|
Kể từ khi các phi hành gia Sô Viết Yurin Gagarin
và phi hành gia Mỹ Alan B. Shepard, Jr lần lượt bay trong vũ trụ
năm 1961 thì khoa học đã nhận thấy có một sự thay đổi gần như
giống nhau trong cơ thể con người khi về già và khi bay vào
không gian.
Do đó, năm 1998, John Glenn, một Thượng Nghị Sĩ
Mỹ và nguyên phi hành gia, đã được đưa vào phi thuyền vũ trụ
trong hơn một tuần để quan sát xem sự tương đồng ra sao. Lang
tôi xin cùng quý vị tìm hiểu thêm về sự việc này vì biết đâu một
ngày thuận tiện nào đó, ta chẳng có dịp du hành không gian.
Nếp sống con người trên không gian
Khi vào không gian, con người sẽ sinh hoạt trong
những điều kiện khác so với đời sống trên trái đất.
Không gian không có không khí nên cần một nguồn
cung cấp dưỡng khí cho phi hành đoàn. Thường thường, một hỗn hợp
oxy và khí nitro được cung cấp, khí carbon được hóa chất lithium
hydroxide hút đi và những cái lọc bằng than sẽ loại mùi hôi có
trong môi trường đang bay.
Nhiệt độ trên đó cũng rất nóng hoặc rất lạnh vì
ảnh hưởng của thượng từng không khí. Cho nên phi thuyền được chế
tạo đặc biệt để bảo vệ nhiệt độ bên trong, nhất là khi cất cánh
và khi trở về trái đất.Trong phi thuyền, hơi nóng phát ra từ phi
hành đoàn và dụng cụ máy móc nâng cao sức nóng, và nhiệt lượng
này được đưa ra ngoài qua hê thống dẫn nước đặc biệt.
Trên không gian cũng có nhiều tia phong xạ như
tia cực tím mạnh đến nỗi có thể làm mất thị giác, nên kính chung
quanh phi thuyền được che trở bởi nhiều lớp lọc ánh sáng. Lại
còn những hạt bụi, những mảnh vụn bay trong không gian cũng có
nguy cơ gây tổn thương cho cơ thể, do đó cần được bảo vệ.
Vấn đề cung cấp thực phẩm cũng rất tế nhị.
Trước đây, phi hành đoàn phải ăn thực phẩm khô để
đông lạnh, khi ăn thì thả vào nước cho mềm rồi dùng ống mà hút.
Ngày nay, họ có thể ăn những món làm sẵn giống như ở dưới đất và
có bếp để hâm nóng. Thực phẩm gồm đủ loại, từ sữa chua, trái cây
tới thịt bò bíp tếch, cá. Tất cả đều được khử trùng và lấy bớt
nước. Ðặc biệt là họ phải dùng nhiều calcium và sinh tố các
loại. Nước thì lấy ra từ những dụng cụ đặc biệt cung cấp điện
năng; độ ẩm trong không khí thở ra hoặc từ mồ hôi được tiếp nhận
và chế hóa để làm nước tắm rửa. Nghe qua tưởng nước dơ nhưng
thực ra vì đó là nước bốc hơi nên rất tinh khiết.
Chất phế thải do đại tiểu tiện được
hút vào những túi bịt kín.Tắm thì hoặc bằng khăn ướt lau mình,
hoặc có chỗ tắm. Ngủ trong những túi ngủ hoặc ngủ bay bổng trong
khoảng không ở lòng phi thuyền với vài sợi dây ràng buộc để đừng
đụng vào thành tầu.
Trên trái đất, mọi bộ phận trong cơ thể vận hành
chống lại sức hút của trái đất, các bắp thịt và hệ thống xương
cốt chống đỡ để ta khỏi té ngã, hệ thống tuần hoàn làm việc để
bơm máu ngược lên phần trên cơ thể và não bộ.
Khi vào không gian thì mọi sự đảo ngược: Chất
lỏng trong người dồn hết lên đầu, mặt, cổ làm các bộ phận này
như phù lên; giác quan thay đổi không định hướng đâu là trên đâu
là dưới chân. Vì phi thuyền bay, nên mặt trời mọc và lặn mỗi 90
phút thay vì 24 giờ như ở trái đất, nên nhịp sinh học trong cơ
thể cần được thích nghi.
Thay đổi cơ thể trong không gian
Trong chuyến du hành không gian mấy năm trước
đây, người phi hành trên 70 tuổi John Glenn được theo dõi và so
sánh một số chức năng và cấu tạo cơ thể coi xem ảnh hưởng của
khoảng không trên cơ thể như thế nào. Khi vào không gian, cơ thể
có những thay đổi giống như thay đổi trong sự hóa già.
1- Người cao tuổi thường hay có cảm giác mất định
hướng, nhất là khi đứng lên từ vị trí ngồi hay nằm. Nguyên do
được cắt nghĩa là máu khi đó dồn nhiều về phần dưới của cơ thể,
giảm máu lên não bộ, nên ta thấy hơi nghiêng ngả, chóng mặt đứng
không vững, không xác định được vị trí mình trong không gian.
Ngoài ra trong tai, có những bô phận giữ cơ thể thăng bằng, trở
nên kém nhậy cảm với tuổi cao, nên người già dễ té ngã vì không
giữ vị trí vững vàng được.
Người đi vào vùng không trọng lượng cũng có những
cảm giác tương tự, nhất là khi từ trên thượng tầng khí quyển đáp
về mặt đất. Vì thế khi John Glenn bước khỏi phi thuyền, ta thấy
ông hơi nghiêng ngả, phải có người dìu đỡ. Đó là vì những chức
năng giữ thăng bằng, định hướng của con người không hoạt động
hữu hiệu trong khoảng không, không có sức hút của trái đất. Con
người bềnh bồng một cách tự nhiên với các vị trí ngang dọc mà
không thấy chóng mặt, khó chịu vì quen đi.
2-Hao mòn bắp thịt.
Ở người cao tuổi, khối lượng bắp thị thịt nhỏ
đi, các thớ thịt teo rồi hủy hoại.Thịt được thay thế bằng mô
liên kết và tế bào mỡ. Sức mạnh của bắp thịt giảm, con người trở
nên yếu.
Trong không gian, bắp thịt của phi hành gia cũng
nhỏ đi đáng kể sau một tuần bay quầng nhất là các bắp thịt ở hạ
chi. Nguyên do có lẽ là trong khoảng vô trọng lượng, sức hút
trái đất không có, bắp thịt ít chịu sức cản, không được dùng tới
nên chất đạm ở bắp thịt bị tiêu hao nhiều hơn là được thay thế.
3- Sự hoại xương.
Cơ thể có khoảng 1000 tới 1200 grams calcium và
400 tới 500 grams phosphore. 99% calcium và 85 % phosphore được
dự trữ trong xương.
Người cao tuổi, đặc biệt là nữ giới sau tuổi mãn
kinh, thường bị chứng loãng xương. Khoáng chất, nhất là calcium,
hấp thụ trong ruột giảm bớt, calcium trong xương được điều động
cho các nhu cầu khác quan trọng hơn như cho máu, cho tế bào thần
kinh. Do đó xương trở nên xốp, mềm, yếu, dễ gẫy.
Trên không gian, phi hành gia lơ lửng vì không có
sức hút của trái đất, hai chân không được dùng tới, cơ thịt giảm
sức mạnh, xương bắt đầu mỏng và yếu. Trong một phi vụ kéo dài,
mỗi tháng phi hành gia mất đi từ 1% tới 2% tỷ lệ đậm đặc của
xương, nhiều gấp 4 lần số tiêu hao trong cùng thời gian của
xương ở người phụ nữ khi vào tuổi mãn kinh. Calcium được thải ra
qua nước tiểu và phân. Ðể tránh sự tiêu hao calcium này, phi
hành gia được cung cấp các dụng cụ đặc biệt như treadmill để vận
động cơ thể, xương cốt.
4- Về giấc ngủ, khi ta vượt qua vài múi giờ, cơ
thể phải thích nghi với sự thay đồi không gian này. Khi bay về
phương Đông, số lượng giờ ngủ ở người cao tuổi giảm bớt. Khi vào
tuổi già, giấc ngủ thường cũng ngắn hơn, người già hay thức dậy
ban đêm và dễ bị ảnh hưởng bởi những tiến động rất nhẹ.
Phi hành gia cũng bị ảnh hưởng tương tự, vì cứ
mỗi 90 phút họ thấy mặt trời mọc và lặn, thay vì 24 giờ như khi
ở trên trái đất. Thường thường phi hành gia ngủ ít hơn khi ở
dưới đất độ hai, ba giờ mỗi ngày. Nhiều phi hành gia phải uống
melatonin để giúp ngủ tốt hơn. Đây là hóa chất do một bộ phận ở
não tiết ra trong khi con người ngủ.
5- Vận chuyển của máu.
Trên trái đất, cơ thể phải vận hành để chống lại
sức hút của trái đất và con người hầu như phải đứng trên đôi
chân hai phần ba thời gian của mỗi ngày.Về sự tuần hoàn, nếu để
tự nhiên, không chống cự sức hút, khi ta đứng lên, máu huyết sẽ
bị hút xuống hạ chi. Não bộ sẽ hư hao vì không có dưỡng chất.
Nhưng cơ thể đã thích nghi với hiện tượng này bằng cách khiến
tim tăng nhịp đập, mạch máu hạ chi co hẹp khi ta đứng lên. Nhờ
đó sự lưu thông máu được giữ ở mức độ bình thường.
Vào đến không gian là không còn sức hút của trái
đất, con người trở nên nhẹ lâng, máu huyết từ tim chuyển nhiều
lên phần trên của cơ thể như ngực, mặt, cổ khiến nơi đây như
sưng phù lên. Một trong những hậu quả của sự di chuyển chất lỏng
này là phi hành gia thường bị nghẹt mũi, nhức đầu, mặt tròn phù.
các mạch máu dãn nở và cơ thể mất khá nhiều nước qua đổ mồ hôi.
Ðể giảm thiểu rủi ro, phi hành gia mang những vòng khóa ở phần
trên hạ chi để giữ máu ỡ phía dưới. Khi đáp xuống đất, họ hay
bị chóng mặt và, phải mất một thời gian ngắn thích nghi để tuần
hoàn trở lại bình thường.
Trong máu. khối lượng hồng huyết cầu giảm tới 15%
sau ba tháng bay. Do đó dưỡng khi nuôi cơ thể cũng ít đi và khả
năng cung cấp năng lượng của tế bào cũng giảm. May mắn là sau
khi trở về trái đất thì sự mất mát này được trở lại bình thường.
Người cao tuổi cũng thường hay bị triệu chứng
như vậy khi đứng lên, ngồi xuống.
6- Sự say sóng.
Mấy phút sau khi bay vào vùng vô trọng lượng, phi
hành gia cảm thấy mệt mỏi, chóng mặt, buồn nôn. Nhưng sau vài
ngày họ quen với sự thay đổi này. Say sóng (motion sickness) gây
ra do mất thăng bằng liên lạc giữa thần kinh ở tai trong, các
cảm giác ngoài da và thu nhận tín hiệu của mắt. Ngoài ra, sự di
chuyển lên trên của chất lòng trong cơ thể cũng được coi như
nguyên nhân đưa tới sự say sóng này.
7- Vận động cơ thể trong không gian.
Dù là trong không gian hay trên trái đất, mọi
người đều phải vận động cơ thể để xương cốt, bắp thịt được dùng
tới và được phát triển, nhiều sức lực.
Trên trái đất, sức hút của trái đất giúp ta vận
dộng dễ dàng vì ta có thể đứng trên hai chân. Trái lại, trong
cõi vô trọng lượng, cơ thể lềnh bềnh ngang dọc, không dễ gì mà
vân động. Bay trong không gian mà không vận động cơ thể sẽ đưa
tới mau tiêu mòn bắp thịt và xương. Cho nên khoa học gia đều
nghiên cứu các phương thức để phi hành đoàn dễ dàng tập luyên cơ
thể. Họ có nhiều cách để tập luyện trong khi làm việc trên
không như là đạp một loại máy giống như xe đạp, chạy trên
treadmill đặc biệt, và cũng cử tạ. Nhưng cơ thể được cột vào máy
để khỏi bay bổng. Phi hành gia thường tập hai lần mỗi ngày, một
giờ mỗi
lần.
7-Vệ sinh trên không gian. Giữ gìn vệ sinh cá
nhân là việc mà phi hành gia tiếp tục phải làm, dù ở trên không
gian.
Bàn cầu có hệ thống hút chất phế thải vào thùng
chứa; có dây nịt để cột phi hành gia. Nam nữ dùng chung bàn
cầu.
Phi hành gia cũng tắm trong một phòng tắm hình
khối, cửa đóng kín, nước dội như thường lệ nhưng nước và xà bông
dơ bay trong phòng tắm được hút vào thùng phế thải chứ không
chẩy xuống dưới như ở nhà mình. Phi hành gia cũng có thể dùng
khăn ướt để tắm khan, lau mình mẩy cho sạch.
Chuyến du hành của lão phi hành John Glen chỉ là
để tìm hiểu, quan sát. Và từ những quan sát đó, hy vọng là các
khoa học gia sẽ tìm ra những lý thuyết giải thích sự tương đồng
của thay đổi cơ thể khi vào tuổi già và khi vào không gian.Sau
đó hy vọng là sẽ có những phương thức để đối phó cũng như điều
chỉnh những hậu quả không tốt.
Một chút lang bang ra ngoài đề tài trên đây. Đó
là việc các nhà khoa học đang nghiên cứu coi có thể làm tình
trên vũ trụ hay không, cũng như việc trồng trọt trên đó ra sao.
Lý do là trong tương lai, khi đã chiếm được vũ trụ, thì con
người sẽ ăn ở, sanh con đẻ cái trên đó và phải có thực phẩm để
sống.
Theo các nhà chuyên môn thì chưa có
dấu hiệu nào cho thấy là không thể đi tơ trên vũ trụ. Năm 1994,
người ta đã quan sát, thu phim cuộc giao hợp giữa hai con cá
Nhật bổn Medaka trong khoảng không này. Ngoài ra, người phi hành
khi trở về trái đất không có khó khăn gì trong việc sinh con vì
cơ quan sinh dục của cả người nam và nữ đều còn tốt.
Năm 1998, trên phi thuyền Mir của Nga, người ta
đã thành công trong việc gây sanh sản của lúa mì; một con chuột
đã có bầu đẻ ra con nhỏ hơn là khi đẻ ở trái đất. Một thí nghiệm
khác cho thấy tinh trùng bơi nhanh hơn ở trên thượng tầng không
gian.
Khoa học thám hiểm không gian càng ngày càng tiến
bộ.
Một ngày nào đó thế nào ta chả có dịp lên viếng
thăm chị Hằng thường xuyên hơn cũng như cắm dùi một miếng đất,
làm một mái lều tranh bên cạnh nhà chị để ngắm dung nhan chị cho
đã con mắt.
Mong vậy thay!
Bác sĩ Nguyễn Ý Ðức
Texas-Hoa Kỳ
Ý Kiến xin gửi về :
bsnguyenyduc@khoahoc.net
Trở về Trang Chính |