|
Trên mặt
tất cả trống đồng loại 1 tức loại xưa nhất,
đều
được đúc theo khuôn mẫu
: trung tâm là mặt
trời, rồi đến các vòng đồng tâm khắc hình chim và nai,
sau đó là cảnh sinh hoạt, đánh trống đồng, đo bóng mặt
trời, cảnh chiến binh trên thuyền..v.v.
Mặt
trời được người Việt cổ coi là nguồn sáng và nguồn
sống cho muôn loài, với quan niệm cha trời mẹ đất, tổ
tiên ta đã hiểu rõ những gì thu hoạch được từ đất như
củ, quả … không thể có được nếu không có ánh nắng mặt
trời, điều này thật đời thường nhưng cũng rất khoa học,
lúc đó người ta làm gì biết đến diệp lục tố và sự
quang hợp như chúng ta ngày nay, nhưng bằng sự quan sát
và so sánh việc được mùa và không được mùa có liên quan
chặt chẽ tới sự chiếu sáng của mặt trời người xưa đã
hiểu được có sự phối hợp giữa trời và đất để ban của
ăn nuôi sống con người từ đó hình thành quan niệm lưỡng
hợp, một phía là cái cụ thể có thể nắm bắt là đất,
một phía ta biết rõ ràng có đấy nhưng không thể nắm
bắt đó là những gì đến từ trời, dần dần tổng kết
thành các qui luật trời đất có âm, có dương, ý niệm
khởi nguồn của Kinh Dịch.
Với
quan niệm mặt trời là nguồn sáng, cổ nhân coi mặt trời
là khởi nguồn của văn minh, của sự sáng suốt, vì không
có ánh sáng mặt trời thì bóng tối che phủ, không thể
phân biệt được cao thấp, xấu đẹp, không gian trở thành
một khối hỗn mang và trong màn đêm đó không biết
bao sự rình rập của quỷ dữ, của ác thú, sinh mệnh con
người mong manh biết bao nhiêu, và mọi vật chỉ trở nên
sống động thực sự khi mặt trời ló dạng, từ đó con
người sùng bái mặt trời. Với người Việt sự sùng bái
đã gần như một ý thức về tôn giáo: đạo thờ Trời, thờ
ông Thiên và hình ảnh biểu tượng là mặt trời. Với vị
trí là tâm điểm trên trống đồng, mặt trời là trung tâm
của vũ trụ. Điều này chắc mới dừng ở ý niệm siêu
hình, nhưng trong đó ta đã thấy thấp thoáng bóng khoa
học rồi .
Trên
trái đất không biết bao nhiêu loài thú, tại sao chim và
nai lại được coi trọng ngang hàng với con người được kết
hợp với người để tạo thành thế giới 3 thành phần trên
mặt trống, coi như hình ảnh thu nhỏ của vũ trụ?
Ta trở
lại với Dịch Lý. Mọi người đều nhất trí coi Hà và
Lạc là một phần của Dịch Lý, hoặc là cách diễn đạt
Dịch Lý thông qua các nút số, một loại diễn đạt khác
với Dịch Lý
vạch quẻ của Bát quái. Vậy Hà là gì? và Lạc là gì?
Trải qua mấy ngàn năm, các cuộc tranh luận của các bậc
trí giả “nhìn xa trông rộng” vẫn còn tiếp tục xãy ra,
nào là long mã, nào là thần qui; người thì bảo là
thần vật xuất hiện ở Hoàng Hà, rồi Mạnh Hà, rồi Lạc
Thủy, … sở dĩ như vậy là tại các vị nhìn một vật ngay
trước mắt qua “kính viễn vọng” nên hậu quả là …. vẫn
còn cãi nhau. Thật ra khi ta nhìn bằng mắt trần thì sự
việc trở nên đơn giản: Hà nghĩa là Trời; Lạc là biến
âm của Lục nghĩa là Đất, Hà Lạc là Trời và Đất … rất
rõ ràng: chính xác
phải gọi là Hà Thư – Lạc Đồ, chứ không thể gọi ngược
như trước đây được;.hà
thư tức thiên thư, lac đồ cũng là điạ đồ
Sự
liên quan giữa trống đồng và Dịch Lý là:
Trời = Hà
→
Hạc: chim Hạc hay Hồng Hạc. Đất = Lạc
→
Lục
→
Lộc: con nai.
Thông
điệp trên mặt trống đồng rất rõ ràng: Mặt trời là
trung tâm và ở các vòng đồng tâm kế tiếp nhau là Hạc –
Nhân – Lộc, tức trên là trời, giữa là người, dưới là
đất nối tiếp “chạy” quanh mặt trời.
Từ sự
việc này gợi ra ý kiến là: chữ “tượng hình” không phải
là loại chữ cổ xưa nhất mà là sự
tiếp nối một loại chữ khác có
trước tạm gọi là chữ “nguyên hình”. Ta liên tưởng trong
Kinh Dịch phần Thuyết Quái, Khổng Tử viết: “… Ngày xưa
họ Bào Hy ngẩng lên xem tượng trời, cúi xuống xem thế
đất … quan điểu thú chi văn …” rồi tổng kết lại thành
các qui luật Dịch Lý, câu ‘quan điểu thú chi văn’ được
hiểu là: ‘nhìn các nét “văn’ trên (mình) chim, thú …’ Nay
ta có thể hiểu khác đi là … đã có một loại chữ là
“điểu thú văn” tức chữ “nguyên hình”từ trước khi họ Bào
Hy tác dịch?
Trong
bối cảnh Văn hoá Á đông ta có thể tìm thêm 4 chữ
“nguyên hình” nữa ngoài các chữ “chim hạc” và “con nai”(=
Trời và Đất).

Người
xưa đã dùng những con vật nổi trội
ở 1 vùng đất như
1 dạng thức chữ
: chữ “nguyên hình”
để chỉ 4 phương: (Trung tâm chính là nơi sinh tụ của cộng
đồng người cổ đã tạo nên Dịch Lý)
1.
Hướng Xích đạo: là vùng nhiệt đới tượng trưng bằng con
Hổ, Hổ là biến âm của Hoả là lửa – tính của lửa là
nóng.
2.
Ngược với lửa là nước, nơi vùng nước này có rất nhiều
con Sấu, Sấu là biến âm của Xíu là nước (âm Quảng
Đông). trong truyền thuyết lịch sử Việt Nam, nó là con
thuồng luồng, một loài thủy quái hại người, sau này do
biến cố khí hậu loài sấu ở phía Bắc (cứ tạm gọi như
tên hiện nay) bị tiêu diệt nên người xưa thay thế bằng con
rùa tức Qui.
3.
Hướng đông là biển nên biểu tương bằng thần vật có công
hút nước làm mưa mà người xưa gọi là Rồng hay Long.
Trong văn hoá Việt – Hoa, Rồng được coi là chúa tể cai
trị thế giới biển cả.
4. Ai
đã từng học
Dịch Lý đều biết quan điểm hướng đông là phương động,
tượng trưng bởi Quẻ Chấn cũng gọi là Quẻ Thìn tức quẻ
con rồng; chính xác phải gọi là hướng động vì đông là
biến âm của động.
Và theo nguyên lý đối lập của Dịch, phương tây là tịnh
như trong Thuyết Quái của Dịch: cứng mềm cọ sát sinh ra
động tịnh.
Phương
đông: mềm mà động
Phương
tây: cứng mà tịnh.,định
Việt
ngữ có từ kép “định đoạt” để chỉ phương tây;định là
chỉ bên không thay đổi , đoạt là tên khác của quẻ đoài
phương
tây là phương tịnh và ở đó có rất nhiều voi, nên con
voi trở thành chữ “nguyên hình” là tịnh , con tịnh. Như
thế ta có thể coi chữ “nguyên hình” là loại chữ tối
cổ, đó cũng là điểm xuất phát của chữ “tượng hình”
sau này.
Tổng
số ta có được 7 “chữ “:
- Mặt
trời là trung tâm.
- Hạc
= trời.
- Lộc
= đất.
- Hổ =
phương nóng, xích đạo.
- Sấu,
Qui = phương nước, ngược với phương nóng.
- Long,
Rồng =phương đông.
- Tịnh
= phương tây.
Xác
định như trên ta có thể khẳng định
đất nướcTrung Hoa hiện nay không
thể là quê hương của Dịch Lý được vì không thể tìm
được vùng đất nào
của Trung Hoa mà phương đông là biển và phương tây có voi.
Chỉ có miền Trung của Việt Nam mới hội đủ tính chất
chỉ định của 6 chữ “nguyên hình” hay “điểu thú văn” như
phần trên. loài
Hổ đông dương
ở Trường Sơn và Nam Lào đã nổi tiếng từ lâu rồi, về
hướng bắc thì đồng bằng Bắc Bộ vài ngàn năm trước là
vùng đầm lầy chắc chắn lý tưởng cho loài sấu. Về
hướng đông là biển, đúng là quê hương của rồng và hướng
tây… chỉ tên nước ‘Lào
triệu voi” cũng đủ minh chứng cho sự
khẳng định trên, Trong lãnh vực
tâm linh, tất cả các đền, miếu của Việt Nam đều có
hình Hạc hay Hồng Hạc đứng trên mai Rùa tượng trưng cho
Trời và Đất như thế đã đủ 6 con
vật tượng trưng cho 6 cõi của 1 không gian 3 chiều
Dịch Lý đã là tài sản của cả nhân
loại, phát nguyên từ đâu không phải là điều quan trọng
đối với thiên hạ; nhưng đối với người Việt Nam thì
khác, nếu không thể làm sáng tỏ về quê hương Dịch Lý
thì mắc lỗi với tiền nhân. Người xưa đã lao tâm khổ tứ
biết bao mới có thể ký thác được những giá trị vĩnh
hằng vào trong đấy làm tài sản cho con cháu vào đời,
quá khứ không phải qua đi là hết, dòng linh khí từ quá
khứ sâu thăm thẳm vẫn liên tục chảy về hiện tại tạo
thành sức mạnh tâm linh vô song cho mỗi người, dù tiếp
nhận trong vô thức ;
dòng linh khí đó trở thành bản lĩnh sống, thành năng
lực bẩm sinh của trí tuệ;
đấy cũng là lý do để ta nỗ lực vượt bực mong tìm được
đích xác nguồn gốc dòng giống của mình; xác định cho
được bản quyền dân tộc trên Dịch Lý, một siêu phẩm của
minh triết và khoa học.
Trở về Trang Chính
|