|
Lời người viết:
Bài viết nầy đút
kết lại cái nhìn của một số nhà khoa học phương Tây về những thủ
đoạn của một số người chuyên bán ảo tưởng, để mong gạt gẫm bệnh
nhân hầu trục lợi. Người ta gọi đó là những lang băm!
NTC
* * *
Phàm ở
đời ai cũng sợ chết, ngoại trừ các vị chân tu, những kẻ phi
thường, những người mang bệnh trầm kha chỉ nằm một chỗ, hoặc
những người bất bình thường hay những người mang tâm trạng chán
đời cực độ… Mặc dù ngày nay, Tây y đã có những bước tiến vượt
bực trong lãnh vực y học, nhưng trong thực tế cũng còn có nhiều
giới hạn. Phía Đông Y và y học cổ truyền là những ngành y học
chân chính, tuy cách chẩn đoán và cách tiếp cận một căn bệnh có
khác hơn Tây y, nhưng Đông y đôi khi cũng đành phải bó tay trước
một số bệnh tật ngặt nghèo. Trước tình thế tuyệt vọng thập tử
nhất sanh nầy, bệnh nhân thường hay bám vào bất cứ điều gì có
thể đem lại cho họ niềm hy vọng chữa khỏi được bệnh tật… Đó có
thể là những lời cầu nguyện, lễ bái, cúng kiến, thỉnh bùa ngải,
chạy đôn chạy đáo thăm hỏi bà con họ hàng xa gần, bạn bè khắp
nơi xem coi ai có biết thầy giỏi thuốc hay để nhờ chữa trị v.v..
Xã hội càng kém phát triển, con người càng dễ mê tín dị đoan!
Trình độ giáo dục cũng quyết định phần nào cách suy nghĩ của
chúng ta… Các quốc gia văn minh công nghiệp cũng không thoát
khỏi hiện tượng mê tín dị đoan, tuy nhiên nó ở một tầm mức ít
hơn so với các quốc gia đang phát triển. Lợi dụng tâm lý sợ
chết, còn nước còn tát… nhiều con buôn, lang băm, pháp sư và một
số nhà khoa học khoa bảng thiếu lương tâm chụp lấy thời cơ, mê
hoặc và hứa hẹn đủ điều để bệnh nhân nuôi hy vọng, lẽ dĩ nhiên
là bệnh nhân phải chi cho họ một số tiền rất lớn. Đúng là họ đã
áp dụng phương châm đầu tiên (tiền đâu). Các cách
chữa trị của họ có thể là những loại thuốc gia truyền bí hiểm,
những thuốc “tiên”, thuốc “thánh” hoặc chẳng cần thuốc men gì cả
mà chỉ cần làm một cái gì đó như ..vẽ bùa, bóp nắn, sờ mó bệnh
nhân, cho bệnh nhân uống một loại nước, hoặc một loại thuốc lá
cây nào đó vv… Điều đặc biệt là ít khi nào họ chịu tiết lộ đó là
nước gì cây gì! Có khi Thầy úm ba la, lăn hột gà trên
bụng bệnh nhân để.. đem nọc độc ra ngoài, lăn đất sét
trên vết chó cắn để tìm lông chó, vv… Đôi khi Thầy còn
tuyệt chiêu hơn nữa, như trường hợp tại một vài nơi ở vùng Đông
nam Á, Phi luật Tân và Brazil, có Thầy chỉ dùng tay không
để giải phẩu móc khối u cancer hoặc móc đồ vật từ trong bụng con
bệnh ra vv…Cách chữa trị càng có vẻ bí hiểm huyền bí, càng lạ
thường thì càng dễ ăn tiền! Nguy hiểm nhất là khi lang băm biểu
bệnh nhân phải lập tức ngưng ngay việc sử dụng thuốc Tây, chẳng
hạn như xạ trị, hóa trị, hoặc các loại thuốc đặc trị các bệnh
cao áp huyết, cholesterol cao, và bệnh tiểu đường.

Một số “tuyệt
chiêu” mà lang băm thường hay sử dụng.
Tôi thật sự quan
tâm đến bạn! (we
really care about you!)
Dù lang
băm có xài thuốc dỏm đi nữa, nhưng câu nầy cũng vẫn có tác động
tâm lý rất mạnh mẽ, giúp bệnh nhân phấn khởi lên tinh thần ngay
lập tức. Bệnh nhân nghe được câu nầy thì mát bụng là cái chắc.
Tôi trị bệnh một
cách toàn diện
(We treat the whole patient)
Câu nầy
thật sự cũng không có gì sai trái lắm. Một bác sĩ giỏi, có lương
tâm đều phải biết lắng nghe và tìm hiểu cách sống cũng như trạng
thái tâm lý và suy tư của bệnh nhân. Một thầy nào mà liệt kê
mình chuyên trị bệnh nhân một cách toàn diện (holistic)
thì có thể là ông ta đã lạm dụng danh từ để quảng cáo mà thôi.
Trên thực tế, có rất ít nhà chuyên môn nào mà trị bệnh
nhân được một cách toàn diện hết.
Không có phản ứng
phụ (No side
effects)
Phương
pháp ngoại khoa (alternative) thường được họ ca tụng là
rất an toàn và không có phản ứng phụ nào hết. Thực tế cho biết
đôi khi không đúng như vậy.
Tôi trị tận gốc căn
bệnh
(we attack the cause of disease)
Lang
băm cho rằng họ không những chỉ trị tận gốc mà họ cũng còn chú
tâm ngăn ngừa sự tái phát lại của căn bệnh nữa. Câu nầy sai.
Bệnh là sự kết tinh của nhiều yếu tố, bên trong lẫn bên ngoài.
Trong các yếu tố nầy, một số đã được khoa học xác định nhưng
cũng có thể còn một số yếu tố khác thì chưa ai biết được gì hết.
Tôi chuyên trị
những bệnh nào mà y khoa đã bó tay chạy mặt
(We treat
medicine’s failures)
Thường
tình thì bệnh nhân chuyển qua giải pháp trị liệu ngoại khoa vì
họ không được hài lòng về cách hành sự và tài nghệ của các bác
sĩ. Bệnh nhân thường than phiền và trách móc rằng các bác sĩ quá
vô tư, thiếu sự cảm thông, ít quan tâm lo lắng đến nỗi thống khổ
của con bệnh.
Đó là
chưa kể đến một số người chỉ biết tin tưởng vào cách trị liệu
ngoại khoa mà thôi. Những gì dính dáng với khoa học đều bị họ đả
phá hết. Cái khôn khéo của lang băm là họ biết khai thác tình
trạng tuyệt vọng của bệnh nhân.
Bạn phải có cách
suy nghĩ tích cực
(Think positive!)
Lang
băm nói rằng các phương pháp của họ sẽ giúp tinh thần bệnh nhân
chuyển biến và tác động thuận lợi giúp bệnh nhân chóng bình
phục. Đây là ý niệm tác động hổ tương giữa thân/tâm/trí (mind
over matter- mind/body interaction). Gần đây các nhà khoa
học cũng nhìn nhận có thể có ảnh hưởng của tác động tâm trí trên
thể xác trong sự bình phục. Những người lạc quan và những người
có đức tin mạnh mẽ vào một tôn giáo thường bình phục rất mau sau
một cuộc giải phẫu hay sau một cơn bệnh nặng.
Chạy theo số đông
người (jump on
the bandwagon)
Lang
băm cho rằng phương pháp của họ rất phổ thông và được rất đông
quần chúng áp dụng. Họ trưng ra vô số quảng cáo, kể cả các thơ
cám ơn của bệnh nhân đã hài lòng (?) và họ cũng đưa ra rất nhiều
số liệu thống kê (không chắc là đúng) để làm bằng chứng. Họ
khuyên người bệnh hãy theo phương pháp trị liệu của đa số, vì
nếu không hữu hiệu thì tại sao lại có nhiều người theo?
Thời gian là bằng
chứng - Đã được áp dụng từ cả ngàn năm nay
rồi! (Time
tested/Used for centuries)
Đây là
lối quảng cáo thường được họ áp dụng. Đôi khi họ còn quả quyết
là món thuốc nầy cũng như phương cách điều chế nầy đều đã được
lưu truyền từ lâu đời rồi. Nói tóm lại, đây là thuốc gia truyền,
là “ thuốc tiên” và rất linh nghiệm.
Đã được rất nhiều
khảo cứu khoa học nhìn nhận
(Backed by
scientific studies)
Để
quảng cáo, họ thường liệt kê vô số công trình khảo cứu khoa học
để hỗ trợ món thuốc.Tuy nhiên, trên thực tế các công trình khoa
học trên rất khó mà tìm thấy, diễn giải lệch lạc, không còn thời
gian tính, đôi khi là láo khoét không có thật hoặc đó là những
khảo cứu sơ sài không đáng tin cậy được về mặt khoa học.
Hiện đang còn trong
vòng nghiên cứu (Studies
are underway)
Nếu họ
không trưng ra được các công trình nghiên cứu để minh chứng sự
hữu hiệu của món thuốc, thì họ lại nói là nó đang còn trong vòng
khảo cứu và thí nghiệm gì đó… Họ diện dẫn là nếu món thuốc không
hay thì tại sao người ta chịu khó bỏ công sức ra để nghiên cứu
như vậy… Nếu kết quả thí nghiệm không được như ý muốn, thì họ đổ
lỗi là tại vì phương cách thí nghiệm còn sơ sót ở chỗ nào đó.
Bạn phải biết lo
cho sức khỏe của bạn chớ!
(Take charge of your
health!)
Có lẽ
đây là câu nói ăn tiền nhất… Bệnh nhân thấy rất mát ruột và có
cảm tưởng là chính họ thật sự đang tự quyết định và nắm lấy cuộc
đời của họ trong tay… Có ai mà không thích mình được đề cao kiểu
nầy. Sau đó thì lang băm tha hồ mà đề nghị các cách trị liệu
theo kiểu của họ.
Bạn hãy suy nghĩ kỹ
lại đi.
(Think for yourself)
Lang
băm khuyên bệnh nhân chối từ đừng tin vào các bằng chứng khoa
học thật sự (vì lang băm làm sao mà thực hiện được) và hãy tự
mình lắng nghe những cảm giác của mình. Lẽ đương nhiên là nếu
sau khi uống “thuốc” hoặc được thầy chữa trị bằng cách
nào đó mà bệnh nhân cảm thấy hơi đỡ một chút thì liền tin tưởng
ở tài nghệ của thầy ngay lập tức. Chúng ta nên biết rằng
có một số bệnh tật cũng có thể tự nhiên khỏi (self limiting)
sau một thời gian nào đó nghĩa là bệnh có thể biến đổi ngày
này qua ngày khác và bệnh nhân có cảm giác rằng bệnh đã bớt đi
kể cả các bệnh nan y.
Bạn có bị thua
thiệt gì đâu?
(What have you got
to lose?)
Lang
băm cho rằng phương cách trị liệu và thuốc men của họ rất an
toàn, không có gì hại hết, không nóng, không độc (?) như ba cái
món thuốc Tây. Vậy thì có gì nguy hiểm đâu mà bạn lại phải sợ mà
không dám thử? Bạn có mất mát gì đâu? Chỉ có lợi không hà!
Phải chi bạn đến
sớm hơn một tí xíu!
(If only you had
come earlier)
Câu nầy
được phán ra khi cách trị liệu của lang băm thất bại. Đây là lời
bào chữa của lang băm. Tại cái số, tại cái nghiệp chăng?
Khoa học đâu có câu
trả lời cho tất cả mọi bệnh tật.(Science
doesn’t have all the answers)
Thâm ý
của lang băm là muốn bệnh nhân thử các phương pháp trị liệu
khác, may ra có thể chữa được bệnh. Khi khoa học không thể chữa
khỏi, thì lẽ đương nhiên bệnh nhân bắt buộc phải ngã theo những
phương cách khác may ra…
Tay trong tay chúng
ta cùng làm việc với nhau
(Let’s work
together)
Với
mánh nầy, lang băm xuất hiện như một người tốt bụng, thật sự
quan tâm đến bệnh nhân.
Chúng tôi không có
đủ khả năng tài chính để làm khảo cứu
(We have no money
for research)
Để tự
bào chữa, lang băm diện dẫn lý do là họ thiếu tài chính cũng như
các công ty dược phẩm cũng không quan tâm và không sẵn sàng giúp
họ trong việc tài trợ các khảo cứu.
Tự do về sự lựa
chọn cách chữa trị
(health freedom)
Lang
băm thường diễn dẫn câu nầy và nói rằng bệnh nhân có toàn quyền
và tự do lựa chọn phương pháp trị liệu nào mà họ thích… Thật sự
ra bệnh nhân thay đổi phương pháp chữa trị vì họ bị lang băm gạt
gẫm hứa hẹn đủ điều mà thôi.
Tôi rất bận rộn lo
việc chữa trị cho bệnh nhân
(I’m too busy
getting
sick people well)
Lang
băm diện dẫn câu trên như lý do tại sao họ không màng về việc
đăng tải các kết quả trị liệu của họ trong các tạp chí khoa học.
Câu trả lời thật sự là bởi vì lang băm không có ghi nhận vào sổ
sách tất cả các kết quả trị liệu của họ.
Kết luận
Đối mặt
với một căn bệnh ngặt nghèo, bệnh nhân cần và có quyền xin được
tham khảo với một vài nhà chuyên môn khác để có thêm ý kiến của
họ. Une deuxième opinion là điều rất cần thiết.
Tận
nhân lực rồi mới tri thiên mạng, và nên nhớ rằng sinh bệnh
lão tử là một thực tế mà không một ai có thể thoát ra
khỏi hết./.
Tài liệu tham khảo:
-
Stephen Barrett, M.D. & Vitor Herbert,MD.,J.D. More Ploys
That May Fool You
-
Stephen Barrett,M.D. Ten Ways To Avoid Being Quacked
Montreal, August
13, 2006
Print this site

Trở về Trang Chính
|