|
Dược Thảo hiện nay đang được công chúng mọi nơi
rộng rãi sử dụng, đặc biệt là tại các quốc gia kỹ nghệ phát
triển.
Riêng tại Hoa Kỳ, trong năm 1998, dân chúng đã
tiêu hơn 4 tỷ mỹ kim để mua các lọai dược thảo. Từ năm 1990 tới
1997, số người dùng dược thảo tăng 380%, số người đi khám bác sĩ
giảm, mà số người đi khám bệnh thầy thuốc không chính thống cũng
nhiều hơn.
Dược thảo được bầy bán khắp nơi, ngay cả trong
tiệm chuyên bán âu dược. Những môn thuốc cuả Mẹ Thiên Nhiên như
lá, củ, rễ, vỏ, hoa.đã mau chóng trở nên phương tiện trị liệu ưa
thích của người dân. Họ mua dùng để chữa từ các bệnh thường thấy
như cảm cúm, đau nhức , tiểu đường, tới một số bệnh trầm trọng
hơn như ung thư các loại, tê liệt tứ chi, liệt kháng HIV-ADS,
viêm siêu gan A,B,C.
Biết bao nhiêu người đang dùng St. Jolhn Wort để
chữa trầm cảm; ginkgo biloba để trì hoãn sự hóa già, sa sút trí
nhớ; melatonin cho rối loạn giấc ngủ do chệch múi giờ; saw
palmetto cho ung thư nhiếp hộ tuyến; lá đu đủ cho ung thư gan;
sừng tê giác cho ung thư đường ruột; mã hoàng ephedra để giảm
nghẹt mũi.
Theo cơ quan Y Tế Quốc Tế, hiện có trên 4 tỉ (
67% dân số ) người dùng dược thảo trên thế giới. Kỹ nghệ chế
biến dược thảo, bốc thuốc, hiện rất phát triển, thịnh vượng, thu
vào 12 tỉ mỹ kim trong năm 1998.
Để đáp ứng nhu cầu, đòi hỏi của dân chúng, chính
quyền các quốc gia cũng đã bắt đầu lưu ý, dành ngân khoản, lập
cơ quan nghiên cứu về công dụng và sự an toàn của dược thảo.
Định nghĩa
Theo định nghĩa của cơ quan Y Tế Thế Giới, một
sản phẩm được coi là dược thảo khi thành phần chủ động gồm một
bộ phận của thảo mộc nằm trên không hay dưới đất, trong hình
dạng nguyên thủy hay được chế biến. Khi có pha lẫn bất cứ hoá
chất hay khoáng chất thì thuốc không còn là dược thảo nữa.
Lịch sử dược thảo
Dược thảo đã giữ vai trò quan trọng trong việc
bảo vệ sức khỏe con người từ nhiều ngàn năm, nhất là ở các quốc
gia đang mở mang..
Ở Việt Nam ta, các vị lương y ( cụ Lang, Đông Y
sĩ ) đã sử dụng dược thảo từ thời lập quốc với hai loại thuốc:
thuốc Bắc, cây cỏ nhập từ Trung Hoa; thuốc Nam dùng cây cỏ thổ
sản quốc gia, trong những bài thuốc gia truyền, theo kinh
nghiệm qua nhiều thế hệ.
Các vị danh y như Tuệ Tĩnh, Hải Thượng Lãn Ông đã
để lại những tác phẩm đông y giá trị. Bộ sách Nam Dược Thần Hiệu
của Tuệ Tĩnh viết vào thế kỷ 17 liệt kê trên năm trăm vị thuốc
có gốc thảo mộc và động vật và ông chữa bệnh theo phương châm “
thuốc Nam Việt chữa người Nam Việt ”.
Mới đây, ở Hà Nội, Giáo sư Đỗ Tất Lợi tái bản bộ
sách “ Những cây thuốc và vị thuốc Việt Nam ” với trên 800 vị
thuốc, cây thuốc được phân tích. Dược Sĩ Lợi, trên 90 tuổi,
được đào tạo về Tây Y dược, nhưng đã dành trọn đời nghiên cứu,
bảo tồn, truyền bá y dược học cổ truyền Việt Nam. Bộ sách “ Cây
Thuốc và Ðộng Vật Làm Thuốc” của nhiều tác giả cũng là tác phẩm
có giá trị.
Tại Trung Hoa, dược thảo được ghi nhận từ năm
168 Trước Thiên Chúa, rất phổ thông và đang được hệ thống hóa.
Năm 1977, quốc gia này đã xuất bản một dược thư gồm trên 5000
dược thảo.
Dược thảo du nhập Nhật Bản năm 411 sau TC qua
ngả Triều Tiên và nền y học thảo dược rất phát triển và đáng tin
cậy.
Ai Cập đã tìm ra tài liệu cho thấy dược thảo được
dùng từ năm 2000 trước TC. La Mã - Hi Lạp đã dùng dược thảo từ
thời Aristole, và sách dược thảo cuả Dioscorides viết vào thế kỷ
thứ nhất sau TC có ghi trên 600 vị thuốc cỏ cây.
Nền y học Ayurvedic Ấn Độ cũng dùng dược thảo từ
trên năm ngàn năm để hỗ trợ việc trị bệnh và phòng bệnh do sự
mất thăng bằng của tâm trí.
Ở Pháp, nhất là Đức, các bác sĩ y khoa biên toa
âu dược chung với dược thảo.
Tại Đức, một ủy ban gồm nhiều bác sĩ, dược sĩ,
chuyên gia về chất độc đã hoàn thành một tài liệu với trên 400
chuyên đề tả công dụng, tác dụng phụ, phân lượng của nhiều dược
thảo.
Bên Anh, một công trình tương tự cũng đã được
hoàn tất.
Bên Mỹ, dược thảo rất thông dụng với thổ dân bản
xứ. Năm 1716, nhà thám hiểm Pháp Lafitau đã tìm ra sâm Mỹ ở vùng
New World. Hiện nay sâm là tài nguyên xuất cảng quan trọng của
Hoa Kỳ. Cơ quan The American Botanical Council, Austin-Texas,
dựa vào hai công trình của Đức và Anh, đã soạn thảo một tài liệu
nói về 26 dược thảo thông dụng.
Với cơ quan Thực phẩm và Dược phẩm
Hoa kỳ ( FDA ) thì dược thảo được xếp hạng như thực phẩm phụ,
được bầy bán không cần thử nghiệm, nghiên cứu như âu dược, mặc
dù dược thảo có tính cách trị bệnh và cũng có tác dụng phụ. Dược
thảo không được quảng cáo là có công dụng trị bệnh mà chỉ được
nói chung chung về ích lợi của sản phẩm, thí dụ thuốc làm lợi
tiểu tiện, bổ gan, tăng cường miễn nhiễm...
Khi thuốc bị coi là không an toàn thì cơ quan
này sẽ không cho bầy bán.
Đa số dược thảo hiện có trên thị trường đều được
sản xuất theo kinh nghiệm đã dùng hay dựa vào những bài thuốc
được lưu truyền trong giòng họ và được coi như đáng tin cậy. Vì
dược thảo không được cơ quan FDA cấp bằng đặc quyền chế tạo, nên
các nhà sản xuất không chịu bỏ vốn cho chi phí nghiên cứu khoa
học như âu dược.
Mấy năm gần đây, Viện Sức Khỏe Hoa Kỳ, đã thành
lập một trung tâm nghiên cứu về dược thảo cũng như các phương
tiện trị liệu không chính thống, và đã dành một ngân khoản là 50
triệu trong tài khóa 1999 cho việc nghiên cứu này. Đó là do áp
lực của người tiêu thụ dược thảo mồi ngày một tăng, vì nhiều lý
do như:
a) Âu dược quá đắt, đôi khi không công hiệu, mà
lại có nhiều tác dụng độc hại, không muốn; b)Dân chúng thích
dược thảo có nguồn gốc trực tiếp từ cây cỏ hơn là âu dược hóa
chất;
c)Bất bình với nhóm tài phiệt bao thầu quản trị y
tế giới hạn việc sử dụng tây y để kiếm nhiều lợi nhuận..
Một vài đặc điểm về dược thảo.
Trước khi nghĩ tới việc dùng dược
thảo cho bệnh tật, tưởng cũng nên tìm hiểu một vài dữ kiện về
loại thuốc này:
1-Sự an toàn của dược thảo.-
Ý kiến chung coi dược thảo an toàn hơn âu dược,
ít gây chứng bệnh phụ và rất ít khi gây tai nạn tử vong.
Tuy nhiên dược thảo vẫn là một loại thuốc, khi
dùng ta cần cẩn thận, không nên nghĩ vì nó là cây thiên nhiên
thì không có hại.
Cam thảo ( licorice ) là một trong
những thuốc cây cỏ dùng nhiều nhất trên khắp thế giới để chữa
bệnh lở bao tử, ho, suyễn, nhưng nếu dùng lâu ngày, có thể gây
cao huyết áp, nhức đầu, mệt mỏi. Khi mới dùng lần đầu, nên dùng
với phân lượng nhỏ rồi tăng dần cho tới liều chỉ dẫn bởi nhà sản
xuất.
Một thí dụ khác là cà phê, một loại họ thảo ta
dùng mỗi buổi sáng để nâng cao tinh thần. Nếu uống hai ly mỗi
sáng thì có tác dụng tốt như ý muốn, năm ly là có nhức đầu, nóng
nẩy, 15 ly thì bắt đầu thấy ù tai, chóng mặt.
Dược thảo bán trên thị trường không được thử
nghiệm về sự tinh khiết và hiệu nghiệm, nên đôi khi có lẫn chất
không cần như phấn hoa, phấn lá...và có thể gây dị ứng.
2-Công hiệu của dược thảo.
Các nhà sản xuất cũng như hơn 4 tỉ người đang
dùng dược thảo đều cho là thuốc công hiệu trong việc trị bệnh và
ngừa bệnh. Đã có nhiều nghiên cứu khoa học hỗ trợ ý kiến này.
Có điều là tác dụng của dược thảo thường từ từ,
nhẹ nhàng, cần thời gian lâu để có hiệu qủa, do đó tốt trong
việc phòng bệnh.
Dược thảo, với nhiều chất thuốc khác nhau, có
tác dụng vào nhiều bộ phận cơ thể hơn là âu dược, với một dược
chất, tác dụng vào một bệnh chỉ định.
Dược thảo thường không đủ mạnh để trị cấp cứu,
nhất là các bệnh do vi khuẩn gây ra, nên thuốc kháng sinh vẫn là
thuốc căn bản.
3-Dược thảo không gây ghiền.
Thường thường cỏ cây gây ghiền như cây thuốc
phiện, cần sa... không được phép bán công khai tại tiệm thuốc âu
dược hay tiệm thuốc thiên nhiên. Dược thảo không có kích thích
tố hay chất chống viêm steroid, nhưng một vài dược thảo có tác
dụng hỗ trợ sự tiết các chất này trong cơ thể.
4-Nguồn gốc dược thảo.
Theo các nhà sản xuất, thì dược thảo đều do cây
cỏ được trồng trong môi trường có kiểm soát, đôi khi không dùng
hoá chất diệt sâu bọ, cỏ dại hoặc phân bón nên phẩm chất tốt,
thiên nhiên. Nhiều khi cây cỏ mọc hoang cũng được dùng để chế
thành thuốc.
5-Chọn lựa dược thảo
Như đã nói ở trên, nhà sản xuất không cần chứng
minh sự an toàn và công hiệu của dược thảo khi tung ra thị
trường, mà chỉ khi nào có chuyện xẩy ra thì thuốc đó mới bị bỏ
đi. Tiêu chuẩn bào chế của mỗi nhà sản xuất đều khác nhau, nên
tỷ lệ dược liệu đều thay đổi. Tỷ lệ này cũng thay đổi tùy theo
cây cỏ được trồng ở địa dư nào, được hái vào mùa nào, được tồn
trữ ra sao và phần nào (rễ, thân hay lá ) của cây được sử dụng
để bào chế thuốc.
Những điều này gây khó khăn không ít cho giới
tiêu thụ khi mua thuốc. Vì thế các nhà sản xuất đã tổ hợp với
nhau để thống nhất sản xuất. Hiện có hai tổ hợp lớn: American
Herbal Products Association và National Nutritional Foods
Association.
Khi mua, nên lựa sản phẩm do sự liên kết với các
công ty tín nhiệm có cơ sở nghiên cứu đầy đủ về phân lượng, tinh
khiết và công hiệu. Cũng nên lựa sản phẩm có nhãn hiệu với chỉ
dẫn cách dùng, tác dụng phụ, loại cây cỏ, ngày hết hạn.
Những điều cần lưu ý khi dùng dược thảo
Tại Hoa Kỳ,Tây y được xây dựng trên căn bản sinh
hóa học hiện đại. Cơ quan Thực Phẩm và Dược Phẩm, với nhiệm vụ
điều hợp thực dược phẩm, bảo vệ sức khoẻ con người, thường nhìn
dược thảo với con mắt dè dặt, nghiêm khắc. Họ cho là dược thảo
không có công dụng trị liệu và nguy hiểm.
Một luật gia than phiền là hiện giờ có hai chế
độ dược phẩm: một chế độ muốn được bầy bán phải chứng minh có
công hiệu trị liệu và tuân theo luật lệ; chế độ kia được bán tự
do, không cần kê khai giá trị.
Bác sĩ Marcia Angel, Chủ bút tập san Y học uy tín
New England Journal of Medecine khẩn khoản kêu nài dân chúng
đừng tự chữa bệnh, tự dùng dược thảo vì thuốc có nhiều thành
phần không khai báo được pha thêm vào như chì, thạch tín, rất
nguy hiểm.
Còn giáo sư dược khoa nổi danh Varro Tyler cho
là sự nghiên cứu về dược thảo của các quốc gia Âu Châu rất đáng
tin cậy, tuy nhiên, độc tính dài hạn của thuốc cần được theo
dõi, tác dụng phụ có hại thường được che dấu, giảm thiểu.
Dù vậy, dược thảo vẫn được người dân tiêu thụ, vì
niềm tin có bệnh thì vái tứ phương, vì có ngay khi cần, không
phải mất công lấy hẹn, ngồi chờ bác sĩ, cũng như khi gặp trọng
bệnh mà Tây Y bó tay. Tuy nhiên cũng nên lưu ý mấy điều để tránh
chuyện chẳng lành:
1- Thông báo cho bác sĩ nếu đang
dùng dược thảo để tránh tác dụng không tốt giữa âu dược và thuốc
cỏ cây. Không dùng ginkgo biloba (bạch quả ) với thuốc trị đau
nhức Aspirin, thuốc ngừa tai biến não Ticlid, Persantine; âu
dược trị trầm cảm với St John Wort...
2- Không dùng dược thảo khi mang
thai, nuôi con bằng sữa mẹ, không cho con nhỏ dùng dược thảo vì
ở trẻ em và thai nhi, gan chưa đủ sức vô hiệu hóa độc chất cuả
dược thảo. Xin đan cử một thí dụ: khi uống một ly cà phê, người
lớn chỉ cần 5 giờ để loại khỏi cơ thể mà con nít cần đến cả 80
giờ.
3- Tuy dược thảo có nguồn gốc thiên
nhiên nhưng không thiên nhiên với cơ thể con người. Cho nên
thuốc có thể gây bất lợi khi dùng, nhất là vì thiếu kiểm soát
nên thành phần không thống nhất, phẩm chất không tinh khiết, đôi
khi pha lẫn chất có hại cho cơ thể.
4- Không nên dùng dược thảo quá dăm
tuần lễ vì an toàn dùng dài hạn chưa được chứng minh, cũng như
không dùng quá nhiều vì nguy cơ gây độc cho gan và thận. Cũng
không nên dùng nhiều dược thảo khác nhau một lúc vì tác dụng
tương phản của thuốc.
5- Dược thảo cũng có tác dụng phụ như
bạch qủa gây xuất huyết; mã hoàng (ephedra ) gây tăng huyết áp,
nhức đầu, rối loạn nhịp tim; St John wort làm chóng mặt, mệt mỏi
khô miệng, mất định hướng... Mã Hoàng hiện nay đã bị cấm bầy bán
tại Hoa Kỳ.
Và cuối cùng là không nên quá tin
tưởng ở lời quảng cáo, giới thiệu của nhà sản xuất vì những lời
này không được cơ quan trách nhiệm xác định giá trị, đồng thời
cũng nên tìm hiểu về đặc tính trị liệu của loại dược thảo đang
dùng.
Ý Kiến xin gửi về :
bsnguyenyduc@khoahoc.net
Trở về Trang Chính |