|
Hóa
chất có thể gây nhiễm vào bất cứ giai đoạn nào trong tiến trình
phát triển và tăng trưởng của các loài động vật và thực vật.
Người ta gọi đây là hiện tượng tích lũy sinh học (bioaccumulation).
Ngoài ra, trong lúc sản xuất, biến chế, bảo quản và tồn trữ, hóa
chất cũng đôi khi dễ dàng lây nhiễm vào thực phẩm. Nguồn gây
nhiễm có thể là do:
-
Ô nhiễm kỹ nghệ (BPC, Dioxine)
-
Canh nông (thí dụ, các loại nông dược)
-
Biến chế thực phẩm (các chất phụ- gia)
-
Các chất độc thiên nhiên (độc tố
Aflatoxine từ nấm mốc)
Ảnh
hưởng trên sức khoẻ cũng rất thay đổi tùy theo loại hóa chất,
nồng độ và số lượng ăn vào, có ăn thường xuyên hay không và đôi
khi cũng tùy theo cá nhân mỗi người nữa.
Các
nông dược nhóm organochlorés
Điển
hình là các chất DDT, MIREX, ALDRIN vv….MIREX thường thấy tích
tụ trong cá và lươn. Phần lớn các chất nhóm organochlorés
đã bị cấm sử dụng tại các quốc gia Tây Phương và lần lần được
thay thế bởi những hoá chất nhóm organophosphorés. Ngược
lai, các quốc gia đang phát triển vẫn còn tiếp tục xài các hoá
chất nhóm organochlorés. Chất tồn dư nhóm
organochlorés thường tích tụ trong mỡ của các loài động vật
và cả trong sữa bò nữa. Triệu chứng ngộ độc thường thấy là nôn
mửa, cơ thể bải hoải, thần kinh rối loạn và co giật, nhưng điều
mà mọi người lo sợ nhất là... ung thư.
NÔNG
DƯỢC NHÓM ORGANOPHOSPHORÉS
Thí dụ
như DIAZINON, MALATHION, PARATHION vv.... Hoá chất nhóm nầy
thường tích tụ nhiều trên các loài thực vật có lá.
Nhiễm độc nhẹ sẽ gây rối loạn tiêu hóa, nôn
mửa, tiêu chảy và chóng mặt. Nói chung, hóa chất nhóm
organophosphorés rất độc cho hệ thần kinh và có thể làm suy
hô hấp.

CÁC
CHẤT PHỤ GIA
Canada
có vào khoảng 400 chất phụ gia đang được cho phép sử dụng. Chất
phụ gia được thêm trong thức ăn và thức uống để cải thiện chất
lượng, để thay đổi màu sắc, cũng như để kéo dài thời gian bảo
quản và tồn trữ. Không phải chất phụ gia nào cũng đều có hại cho
sức khỏe hết. Chỉ có một số ít chất như vài loại màu hóa học
nhân tạo là có thể gây hại đến sức khỏe thôi...Phản ứng thông
thường thuộc loại phản ứng dị ứng, như ngứa ngáy, da nổi đỏ, nổi
mề đay, khó thở, nhức đầu, đau bụng và bị tiêu chảy vv....Một số
chất phụ gia cũng bị nghi ngờ là nguyên nhân của vài loại
cancer.
Bột
ngọt (MSG) là thủ phạm của hội chứng nhà hàng Tàu (syndrome
du restaurant chinois). Có người khi ăn bột ngọt sẽ
bị nôn mửa, ngứa ngáy, mặt đỏ, ngộp thở, chóng mặt, nóng ran sau
ót, ở hai cánh tay, và ở vùng ngực… Chất Sulfite
được dùng để bảo quản thực phẩm và giúp giữ màu sắc được
tươi thắm hơn, Sulfite có nhiều trong nước nho, trong
rượu chát, sauce tomate, trong một số rau quả đóng hộp và trong
các loại bánh mứt…Chất Nitrite và Nitrate (sodium
et potassium) dùng để ướp muối thịt, khi nướng sẽ cho ra
chất Nitrosamine, là một chất gây cancer. Tại một số quốc
gia vùng Á Đông, trong đó có VN, rất nhiều hóa chất độc hại cho
sức khỏe có thể được nhà sản xuất tự tiện thêm vào sản phẩm một
cách bất hợp pháp nhằm mục đích bảo quản và kinh doanh…Hàn the (borax)
ướp thịt cho tươi thắm…Formaldehyde giúp cho hủ
tiếu khô được dai… Hóa chất lạ (giúp trái cây được
tươi, lâu hư)…Phân urê và thuốc kháng sinh
Streptomycin dùng ướp cá là những thí dụ được
nhiều người thường nói đến.
CÁC
CHẤT KIM LOẠI
CHÌ (Pb): Có thể thấy nhiều trong kỹ
nghệ chế biến bình điện, trong các loại thực phẩm đóng hộp, và
trong các hệ thống ống dẫn nước bằng chì. Ngộ độc chì sẽ làm đau
bụng, mất máu, đi đứng khó khăn và các triệu chứng thần kinh
khác.
CADMIUM (Cd): Tìm thấy trong kỹ nghệ
khai thác các quặn đồng, chì và kẽm, trong kỹ nghệ mạ kền, kỹ
nghệ làm plastique, sản xuất nước sơn vv... Nhiễm cadmium lâu
ngày, hệ miễn dịch sẽ bị tổn hại, ngoài ra cadmium cũng có thể
gây cancer. Cadmium tích tụ trong tôm, cua, sò, ốc và trong gan
thận thú rừng, hưu, nai và caribou.
THỦY-NGÂN (Hg): Dưới dạng methyl
mercury (MeHg), là chất phế thải từ các nhà máy làm
bột giấy và từ kỹ nghệ khai thác hầm mỏ. Thủy ngân thường tích
tụ trong thịt và trong gan cá. Trong thiên nhiên, do hiện tượng
cá lớn nuốt cá bé cho nên những loại cá nào ở tận cùng dây
chuyền thực phẩm là loại cá chứa nhiều thủy ngân nhất. Cá mập
hay cá nhám (shark), cá tuna, cá lưỡi kiếm
swordfish, brochet, cá doré, cá king
mackerel, cá tile fish là những cá có độ nhiễm thủy
ngân nhiều hơn cá hareng. Thủy ngân tích lũy theo thời
gian và quyện một cách chặt chẽ vào protéine của cá…Khác với cá
biển, cá sông hồ nội điạ lại thường chứa một tỉ lệ chất ô nhiễm
khá cao. Ở người, triệu chứng nhiễm thủy ngân thay đổi khác nhau
tùy theo nồng độ và tùy theo thời gian nhiễm. Thủy ngân có thể
gây độc cho bào thai, cho trẻ em và người lớn. Triệu chứng chính
thuộc hệ thần kinh trung ương như cảm giác tê quanh môi, ở các
ngón chân và ngón tay rồi lần lần ăn nói khó khăn, mắt và tai
kém, mỏi mệt, nhức đầu, bồn chồn, không tập trung tư tưởng được,
cơ thể càng ngày càng yếu đi, đi đứng rất ư là khó khăn, và cuối
cùng thì hôn mê và chết…Santé Canada cho phép mức độ nhiễm thủy
ngân ở cảc loài thủy sản là 0.5 ppm. Tại Hoa kỳ cơ quan FDA ấn
định mức cho phép là 1ppm.
DIOXINE
Nguồn ô
nhiễm chính là các nhà máy đốt rác và các chất phế thải. Kỹ nghệ
sản xuất các thuốc diệt cỏ nhóm organochlorés cũng làm
phát sinh ra dioxine. Trong thiên nhiên, cháy rừng
và hoạt động của núi lửa cũng là nguyên nhân của sự ô nhiễm
dioxine. Thuốc khai quang màu da cam 2,4-D được sử
dụng tại Việt Nam ngày trước là một trong nhiều nguyên nhân ô
nhiễm dioxine tại miền Nam. Dioxine ít hoà tan
trong nước, nhưng lại dễ hoà tan trong mỡ và chất béo…Ở người,
phần lớn ô nhiễm dioxine có nguồn gốc từ việc ăn uống.
Dioxine đuợc tìm thấy trong cá, tôm, cua, sò, ốc, trong sữa bò
và cả trong trứng gà nữa. Nhiễm dioxine lâu ngày có thể
làm xuất hiện một loại bịnh ngoài da rất độc hại, gọi là
chloracné. Các hệ miễn dịch, nội tiết, sinh dục và thần
kinh đều bị tổn hại. Sinh ra quái thai và ung thư là hiểm họa
đáng sợ nhất của dioxine.
BPC
(Biphényles
Polychlorés)
Mặc dù
đã bị cấm sử dụng tại Canada từ những năm 80, nhưng BPC
vẫn còn là hóa chất thường hay được báo chí nói đến luôn. BPC đã
được dùng trong các vật liệu chống lửa, trong nước sơn, trong
mực in và trong những máy biến thế điện (transformateur)…BPC
làm tổn hại hệ miễn dịch và cũng có thể gây ra cancer. BPC được
tiết qua sữa mẹ. Trong dây chuyền thực phẩm, cá là loại nhiễm
BPC nhiều nhất và từ đó lây nhiễm cho loài người…Tập chí
Protégez vous ở Quebec, số tháng 2/2002 có báo động là cá
Saumon de l'Atlantique đã bị nhiễm độc BPC ở mức độ rất cao.
Cá được nuôi dưỡng theo lối công nghiệp trong những bè vĩ đại
ven bờ biển Canada vùng Vancouver và Halifax, và được cho ăn
toàn thức ăn hỗn hợp làm từ bột cá tạp, bột lông gà, bột bắp,
dầu thực vật, và trụ sinh vv... Nhưng không biết vì lẽ gì loại
dầu sử dụng đã bị nhiễm BPC nên đã lây nhiễm cho cá nói trên.

KẾT
LUẬN
Nói
chung, cũng may là đa số hóa chất gây nhiễm trong thực phẩm
thường nằm dưới giới hạn quy định của Santé
Canada. Sống trong một đất nước quá ư tiên tiến và kỹ nghệ thì
vấn đề ô nhiễm môi sinh ắt khó tránh khỏi được. Đây là vấn đề
làm nhiều người trong chúng ta thường hay lo nghĩ đến. Tuy
nhiên, để hạn chế bớt tác dụng độc hại của một số hóa chất trên
sức khỏe, chúng ta cần nên lưu ý đến các điểm sau đây:
-
Độ nhiễm cũng thay đổi tùy theo từng
vùng, có gần các khu kỹ nghệ hay không? Sông, rạch, ao hồ
nội điạ nhiễm nhiều hơn vùng đại dương .
-
Đồ lòng, gan, thận thú rừng,
hưu, nai chứa nhiều chất kim loại như Cadmium .
-
Mỡ và da cá
là nơi tích tụ nhiều BPC và Dioxine .
-
Để tránh hiện tượng tích lũy độc chất,
nên thường xuyên thay đổi loại cá ăn .
-
Tại Bắc Mỹ, phụ nữ đang mang thai
hoặc đang cho con bú cần nên hết sức thận trọng, tốt hơn hết
là tránh dùng các loại cá như cá nhám (cá mập), cá lưỡi kiếm
(swordfish), cá tuna, king mackerel,
và cá tile fish.
-
Tất cả thực phẩm sản xuất theo lối công
nghiệp đều có chứa hóa chất.
-
Ăn, rau, cải, trái cây phải rửa kỹ, và
phải gọt bỏ vỏ.
-
Cách nấu nướng, như nướng chiên ở nhiệt
độ cao, hoặc trực tiếp trên lửa ngọn, thường làm
phát sinh ra chất HAAs (heterocyclic aromatic amines),
là chất có thể gây ra ung thư.
Montreal, Nov 25 , 2006
Print this
site

Trở về Trang Chính
|