|
Hàng năm, cùng với sửa soạn đón Tết, mừng Xuân
thì những lời chúc tụng, những cánh thiệp nhiều màu xinh xinh
được gửi cho nhau. Để chúc nhau khang an thịnh vượng và hạnh
phúc.
Vâng, ai cũng mong cho nhau được “ chan hòa hạnh
phúc ”.
Vậy Hạnh Phúc là gì mà mọi trân quý như vậy?!
Theo Tự Điển Tiếng Việt Nguyễn Như Ý Hạnh phúc,
là “Cuộc sống trong trạng thái sung sướng do đáp ứng được mọi
ý nguyện”- .
Còn Việt Nam Tự Ðiển của Lê Văn Ðức định nghĩa
Hoặc Hạnh phúc là “ Phước lành, điều may mắn cho đời mình”.
Chúng tôi xin cùng quý vị tìm hiểu thêm về ý
nghĩa cùa Hạnh Phúc qua các nhận xét của người xưa nay.
Thực ra Hạnh phúc đã được con người chiêm
nghiệm, tìm kiếm từ thuở lọt lòng, khi bé thơ lim dim hưởng hơi
ấm hạnh phúc nơi ngực mẹ hiền, nuốt những giọt sữa non tinh
khiết.
Rồi lớn lên, “Hạnh phúc là cái hướng đeo đuổi của
con người”- J.B.H.Lacordaire.
Epicurus cũng nói: “Hạnh phúc là mục đích tối hậu
trong đời sống của loài người. Sự yên bình và hợp lẽ phải là nền
tảng của hạnh phúc”.
Aristote thêm: “Hạnh phúc là ý nghĩa và mục đích
của cuộc đời, là mục tiêu cũng như sự tận cùng của hiện hữu con
người”.
Có ý kiến cho rằng hạnh phúc do tiền tài, danh
vọng, địa vị và học vấn tạo ra.
De Sivry khuyên nhủ “Nhầm lẫn giầu sang với hạnh
phúc là lấy phương tiện làm chuẩn đích. Chẳng khác chi tưởng con
dao và cái nĩa làm cho mình biết ngon miệng”.
Nói rằng tiền tài không mua được hạnh phúc, nhưng
Spike Miligan lại cho là nó mang cho ta một chút thoải mái khi
chẳng may lâm vào cảnh khốn cùng. Nhưng có điều chắc rằng “Hạnh
phúc nào mà chẳng phải mua với ít nhiều đau khổ”- Margaret
Oliphant. Cho nên De Tocqueville lại quan niệm rằng “Chấp nhận
sự bất hạnh có lẽ còn ít đau khổ hơn là sự mưu cầu hạnh phúc”
Emile De Girardin lại cho là “Có hai thứ hạnh
phúc: hạnh phúc trong địa vị và hạnh phúc tình cảm. Một thứ có
thể nói là thuộc xã hội, thứ kia thì có có tính chất nội tâm”.
John Stuart Mill đi xa hơn: “Tôi học được cách
tìm thấy hạnh phúc của mình bằng sự giới hạn những dục vọng hơn
là thỏa mãn chúng”.
Và nhớ rằng “Tạo hóa đã an bài hạnh phúc vừa đúng
mức cho mọi người. Chỉ cần biết lựa chọn nó mà thôi”Lucrece.
Vì Chân hạnh phúc nằm ở trong ta. Chẳng nên phí
thời gian, công sức đi tìm bình an, mãn nguyện, vui thú ở ngoài
đời. Cũng nên nhớ rằng không thể có hạnh phúc chỉ bằng tiếp nhận
mà ta có hạnh phúc nhiều hơn khi phân phát. Cho nên hãy vươn ra
và chia sẻ.
“Hoa hạnh phúc mọc ngay bên cạnh chúng ta, chứ
đâu cần phải đi hái ở vườn người”- Douglas Jerrold.
Ngay cả với người bạn đường thân ái thì Jean
Pierre Florian có ý kiến:“Hạnh phúc không ở Thiên Đường; Ở ngay
bên cạnh tình nương dịu hiền”
Kinh nghiệm của Socrates là “Hãy lấy vợ. Nếu bạn
được người vợ hiền thì bạn có hạnh phúc. Chẳng may gặp người xấu
thì bạn sẽ thành một triết gia”- Và Socrates là một triết gia.
Nên nhớ “Hạnh phúc rất hay lây lan. Khi ta hưởng
ánh sáng hạnh phúc thì người chung quanh cũng tiếp nhận và họ
trở nên vui hơn”-Jennifer Leese.
Vì “Hạnh phúc là nước hoa. Ta không thể xức cho
người khác mà lại không hưởng được vài giọt cho chính
mình”-Ralph Waldo Emerson.
Đức Phật Thích Ca cũng giảng “Cả trăm ngọn nến
có thể đốt lên từ một ngọn nhỏ nhoi, mà ngọn này không sớm tắt.
Hạnh phúc chẳng bao giờ giảm bớt khi ta chia sẻ”.
Deni Diderot cho là “Người sung sướng nhất là kẻ
đã tạo được hạnh phúc cho nhiều người khác”. Vì có một số người,
“chỉ đạt đến mức sung sướng bằng cách trang trọng góp nhặt từng
mảnh vụn của hạnh phúc vương vãi đó đây”, như Gustave Droz nhận
xét.
Đôi khi một cánh cửa hạnh phúc khép, cánh kia mở.
Nhưng ta chỉ chăm chú vào cánh cửa khép mà thôi, cho nên ta thấy
bất hạnh.Ta không thể đuổi bắt hạnh phúc vì Hạnh phúc đến không
ngờ khi ta giúp đỡ tha nhân.
Cách ngôn cổ Ấn độ có câu: “Hãy giúp thuyền
người qua sông thì thuyền của ta cũng cập bến”
Nhưng “Hạnh phúc giống như thủy tinh. Càng rực rỡ
bao nhiêu càng mỏng manh bấy nhiêu”-P. Surys.
Và Jeremy Taylor thì cho rằng “Chẳng có sung
sướng trên trần gian này mà không mang theo những tai họa thừa
trừ của nó; chẳng có hạnh phúc nào lên đến tột đỉnh mà không bổ
nhào bởi tai ương”.
Cổ thi Sử Ký Trung Hoa có ghi: “Họa thì phúc
nương theo đó, phúc thì họa nằm trong đó. Buồn và vui cùng ở một
cửa, may với rủi cùng ở một nơi”.
Thì ra “Phúc không bao giờ đến đôi, họa thì xảy
ra từng cặp”-Khuất Nghi Cửu.
Nghiên cứu khoa học cho hay những căng thẳng, sầu
não làm giảm khả năng miễn dịch, con người dễ suy nhược, bệnh
hoạn.
Cho nên nhà y học kiêm triết gia Albert
Schweitzer viết “Hạnh phúc không là gì ngoài sức khỏe tốt và trí
nhớ xấu”. Phải chăng là để quên mọi khổ đau trần thế?.
George William Curtis quả quyết hơn khi nói:
“Trước tất cả mọi sự, hạnh phúc nằm ở trong sức khỏe vậy”.
Bác sĩ chuyên trị đau nhức Paul Kelly tâm sự
“Tôi may mắn là có vấn đề đau nhức nên hiểu rõ những cơn đau của
bệnh nhân mà tôi chăm sóc”
Mahatma Gandhi có ý kiến rằng “Hạnh phúc là khi
ta nghĩ, ta nói, ta làm ăn nhịp với nhau”.
Harriet Meyerson nói “Hạnh phúc đến từ lúc ta
hưởng cái mà ta hiện có. Ta cũng cảm thấy hạnh phúc khi nhận
thức được sự khó khăn vì khó khăn giúp ta bồi bổ nghị lực”.
Một anh nọ bực mình vì con gà nhà bên cạnh gáy
suốt ngày đêm khiến anh ta không ngủ, không làm việc được. Anh
bèn sai gia nhân sang mua con gà về làm thịt. Anh mời bạn hiền
tới cùng ăn. Trong khi chờ đợi món gà hấp dẫn, anh ta khoe là
cảm thấy bình an hơn vì con gà không còn nữa.
Một lúc sau người nhà mang món ăn lên và cho biết
hàng xóm không chịu bán gà nên phải mua ở chợ.
Thì ra con gà vẫn còn sống, vẫn còn gáy mà anh ta
cho là gà đã được mua và đã bị làm im tiếng gáy.
Thành ra sự bực bội là do từ nội tâm chứ đâu vì
ngoại cảnh. Như Abraham Lincoln đã nói “Chúng ta hạnh phúc vì
tâm can ta cảm thấy vậy”
Hạnh phúc đến từ những sự việc rất nhỏ: một nụ
cười của bé thơ, một cánh thư từ người bạn thiết, tiếng chim hót
líu lo trên cành cây, một tia sáng lọt qua khe cửa sổ, một chén
cơm, manh áo cho sóng thần nạn nhân...
Tín đồ Thiên Chúa Giáo chắc là đều lthuộc àm lòng
nội dung “Bài Thuyết Giảng trên Đỉnh Đồi”.
Từ chương V tới chương VII, lời giảng đã nêu ra
những phương thức thực tế để ta tìm ra sự hạnh phúc, bình an cho
cả thể chất lẫn tâm hồn.
Rằng:
“Với mọi điều mà ta muốn người làm cho ta, thì ta
hãy làm cho người”.
Rằng:
“Hãy đừng xét đoán khi không muốn bị phán xét. Vì
khi xét đoán người thì người cũng xét đoán ta. Dùng thước nào để
đo người thì người cũng dùng thước đó đo ta”.
Với quy tắc này mà Abhraham Lincoln đã có sức
mạnh và niềm tin để kiến tạo Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ cũng như
giải tỏa được những cảm nghĩ đắng cay.
Không những ta nên tránh lên án mà còn phải tha
thứ. Với nhiều người, đây là một lời khuyên khó thực hiện. Nhưng
nhiều thầy thuốc, nhiều tâm lý gia đã xác nhận tha thứ là điều
cần làm để có một sức khỏe tốt.
“Các ngươi thường nghe nói: hãy yêu láng giềng và
ghét kẻ thù. Nhưng ta khuyên các ngươi: Hãy thương yêu kẻ thù,
tha thứ kẻ thóa mạ ngươi, làm điều tốt cho kẻ ghét ngươi và hãy
cầu nguyện sự lành đến với người đã lợi dụng ngươi”.
Nhiều người có thể nghĩ rằng Lời Giảng khó áp
dụng và đòi hỏi quá đáng nơi con người. Nhưng thực ra mỗi người
mẹ, người cha đã từng giơ một bên má nhận đắng cay, rồi tha thứ
cho con cái để sửa đổi chúng, tha thứ để yêu thương và giúp đỡ
chúng. Cũng trong tinh thần thương yêu và hỗ trợ, lời giảng
khích lệ ta hãy cố gắng tìm hiểu, cố gắng tha thứ, cố gắng
thương yêu mọi người.
Để giúp ta tự chiến thắng, lời giảng cho ta một
một khuyên răn rằng Thượng Đế chỉ tha thứ điều sai trái của ta
nếu ta tha thứ điều sai trái người khác làm cho ta.
Bà Minh mới dọn đến ở khu gia cư dành cho người
tuổi cao. Chỉ vài ngày bà đã thấy người hàng xóm tên Lan có
những nhận xét không đúng về mình. Bà Minh cố dằn lòng để khỏi
gõ cửa bà Lan đôi điều phải trái.
Mấy ngày sau, bà gặp một người bạn của bà Lan và
tự giới thiệu. Đôi bên chuyện trò và bà Minh nhẹ nhàng: “Bà Lan
cạnh nhà tôi thực là người tốt bụng. Tôi thực may mắn có người
hàng xóm như bà Lan”.
Rồi một sáng đẹp trời, bà Lan tới gặp bà Minh. Mà
nói: “Tôi thực tâm muốn là người hàng xóm tốt. Có thể tôi đã
không tốt như bà nghĩ”.
Từ đó không còn rỉ tai nói xấu và hai bà trở
thành đôi bạn thân thiết. Họ đã tìm được hạnh phúc trong nhau.
Sự tha thứ, giải tỏa khỏi bực tức, hận thù như
lời giảng cũng quan trọng cho sức khỏe. Trong những thập niên
vừa qua, y giới đã khám phá ra rằng sư lo âu, sợ hãi, giận giữ,
oán ghét là những chất độc có thể tiêu hủy thân xác và tâm hồn.
Thực ra những lo lắng của người bình thường đều
tập trung vào vấn đề của việc làm, với người cùng sở, với con
cái; rồi nhu cầu được thương yêu, được coi như quan trọng, được
là một phần của mọi công việc.
Vậy mà taị sao nhiều người trong
chúng ta lại kéo dài cuộc đời trong sự tuyệt vọng thầm lặng!
Phải chăng là ta đã rời bỏ một số ý niệm căn bản mà Lời Giảng đã
nêu ra trong hành xử giữa người với người.
Và có hay không: “Hạnh phúc ở đời phải là thứ
phần thưởng chế tạo ra để riêng tặng cho những người đơn giản;
hầu đền bù cho người ta những chỗ thiệt thòi khác”- Nguyễn Tuân.
Vì:
“Trời không lường trưa
sớm nắng mưa,
Người đâu có biết hôm mai họa phúc”- Nguyễn Đình
Chiểu.
Thôi thì, hãy cầu mong rằng:
“Mừng Tân Xuân trăm nhà Hạnh
Phúc,
Cả nhơn sanh đồng nhìn nhận chung
Cha,
Cả trần sinh là một ngôi nhà,
Vòng tay rộng, vạn dân tô điểm
tốt.
Tân Xuân này, tình thương lên cao
tột,
Tận Cung Diêu, Bạch Ngọc, Niết
Bàn
Tình Thương len vào cõi Thiên
Đàng
Đấng Christ hân hoan giáng
thế ” - Cao Quỳnh Tuệ Lâm.
Bác sĩ Nguyễn Ý-ĐỨC
Texas-Hoa Kỳ
Trở về Trang Chính |