|
Trong những năm vừa qua, thứ dân tại
mấy quốc gia Đông Nam châu Á luôn luôn gặp phải những thiên tai,
bệnh tật. Nào là cơn sóng thần tại Thái Lan, bệnh SARS, bệnh cúm
gia cầm, bệnh Chân-Tay-Miệng…Bây giờ lại tới bão xoáy ở Miến
Điện với nhiều chục ngàn tử vong, trên triệu người không nhà
cửa, không lương thực, thiếu thuốc men, chăm sóc, động đất tại
Trung quốc với cả ngàn người thiệt mạng.
Riêng với bệnh Chân-Tay-Miệng thì
bệnh đang là mối luu tâm của nhà chức trách y tế tại Trung Quốc,
Việt Nam, Hồng Kông .
Theo báo cáo mới nhất, tại Trung quốc
hiện nay đã có 28000 người nhiễm bệnh Tay-Chân-Miệng với số tử
vong là 30 người. Bệnh xảy ra từ đầu tháng 3 mà mãi tới đầu
tháng 5, chính quyền Trung quốc mới lên tiếng báo động và đưa ra
các biện pháp phòng chữa. Dư luận thế giới có cảm tưởng rằng sự
báo động này quá trễ, chẳng khác chi trước đây họ đã trì hoãn
công bố về dịch cúm gia cầm. Nhưng đại diện Y tế Thế giới Hans
Troedsson tại Trung quốc nói là lúc ban đầu, các trường hợp xảy
ra không rõ ràng. Ông cũng cho biết dịch bệnh Tay-Chân-Miệng
không gây ảnh hưởng cho Thế vận hội vào tháng 8 tới, vì bệnh
nhân hầu hết là trẻ em, sống xa thành phố Bắc Kinh.
Tại Việt Nam, bệnh Chân-Tay-Miệng đang phát triển
nhanh ở các tỉnh phía nam như Sài Gòn, Kiên Giang, Đồng Tháp,
Bình Dương, Ninh Thuận, Quy Nhơn, Đà Nẵng và sẽ xảy ra ở các
tỉnh phía bắc vào những tháng tới khi thời tiết ấm nắng. Trong
tháng 4, riêng bệnh viện Nhi Trung Ương 1 ở Sài Gòn đã nhận từ
40-50 bệnh nhân một ngày, nhiều gấp đôi so với tháng 3. Bệnh
viện Nhi 2 từ đầu năm nhập viện 800 trẻ trong đó 10% bị viêm
thần kinh, tim. Theo Cục trưởng Cục Y tế Dự Phòng Nguyễn Huy
Nga, tới tháng 4 vừa qua, tại Việt Nam đã có khoảng 3000 trẻ em
bị bệnh với 10 tử vong. Cũng như tại Trung quốc, đa số bệnh ở
Việt Nam do EV71 gây ra.
Cục Trưởng Cục Khám Chữa Bệnh Lý Ngọc Kính cho
hay Hội đồng Chuyên Môn Bộ Y Tế sẽ đưa ra Hướng dẫn điều trị
bệnh Chân-Tay-Miệng trong tuần này. Giới chức y tế đã phát động
chương trình hướng dẫn dân chúng để ý tới bệnh và các phương
thức phòng chống. Đồng thời, ban kiểm dịch tại phi trường Nội
Bài đã được lệnh từ Sở Y tế thành phố Hà Nội, đo thân nhiệt
khách nhập cảnh đến từ các quốc gia có dịch Chân-Tay-Miệng như
Trung quốc, Singapore, Đài Loan, Hồng Kông, nếu mang dấu hiệu
bệnh như bóng nước trên da, miệng lở. Cũng theo các giới chức y
tế Việt Nam, bệnh có hai thời kỳ xuất hiện: đợt dầu là tháng 4
tháng 6 rồi giảm dần cho tới đợt thứ hai từ tháng 9-12.
Tiếng Anh của bệnh Chân-Tay-Miệng là
Foot-Hand-Mouth disease.
Nguyên nhân
Tác nhân gây bệnh là các virus đường
ruột (enterovirus), thông thường nhất là loại coxackiesvirus
A16, đôi khi loại enterovirus 71 (EV71). Các coxackiesvirus A9,
A10, B1, B5 cũng gây ra bệnh tương tự như bệnh Chân-Tay-Miệng.
Bệnh xảy ra ở khắp mọi nơi trên thế
giới, theo mùa tại vùng có khí hậu ôn hòa với cao độ là cuối hè
đầu thu. Vùng nhiệt đới bệnh có quanh năm.
Hiện nay, tại Trung quốc và Việt Nam
virus đường ruột EV71 đang là tác nhân gây bệnh chính.
EV 71 được tìm ra đầu tiên tại tiểu bang
California, Hoa Kỳ vào thời gian từ năm 1969- 1972, ở một số
bệnh nhân Tay Chân Miệng với biến chứng viêm màng não, màng tim.
Sau đó, EV71 xuất hiện tại nhiều quốc gia.
Năm 1975, dịch EV 75 xảy ra ở Bulgarie với 44 tử
vong, năm 75 tại Hung Gia Lợi với 45 tử vong. Trong 5 năm vừa
qua, dịch EV71 xuất hiện ở Mã lai năm 1997 với 30 tử vong, Đài
Loan năm 1998 với 78 tử vong và năm 2001 với 26 tử vong, dải đất
Gaza năm1997, Cyprus năm 1996.
Thành phố
Denver, Colorado Hoa Kỳ có một số trường hợp bệnh Chân-Tay-Miệng
do EV71 gây ra vào thời gian từ năm 2003-2005.
Enterovirus EV75
gây ra nhiều tổn thương thần kinh như viêm màng
não vô nhiễm (aseptic meningitis), liệt tương tự bệnh tê liệt
cột sống (poliomyelitis), viêm cuống não và viêm cơ tim. Viêm
cuống não là trầm trọng nhất với tỷ lệ tử vong rất cao, 40-80%.
Bệnh Chân-Tay-Miệng chỉ thấy ở loài
người và xảy ra nhiều hơn ở trẻ em từ 4 tháng tới 6 tuổi. Trẻ
nam có tỷ lệ bệnh cao hơn trẻ nữ. Tại các quốc gia yếu kém về
kinh tế, trẻ đã bị nhiễm bệnh ngay từ tấm bé trong khi đó tại
nơi có nền kinh tế khá hơn thì bệnh xuất hiện trễ, ở tuổi trung
niên. Người lớn cũng có thể mắc bệnh nhưng rất hiếm.
Tác nhân Enterovirus tập trung trong
đường ruột người bệnh và tồn tại trong phân tứ 1-18 tuần lễ sau
khi lành bệnh, trong miệng từ 1- 4 tuần lễ. Virus cũng tìm thấy
trong đất cát, nước, rau, tôm cua và là nguồn lây lan bệnh qua
ăn uống với thực phẩm nhiễm virus.
Đôi khi có sự hiểu lầm giữa hai bệnh
Tay-Chân-Miệng với bệnh Chân-Miệng (Foot-Mouth disease) ở súc
vật như heo, cừu bò vì tên bệnh hao hao như nhau. Hai bệnh không
liên hệ với nhau và do những virus khác nhau gây ra. Cả hai bệnh
đều do họ virus Picornaviridae, nhưng bệnh Chân-Tay súc vật là
do loại Aphthovirus còn bệnh Chân Tay Miệng ở người là do các
virus đường ruột Enterovirus.
Xin nhắc lại là virus khác với vi khuẩn hay vi
trùng, (bacteria).
Vi khuẩn là các đơn bào, có nhân di truyền DNA,
sinh sản bằng cách tự phân đôi, có thể sống ngoài không gian. Đa
số vi khuẩn lành tính, chỉ có một số nhỏ gây bệnh. Bệnh chữa
được bằng kháng sinh.
Virus là những hạt có một ít DNA bao bọc bằng
màng protein. Virus rất nhỏ mà chỉ kính hiển vi điện tử mới nhìn
thấy. Muốn sống, virus cần một tế bào “chủ trọ”. Khi đã ngự trị
trong chủ trọ, DNA của virus tiêu hủy DNA của ân nhân và tạo ra
nhiều phiên bản. Tế bào chủ tan vỡ, các phiên bản virus tung ra
khắp cơ thể, gây bệnh. Virus có thể nằm yên cả mươi năm rồi một
lúc nào đó bừng tỉnh và gây bệnh. Kháng sinh không chữa được
bệnh do virus gây ra. Một virus bị tiêu diệt thì loại virus mới
sẽ xuất hiện và nguy hại hơn.
Triệu chứng
Tay Chân Miệng có các dấu hiệu đặc
biệt ở miệng và tứ chi.
Bệnh bắt đầu với cơn sốt nhẹ, người bệnh thấy mệt
mỏi, chán ăn uống. Vài ngày sau, trên da nổi lên những chấm ban
đỏ rất nhỏ, chừng vài mm. Các chấm này sẽ lớn lên thành mụn nước
hoặc mủ mầu trắng đục, hình bầu dục với viền mầu đỏ. Dấu hiệu
trên da tập trung ở:
-Trong lòng bàn tay, ngón tay
-Gan bàn chân, ngón chân
-Hai bên miệng, lưỡi, nướu răng, cuống họng có
những vết loét lở.
-Bóng nước đôi khi có ở hai bên mông hoặc các
vùng khác của cơ thể.
Các vết trên da không gây ngứa nhưng hơi đau khì
đè ngón tay lên.
Loét trong miệng và cuống họng gây đau, khiến cho
bệnh nhân từ chối ăn, uống và có thể đưa tới thiếu nước cơ thể.
Ở giai đoạn này, bệnh Chân Tay Miệng có thể nhầm
với bệnh thủy đậu hoặc viêm mụn nước do vi khuẩn.
Nói chung bệnh Chân Tay Miệng không trầm trọng và
hầu hết bình phục sau một tuần lễ.
Tuy nhiên nếu tác nhân là loại virus EV71 thì
bệnh nặng hơn.
Virus EV71 gây tổn thương cho não bộ, đưa tới
viêm màng não và não. Bệnh nhân rơi vào tình trạng rối loạn tâm
trí, co giật và có thể đưa tới tử vong. May mắn là trường hợp
này cũng hiếm.
Tuy nhiên, hiện nay, EV71 đang là mầm gây ra bệnh
Tay Chân Miệng ở Trung quốc, Việt Nam.
Lây lan bệnh
Bệnh lây lan vừa phải từ người qua
người, do tiếp xúc trực tiếp với nước mũi, nước miếng, nước từ
các bóng nước, khi bệnh nhân hắt hơi, nhảy mũi và trong phân
người bệnh.
Những ngày đầu của bệnh là thời gian lây lan mạnh
nhất và virus tồn tại trong phân cả mấy tuần lễ sau khi không
còn dấu hiệu bệnh. Bệnh cũng có thể truyền qua đường hô hấp khi
bệnh nhân ho hoặc hắt hơi, sổ mũi. Nước miếng chẩy ra từ em bé
bị bệnh có nhiều virus và rất lây. Cho tới khi các bóng nước
trên da khô lành, bệnh nhân vẫn là nguồn lây lan quan trọng.
Là bệnh nhiễm nhưng không phải ai
nhiễm virus cũng bị bệnh. Trẻ em dưới 10 tuổi thường hay bị bệnh
hơn cả vì các em chưa có hệ thống miễn dịch hoàn hảo.
Phụ nữ có thai chưa mắc bệnh bao giờ, cũng có thể
bị bệnh Tay-Chân-Miệng nhưng may mắn là bệnh thường nhẹ và không
có triệu chứng. Nếu mắc bệnh trước khi sanh thì bệnh của mẹ có
thể lây sang con nhưng không gây tổn thương cho các bộ phận của
hài nhi..
Trẻ em sinh hoạt chung với nhau ở nhà giữ trẻ,
mầm non, trường học cũng là môi trường tốt cho bệnh lan truyền
từ em này sang em khác.
Đã mắc bệnh đều có miễn dịch với virus của kỳ này
và vẫn có thể mắc bệnh với virus khác cùng nhóm.
Chẩn đoán
Chẩn đoán căn cứ trên tuổi tác của bệnh nhân, các
dấu hiệu của bệnh, khám miệng và quan sát các mụn nước trên da.
Đôi khi, bác sĩ cũng làm thử nghiệm kiếm tác nhân
gây bệnh với mẫu phết cuống họng và phân người bệnh. Trên thực
tế, vì cần nhiều ngày mới có kết quả nên thử nghiệm ít khi được
áp dụng.
Điều
trị
Bệnh Tay Chân Miệng thường không cần điều trị vì
đa số tự lành trong thời gian từ 7-10 ngày.
Bệnh không điều trị bằng kháng sinh vì kháng sinh
không công hiệu với virus.
Bệnh có thể chữa và chăm sóc tại nhà với:
-Trẻ tham dự mẫu giáo, mầm non bị bệnh nên để ở
nhà để tránh lan bệnh cho trẻ khác
-Cho trẻ uống nhiều nước lạnh để tránh khô nước.
Có thể cho trẻ ăn kem, que nước đá có hương vị (popsicles).
-Để tránh đau thêm cho các vết lở ở miệng, không
cho uống nước có chất chua hoặc cay, như nước cam hoặc thức ăn
cứng.
-Cho trẻ ăn uống đầy đủ chất dinh dưỡng lỏng,
tránh thực phẩm còn quá nóng.
-Giảm sốt và đau cơ thể với thuốc chống đau
acetaminophen (Tylenol, paracetamol) hoặc ibuprofen (Advil).
-Không cho bé uống aspirin vì thuốc này có thể
gây ra hội chứng Reyes rất trầm trọng với tổn thương hệ thần
kinh.
-Nếu trẻ xúc miệng được, xúc miệng với dung dịch
nước muối (một thìa muối pha trong một ly nước ấm) để giảm đau
lở loét trong miệng.
-Thoa kem gây tê trên vết thương ngoài da.
-Không làm vỡ bóng nước để tránh nhiễm độc với
các vi khuẩn khác. Bình thường, bóng nước tự khô lành trong mươi
ngày.
-Tránh tiếp xúc với chất lỏng của mụn nước, có
rất nhiều virus.
Trẻ em cần được đưa vào bệnh viện cấp cứu nếu có
các triệu chứng như:
-Trẻ dưới 3 tuổi liên tục nóng sốt quá 3 ngày.
-Dấu hiệu khô nước như miệng khô, mất cân, lơ
đãng, đi tiểu ít.
-Mất ngủ, cáu kỉnh, hoảng hốt.
-Bụng trướng, ói mửa, sợ ánh sáng, co giựt cơ
thể.
-Khó thở, đổ mồ hôi lạnh, nhịp tim tăng nhanh
-Đi đứng không vững, chân yếu.
Phòng tránh
Hiện nay chưa có thuốc chủng ngừa bệnh Chân Tay
Miệng.
Ý kiến chung là bệnh Chân, Tay, Miệng cũng hơi
trở ngại trong việc phòng tránh vì đa số nguồn gây bệnh không có
triệu chứng rõ rệt. Tuy nhiên, nếu giữ gìn được vệ sinh cá nhân
thì nguy cơ lây nhiễm bệnh giảm rất nhiều.
Sau đây là các điều cần làm:
-Hướng dẫn mọi người trong nhà nên rửa tay thường
xuyên, đặc biệt là sau khi thay tã cho trẻ bị bệnh vì virus có
thể còn sống trong phân cả nhiều tuần lễ sau khi bệnh lành.
-Đừng để trẻ em chơi chung đồ chơi
với trẻ khác
-Không ôm hôn khi trẻ đang bị bệnh.
-Hướng dẫn trẻ che mũi miệng khi ho hoặc hắt hơi
bằng giấy lau rồi vất riêng.
-Mang bao tay cao su khi thoa phấn,
kem, chăm sóc thay tã cho trẻ.
-Tẩy rửa bàn ghế, sàn nhà, vật dụng
nhiễm virus với dung dịch nước pha với chất tẩy chlorine.
-Không dùng chung chén bát, đũa thìa, khăn mặt
với người bệnh.
-Trẻ em bị bệnh nên giữ ở nhà. Gia đình nên thông
báo với trường học, lớp mẫu giáo, mầm non về tình trạnh bệnh của
con em.
-Trẻ bị bệnh chỉ nên trở lại trường sau 2 tuần lễ
hết dấu hiệu, triệu chứng.
Kết luận
Bệnh Chân-Tay-Miệng tuy lành nhưng
rất hay lây, đôi khi nguy hiểm.
Để tránh lây lan, nên bảo vệ vệ sinh môi trường,
vệ sinh dụng cụ đồ chơi của trẻ em, bảo đảm an toàn thực phẩm
nước uống, loại bỏ phân trẻ bị bệnh.
Riêng với các em tại trường mẫu giáo, mầm non,
nên cố gắng để các em không tiếp xúc quá gần với nhau và tẩy rửa
đồ chơi khi các cháu chung vui.
Tuy là không bắt buộc khai báo, nhưng
nếu bệnh Chân-Tay-Miệng xảy ra nhiều tại địa phương, trường học,
nên thông báo cho cơ quan y tế để được theo dõi và áp dụng
phương thức phòng tránh lây lan.
Bác sĩ Nguyễn Ý-Đức
Texas-Hoa Kỳ
Trở về Trang Chính |