|
I. Những
điều không thể xảy ra:
Trung Hoa lập quốc bên bờ Hoàng Hà, mãi tới
thời Chiến Quốc mới tiến đến Trường Giang như thế:
1. các vua từ Thần Nông, Xuyên Húc … đến Hạ
Vũ và nhà Thương không thể biết đến đất “Giao” tận xích
đạo được.
2. Vua Thuấn không thể tuần du và chết ở
Thương Ngô thuộc quảng Tây được.
3. Không thể có châu Kinh và châu Dương trong
cửu châu nhà Hạ ở Nam Trường Giang.
4. Không thể có chuyện con cháu nhà Hạ lập
nước Việt ở Cối Kê – Triết Giang
5. Xét kỹ thì các cống phẩm của 9 châu đời
Hạ Vũ đều là sản vật vùng nhiệt đới, như vậy 9 châu
này không thể ở bắc Hoàng Hà.
II.
Ngũ Man Trung Hoa (bị lộn ngược thành Ngũ Hồ)
Phía nam theo Dịch Lý tức phía bắc Trung Hoa
hiện nay là nơi tụ cư của các Man tộc, vói 5 dòng:
1. Phương Tây: người Tạng biến âm của chữ tịnh
còn gọi là Khương biến âm của chữ cương – căng hay khăng
nghĩa là phương cứng, không đổi. Người Chi biến âm tsi =
tư, số 4 còn được gọi tên chung là Thổ.
2. Phía Tây Nam: tức Tây Bắc hiện nay, là nơi
sinh sống củs người Đột Quyết, ‘Đột’ biến âm của chữ
độc là số 1 chỉ phương Nam, ‘Quyết’ trong Dịch lý là
phương tây (quyết định – định đoạt), Đột Quyết nghĩa là
phía Tây nam mà thôi, tên chỉ chung các dân tộc vùng Trung
Á vì tóc râu của họ màu nâu đỏ, nên còn được gọi là
dân Hung (hung trong tiếng Việt là màu nâu đỏ), người Mông
Cổ gọi sắc dân này là dân Sắc Mục.
3. Phía chánh Nam: đất của tộc Mông – Nguyên,
cả mông và nguyên đều có nghĩa là phía Nam của Dịch Lý
4. Phía Nam: người Khiết Đan hay người Liêu,
Khiết là thuần khiết hay đơn nhất, ý chỉ số 1, phương
nước trong Dịch Lý, đan là đơn: số 1 cũng là màu đen là
lu, mờ, tối.
5. Phía cực Nam: người Tiên Ty hay Nữ Chân, tiên
là số 1, ty là thấp chỉ phương Nam ngược với vương, cao,
tôn, Tiên Ty chia thành 2 dòng: người Kăm hay Kim và Mãn
hay Man.
Ban đầu từ “Hán nhân” là 1 câu chửi chỉ dùng
cho người Khiết Đan, sau này đồng hóa với người Tiên Ty
cũng coi là người Hán.
Thời Mông – Nguyên: Từ người Hán là tên, chỉ 2
sắc dân này, người Trung Hoa chính gốc được gọi là
người Nam.
Người Lu có 3 chi: Tây Lu hay Thủy Cốc Hồn, Nam
Lu hay Quan Liêu ở Sơn Tây và Hà Bắc, Đông Lu hay Từ Liêu
ở Sơn Đông và tên chính thức của họ trong lịch sử là
Hán Tộc. Bốn triều đại lớn họ đã dựng nên được sử
Trung Hoa ghi nhận là:
- Nhà Hán Tây và Đông + nhà Ngụy.
- Nhà Minh
Người Tiên Ty thì tạo hẳn thành 2 nước:
- Nước Kim
- Nước Mãn Thanh
III.
Chủ nhân nền văn hóa, văn
minh Trung Hoa
Hai cộng đồng người thuộc 2 loại hình nhân
chủng khác nhau, sinh trú trên 2 địa bàn khác nhau, dĩ
nhiên sẽ hình thành 2 nền văn hóa, văn minh khác nhau
nhưng văn minh cổ của Trung Hoa chỉ có một, vậy cộng
đồng nào đã tạo nên nền văn hóa, văn minh Trung Hoa cổ?
- Mongoloit: Hoa Bắc; hay Nam Á, Nam Đảo, Đông
Nam Á.
Ngoại trừ những tư liệu thành văn, vào thời
đồ đá mô tả những gì không thể có ở Hoa Bắc, ta có
thể điểm thêm vài nét đặc trưng cấu thành văn hóa Trung
Hoa:
1. cái ăn:
lương thực chủ yếu của dân Trung Hoa là lúa gạo, lúa
gạo không thể trồng ở miền Bắc Trung Hoa vào thời cổ.
2. cái mặc: trang phục cho giới bình dân
gọi là “bố” làm từ sợi đay … nhưng đay là cây á nhiệt
đới thì Hoa Bắc làm sao có được …, trang phục cao cấp
may bằng lụa do “lụy tổ” vợ của Hoàng Đế sáng chế
(theo truyền thuyết) … cũng không có được ở bờ bắc
Hoàng Hà, ví cây dâu tằm chỉ mọc được khi nhiệt độ trên
170C, như vậy “Lụy tổ” không thể ra
đờiở
bắc Hoàng Hà.do
điều kiện khí hậu cây dâu không thể mọc tự nhiên
Có chi tiết cần bàn thêm, dân Trung Hoa thờ
“Tiên Tàm” coi như tổ ngành dệt lụa, sao lại là Tiên
Tàm? vì Tiên Tàm là cấu trúc Việt ngữ tương tự như cấu
trúc Thần Nông vậy.
3. Chỗ ở: Truyền thuyết Trung Hoa nhất
là truyền thuyết liên quan tới Dịch Lý… đều cho biết
thời Thái cổ người Trung Hoa dựa trên hình tượng con rùa
để làm ra nhà ở:
- mai rùa là mái nhà.
- yếm
rùa là
sàn nhà
.
- 4 chân là 4 cột nhà.
Như vậy là mô tả cái nhà sàn, vì nhà sàn
mới có đít nhà và 4 cột chống sàn hổng mặt đất. Nhà
sàn là loại hình cư trú đặc trưng của dân Đông Nam Á và
dân thiểu số Trung Hoa ở Hoa Nam. Dân miền bắc Trung Hoa
hoàn toàn xa lạ với loại nhà này.
4. về vận chuyển: cổ thư Trung Hoa đều
mô tả việc thủy vận là phương tiện chính, nhưng thủy
vận không hề phát triển ở Hoa Bắc thời trước Công
nguyên, việc này cũng dễ hiểu vì phưong tiện của thủy
vận là thuyền và bè làm bằng tre kết lại. Miền bắc
Trung Hoa không có tre còn thuyền thì thời cổ chỉ có
thuyền độc mộc mà cả miền Hoa Bắc chắc không có nổi 1
cây đủ lớn để làm thành 1 con thuyền.
5. về văn hóa: trong suốt khảo luận này
ta đã nói nhiều, ở đây chỉ bàn thêm: thời Hạ Vũ có
lệnh cho vùng “Cửu Giang” phải cống rùa lớn, cống rùa
lớn để làm gì ta đã biết nhưng “Cửu Giang” là vùng
nào? dựa trên chữ Củu có thể đoán là “Trường Giang”
ngày nay. Miền Hoa Bắc không có rùa lớn thì lấy gì mà
phát minh ra chữ khắc, từ đời Chu thì Sơn tây, Thiểm tây
làm gì có tre lớn để làm trúc thư?
5 yếu tố văn hóa trên xác định
nền văn hóa, văn minh Trung Hoa cổ là của phương Nam hoàn
toàn. Từ đời Ân Thương trở đi Hoa Bắc mới đóng góp thêm
yếu tố “ngựa” vào văn hóa, văn minh chung của Trung Hoa
Trở về Trang Chính
|