|
Rối loạn tinh thần là chuyện thường
xảy ra.
Tại Hoa Kỳ, có tới trên 20% dân chúng gặp những
chuyện khó khăn này trong suốt cuộc đời khiến cho nếp sống của
họ không được yên vui. Và tại Việt Nam, tâm bệnh cũng có chiều
hướng ngày một gia tăng với sự phát triển kinh tế, kỹ nghệ.
Một số không nhỏ những người này chấp nhận tình
trạng, không tìm kiếm hỗ trợ, giải quyết. Vì, không biết đi đâu
dể điều trị hoặc ngại ngùng “vạch áo cho người xem lưng”, nói
chuyện riêng tư cho người khác, rồi người ta đồn đại, rêu rao
nói xấu...
Tuy nhiên, như cổ nhân đã nói ”có bệnh thì vái
tứ phương”. Có vấn đề, thì ta cứ tìm giúp đỡ. Đó là một
quyền hạn của mọi công dân.
Nhưng tìm ở đâu?
Xin mời đọc tiếp…
1-Vậy thì
khi cần tư vấn về tinh thần, tôi phải đi đâu?
Thưa, tại mỗi địa phương mà ta sinh
sống đều có các trung tâm chuyên lo về tâm bệnh.
Các trung tâm này đều có các nhà chuyên môn với
nhiều khả năng và kinh nghiệm để giúp đỡ những ai có các bệnh
như trầm cảm, buồn phiền, rối loạn suy tư, hành động, lo lắng,
hoảng hốt, có ý định tự vẫn quyên sinh...
Trung tâm cũng có người chuyên môn cho từng sắc
dân, từng lớp tuổi, tỵ nạn, di dân, những người suy sụp tinh
thần vì mắc bệnh kinh niên như nhiễm HIV, những người chẳng may
rơi vào vòng nghiện ngập hút xách...
2-Tôi lại
chẳng có bảo hiểm, không trợ cấp, không tiền bạc thì lấy đâu ra
tiền trả cho chuyên gia?
*Xin đừng lo. Các trung tâm này
thường được quỹ của tiểu bang hoặc địa phương tài trợ, nên chi
phí mà bệnh nhân phải trả rất nhẹ, tùy theo lợi tức của mỗi
người. Vì vậy, dù có thể trả nhiều ít thế nào thì người bệnh vẫn
nhận được sự giúp đỡ, điều trị.
Ngoài ra nếu mình có đi làm, thì chủ nhân cũng có
các chương trình bảo hiểm sức khỏe để giúp đỡ trang trải chi
phí cho tư vấn tinh thần cá nhân hoặc gia đình, cai trừ nghiện
ngập...
3-Ngoài các
trung tâm “miễn phí” vừa kể, còn nơi nào khác không?
Có chứ. Bệnh nhân có thể tới các
trung tâm tư vấn điều trị tư nhân như phòng khám bệnh, phòng tư
vấn tâm lý trị liệu, các bệnh viện tâm trí....Nhưng xin thưa là
tới các nơi này cũng tốn tiền lắm đấy, vì mình phải trả số tiền
sai biệt mà bảo hiểm sức khỏe không trả.
4-Nói thực
là, tính tôi lại không thích làm phiền lòng người khác
về chuyện khó khăn riêng tư của mình. Có lẽ tốt hơn là cứ để tôi
từ từ tự giải quyết vấn đề, có được không?
Nói vậy thì chẳng khác chi mình đang
có cái răng sâu đau nhức, chẳng chịu đi nha sĩ khám chữa, mà lại
nói để từ từ rồi tự nó lành.
Tương tự như trường hợp răng sâu, nếu mình không
giải quyết khó khăn tinh thần ngay thì e rằng ‘chuyện trong
lòng’ trở nên phức tạp trầm trọng hơn.
Vì :
“Sầu đong, càng lắc càng đầy’”
hoặc:
“Giết nhau chẳng cái lưu
cầu
Giết nhau bằng cái u sầu, độc chưa”!!!!!
5-Giả thử
rằng tôi quyết định tới trung tâm tư vấn, thì chuyện gì sẽ xảy
ra?
*Khi tới đó, một nhân viên có kinh
nghiệm, kiến thức về vấn đề tinh thần sẽ lắng nghe và thảo luận
về vấn đề đang quấy rầy mình.
6-Bộ tôi
phải trả tiền để nói cho họ biết về khó khăn của tôi hay sao?
Tôi có thể kể cho bạn bè mà chẳng tốn đồng xu nào!!!
*Quý vị nói đúng. Nếu có một người
bạn tốt, có nhiều kinh nghiệm, sẵn sàng nghe bầu tâm sự rồi góp
ý để giải quyết thì tuyệt, mình chẳng cần tới “chuyên gia,
chuyên dô” làm gì.
Nhưng, nhiều khi ta có những khó khăn mà chỉ
người chuyên môn mới khám phá ra được. Và khi họ cung cấp dịch
vụ cho mình thì họ cũng phải được trả tiền, để sinh sống chứ.
Liệu người bạn của quý vị có khả năng làm công
việc đó không?
7-Tài nhỉ!
Làm sao mà chỉ ‘nói’ thôi mà cũng giải quyết được khó khăn à?!!
*Tài cán gì đâu! Chẳng qua là khi
mình nói với một người đã được huấn luyện chuyên môn, lại có
kinh nghiệm tiếp xúc với nhiều trường hợp tương tự như của mình,
thì người đó có thể nhìn rõ cái ‘khó khăn’ nó đang hành hạ mình.
Mục tiêu của điều trị là làm sao giúp cho bệnh
nhân nhận ra khó khăn và thay đổi, giảm thiểu hoặc loại bỏ khó
khăn đó.
Ðôi khi cũng cần phối hợp cả điều trị bằng lời
nói và điều trị bằng dược phẩm với nhau.
8-Như vậy
chỉ có bác sĩ tâm trí mới chữa được bệnh của tôi hay sao?
*Ðâu phải vậy. Chuyên viên trị liệu
không bắt buộc phải là bác sĩ về tâm trí. Nhiều nhà tâm lý học,
chuyên viên xã hội, điều dưỡng viên, tư vấn ...đều được huấn
luyện tới nơi tới chốn và có bằng hành nghề để chăm sóc, điều
trị mọi người có khó khăn về tâm tình, xúc động.
Bác sĩ tâm bệnh học là y khoa bác sĩ có huấn
luyện thêm về lãnh vực tâm lý và có thể biên toa cho thuốc trị
bệnh.
9-Tôi làm
việc suốt ngày, khó mà tới trung tâm vào giờ làm việc.
Vậy có nơi nào mở cửa buổi tối không?
*Có nhiều trung tâm mở cửa trễ vào
buổi chiều hoặc mở cửa vào ngày cuối tuần. Xin cứ liên lạc với
các trung tâm và xin hẹn vào giờ thuận tiện cho mỗi người và
trung tâm.
10-Còn các
chuyên viên hành nghề tư, liệu họ có tiếp khách ngoài
giờ làm việc ban ngày không?
*Có nhiều chuyên viên tiếp khách trễ
vào buổi chiều hoặc lúc sáng sớm để giúp bệnh nhân không đến
được vào ban ngày.
11-Tôi nghĩ
rằng vấn đề của tôi có thể giải quyết được khi tôi
đến trung tâm tư vấn tâm thần. Và tôi nghĩ rằng người bạn đường
của tôi cũng có thể giúp tôi giải quyết. Nhưng cứ nói tới ‘trung
tâm tâm thần’ là người ấy e ngại rồi. Vậy thì liệu tôi có nên
nói với người ấy là tôi tới đó vì một chuyện khác nào đó.
*Không nên làm như vậy. Thà cứ nói
thực cho người ấy hay chứ không nên nói dối, kẻo mà mất lòng tin
của nhau. Hơn nữa, vấn đề của mình cũng liên can tới cả hai
người, cho nên đôi khi cần giải quyết chung với tư vấn gia đình,
với nhóm.
12-Nếu tới
trung tâm thì tôi sẽ được điều trị bằng cách nào?
*Có nhiều cách điều trị lắm.
Một nhân viên kinh nghiệm của trung tâm sẽ thảo
luận với mình để chọn lựa cách nào thích hợp với vấn đề của
mình. Có thể chỉ bằng lời nói hoặc có thể phải phối hợp với dược
phẩm, tùy theo sự nặng nhẹ của khó khăn.
Những người có khó khăn giống nhau có thể ngồi
chung để cùng tìm hiểu vấn đề của nhau rồi cùng góp ý, giải
quyết.
Ðôi khi chỉ giữa chuyên viên với người bệnh nói
với nhau mà thôi.
13-Nói suông
như vậy mà cũng trị được bệnh hay sao?
*Ở đời làm gì có hoàn toàn 100%, phải
không thưa quý vị. Cho nên trị liệu bằng lời nói cũng có lúc hữu
hiệu, có lúc không. Vả lại, kết quả còn tùy thuộc ở người bệnh,
chuyên viên, và loại bệnh.
Ðiều cần thiết là nên thẳng thắn, cởi mở, dốc hết
bầu tâm sự, kể hết khó khăn của mình với chuyên viên, bác sĩ, để
họ hiểu rõ vấn đề và tư vấn, giúp đỡ mình.
14- Giả thử
rằng tôi đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không cảm thấy
thoải mái nói chuyện với chuyên viên này, thì tôi phải làm gì?
*Ồ, dễ giải quyết mà!
Mình có thể yêu cầu người đó giới thiệu cho một
chuyên viên khác có sẵn ở trung tâm hoặc là mời một chuyên viên
từ trung tâm nào đó ở trong vùng.
Nhưng, nên cố gắng hợp tác với chuyên viên này
trước đã.
15-Tôi phải
nói gì với chuyên viên tư vấn khi gặp nhau lần đầu?
*Trước hết là khi liên lạc với trung
tâm tư vấn, nói chuyện với chuyên gia, hãy tìm hiểu cách điều
trị của họ ra sao. Nếu cảm thấy có thể thổ lộ tâm tư với người
này thì xin hẹn gặp.
Với lần gặp gỡ đầu tiên, chuyên gia
sẽ đặt ra một số câu hỏi về dấu hiệu bệnh, về tình trạng cá nhân
và gia đình, thân hữu. Các chi tiết này giúp chuyên gia phác họa
một phương thức trị liệu.
Sau vài lần gặp gỡ, để ý coi xem tình
trạng của mình có khả quan không. Nếu cảm thấy không thuyên
giảm, đặt vấn đề với chuyên viên và cố gắng hợp tác với họ.
Nếu không thỏa mãn, đừng ngần ngại yêu cầu có
một chuyên viên khác. Ðiều trị chỉ có kết quả khi giữa người
bệnh và chuyên gia có mối giao hảo tốt.
16-Tôi phải
làm gì khi uống thuốc mà bệnh có vẻ như không thay đổi?
*Nếu sau khi uống thuốc dăm tuần lễ
mà bệnh không thuyên giảm thì mình phải cho bác sĩ hay ngay, để
thử thuốc khác.
Mỗi người đáp ứng với thuốc khác nhau. Ðôi khi
lại phải kết hợp chữa bằng thuốc với các phương thức trị liệu
khác.
17-Các trung
tâm tâm bệnh có tiếp nhận điều trị cho trẻ em không?
*Có chứ. Cung cấp điều trị cho các em
là một phần việc rất quan trọng của bất cứ một trung tâm tư vấn
tâm lý nào. Nếu không có các vấn đề trầm trọng, các em thường
mau bình phục với trị liệu ngắn hạn.
Nhiều khi, thân nhân được mời để tham khảo góp ý
nếu các em có vấn đề trầm trọng như trầm cảm, tự kỷ, ám ảnh,
thiếu tập trung, quá năng động, chán ăn. Trong các trường hợp
này, điều trị thường kéo dài lâu hơn.
18-Khi chữa
bệnh tại Trung Tâm, liệu họ có kể chuyện riêng của tôi cho người
khác không?
*Xin đừng lo, bệnh tình của mình sẽ
được giữ kín. Ðây là điều rất quan trọng trong việc điều trị và
là căn bản trong mối liên hệ giữa người cung cấp điều trị với
bệnh nhân.
Hơn nữa luật pháp cũng như quy luật nghề nghiệp
đều nhấn mạnh về việc giữ bí mật nghề nghiệp này. Ngay cả khi
một vài công ty bảo hiểm muốn biết cách điều trị để trả y phí,
cũng phải có sự đồng ý bằng chữ viết của bệnh nhân thì trung tâm
mới được tiết lộ hồ sơ.
19-Tôi có
người quen, mắc tâm bệnh trầm trọng. Liệu tôi có nên
khuyên người đó vào nhà thương để trị bệnh không?
*Một người bị tâm bệnh chỉ nhập viện
khi nào thật cần thiết mà thôi.
Các chuyên viên trị bệnh tâm lý đều đồng ý rằng
người có rối loạn tinh thần nên sống chung với gia đình, cộng
đồng và được điều trị ờ các trung tâm. Ðó là mục đích sự hiện
diện của trung tâm tư vấn tâm lý: để phối hợp với cộng đống, hỗ
trợ chăm sóc người bệnh.
Trung tâm có nhiều chương trình khác nhau như
chăm sóc ban ngày, ban đêm, cuối tuần với điều trị ngoại chẩn...
20-Có phải
các trường hợp khẩn cấp đều phải vào bệnh viện tâm
thần điều trị trong một thời gian lâu?
Không đúng hẳn như vậy.
Ngày nay, bệnh viện tâm thần chỉ được sử dụng
ngắn hạn khi không có phương tiện điều trị ở cộng đồng hoặc khi
người bệnh cần nằm một thời gian ngắn để điều chỉnh thuốc men.
Ngoài ra, bệnh viện cũng cung cấp chăm sóc cho
một số người ví tình trạng sức khỏe kém, cần theo dõi, bảo vệ.
21-Nhập viện
ngoài ý muốn có nghĩa là gì?
*Trong trường hợp khẩn cấp, một người
được coi như nguy hiểm cho bản thân hoặc cho người khác, thì
người đó có thể được nhập viện trong một thời gian ngắn, ngoài ý
muốn của họ.
Thủ tục nhập viện ngoài ý muốn này thay đổi tùy
theo luật lệ tại địa phương.
Sau thời kỳ nhập viện khẩn cấp, người ký giấy
phải thu hồi lệnh nhập viện, trả tự do cho người bệnh.
Nếu thấy người bệnh còn trầm trọng, nhân viên y
tế phải yêu cầu họ tự ý nằm lại bệnh viện hoặc phải xin phép cơ
quan pháp luật để tiếp tục giữ người bệnh trong bệnh viện để
điều trị.
Tại nhiều địa phương, luật lệ không cho phép nhập
viên ngoài ý muốn của bệnh nhân quá 4 ngày.
22-Khi quyền
hạn của tôi bị vi phạm hoặc khi muốn thông báo bị lạm dụng,
bỏ bê, tôi phải làm gì?
*Bên Mỹ, luật lệ liên bang quyết định
mỗi tiểu bang đều phải có một cơ quan bảo vệ quyền lợi của bệnh
nhân. Cơ quan này sẽ điều tra mọi khiếu nại của bệnh nhân đang
điều trị hoặc mới xuất viện được 90 ngày về các lạm dụng, đối xử
không tốt tại trung tâm tư vấn công tư hoặc tại các cơ sở trị
bệnh.
Thành ra, người bệnh bao giờ cũng
được pháp luật bảo vệ và hưởng tất cả các quyền lợi một công
dân, như những nguời không bệnh tật.
Bác sĩ Nguyễn Ý-Đức
Texas- Hoa Kỳ
(Phỏng theo tài liệu của National Institute of
Mental Health-Hoa Kỳ)
Ý Kiến xin gửi về :
bsnguyenyduc@khoahoc.net
Trở về Trang Chính |