|
Từ
hồi nào tới giờ thịt Heo là thực phẩm đã nuôi sống rất nhiều
người. Ngoại trừ các dân tộc theo đạo Hồi giáo và đạo Do Thái
giáo đều không ăn thịt Heo, còn lại đại đa số nhân loại đều xem
thịt Heo là nguồn thực phẩm rất quý báu, bổ dưỡng và dễ tìm.
Bên cạnh
những lợi ích về mặt dinh dưỡng vừa kể, ngày nay khoa học cũng
vừa cho chúng ta biết là Heo còn có thể giúp con người chữa trị
được một số bệnh tật, cải thiện và duy trì sức khỏe nữa.
Thật vậy,
một số bộ phận của Heo có thể được sử dụng để thay thế những bộ
phận hư hỏng của chúng ta. Đó là phương pháp ghép dị chủng, tức
là dùng bộ phận của một chủng loại này để ghép vào một chủng
loại khác.
Tại
sao phải cần đến phương pháp ghép dị chủng?
(Xénogreffe,
Xenotransplantation)
Tình trạng
khan hiếm bộ phận là nguyên nhân chánh!
Tại Canada,
năm 1999, có 3544 người chuẩn bị ghép đã ghi tên trong danh sách
chờ đợi, nhưng cuối cùng chỉ có 1667 người may mắn nhận được bộ
phận ghép thích nghi mà thôi. Đa số là ghép một quả thận (61%),
ghép gan (23%), tim (10%), 2 lá phổi (3%), tụy tạng (1%), và
ghép tim lẫn phổi ít hơn 1%.
Có thể nói
là trên 30% bệnh nhân có tên trong danh sách chờ đợi đã chết
trước khi người ta có thể tìm được một bộ phận ghép cho họ.
Nguyên nhân chánh của vấn đề thiếu bộ phận là do tâm lý quần
chúng còn e ngại, có lẽ do ảnh hưởng tôn giáo và tín ngưỡng, nên
ít có ai chịu ký giấy hiến dâng bộ phận của mình sau khi qua
đời.
Trên thế
giới, trong số một triệu người thì chỉ có 14 người đồng ý hiến
bộ phận ở Canada, 23 người ở Hoa Kỳ, và 17 người ở Pháp. Nhu cầu
về bộ phận ghép đã trở nên cần thiết hơn bao giờ hết. Để giải
quyết cơn khủng hoảng này, các giới khoa học bèn nghĩ ra sáng
kiến sử dụng các bộ phận của thú vật …
Tại
sao phải chọn con Heo?
Đầu tiên
người ta có ý định dùng loài khỉ Chimpanzé và Babouin vì chúng
thuộc nhóm primate như loài người, vả lại chúng cũng có rất
nhiều điểm tương đồng với chúng ta về phương diện di truyền.
Nhưng trở
ngại cũng quá nhiều vì số lượng khỉ rất hạn chế, tăng trưởng
chậm trong điều kiện bị giam hãm, và phải cần từ 7-10 năm để có
những bộ phận gần bằng kích thước với các bộ phận tương ứng ở
Người…
Khỉ xuất
phát từ rừng rậm Phi Châu nên có thể chứa đựng vô số mầm bệnh mà
chúng ta không thể nào biết và chẩn đoán hết được. Virus bệnh
AIDS, bệnh Sốt xuất huyết Ebola, và các loại virus gây cancer
như cancer máu (Leukemia), và bệnh cancer hạch bạch huyết
(Lymphoma) là một vài thí dụ mà chúng ta biết được…
Ngoài ra
cũng còn có một khó khăn khác, đó là áp lực chống đối của các
nhóm bảo vệ môi sinh và bảo vệ thú vật hiếm quý. Họ không muốn
thấy các loài khỉ bị ngược đãi và bị diệt chủng… Bởi những lý do
vừa kể, nên người ta đã xoay qua chọn con Heo.
Về phương diện cơ thể học và sinh lý học, Heo có cũng nhiều ưu
điểm. Heo là loài ăn tạp (omnivore) như Người, kích thước các bộ
phận cũng không khác biệt mấy với các bộ phận của người. Heo rất
mắn đẻ, cứ 6 tháng là có một lứa 12 con. Nuôi dễ và mau lớn. Sau
5 tháng là đạt trọng lượng 100 kg thật dễ dàng… Mỗi ngày trên
thế giới có hằng triệu con Heo bị thọc huyết hạ thịt mà có nghe
phe nhóm nào nhỏ một giọt lệ xót thương đâu?
Heo, tương lai của nhân loại?
Theo đà phát
triển của cuộc cách mạng sinh học, Heo sẽ trở thành con vật lý
tưởng để giúp chúng ta sống khỏe và sống lâu hơn.
Công ty khảo
cứu PPL Therapeutics (Scotland), nổi tiếng trong những năm trước
đây trong việc làm nhân bản vô tính (cloning) để tạo ra con cừu
Dolly, thì vừa rồi họ cũng đã thành công qua phương pháp cloning
để tạo ra 5 chú Heo con. Rất có thể là trong một tương lai không
xa, PPL Therapeutics sẽ trở thành một phòng thí nghiệm vĩ đại
chuyên sản xuất các bộ phận rời, tức là các phần của Heo để dùng
trong việc ghép trị bệnh cho Người. Đây chỉ là dự đoán mà thôi.
Tất cả còn trong vòng nghiên cứu thí nghiệm trên loài khỉ. Có lẽ
phải trên 10 hay 20 năm nữa khoa học mới có thể áp dụng phương
pháp ghép dị chủng ở Người.
Kỹ thuật
ghép bộ phận đồng chủng (allograft), có nghĩa là lấy một
bộ phận của người nầy đem ghép cho người khác, đã được thực hiện
từ 40 năm nay rồi. Ngày nay, kỹ thuật này đã đạt kết quả rất khả
quan, và đã giúp cho rất nhiều bệnh nhân phục hồi lại sức khỏe
và sống thêm một hai chục năm rất dễ dàng.
Lúc trước,
valve tim heo thu lượm tại lò sát sinh được sử dụng để chế lại
thành bộ phận ghép cho người, Đây là những mô chết, nên chúng
phải kinh qua nhiều quy trình ngâm, rửa trong nhiều loại hóa
chất trước khi được sử dụng an toàn.
Ngày nay,
valve tim heo đã lần lần được thay thế bằng valve tim bò và
valve nhân tạo để ghép cho người.
Tuyến tụy
tạng heo được các công ty dược phẩm thu lượm để sản xuất chất
insuline dùng trị bệnh tiểu đường.
Da heo có
thể được điều chế thành những chất liệu dùng để chữa các ca
phỏng nặng.
Ruột heo
cũng là một phế liệu rất hữu dụng, từ đó người ta trích lấy chất
kháng đông heparine. Chất nầy được sử dụng để ngăn ngừa
hiện tượng nghẽn mạch máu trong các trường hợp giải phẫu tim
mạch.
Trở
ngại chánh yếu: hiện tượng loại bỏ ngoại vật (organ reject)
Theo nguyên
tắc miễn dịch học, một khi cơ thể tiếp nhận một ngoại vật (phải
là mô sống), kháng thể (antibody) chống ngoại vật nói trên lập
tức được tiết ra để tiêu diệt và loại bỏ nó. Ngoại vật được gọi
là chất sinh kháng (antigen). Phản ứng loại bỏ chỉ xảy ra được
nếu có sự hỗ trợ của một chất gọi là Complément do cơ thể sản
xuất. Phản ứng càng rõ rệt và mạnh mẽ nếu ngoại vật thuộc một
chủng loại khác với chủng loại tiếp nhận
Chất sinh
kháng + Kháng thể + Complément ---> Phản ứng loại bỏ cực cấp
tính.
Trường hợp ở
Heo, sinh kháng chịu trách nhiệm tạo ra phản ứng là chất
Galactosyl (Gal-alpha-1-3-Gal) nằm trong lớp tế bào endothélium,
tức là tế bào lát phía bên trong của thành mạch máu Heo.
Một
giải pháp: Heo được thay đổi gène (transgénic)
Các nhà khoa
học đang đặt trọng tâm nghiên cứu vào hai mục tiêu chánh: đó là
việc tạo ra những Heo thay thế vào đó bằng một gene lấy từ
Người. Mục đích là để cho hệ miễn dịch của bệnh nhân bị xí gạt
là đã nhận được một bộ phận của phe ta, tức là của Người nên sẽ
làm nhẹ đi phản ứng loại bỏ. Một khi dòng Heo không Galactosyl
được tạo ra rồi thì việc làm thêm copies bằng phương pháp nhân
bản vô tính (cloning) để có thêm số Heo cần thiết sẽ là vấn đề
không mấy khó khăn cho lắm!
Có nguy hiểm cho chúng ta hay không?
Điều mà mọi
người e ngại nhất là một số bệnh của thú vật có thể vượt hàng
rào chủng loại (specie barrier) để truyền lây sang cho
Người. Khoa học gọi những bệnh này là zoonosis.
Còn nhớ vào
năm 1918, dịch cúm Tây Ban Nha (Spanish Flu) đã giết hại
hơn 20 triệu người trên khắp thế giới. Virus của bệnh dịch nầy
có nguồn gốc từ bệnh cúm ở Heo và do virus H1N1 gây ra.
Năm 1998,
virus Nipah xuất phát từ loài Heo đã làm trên 100 người thiệt
mạng tại Malaysia. Từ năm 2004 đến 2009, dịch cúm gà H5N1 cũng
đã giết hại trên 150 người ở Á châu và Ai Cập. Trong vụ này,
người ta rất lo sợ virus cúm gà sẽ lây nhiễm cho Heo để từ đó sẽ
truyền lây cho người, gây nên dịch cúm toàn cầu (pandemy), nhưng
cũng may cho nhân loại nguy cơ này xém xảy ra trong tháng 4 năm
2009 vừa qua với cúm Heo H1N1.
Mấy năm gần
đây, bệnh AIDS, bệnh Bò điên, và bệnh SARS đã làm cộng đồng nhân
loại rất lo sợ. Tất cả những bệnh vừa kể đều có nguồn gốc từ thú
vật.
Ngày nay với
kỹ thuật khoa học hiện đại, người ta có thể dễ dàng tạo ra những
loại Heo hoàn toàn không có mang vi trùng, ký sinh trùng hoặc
một loại nấm nào cả. Đây là kỹ thuật chăn nuôi vô nhiễm, và các
Heo này là Heo SPF (specific pathogen free). Heo SPF chỉ
được dùng để thí nghiệm mà thôi. Nhưng có một trở ngại là kỹ
thuật SPF không thể kiểm soát nổi sự nhiễm các loại virus.
Đáng ngại
nhất là loại Retrovirus vì chúng có thời gian ủ bệnh (incubation
period) rất lâu dài, và sống rất dai trong cơ cấu di truyền
(genome) DNA của tế bào Heo. Porcine endogenous
retrovirus (PERs) là một thí dụ điển hình. Rất có thể một
lúc nào đó PERs sẽ vượt hàng rào chủng loại để gây bệnh cho
Người. Virus của các bệnh ác ôn như AIDS, Leukemia và
Lymphoma đều thuộc nhóm retrovirus.
Còn biết bao
câu hỏi nữa mà các nhà bác học chưa có thể trả lời hết được!
Một món hàng béo bở
Người ta
nghĩ rằng chỉ riêng Hoa kỳ và Canada cũng phải có khoảng 82 000
người cần được ghép một bộ phận nào đó. Trong vài năm nữa,
thương vụ của kỹ nghệ ghép bộ phận sẽ có thể đạt đến số 10 tỉ US
dollars. Lợi nhuận quá cao sẽ thúc đẩy nhiều phe nhóm nhảy ra
kiếm ăn. Xin kể ra đây một số tên tuổi của kỹ nghệ ghép hiện nay
đang tranh đua trên thế giới: PPL Therapeutics (Scotland), Bio
Transplant (USA), Infligen (USA), Xenogen (USA), TGN (Quebec)
vv….Về mặt thị trường chứng khoán, đây có thể là một hướng cần
được quan tâm để mua cổ phiếu...
Tốn
bao nhiêu tiền?
Chưa ai có
thể biết được chi phí của việc ghép dị chủng là bao nhiêu. Người
ta ước đoán là một bộ phận của Heo như thận chẳng hạn bán ra tệ
lắm cũng phải trên 10 000$ US một quả, đó là chưa kể tiền giải
phẫu, tiền thuốc uống suốt đời để giữ cho bộ phận ghép không bị
loại ra ngoài, cũng như để giúp nó hoạt động một cách hữu hiệu.
Hiện nay,
tại Canada chi phí ghép một quả thận là 20 000$ Can., cộng thêm
6 000$ tiền thuốc / năm…
Ghép tim tốn lối 80 000$ Can.
Phương pháp
ghép dị chủng có thể giúp giảm thiểu thời gian chờ đợi, đồng
thời làm giảm bớt tiền thuốc lúc nằm chờ ở nhà. Ghép một quả
thận tốn ít tiền hơn là phí tổn lọc thận (renal dialysis), lọc 3
lần / tuần trong 5 năm.
Ràng
buộc về mặt pháp lý
Hiệu quả và
hậu quả của việc ghép dị chủng còn rất mập mờ. Chưa có ai nắm
vững tình hình hết. Bệnh gì có thể truyền lây cho nhân loại sau
đó? Bởi vậy, sau khi được ghép bộ phận Heo, bệnh nhân sẽ bị quản
lý chặt chẽ vì lợi ích công cộng. Họ phải ký giấy cam kết chịu
giới hạn một số quyền như, không được đi ra khỏi xứ, không được
hiến máu, nhà chức trách y tế có quền theo dõi bệnh nhân suốt
đời, có bồ bịch, ngủ với ai phải mang áo mưa và phải kê khai rõ
rệt (hơi kẹt đa!), nếu có chết bất tử thì xác sẽ được bác sĩ mổ
khám tử (autopsy) để xét nghiệm. Thấy thì gắt như vậy,
chớ không biết trong thực tế có mấy ai thật tình khai báo hết
như vậy không?
Còn một vấn
đề khác cũng khá phức tạp là liệu cơ quan nào, giới chức nào có
thẩm quyền và dám chịu trách nhiệm ấn định mức độ hiểm nguy cho
cộng đồng nhân loại nếu chẳng may có biến cố hoặc một dịch bệnh
nào đó xuất phát theo sau việc ghép bộ phận Heo.
Khó khăn về mặt đạo đức và tôn giáo
Cũng như vấn
đề phá thai, thay đổi gene (GMO), gây cấy tế bào gốc ở phôi thai
(stem cell culture), làm nhân bản vô tính cloning,
kỹ thuật ghép dị chủng cũng phải đương đầu với áp lực chống đối
mãnh liệt của các tôn giáo, của các phe nhóm và của khối Hồi
giáo không ăn thịt Heo. Họ diện dẫn đủ mọi lý lẽ, như nào là con
người sao lại có quyền thay Thượng Đế làm thay đổi trật tự vũ
trụ, nào là con Người là vật thượng đẳng còn Heo là vật hạ đẳng
và cuối cùng là sự lo sợ rất hữu lý của nhiều người về mối nguy
cơ một số mầm bệnh ở Heo có thể vượt hàng rào chủng loại để gây
ra những bệnh dịch ở người!
Chuyện bên lề
Thay thế bộ
phận là chuyện sinh tử của người bệnh. Tìm được bộ phận thích
nghi và đúng lúc không phải là chuyện dễ thực hiện đối với mọi
người. Phải có thật nhiều may mắn, thật nhiều tiền, hoặc nhiều
thế lực mới hy vọng có được bộ phận ghép một cách nhanh chóng.
Luật pháp
các quốc gia trên thế giới đều nghiêm cấm việc trao đổi hoặc mua
bán các bộ phận ghép. Nhưng luật là luật, thực tế ngoài xã hội
đôi khi lại khác hẳn. Người đời thường nói có tiền mua tiên cũng
được mà! Có người cần mua thì cũng có người cần bán bộ phận. Thị
trường chợ đen bộ phận ghép đã có từ khuya…
Tin đồn
rằng, mỗi năm có hằng trăm người Mỹ nhiều dollars đã đến các
quốc gia đang phát triển vùng Á đông và Nam Mỹ để được ghép bộ
phận một cách nhanh chóng khỏi phải mất công chờ đợi lâu lắc và
rắc rối. Tiền trao, cháo múc. Đó là họ áp dụng nguyên tắc đầu
tiên (tiền đâu) hay là nguyên tắc lấy của che thân?... chớ không
lẽ nằm nhà đợi tới tết Congo mới hy vọng nhận được bộ phận ghép
hay sao?
Các tổ chức
buôn bộ phận thường đặt địa bàn hoạt động ở những nước nghèo
khó, như Ấn độ và Nam Mỹ. Họ đi vào vùng quê, khuyến dụ những
người nghèo khó cần tiền hãy bán bớt một quả thận đi. Thông
thường thì người bán chỉ nhận được cao tay lắm là vài ba ngàn
dollars mà thôi, trong khi người mua phải trả lối 10 000$
(Paris Match,12 Feb 2003).
Đôi khi còn
tàn nhẫn hơn, họ bắt cóc du khách hoặc những ai đi lơn tơn tại
nơi vắng vẻ, đem về mổ lấy bớt một quả thận sau đó khâu lại qua
loa rồi vứt kẻ xấu số ra ngoài đường. Nạn nhân này cũng còn
nhiều may mắn lắm đó, chớ nếu tham họ mổ lấy cả hai quả thận
cùng một lúc thì chỉ có nước là thăng luôn!
Những năm
trước đây tạp chí Canadian Medical Association Journal số
192 Nov, 2002 có đăng tin một bác sĩ gốc Ấn đã bị Hiệp Hội
Y Sĩ Anh Quốc tước quyền hành nghề vì ông ta có dính dáng vào tổ
chức mua bán bộ phận ghép. Thận được mua từ bên Ấn độ và đem
ghép cho bệnh nhân ở bên Anh quốc…
Cũng có tin
đồn rằng tại Trung Quốc, người ta thường lôi tù nhân hình sự (và
cả tù chính trị Pháp Luân Công) ra…bụp một cái, sau đó mổ lấy bộ
phận để bán theo yêu cầu cho khách hàng ngoại quốc. Đúng là tiện
lợi mọi bề, vừa bớt kẻ chống đối, vừa trong sạch hóa xã hội lại
và cũng vừa có một tí tiền còm để nhẩm xà chơi. Sau khi được
ghép bộ phận, bệnh nhân may mắn này trở về quê hương của mình để
được điều trị tiếp.
Kết luận
Ngày nay,
thay tim đổi thận không còn phải là chuyện hoang đường giả tưởng
nữa. Có thể trong tương lai năm ba chục năm nữa sẽ xuất hiện
nhiều cửa hàng bán bộ phận rời để chúng ta mua về nhờ bác sĩ lấp
ráp vào như ngày nay chúng ta đem xe đi sửa ở garage vậy.
Con người
lúc đó có lẽ sẽ sống rất lâu hơn. Hư cái gì thì thay cái đó! Vấn
đề khó khăn hiện tại thuộc về tâm lý và tư duy. Liệu người ta có
dễ dàng chấp nhận mang trong người mình một quả tim heo hay
không?
Từ trước tới
giờ Heo đã bị con người miệt thị đủ điều: nào là ăn ở dơ bẩn như
Heo, làm biếng như Heo, mập ú như Heo, ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn,
hôi hám như Heo, dâm dật như Heo, nhà cửa sao mà bầy hầy như cái
chuồng Heo.
Bên Việt Nam
hiện nay có thêm nghề mới cũng có dính dáng hơi hám con Heo. Đó
là nghề điếm đực để phục vụ mấy bà xồn xồn, có tuổi làm bà ngoại
bà nội nhưng vẫn còn ham vui. Những người hành nghề lái máy bay
bà già nầy được gọi là Nọc và được phân thứ hạng ra tùy theo
cách phục vụ: De luxe, hạng sang gọi là Heo Độc, kế là Heo Bầy
và bình dân nhất là Heo 4Đ (?). Tiền nào của nấy mà. Đúng là xã
hội ngày nay nam nữ đều bình quyền cả. Tại sao các cụ yamaha 6
bó về VN giúp đỡ các cô chân dài thì được mà khi các bà
mướn phi công trẻ thì lại bị chửi là thứ đồ nầy đồ nọ? Đời sao
bất công quá.
(Theo Tiểu
Sỹ-Take2Tango)
http://www.take2tango.com/?display=6933
Còn sau khi
coi phim heo, con lợn lòng nổi dậy quá cỡ thợ mộc, dằn không
nổi, thì mau mau phải đi tìm chỗ để làm chuyện con heo. Dân
Canada ở xứ nầy chửi xỏ những người đàn ông nào xấu xa đê tiện
là đồ cochon, và nếu bạ đâu ăn đó, ăn quên thôi quên nghỉ thì bị
rủa là ăn như cochon… Còn đối với phụ nữ có tính nết hơi
ngựa, quá dễ dãi với bọn đàn ông con trai thì bị các bà khác
chửi là thứ đồ cochonne.
Trong dinh
dưỡng, người ta gọi ăn những đồ cochonneries là mỗi khi
dùng những thức ăn không bổ dưỡng và cũng không có ích lợi gì
cho sức khoẻ chẳng hạn như những loại thức ăn tạp (junk food),
chips, chocolat, kẹo, bánh ngọt ... Tháng 4, 2009 dịch cúm heo
do virus H1N1 xuất phát từ Mexico đã làm cả thế giới phải điên
đảo và e sợ con Heo. Tổ Chức Y Tế Thế Giới đã ban bố tình trạng
đại dịch toàn cầu (pandemy) vào ngày 11/6/2009. Đã có
40.000 người chánh thức mắc bệnh và 167 người chết trên thế
giới. Tuy làm rùm beng lên như vậy chớ thật sự ra nổ to nhưng
hại ít.
Đúng là số
con Heo khó mà khá hơn được, toàn là những điều xấu xa không hà.
Nhưng kể từ hôm nay Heo sẽ chiếm một vị trí quan trọng hơn đối
với con Người. Heo sẽ không còn được nhân loại xem thường nữa.
Heo sẽ trở thành một phần của chúng ta, và là ân nhân của nhân
loại. Chỉ cần nghĩ tới một ngày nào đó trong tương lai, biết
chừng đâu trong chúng ta lại chẳng có người mang tim Heo trong
mình. Heo cũng có khi được người mình quý trọng. Đó là trường
hợp năm hợi 2007 vừa qua không ít chị em cố sanh cho được con
heo vàng (golden pig).
Nhưng xin
bạn đừng áy náy lo sợ làm gì, vì mình vẫn là mình với những vui
buồn thăng trầm trong cuộc sống, còn hơn ai đó mặc dù vẫn mang
tim người và tự xưng mình là ông nầy bà nọ nhưng lòng dạ bên
trong của họ lại còn nham hiểm thúi tha hơn cả Cochon ./.
Montreal, July 2, 2009
Trở về Trang Chính
|