhem,
Bổn phận tôi gái, mấy em còn khờ...(ca dao) .
Những lời của người con gái thốt lên ở trên đối
với người yêu quả thật đáng khen vì đã làm tròn bổn phận con cái
cũng như giữ gì được danh giá cho gia đình đối với cha mẹ, đó
cũng là cách báo đền kính hiếu cha mẹ vậy.
Việc kính hiếu đối với cha mẹ từ xưa đến nay rất
nhiều, riêng đối với Đức Khổng Tử chú trọng dạy con người, trước
nhứt phải đạt được chữ Nhân nghĩa là con
người phải có lòng thành thật, nhân hậu đối với những người thân
cận chung quanh mình, ví như cha mẹ, anh chị em, rồi kế đến họ
hàng thân tộc, bạn bè, sau cùng là trong thiên hạ. Nếu đối với
cha mẹ mà chúng ta không biết kính hiếu, đối với với anh chị em
không thuận hòa thì không thể nói đó là người có lòng nhân và
thành thật được. Đối với cha mẹ, chúng ta phải thương và kính,
bởi vì : thương mà không kính, thì không thể gọi là hiếu đạo
được. Sách Luận Ngữ, Vi Chính II, kể lại câu chuyện như sau
: Một hôm người học trò Tử Du hỏi Khổng Tử về chữ Hiếu. Khổng Tử
đáp : Có người nói Hiếu là nuôi dưỡng cha mẹ, nhưng nếu nuôi mà
không Kính, thì có khác gì nuôi súc vật, lấy gì để phân
biệt. Như vậy, nuôi dưỡng cha mẹ phải cung kính, dầu ăn cơm hẩm,
uống nước lã, nhưng cha mẹ vẫn vui lòng. Lúc cha mẹ còn sanh
tiền, con nên sống gần gũi cha mẹ để săn sóc lo ăn uống cũng như
thuốc thang mỗi khi cha em đau ốm, cho nên con không được đi xa,
bởi câu : "Phụ mẫu tồn, tử bất khả viễn du" (Cha mẹ còn, con
không được đi xa). Ngoài ra, trong thành ngữ cũng có câu : "Con
đâu, cha mẹ đó". Trường hợp con bắt buộc phải đi xa, thì nên cho
cha mẹ biết thời gian, nơi chốn rõ ràng để cha mẹ an tâm, khỏi
trông lo, bởi câu : "Phụ mẫu tại, bất viễn du, du tất hữu
phương" (Luận Ngữ, Lý Nhân IV). Việc hiếu đạo tức phải có Lễ
Nghĩa. Lễ là theo cái Lý phải. Nghĩa la theo cái Đức phải. Nói
rõ hơn, việc kính hiếu cha mẹ không có nghĩa là lúc nào cha mẹ
làm điều sai trái, người con cũng phải nghe theo. Nhưng bổn phận
con phải biết ngăn cản cha mẹ làm việc sai trái, xấu xa, nếu cha
mẹ cứ khư khư tiếp tục làm sai trái không nghe theo, thì bổn
phận con phải lựa lời nhã nhặn, từ tốn ôn hòa, rồi từ từ phân
tách lẽ phải trái, bẩm thưa nhiều lần, để ngỏ hầu cha mẹ biết
kịp mà tránh. Do vậy, nếu cha mẹ biểu làm điều sai trái, xấu xa
mà con cứ nhắm mắt làm theo ý cha mẹ, thì con cũng phạm tội bất
hiếu như thường : "Phụ hữu trách tử tức thân bất hảm ư bất
nghĩa, đương bất nghĩa tắc trách chi. Tùng phụ lệnh an đắc
vi hiếu". Vì thế, con luôn luôn phải biết giữ gìn danh giá, tiết
nghĩa cho cha mẹ, bằng cách nghe lời dạy bảo những điều hay lẽ
phải của cha mẹ và cản ngăn cha mẹ làm những điều sai trái,
xấu xa, như vậy con mới được xem là giữ tròn hiếu đạo. Ngoài ra,
con có hiếu còn phải tiếp nối chí khí, hành động, việc làm tốt
của cha mẹ đã làm, chứ đừng nhắm mắt làm càn, không chịu suy
nghĩ tận tường : "Phù hiếu giả thiện kế nhân chi chí, thiện
thuật nhân chi sự giả gia" (Trung Dung). Khi cha mẹ mãn phần,
Đức Không Tử cũng dặn dò người con nên chú trọng đến việc
thờ cúng cha mẹ, tổ tiên. Hơn nữa, con có hiếu là người còn phải
kết kính trọng những người mà cha mẹ tôn trọng và yêu thương
những người mà cha mẹ mến thương nữa. Do vậy, người con trước
sau phải một lòng tôn kính, thương tưởng cha mẹ khi còn sanh
tiền hay đã mất : "Kính kỳ sở tồn, ái kỳ sở thân, sự tử như
sanh, sự vong như sự tồn (Trung Dung).. Một người con có hiếu,
còn phải biết đến tuổi thọ của cha mẹ để hân hoan vui mừng
khi thấy hằng năm cha mẹ tăng thêm một tuổi thọ, được sống
lâu với con cháu và lo âu khi thấy sức khỏe cha mẹ càng ngày
càng già yếu. Đến khi cha mẹ quá vãng, người con kính hiếu cha
mẹ cũng nên nhớ ngày giổ kỵ để cúng kiến cho cha mẹ thật cho
đáo. Trên đây, là những đơn cử, trích dẫn về quan niệm chữ hiếu
đối với cha mẹ do Đức Khổng Phu Tử đề ra.
Được biết, Đức Khổng Phu Tử sanh vào mùa Đông
tháng 10 năm Canh Tuất, năm thứ 21 đời vua Linh Vương nhà Chu
tức năm 551 trước Tây Lịch, con của ông Thúc Lương Ngột và bà
Nhan Thị, Ông mất vào năm 497, thọ được 72 tuổi, mộ chôn tại
Khổng Lâm, cách huyện Khúc Phụ, thuộc tỉnh Sơn Đông 2 dậm . Đức
Khổng Phu Tử quả là một nhà nhân bản, một bậc thầy vĩ đại của
lịch sử Trung Hoa. Trong các tác phẩm của ông và các môn đệ như
: Nhan Hồi, Tăng Tử, Tử Lộ, Mạnh Tử... gồm có : Ngũ Kinh là Kinh
Thi, Kinh Thơ, Kinh Dịch, Kinh Lễ, Kinh Xuân Thu và Tứ Thư là
Đại Học, Trung Dung, Luận Ngữ, Mạnh Tử... Đức Khổng Phu Tử cũng
là nhà tư tưởng Trung Hoa đầu tiên đề cập đến các quan hệ căn
bản không những của nền Khổng Học mà cả nền Triết Học Trung Hoa
về Tu Thân (Se Perfectionner) - Tề Gia (Diriger la famille) -
Trị Quốc (Gouverner un pays) - Bình Thiên Hạ (Pacifier le monde)
trong đó có Tam Cang là Quân Thần, Phụ Tử, Phu Phụ và Ngũ
Thường là Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín đối với nam nhi, còn nữ nhi
thì phải làm tròn bổn phận Tam Tòng là "Tại gia tùng phu, xuất
giá tùng phu, phu tử tùng tử" tức khi người con gái ở nhà cha mẹ
phải nghe lời cha, khi lấy chồng thì phải theo chồng, khi chồng
chết thì phài theo con. Ngoài ra, còn phải gìn giữ tứ đức là
Công, Dung, Ngôn, Hạnh.
Gương kính hiếu cha mẹ rất nhiều trong sách vở
như : Nhị Thập Tứ Hiếu, Kim Vân Kiều, Lục Vân Tiên...Đặc biệt,
trong Tứ Thư (Luận ngữ, Mạnh Tử) cũng có nói về vua Thuấn là
người con chí hiếu, đáng cho chúng ta suy ngẫm. Vạn Chương, đệ
tử của Mạnh Tử, có hỏi Mạnh Tử: Không hiểu tại sao khi ông Thuấn
còn cày ruộng tại núi Lịch , thường ngó lên trời mà kêu gào khóc
lóc như vậy? Mạnh Tử đáp : Ông Thuấn có lòng thán oán và luyến
mộ. Phàm làm con, được cha mẹ có thương thì con vui mừng và
chẳng hề quên ơn cha mẹ. Nhưng cha mẹ có ghét thì người con làm
lụng cực nhọc cha mẹ và chẳng hề than oán. Vậy, tại sao ông
Thuấn thán oán cha mẹ? Ông Công Minh Cao (môn đệ của Tăng Tử)
cho rằng : tấm lòng của người con hiếu thảo chưa dứt sầu khổ nếu
chẳng được tình thương của cha mẹ, cho nên ông Thuấn mới than!
Ta đem hết sức mình ra cày ruộng, đó chẳng qua là làm tròn bổn
phận làm con mà thôi, còn cha mẹ chẳng thương ta, ta có lỗi ở
chỗ nào? Trong khi ông Thuấn làm lụng vất vả ở giữa đồng ruộng,
nơi núi Lịch, thì vua Nghiêu sai con mình 9 trai 2 gái và bá
quan phụng sự ông Thuấn, rồi lại cấp cho đủ thứ như bò trừu, kho
lẫm. Kế đến, các nhà trí thức trong thiên hạ lại kéo nhau theo
ông Thuấn rất đông, thế rồi ban đầu vua Nghiêu lập ông Thuấn lên
cai trị với vua Nghiêu, để về sau nhường ngôi lại cho ông. Ông
Thuấn dầu được cầm quyền nhiếp chánh và làm vua, nhưng vì chẳng
được hòa thuận với cha mẹ, ông Thuấn tự coi mình như kẻ khốn khổ
chẳng biết nương tựa vào ai. Ông Thuấn được các nhà trí thức
trong thiên hạ hoan nghinh và quí phục, đó là ý muốn của mọi
người, thế mà ông Thuấn chẳng đủ giải mối ưu sầu của ông. Hơn
nữa, ông Thuấn lại còn được người đẹp hầu hạ bên ông, đó là sở
dục của mọi người, sự giàu có bậc nhứt là làm thiên tử gồm cả
thiên hạ mà chẳng đủ giải mối ưu sầu của ông. Duy chỉ có sự hoà
thuận với cha mẹ mớí có thể giải được mối ưu sầu này. Bực đại
hiếu trọn đời lúc nào cũng luyến mộ cha mẹ như lúc còn ấu thơ,
chỉ thấy gương ở vua đại Thuấn mà thôi.
Một hôm về thăm nhà, cha mẹ sai sửa lẫm lúa, khi
ông ở trên nóc nhà bị rút cây thang, rồi cha là ông Cổ Tẩu liền
đốt lẫm lúa, ông Thuấn nhờ cặp nách hai cái sàng tre mà bay
xuống được bình an. Một lần khác, cha mẹ lại sai ông đào giếng,
khi ông đào tới đáy giếng, thì ông cũng bị ông Cổ Tẩu cùng với
ông Tượng là em cùng cha khác mẹ liền lấp đất lại. Nhưng ông
Thuấn đã đào sẵn một đường ngách để phòng thủ, cho nên ông theo
đường ngách để lên khỏi giếng. Tưởng rằng, ông Thuấn đã chết,
ông Tượng bèn hô lên : "Mưu lấp giếng để chôn sống vị đô quân
(ông Thuấn được thay quyền vua tại đô thành) hoàn toàn do nơi
công của ta. Từ đấy bò và trừu của anh Thuấn, ta sẽ giao cho cha
mẹ ta, kho lẫm của anh sẽ thuộc về ta, đồ binh khí như can và
qua về phần ta, đờn cầm, cây cung có chạm cũng về ta, hai bà chị
dâu sẽ dọn giường cho ta... Rồi ông Tượng bèn đi vào cung vua,
thì thấy ông Thuấn đang ngồi trên giường mà khải đờn cầm, khi đó
vua Thuấn nói : này bá quan và thứ dân của anh, anh sẽ giao cho
em cai trị giúp anh, khi đó ông Tượng mới xấu hổ thẹn đỏ cả mặt.
Ngoài ra, chỗ chí hiếu của người con như ông
Thuấn không chỉ lớn bằng làm cho cha mẹ được tôn trọng, mà còn
cha mẹ được hưởng nhiều hoa lợi, bởi vì ông Thuấn được làm vua,
đương nhiên ông Cổ Tẩu là cha của thiên tử tức là ông Thuấn đã
làm cho cha mẹ được tôn trọng, cao quý vậy và đem hoa lợi trong
thiên hạ để phụng dưỡng cha mẹ. Đó chính là ông Thuấn đã dày
công báo đáp ơn sanh dưỡng của cha mẹ.
Trong Kinh Thi, Thiên Đại Nhã có chép : "Làm con
lúc nào cũng nên nghĩ đến hiếu đạo đối với cha mẹ", nhờ vậy
làm giềng mối cho hậu thế, tức con cháu noi gương theo.
Ngoài ra, trong Kinh Thơ còn ghi : "Vua Thuấn thờ cha là ông Cổ
Tẩu rất kính, mỗi khi đến viếng thăm cha thì rụt rè, nễ sợ. Vì
thế, ông Cổ Tẩu mới lần hồi được cảm hóa để trở nên hòa thuận
với ông Thuấn là con ruột của mình". Đối với vua Thuấn, quan
niệm ở trên đời là cha mẹ trước nhứt, bất cứ việc gì cũng phải
làm cho cha mẹ vui lòng, để cha mẹ thuận hoà, thương yêu với
con. Nếu người con làm cho cha mẹ buồn phiền, thì dẫu người con
đó làm vua và được mọi người trong thiên hạ kính nể, ngưỡng mộ
và hết lòng sủng ái, vua Thuấn không xem quan trọng bằng cha mẹ.
Hành động thờ kính cha mẹ của vua Thuấn, chỉ có vua Thuấn làm
được mà thôi. Bởi thế cho nên người đời khen vua Thuấn là bậc
đại hiếu trong thiên hạ vậy... (Mạnh Tử).
Riêng về báo hiếu theo Phật Giáo, Đức Phật thường đề cặp đến chữ
hiếu nhiều nhứt trong các kinh như : Vu Lan, Lễ Lục Phụng,
Phân Biệt, Tăng Chi, Bảo Tạng... Đức Phật dạy cho
chúng sanh rất rõ ràng về công ơn sanh thành dưỡng dục sâu dầy,
to lớn của cha mẹ, người con phải có bổn phận phụng dưỡng về vật
chất lẫn tinh thần, bằng chứng là trong kinh Lễ Lục Phụng, đã
chỉ dạy người con phải có bổn phận vơí cha mẹ được tóm lược như
sau : Vâng lời và giúp đỡ cha mẹ, chăm học, siêng làm, giữ gìn
gia phong và danh dự gia đình, bảo vệ tài sản, khích lệ cha mẹ
làm việc thiện, tu theo đạo giải thoát để khỏi khổ về sau, lúc
cha mẹ già phải phụng dưỡng, đến khi cha mẹ mất, đám tang nên
theo phong tục và hoàn cảnh... Ngoài ra, trong kinh Nhẫn Nhục,
Đức Phật dạy rằng : "Tất cả các điều thiện, không có gì cao hơn
là có hiếu, tất cả các điều ác tệ nhứt là bất hiếu".Bởi vì, công
ơn cha mẹ quá cao dày, to lớn đến nỗi như thế, nếu có người
con vai mặt công cha, vai trái cõng mẹ để đi khắp cả đại địa
sơn hà, rồi đấm bớp hầu hạ suốt đời, đôi lúc cha mẹ còn đại tiểu
trên vai mà không chút than phiền cũng chưa đủ để đền đáp công
ơn cha mẹ (Kinh Tăng Chi). Kinh này viết tiếp, người con đền đáp
công ơn cha mẹ chỉ bằng cách cung phụng đủ thứ vật chất hay tiền
bạc cũng chưa đủ để báo đền ơn sanh thành dưỡng dục.Ngoài ra,
người con cũng nên khuyên cha mẹ tu hạnh bố thí, nếu được cha mẹ
đồng ý chấp thuận, thì người con xem như trọn vẹn việc hiếu đạo
đối với cha mẹ.
Trong kinh Vu Lan mô tả quả nghiệp của mẹ ngài
Mục Kiền Liên bi đoạ dày vào ngạ quỷ, vì lúc sanh tiền bà quá
bỏn xẻn, tham lam. Mặc dù ngài Mục Kiền Liên đã chứng được thần
thông, thấy suốt ba cõi, nhưng ngài cũng không thể tự mình cứu
mẹ ra khỏi chốn âm cung, mà phải nhờ sức chú nguyện của chư tăng
thập phương, nhân ngày lễ Vu Lan tự tứ. Noi gương ngài Mục Kiền
Liên, người phật tử dầu bận rộn trăm bề, nhưng đến ngày lễ Vu
Lan báo hiếu cũng về chùa để tụng kinh, bái sám để cầu cho
những người thân, nhứt là những người đã có cha mẹ quá vãng được
sớm siêu thoát tịnh độ. Trường hợp, nếu chúng ta có cơ hội kính
hiếu mà không thực hiện được hoặc không xem việc kính hiếu là
quan trọng hàng đầu hay đôi khi còn đối xử với cha mẹ một cách
tệ bạc, vì nghĩ rằng bổn phận của cha mẹ là phải lo cho chúng ta
suốt đời. Nếu cha mẹ vì nghèo khó mà khinh khi hoặc đôi khi
buông lời trách phiền cha mẹ không cho tiền của để chúng ta có
được sống sung sướng suốt đời... Chúng ta đừng quên rằng :
"Không có cha mẹ sanh thành thành dưỡng dục thì không có
chúng ta trên cõi đời này" để rồi không lo kính hiếu cha mẹ, đôi
khi chúng ta giàu có lại hành động bất kính hiếu đối với cha mẹ
lúc tuổi già, vì tập tánh : "Con đóng khố, bố cỡi truồng"
(thành ngữ) thì tội nghiệp cho cha mẹ vô cùng. Bởi vậy, một khi
chúng ta đã trở thành bậc làm cha mẹ, mới hiểu được công ơn cha
mẹ, đúng với câu : Dưỡng tử phương tri phụ mẫu ân (Đức Khổng Tử)
tức nuôi con mới biết được công ơn của cha mẹ.
Và một khi chúng ta mất dịp kính hiếu với cha mẹ,
thì sẽ phải hối hận như thầy Tử Lộ, bởi vì khi thầy Tử Lộ đã
thành công trong sự nghiệp, muốn nuôi dưỡng thì cha mẹ không còn
nữa, cho nên khi cha mẹ còn sống, chúng ta phải tận lực phụng
dưỡng cha mẹ, thì mới có ý nghĩa đáng quý và khi cha mẹ theo ông
bà, phải có bổn phận lo mồ mả, cúng kiến để vong linh cha mẹ
được sớm vãng sanh về cảnh giới an lành.
Đó là bổn phận của người con đối với cha mẹ phải
biết kính hiếu thật đúng nghĩa vậy.
Kỷ niệm mùa Vu Lan Báo Hiếu
Hàn Lâm Nguyễn-Phú-Thứ
Ý kiến, Phê bình
xin gửi về:
nguyenphuthu@khoahoc.net
Trở về Trang Chính |