Tam Tòng Tứ Đức với Công Cha Nghĩa Mẹ…


 

Nguyễn Sơn Hà

17 tháng 04 năm 2008

Từ xa xưa đến nay, hễ là người Việt và nhất là nếu bạn là người Nữ, thì có lẽ bạn đã nghe nói ít nữa hơn một lần đến bốn chữ này …

Bạn vừa mới đọc xong cái câu đầu tiên của bài viết này, có lẽ bạn cũng đã thắc mắc… sao mà tôi lại không viết là “phụ nữ” cho nó văn chương, mà lại dùng chữ “người Nữ” thì không văn hoa chút nào hết ?(!)

Thưa là vì tôi cố ý cho bạn thấy điều đó để tôi sẽ cắt nghĩa cho bạn hiểu sự khác biệt giữa cái nghĩa “người Nữ” và “phụ nữ”, mà đối với bạn có lẽ cái nghĩa hai chữ đó cũng như nhau… là nghĩa nữ giới hay phái nữ… để chỉ đàn bà, con gái, thế thôi.

Và nhân vì được đọc bài “Văn hóa và niềm tin: Giải oan trong tâm thức Việt” của Trần Cao Tường, Lm.   (http://www.dunglac.org/index.php?m=home&v=detail&ia=3575) tôi cũng xin mạo muội được góp vài ý nghĩa không chỉ để giải oan… mà là giải cái nghĩa của “người Nữ” qua vấn đề Tam Tòng Tứ Đức, vì Nữ… tạo sao lại không là “chính” mà là “phụ”, cho nên mới Tòng… chứ gì ?!

 

Đây cả là một vấn đề coi như bất di bất dịch... vì đã trở thành nền tảng luân lý trong văn hóa và phong tục truyền thống, với lề luật khuôn khổ... đã in sâu, khắc kỷ trong tâm trí của biết bao thế hệ của dân tộc mình từ xưa đến nay... để cho đến bây giờ hầu hết mọi người đều nghĩ là đàn bà phải biết tòng phục, và con gái thì phải công, dung, ngôn, hạnh... nhưng tại sao lại vậy, mà không là ngược lại ?(!) Theo tôi, vì là mình đã không hiểu biết tận tường gốc rễ ý nghĩa của CHỮ : NGHĨA … mà Tổ Tiên đã để lại làm Gia Tài, và là Kho Tàng vô giá… để cho con Rồng cháu Tiên được sống Viên Mãn Hạnh Phúc ở đời này và ngay bây giờ, chớ không phải là vì “chữ nghĩa”… mà để cho con cháu phải tòng phục, phải làm tôi tớ suốt đời… thì chỉ là sống đời nô lệ… thì còn gì là tự do … và đâu là Nhân Chủ ?(!)

 

Nên ở vào thời buổi gọi là văn minh của Âu Mỹ, với khoa học kỹ thuật vi tính hiện đại với "nano", iPhone, iPod, internet, v.v..., người đàn bà Âu Mỹ đã đứng lên đòi quyền "bình đẳng", nhưng thực tế vẫn chưa có... nhưng ít nữa cũng đã có chút chút... gọi là đẳng chứ chưa bình, và sẽ không đời nào bình, nếu không hiểu nghĩa Nữ là gì (!), … trong khi đó thì tại sao đa số người đàn bà VN vẫn còn phải sống trong cái cảnh "chồng chúa vợ tôi" theo kiểu "Tam Tòng"... tức "tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử" cho dù có ở xứ tự do bên Tây, bên Mỹ ?(!). Cho nên đã có rất nhiều người vong thân đổ thừa cho Việt Nho là hủ lậu, là phong kiến... và đã đạp đổ hết các giá trị cội nguồn của Nho... để chạy theo cái học ngoại lai vong bản (không nền tảng), để rốt cuộc rồi cũng là chỉ đi "rước voi về dày mả tổ (!)", như hậu quả mà đất nước mình và dân tộc mình đã ngóc đầu lên không nổi trong quá khứ và còn đang gánh chịu hiện nay !!!

 

Khổ ơi là khổ (!) cho dân cho nước và nhất là cho bà, cho mẹ, cho chị, cho cô, cho em, và cho luôn bạn... là người Việt mà không còn hiểu biết gì về cội nguồn VĂN HÓA để đề cao giá trị người Nữ, mà còn bảo là đúng, cái nghĩa Tam Tòng Tứ Đức như mọi người đều hiểu tới ngày hôm nay, để cho đàn bà nước Việt lại tiếp tục bị “đì”... để rồi khi lớn lên nghĩ lại... Mẹ mình quá khổ... thôi thì chỉ còn có cách ráng học giỏi, để làm chức lớn, để có nhiều tiền nuôi Mẹ, hay cho Mẹ xài cho sướng… để bù lại những khổ đau oan ức mà Mẹ đã phải chịu để lo cho chồng cho con, và để gọi là trả Hiếu; hay nếu ai có tâm hồn thi sĩ thì làm một bài thơ cho Mẹ với ý nghĩa biết ơn...  đệm với một giòng nhạc thật du dương... để hát cho Mẹ nghe... để cảm ơn và an ủi Mẹ, nhưng rồi sau đó Mẹ vẫn cứ phải cuối đầu Tòng... cho tới lúc không còn sức lực đâu nữa để Tòng... và chỉ còn biết có… nhắm mắt ra đi !

Trời ơi ! Trời ! Đâu có Trời nào mà bắt con người phải tòng phục như vậy đâu?(!) Nói phải nghe... biểu phải làm… cho dù có ngang trái mọi điều, đâu?(!)

Cái màn mà cắm đầu cắm cổ áp dụng từng chữ với nghĩa đen của Kinh Sách hay Ca Dao Tục Ngữ với những câu như :

"Trai thời trung hiếu làm đầu

Gái thời tòng đức(*) làm câu trau (*) mình"

(* tòng đức = tam tòng, tứ đức; * trau = là trau dồi )

 

nên cứ nhắm mắt nhắm mũi mà nghe theo, làm theo, sống theo luân lý bịa đặt của bọn thanh giáo từ thời Tần, Hán... cũng lấy Tam Tài làm nền tảng của Đạo để che mắt thiên hạ,  nhưng đã chẳng hiểu biết nghĩa gì hết(!) thì giống y chang như bọn "việt gian cộng sản" hiện nay tại nước nhà, đem chính nghĩa "tự do - độc lập" ra treo lên, mà chỉ có biết tham nhũng, bóc lột, ăn cướp, hiếp dâm... tất cả mọi giá trị linh thiêng của tổ tiên, thì Trung Hiếu và Tam Tòng với Tứ Đức còn ý nghĩa gì và là ý nghĩa gì ?(!).

 

Cho nên như tôi đã nói hễ mà mình còn sống theo, làm theo, nghe theo, bất cứ ai hay bất cứ thuyết nào, thì mình cũng còn là nô lệ, cho dù mình có sống ở những xứ gọi là tự do như Âu, Mỹ. Hễ mà mình còn cúi đầu nhắm mắt áp dụng Tam Cương Ngũ Thường, Tam Tòng Tứ Đức, theo truyền thống văn hóa Việt-Nam với "4 ngàn năm văn hiến", mà không hiểu nghĩa Văn và biết nghĩa Hóa với "văn hiến chi bang" là gì, thì Việt Nho gọi cái thứ hạng người đó là "ngụy Trung ngu Hiếu"! Cho nên là đồ "vong bản", là thứ "vong thân" cho dù có được gọi là trí thức với đủ thứ bằng cấp và chức tước như Tiến Sĩ, Kỹ Sư, Bác Sĩ, Giám Đốc... đi nữa, thì cũng chỉ là đồ học thuộc lòng và cũng chỉ mới là "bác học", tức mới là cấp một của Tiểu Học đối với Việt Nho, vì là "Đại Học chi Đạo", tức học Đạo mới là Đại Học. Nhưng xin bạn đừng có hiểu nghĩa chữ Đạo ở đây là đạo giáo, là tôn giáo, hay bất cứ ý thức hệ nào... nhưng phải hiểu với nghĩa Trời, mà nghĩa chữ Trời xin cũng đừng có hiểu với hình ảnh của mắt thấy là "trời cao tận mây xanh"... thì là cũng chưa hiểu gì hết !

 

Như vậy nghĩa Trời đó là gì? Thưa là nghĩa "Tố Nữ".

Vì Tố là nghĩa "yếu tố"... là những gì thiết yếu (tức) phải để tạo thành, để lập (dựng) nên... Nữ. Như vậy Tố có nghĩa là nền tảng chính yếu được tiềm ẩn để thành Nữ... mà yếu tố đó là Chân-Thiện-Mỹ, và cũng là Tính của Mệnh Trời, như câu Thiên Mệnh chi vị Tính.

Hay Tố cũng là nghĩa những nét căn bản ẩn ngầm xuyên qua lịch sử văn hóa của nước nhà, những tính chất có ngay tự đầu và sẽ còn lại mãi với dân tộc, nên gọi là Tố theo nghĩa “bản lai cố hữu”. (Kim Định -Việt Lý Tố Nguyên)


Còn Nữ ở đây phải hiểu là "âm" với nghĩa "âm u" đen tối... tối thui, tối mò không thể Thấy cái gì hết. Mà cái gì, điều gì không thể Thấy được tức là ẩn giấu, ẩn tàng nên tiếng Việt mới có những chữ như "u ám", "u minh" hay "u linh"... theo nghĩa "mạc hiện hồ ẩn, mạc hiển hồ vi", nghĩa là "không gì hiện rõ bằng cái ẩn tàng, không gì tỏ rõ bằng cái tinh vi".

Cho nên Nữ... là Âm (dương)... là U (tối)...  nhưng Minh (sáng)... và Linh (thiêng)... và đó chính là  CÁI "Uyên Nguyên"... nghĩa là từ "MỘT CÁI ÂM U MINH LINH KHÔNG THỂ"... thấy, biết, và hiểu... nhưng ẩn chứa đầy Yếu TỐ để tạo thành... "thiên địa, vũ trụ, vạn vật"... và đó là NỮ.

Cho nên cái hình ảnh mít "tố nữ"... với trái nhỏ bé nhưng tròn đẹp, chứa toàn đầy múi (không có xơ, hột nhỏ) thơm ngon ngọt lịm, liên kết với nhau (vì cái cùi nhỏ xíu) thành Một trái, ẩn chứa cả cái "Nguyên Lý Mẹ" là căn bản và nền tảng của Minh Triết Việt Tộc.

Đó là ý nghĩa của TỐ NỮ ! Còn chữ nào, nghĩa nào... đẹp hơn, hay hơn... TỐ NỮ đây ? !

 

Nhưng Trời cũng là "Nghĩa Mẹ" như nghĩa trong Văn với Thị :

VĂN với THỊ cả là một Kho Tàng Văn Hóa với Văn Minh của Thị tộc mình đó.

Cho nên chữ Văn lót tên con trai là nghĩa văn hóa, văn hiến, văn minh của nước Văn Lang, là tên của nước Việt thời cổ rất xưa. Mà chữ Lang cũng có nghĩa là Người, cho nên tiếng việt mới có thành ngữ "lòng lang dạ sói", để ám chỉ hạng người "bất lương" nghĩa là thứ... ác quỷ côn đồ, lưu manh khốn nạn, đầu trâu mặt ngựa... như bọn Việt gian cộng sản hiện giờ ở nước nhà và hải ngoại.

Còn chữ Văn(của Lang) cũng có nghĩa là Người, như nghĩa chữ "Văn Tổ" (viết trên các bài vị, đặt trên các bàn thờ Ông Bà) là Tổ của Người, mà Tổ của Người là TRỜI, chứ không phải chỉ là Tổ Tiên.

Còn Thị lót tên con gái tức Thị Tộc là nghĩa Mẹ làm Chủ, và Mẹ ở đây phải hiểu với nghĩa "Tố Nữ", như tôi đã cắt nghĩa là CÁI... KHÔNG…TH... thấy, hiểu, nghe, biết... mà chỉ có CẢM... như TÌNH... Mẹ Con, cái nghĩa này cũng đã cô đọng và cụ thể hóa qua hình ảnh của người Nữ "QUAN ÂM" hay "ĐỨC MẸ"...

Với “Chủ” ở đây là nghĩa CHỦ ĐỘNG, không phải chỉ với nghĩa chức quyền để điều khiển, sắp đặt hay chỉ tay 5 ngón, nhưng là với nghĩa CỘI NGUỒN, và đó là "NGHĨA MẸ"... NHƯ NƯỚC TRONG NGUỒN CHẢY RA...

Và từ đó là nguồn gốc và ý nghĩa của tiếng... VỢ LÀ TRỜI ! Chớ không phải là theo nghĩa của đám mày râu…

Cho nên (tên lót) nói lên ý nghĩa Con Người của nước Văn Lang là Con Trời (Thiên Tử), sau này bọn thanh giáo đời Tần, đời Hán... ăn cắp cái nghĩa này rồi gán cho Vua, rồi từ đó các ông Vua Tần (Tàu) tưởng chỉ có mình là Con Trời còn dân là con cóc... nhưng mấy ông Vua Hán đâu có biết... "con cóc là cậu ông Trời" của Văn... Hóa... Mình... (thành) Văn... Minh... là chỗ đó !

Hơn thế nữa... Văn này được phát nguồn từ... Thị tộc... tức "NGHĨA MẸ"... thì còn gì hay, còn gì đẹp, còn gì quý... cho bằng cái tên lót VĂN với THỊ ?(!)

 

Để trở về lại nghĩa của chữ Tòng, phải biết là chữ Tòng là đọc trại từ chữ Tùng, mà chữ Tùng là từ chữ Tùy, cho nên tiếng Việt (chữ Hán) mình mới nói là "tùy tùng" (người đi theo), mà chữ Tùy được viết với bộ "Phụ" với nghĩa sinh trưởng, tức sinh ra lớn lên trong sự dồi dào hưng thịnh của đất trời. Nhưng gốc của chữ Tùy là từ quẻ Tùy trong Kinh Dịch, gồm có quẻ Đoài (ao đầm) ở trên, và quẻ Chấn (sấm sét) ở dưới, có nghĩa là “theo”, nhưng phải hiểu với nghĩa hòa hợp để liên kết, cho nên tiếng Việt mình mới nói là "tùy theo".

Cho nên chữ tam Tòng phải hiểu với nghĩa "tòng phục" để "tòng cách". Chữ "phục" ở đây không phải là nằm sát đất, mà tiếng Việt mình thường hay nói "phục sát đất" với nghĩa bái phục... mà phải hiểu với nghĩa yên lặng, quy tâm, để "phục sinh" với nghĩa sống lại trong Tâm, tức "giác ngộ". Còn chữ "cách" ở đây không phải là ngăn cách, mà là nghĩa cách thức... làm sao cho hay cho đẹp... cho viên mãn tròn đầy.

 

Tóm lại Tam Tòng không phải là đi theo... phải nghe theo... để phục vụ, để hầu hạ, để làm tôi tớ... cho cha, cho chồng, cho con ! Nói cho Cha thì nghe còn có lý một chút xíu... chớ thiệt ra cũng chẳng có lý chút nào (!) với nền tảng "nhất âm nhất dương chi vị Đạo”; còn để mà phục vụ chồng, rồi hầu hạ con mình..., thì còn ai lo cho phận "hồng nhan" của mình đây?(!). Như vậy, có phải thật là vô lý không?(!). Rồi còn tại sao khi phu tử, đàn bà phải để tang chồng tới 3 năm mới được đi tái giá?(!). Thì có phải là để cho mấy ông nội bất lương giả hình đó ra tay “nghĩa hiệp” đi hãm hiếp quả phụ, đàn bà, con gái... nói chung là “đì"... thì cũng chỉ là để xuyên tạc, đạp đổ cái văn hóa Thị tộc của mình, quá đẹp quá hay thôi !

Cho nên để chống đối lại cái bọn thanh giáo từ đời Tần, Hán và về sau … cho cái tệ đoan này, trong dân gian mới có cái câu:

Gió đưa bụi trúc ngã quỳ

Ba năm thủ tiết còn gì là Xuân ?(!)”

Vì vậy, phải hiểu cho tường tận cái nghĩa TÒNG này là nghĩa Phối Hiệp để Hòa Hợp, để Liên Kết... thành Một … Cách cho Viên Mãn Tròn Đầy... với Cha khi còn nhỏ, với Chồng khi lớn lên, với Con khi thành Mẹ... để cho Mình được Hạnh Phúc thật... thì mọi người sẽ thật Hạnh Phúc !

 

Cho nên Tam Tòng Tứ Đức... là yếu TỐ của NỮ... là MẸ... là TÍNH... là MỆNH … là TRỜI... mà Tổ Tiên đã ẩn dấu ý nghĩa cao đẹp quý báu đó nơi hình ảnh của người Nữ nước Việt, và đó là nghĩa “chính” của MẸ VIỆT NAM… thì tại sao lại gọi là “phụ” nữ ?(!)

 

Như mọi người đều biết, Tứ Đức là Công, Dung, Ngôn, Hạnh, và mọi người đều hiểu...

Công là công chuyện...  với thủ công, nội trợ... may vá, thêu thùa, nấu cơm, quét dọn, giặt đồ, rửa chén...  cho khéo léo trong việc làm.

 

Dung là sắc đẹp... nên phải giữ gìn, nếu cần thì đi thẩm mỹ viện... nghĩa là phải biết sửa cái mắt, cái mũi, cái mặt... hay hút cái mỡ ở cái bụng... cho thành đẹp cho có eo, cho thêm duyên dáng... để cho chồng mình mê miết … mê mệt... mà đừng có đi lang thang kiếm bồ nhí... hay bà hàng xóm … nói cách khác “dung” là hòa nhã trong sắc diện.

Ngôn nghĩa là lời nói… sao cho lễ phép…mềm mại, nhỏ nhẹ, thanh tao, thánh thót như chim hót … không được cười to nói lớn … để cho phù hợp với bản chất liễu yếu đào tơ… để cho ông chồng mình hãnh diện... hay để ông hàng xóm trầm trồ... mơ mộng... ước gì tui được như anh...

Hạnh là nghĩa nhu mì trong tính nết… tức là hành vi, hạnh kiểm... theo lễ phép, gia giáo nề nếp... khoanh tay cuối đầu... với dạ thưa... dạ bẩm... và nếu có biết cũng không được thưa thốt... nhưng phải dựa cột để nghe... mấy ông vũ phu ngu si đần độn... nói sai dạy bậy...  để xuyên tạc... để ngụy biện, vì có chữ mà không hiểu nghĩa... thì làm sao mà minh biện, làm sao mà đốc hành được?(!)

 

Cho nên cắt nghĩa kiểu này thì đúng là có chữ mà không biết nghĩa, là đần độn ngu si... vì “Học mà không chịu suy nghĩ, là đồ ngu; còn suy nghĩ mà không chịu học, là đồ điên” như cổ nhân có câu : “Học nhi bất tư, tắc võng; tư nhi bất học, tắc đãi”, nên đó là "ngụy biện"... của bọn thanh giáo Hán Nho, ngày xưa;  thì cũng giống như kiểu mấy thằng côn đồ lưu manh, khốn nạn, dã man, ác quỷ... đội lốt “việt gian cộng sản” bây giờ đi bóp méo, đạp đổ, xuyên tạc chữ nghĩa của văn hóa nước nhà !

 

Nhưng trước khi tôi cắt nghĩa Công, Dung, Ngôn, Hạnh, của Việt Nho mình, tôi xin nhắc lại cho mọi người cái ý nghĩa Tam và Tứ ở đây. Tam là số 3, là huyền số chỉ Trời và cũng là Tam Tài, (mà bọn thanh giáo đã ăn cắp hai chữ đó để bày bịa ra Tam Cương, Tam Tòng). Còn Tứ là số 4, là huyền số chỉ Đất. Cho nên Tam với Tứ cũng là yếu Tố của Nữ để thành nghĩa MẸ.

 

Cho nên ở đây phải hiểu (tứ) "Đức" (énergie spirituelle) không phải là nghĩa đạo đức, thánh thiện... với tu đức và bằng tu đức, mà là "Nghĩa Mẹ" (Đức Mẹ) là nghĩa của Đức Trời Đức Đất Giao Hòa Tương Hợp... thành Con Người, như câu “nhân giả kỳ thiên địa chi đức”.

Vì vậy nghĩa "Công" ở đây là nghĩa CÔNG CHA... không phải là nghĩa công khó, công phu, công sức... của cha mình, mà phải hiểu như nghĩa chữ CƠ... như Cơ Thể... là nghĩa liên kết gắn bó chặt chẻ... trong TINH THẦN CÔNG THỂ. Vì TINH là cái tinh hoa, tinh túy, tinh khiết... trải dài qua bao năm tháng với bao công phu và kinh nghiệm của dân tộc để đi tìm CÔNG Lý là Thiên Lý, là CHÂN-THIỆN-MỸ... và để đúc kết lại thành Nhân (Đức), là Thánh như THẦN... linh thiêng man mác và bao trùm khắp nơi trên dân tộc từ xưa đến nay... Và đó là Hồn Nước, là NGHĨA... CÔNG CHA NHƯ NÚI THÁI SƠN... (phải hiểu nghĩa Thái với nghĩa Thái Cực là Thái Âm Thái Dương với Vô Cực !)

Còn "Dung" là nghĩa Trung Dung với nghĩa Hoàng cực, sâu thẳm... tận TÂM... (chớ Trung Dung không phải là mức ở giữa cho đồng đều !) là Đại Ngã... để có thể Dung Hòa với trời đất vũ trụ vạn vật... với chiều kích vô biên, cho nên trong sách Trung Dung mới có câu :"Hỉ nộ ai lạc chi vị phát, vị chi Trung; Phát giai nhi trúng tiết, vị chi Hòa", dịch là "Mừng, giận, sầu, vui, chưa phát ra gọi là Trung; phát ra đúng lúc (đúng nhịp) gọi là Hòa".

Còn "Ngôn" là tiếng của LÒNG, là tiếng của cái TÂM mình, cho nên mới có câu : "Ngôn, tâm thanh dã", hay "thiên lý tại nhân tâm "... nghĩa là mình phải sống nội tâm (quy tâm) để lắng nghe được cái tiếng của lòng mình... đó chính là cái tiếng nói của Trời Đất với mình để mình biết đường, biết Đạo, tức là biết cách sống cho “thuận thiên giả tồn” để trường sinh, để hạnh phúc...

Còn "Hạnh" ở đây không chỉ là nghĩa hành vi, cử chỉ... nhưng phải hiểu sâu với nghĩa Ngũ Hành và Đốc Hành, nghĩa là phải sống cho đẹp, cho hay, cho hạnh phúc... nghĩa là phải Hành cho Tài Nghệ (cho hết sẩy) theo luật ngũ Hành với Tài với Đức... và đó mới là nghĩa "Đốc Hành"... và là Đức Hạnh.

 

Cho nên theo tôi, Tam Tòng Tứ Đức là nghĩa đã nói như trên, vì là nghĩa đúng theo nền tảng Minh Triết của Việt tộc là “thiên địa vũ trụ vạn vật nhất thể”... là “thiên lý tại nhân tâm”… là “CÔNG CHA NGHĨA MẸ”… chớ không phải là cái Lý của bất cứ ai, của bất cứ triều đại, chế độ, xã hội, tổ chức, hay phong tục nào… thì cũng chỉ là duy lý và chỉ làm cho con người suốt đời bị nô lệ… bị sống khổ đau trong oan ức … mà không tìm ra được cho mình cái NGHĨA MẸ… nên chỉ còn có cách… giả trai đi tu như Thị Kính … nhưng rồi cũng bị Thị Mầu mê tít… rồi lại bị đổ thừa, đổ oan… là Con Mình…

Vì vậy để giải oan cho tâm thức Việt tộc, điều quan trọng cho bạn và cho tôi là phải sống quy tâm, để cho cái NGHĨA MẸ mới có thể lắng đọng nơi Tâm của mình, để mình mới có thể sống cái NGHĨA thật ở đời này, đó là nghĩa Hạnh Phúc với chiều kích vô biên, mà tất cả mọi người MẸ đều muốn cho CON MÌNH.

 

Viết xong… ở nơi xa quê Mẹ, dưới một bầu trời mùa Xuân lạnh lẽo trên xứ lạ… vì không có Mẹ… làm con nhớ Mẹ… nhưng con cũng đã được ấm lòng vì Mẹ đã ôm con… bằng cái NGHĨA của Mẹ … và tự nhiên con khóc…

Ngày 7 tháng 4 năm 2008

(mồng 2 tháng 3 năm Mậu Tý)

 

Nguyễn Sơn Hà

 

Trở về Trang Chính