|
Câu
Chuyện Thầy Lang
Phó tế kiêm luật gia Nguyễn Mạnh San lại đến với
chúng ta trong một câu chuyện vừa đượm màu tình cảm, vừa mang
khía cạnh pháp lý éo le. Người chồng bị người vợ đầu gối tay ấp
từ mấy thập niên phản bội, ngoại tình. Phản ứng của ông ta ra
sao và hậu quả như thế nào. Xin mời độc giả cùng theo dõi câu
chuyện
Bác
sĩ Nguyễn Ý Ðức
* * *
Sống trong một xã hội văn minh, mỗi ngày mỗi tân tiến
vượt thời gian và không gian, như xã hội Hoa Kỳ hiện nay chẳng
hạn, đã tạo cho con người có quá nhiều nhu cầu về vật chất cũng
như về tinh thần, đã xô đẩy con người lúc nào cũng phải chạy
theo sao cho kịp với trào lưu tiến hóa, chứa đầy những sự cám dỗ
về thể xác lẫn tâm hồn. Chính vì thế trong cuộc sống lứa đôi
hiện nay có rất nhiều điều phức tạp, những thử thách cam go giữa
vợ chồng, giữa con cái với cha mẹ, giữa anh em với nhau mà chẳng
có bút giấy nào có thể miêu tả đầy đủ khúc mắc của những vấn đề
rắc rối này.
Đặc biệt đối với người Việt Nam, chúng ta đang sinh sống
trong một xã hội tạp chủng Hoa Kỳ, có một nền văn hóa và phong
tục đa dạng, cấp tiến, khác biệt hẳn với nền văn hóa và phong
tục cổ truyền mà các vị tiền nhân của chúng ta đã lưu truyền
lại cho con cháu của các Ngài qua biết bao nhiêu thế hệ nối
tiếp, đã trải qua trên 4 ngàn năm văn hiến.
Nhưng
kể từ khi di tản sang Hoa Kỳ, chúng ta đã phải hội nhập vào một
xã hội như vừa mới nói, nên đã tạo ra một số thảm cảnh hạnh phúc
gia đình bị tan vỡ, nâng tỷ lệ ly thân hay ly dị tới một mức độ
khá cao, rất đáng lo ngại.
Đành
rằng phong tục, tập quán của mỗi quốc gia đều có cái hay cái dở
của nó. Nhưng khổ một nỗi, trong một xã hội quá tôn trọng quyền
tự do cá nhân như xã hội Hoa Kỳ hiện tại, những sự cám dỗ vật
chất không trong sáng, không lành mạnh đã dễ dàng lôi cuốn và
chế ngự con người ta chạy theo một cách mù quáng. Hậu quả là một
số vợ chồng bỏ nhau, con cái xa lìa Cha Mẹ và anh chị em trở nên
hận thù nhau. Có những trường hợp, dù là người thân trong gia
đình hay bạn bè thân thiết nhất cũng không dám mở lời khuyên răn
can thiệp, vì sợ vi phạm luật pháp Hoa Kỳ bảo vệ quyền tự do cá
nhân tối đa trong gia đình cũng như ngoài xã hội.
Tại Hoa
Kỳ, đạo luật bất khả xâm phạm quyền tư hữu được tôn trọng tuyệt
đối. Dù bất cứ vì lý do gì nếu không được phép của sở hữu chủ,
thì người vi phạm có thể bị truy tố ra Tòa về tội tiểu hình hoặc
có khi về tội đại hình, nếu đương sự gây thương tích khá trầm
trọng cho sở hữu chủ. Để tiêu biểu cho đạo luật này, chúng tôi
xin cống hiến quý độc giả câu chuyện Xâm Nhập Gia Cư Bất Hợp
Pháp Bởi Động Lực Tình Yêu như sau:
Trước khi đi sâu vào chi tiết của câu chuyện khá thương
tâm này, chúng tôi xin được minh xác cùng đọc giả, là chúng tôi
không hề có ý định bênh vực cũng như lên án những hành động của
các nhân vật trong câu chuyện. Chúng tôi chỉ muốn nêu lên 2 khía
cạnh pháp lý: Một là tội xâm nhập gia cư bất hợp pháp, hai là
phạm tội ngoại tình của 3 nhân vật trong câu chuyện. Hy vọng
rằng nếu có một trường hợp tương tự như câu chuyện này xảy ra
trong tương lai, thì quý đọc giả chưa bao giờ có khái niệm về
pháp luật của hai tội danh này, sẽ hiểu một phần nào pháp luật
được áp dụng ra sao đối với các người vi phạm. Còn riêng về khía
cạnh tình cảm sâu xa của 3 nhân vật trong câu chuyện, thì chúng
tôi xin để quý đọc giả tùy nghi xét đoán hay bênh vực theo lương
tâm và tình cảm của mỗi người. Ðể bảo vệ thanh danh cá nhân,
chúng tôi xin được dấu tên của các nhân vật trong câu chuyện và
xin đi ngay vào chi tiết như sau:
Anh A là một cựu sĩ quan cấp úy trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa
và anh đã cùng vợ với 4 người con di tản sang Hoa Kỳ vào năm
1975. Gia đình anh A khá đông người, đứa lớn nhất mới được 7
tuổi và đứa nhỏ nhất chưa đầy 1 tuổi sanh tại Hoa Kỳ.
Lợi tức
hàng tháng của anh A không đủ chi dụng cho gia đình nên vợ của
anh A cũng phải đi làm để phụ giúp mới đủ chi tiêu cho gia đình.
Sau nhiều năm cả hai vợ chồng làm lụng vất vả và cần kiệm, đã để
dành được một số tiền khá lớn, đủ để đặt cọc và sang tên một căn
nhà tương đối khang trang, gồm 4 phòng ngủ và đầy đủ tiện nghi
tối đa cho một gia đình 7 người như gia đình anh A. Nhưng cũng
chính vì tất cả những tiện nghi tối đa đó mà ngân quỹ chi tiêu
trong gia đình trở nên thiếu hụt, nhiều khi không đủ tiền chi
dụng hàng tháng và có những tháng trả tiền nhà quá trễ nên anh A
phải trả thêm tiền phạt cho ngân hàng. Do đó, anh A phải đi làm
thêm một công việc lao động cực nhọc khác nữa. Nghĩa là hàng
ngày anh A phải đi làm lao động tại hai địa điểm khác nhau, mỗi
nơi phải làm 8 tiếng, tức là mỗi ngày anh A phải đi “Cầy” 16
tiếng, từ sáng sớm rời khỏi nhà cho đế tối mịt mới về đến nhà,
kể cả những ngày Thứ Bảy cuối tuần anh A cũng phải đi làm, ngoại
trừ các ngày Chủ Nhật anh mới được nghỉ ở nhà vui chơi với đàn
con.
Riêng
người vợ anh A thì chị phải làm việc mỗi ngày 8 tiếng và 5 ngày
một tuần. Chị A cũng là thành phần học hết bậc trung học ở
Việt-Nam nên khi sang tới đây, sau vài năm giao thiệp với người
Mỹ tại sở làm, chị nói Anh Ngữ khá lưu loát. Chị đượcgiao phó
một công việc bán lao động, tương đối nhàn hạ, không đến nỗi vất
vả bằng tay chân như công việc của chồng chị.
Đời
sống hạnh phúc của cặp vợ chồng anh A với 5 đứa con ngoan ngoãn,
tưởng chừng như sẽ êm đềm trôi theo tháng năm mãi mãi như thế.
Nhưng có ai học được chữ ngờ, vì lòng người đổi trắng thay đen,
không có một chiếc thước nào có thể đo được lòng người. Và
chuyện gì đến là nó phải đến, nhất lại là chuyện tình cảm thầm
kín của con tim, càng giấu diếm tình yêu trong con tim lâu được
chừng nào thì cũng có ngày nó phải bộc lộ ra bên ngoài, không
bằng lời nói thì cũng bằng hành động hoặc bằng cả hai, đúng như
câu: Đi đêm cho lắm cũng có ngày gặp ma hay ăn vụng nhiều lần
thì cũng có lần quên không chùi mép.
Đó là
vào một buổi chiều ngày Thứ Bảy, anh A đi làm về nhà, không
thấy người vợ yêu quý của mình có mặt ở nhà như những chiều Thứ
Bảy trước đây. Anh liền hỏi các con xem chúng nó có biết mẹ đi
đâu không và được các con cho biết mẹ đã đi vắng từ lúc buổi
trưa đến bây giờ. Anh nhìn đồng hồ thì đã thấy gần 8 giờ tối rồi
mà vẫn chưa thấy bóng dáng vợ về.
Trong
thâm tâm anh bất chợt hiện ra nhiều điều nghi vấn về người vợ
yêu quý của mình. Từ vài tháng nay anh đã nhất quyết gạt bỏ
ngoài tai những lời đồn đại không mấy tốt đẹp về vợ anh. Người
ta mách nhỏ anh rằng vợ anh đang cặp bồ với người xếp ở sở làm
của vợ anh có đôi mắt trong xanh, mũi cao, da trắng, toc quăn,
trông như tài tử và họ đã bắt gặp nhiều lần hai người có thái độ
thân mật tình tứ, đi ăn chung với nhau ở nhiều nơi. Anh không
tin những lời đàm tiếu đó và cố quên đi. Anh luôn luôn tự bênh
vực cho vợ mình là người thủy chung, không bao giờ có chuyện đó
xảy ra. Anh cho rằng có lẽ họ ghen ghét vì công việc nhàn hạ của
vợ mình được ưu đãi ở sở hoặc ganh tị vì thấy vợ chồng anh mới
sang đây chưa đầy 10 năm mà đã sắm được căn nhà đẹp đẽ, khang
trang và vợ anh lái chiếc xe mới toanh đi làm, cách ăn mặc trưng
diện như bà hoàng nên họ bịa đặt chuyện, cốt để bêu xấu vợ anh
với những người quen biết anh và làm cho vợ chồng anh sẽ sống
mất hạnh phúc bên nhau. Sở dĩ anh dám nghĩ như vậy là vì chính
anh đã có dịp nghe tận tai và thấy tận mắt những thảm cảnh hạnh
phúc gia đình bị đổ vỡ cũng chỉ vì sự tị hiềm đố kỵ do những
người ngoài cuộc gây ra, chứ không phải người trong cuộc, vô
tình người trong cuộc đều là những nạn nhân như anh đã nhận xét
thấy. Do đó anh tin tưởng rằng chị A đã có 5 mặt con với anh và
chị còn là một tín đồ ngoan đạo nên chuyện đó không thể xảy ra
đối với anh là một người chồng hiền lành biết yêu thương vợ và
là một người cha gương mẫu được.
Anh A
vẫn còn quá chủ quan, để không nhận thấy rằng những trường hợp
xảy ra mà anh được nghe tận tai và được thấy tận mắt, đâu có thể
tiêu biểu cho tất cả mọi trường hợp tương tự như vậy xảy ra ở
trên thế gian này. Anh quên là muốn giữ trọn tình yêu chung thủy
trong con tim của người mình yêu, thì không phải là môt điều dễ
làm đâu nhé. Ngay cả anh có tiền tài địa vị cao sang trong xã
hội đi chăng nữa cũng khó có thể giữ nổi được tình yêu chung
thủy ở cái xứ tự do thác loạn này có muôn vàn sự cám dỗ. Mặc dù
tình yêu không có cánh bay như con chim, nhưng một khi nó đã
muốn bay là nó bay đến bất cứ một phương trời nào mà nó muốn,
không có một sức mạnh nào có thể ngăn cản lại được con tim một
khi đã bi rơi vào mê hồn trận.
Mãi cho
tới giây phút này, các con mới kể cho anh nghe rõ là hầu hết các
ngày Thứ Bảy, Bố đi làm thì Mẹ đều bỏ nhà ra đi từ buổi trưa cho
đến buổi chiều, trước giờ Bố về 30 phút thì Mẹ mới về nhà và mỗi
lần Mẹ về nhà, Mẹ đều có mua quần áo mới hoặc đồ chơi cho các
con. Không may cho chị A là Thứ Bảy hôm nay, anh A đi làm về nhà
sớm hơn mọi khi tới gần 2 tiếng thì chị A vẫn chưa về tới nhà.
Do đó tất cả những điều đồn đại không tốt về vợ anh từ trước cho
tới nay cộng thêm vào những lời kể lại của các con làm tim anh
bị xúc động trong nghi ngờ và một nỗi buồn man mát từ từ lan
tràn trong tâm hồn anh.
Với bản
tính hiền lành và trầm lặng, lòng thương yêu con cái, nhất là
với lòng tin tưởng tuyệt đối vào tình yêu chung thủy của vợ mình
đã dành cho anh trong nhiều năm qua, anh cố gắng đè nén cơn xúc
động và sự ngờ vực, để âm thầm lặng lẽ đi tìm sự thật.
Sau một
thời gian ngắn kín đáo âm thầm theo dõi vợ mình, anh đã nhìn
thấy một sự thật quá phũ phàng, đúng như lời đồn đại. Chính mắt
anh thấy vợ anh đang tươi cười với cử chỉ âu yếm, một tay xách
túi đồ, còn tay kia ôm ngang lưng ông xếp của nàng, hai người đi
sát bên nhau như đôi tình nhân, trong một trung tâm thương
mại.Anh không thể tin được người vợ yêu quý của anh lại có thể
nhẫn tâm phản bội tình yêu chân thành mà anh đã dành tất cả cuộc
đời cho nàng. Một sự thật quá đau lòng đang tiếp diễn trước mặt
anh, làm anh choáng váng mặt mày muốn té xỉu xuống mặt đất.
Nhưng
bất chợt hình ảnh 5 đứa con yêu dấu của anh còn thơ ấu hiện rõ
trong trí óc anh, giúp anh lấy lại được sự bình tĩnh và tâm trí
anh trở nên sáng suốt hơn lúc nào hết. Anh suy xét lại rằng, đa
số phái nữ bị yếu đuối về tình cảm nhiều hơn phái nam nên dễ
dàng bị cám dỗ xa ngã bởi những lời ong bướm, êm dịu, ngọt ngào
của những người đàn ông từng trải, rành tâm lý đàn bà. Anh cho
rằng vợ anh cũng là một nạn nhân trong những hoàn cảnh này và
chỉ có sự đại lượng sẵn lòng tha thứ những lỗi lầm của vợ thì
mới có thể hàn gắn lại hạnh phúc của hai vợ chồng và duy trì
được tình thương của 5 đứa con không bị mất Mẹ. Do đó anh A đã
tha thứ hết những lỗi lầm của vợ mình và còn tỏ ra yêu thương vợ
mình nhiều hơn trước. Anh âu yếm khuyên răn vợ mình chớ nên tiếp
tục tái phạm hành động dại dột như thế nữa.
Vợ anh
đã tỏ ra biết ăn năn sám hối lỗi lầm của mình và hứa với chồng
là sẽ không bao giờ còn dám tái phạm nữa. Để chứng tỏ cho chồng
vững tin lời của mình, chị đã xin phép cấp trên cho chị đổi giờ
làm việc, thay vì trước kia làm từ 7 giờ sáng đến 4 giờ chiều,
thì nay từ 4 giờ chiều đến 12 giờ đêm, để không còn mối liên hệ
gì với người xếp cũ.
Tuy vợ
anh đã đổi giờ làm việc và có xếp mới, nhưng thỉnh thoảng anh
vẫn được người ta đồn đại đến tai anh là vợ anh vẫn còn bồ bịch
với người xếp cũ làm ca ngày, người ta thấy vợ anh ngồi trên xe
với ông xếp cũ đến tiệm ăn trưa với nhau.
Nếu quả
thật đúng như vậy thì có lẽ chị A mắc căn bệnh ăn quen nhưng
nhịn không quen chăng và làm cho chị phải trở lại đường xưa lối
cũ vì đường xưa lối cũ có trăm hoa đua nở, ngào ngạt hương thơm
cỏ lạ, lan tỏa trong tâm hồn chị để đưa chị bay bổng lên chín
tầng mây xanh chăng?
Nghĩ
tới đây, anh thật đau khổ. Anh quyết tâm lại đi tìm sự thật và
lần này nếu đúng sự thật thì cũng là lần cuối, anh tự nhủ. Anh
âm thầm đặt kế hoạch khác hẳn với kế hoạch lần trước để thi
hành, bằng cách trang bị đầy đủ dụng cụ cần thiết, gần giống như
một cuộc mạo hiểm của những người chuẩn bị hành trang cá nhân,
để sắp sửa trèo lên tới đỉnh núi của một ngọn núi cao, đầy những
sự nguy hiểm đến tánh mạng. Biết như vậy, nhưng anh A vẫn không
cảm thấy e sợ hay nản chí, anh vẫn quyết tâm thực thi kế hoạch
này của anh cho bằng được, dù có phải bị bắt ở tù anh cũng không
lấy làm ân hận về hành động của anh. Nếu có ai trong lúc này
biết được kế hoạch của anh, chắc chắn người ta sẽ cho anh là
người điên vì người điên không biết sợ pháp luật và nguy hiểm là
gì.
Sau khi đi làm về nhà, anh lo săn sóc cho các con ăn
xong bữa cơm tối đâu đấy, thúc dục chúng vào phòng riêng để học
bài và làm bài tập của thầy cô giáo chỉ định. Rồi khoảng 9:30
tối tất cả các con đã lên giường ngủ, anh liền gọi điện thoại
cho vợ ở sở để kiểm soát lại xem vợ mình có mặt ở sở làm hay
không và được người xếp mới của vợ anh trả lời cho biết, là hôm
nay vợ anh xin phép nghỉ một ngày thường niên không đi làm. Thế
là anh A vội vàng mặc bộ đồ áo quần dính liền với nhau màu xanh
da trời, có 4 tui rộng dành cho những người thợ sửa ống nước.
Anh bỏ kìm, búa, giây thừng, đèn pin và một máy chụp hình nhỏ
vào trong 4 túi áo và một tay xách một máy khoan nhỏ chạy bằng
pin, còn tay kia xách một cái thang bằng nhôm nhẹ, có thể nối ra
rất cao, bỏ lên đằng sau xe truck. Những dụng cụ này anh đã mua
sắm từ hơn một tháng trước đây, để chuẩn bị có đầy đủ phương
tiện cho anh thi hành kế hoạch đêm nay.
Đêm nay trời u tối không có ánh trăng sao sáng. Ðúng 10
giờ đêm anh lái chiếc xe truck đến nhà người xếp cũ của vợ anh,
người mà anh bắt gặp quả tang đi chơi với vợ anh ở trong trung
tâm thương mại trước kia. Anh tới nhà ông này vào lúc 10:30 đêm
và nhìn thấy chiếc xe của vợ đậu bên kia đường, cách xa nhà của
ông xếp 3 căn. Anh nhẹ nhàng từ từ lẻn vào vườn đằng sau nhà của
ông này mà không một ai hay biết. Anh bắc thang trèo lên mái nhà
và lấy máy khoan chạy bằng pin để khoét một lỗ trên mái nhà, đủ
rộng cho anh chui xuống trần nhà. Khi anh chui xuống được trần
nhà rồi, thì cũng không một ai ở trong nhà hay biết. Anh lại cầm
máy khoan, khoan thêm một lỗ nhỏ để có thể đặt một con mắt nhìn
xuống và đủ rộng để đặt ống kính chụp hình. Nhưng mới khoan được
nửa chừng, người xếp chủ nhà ở trong phòng hay biết được, nhờ
tiếng kêu xè xè của máy khoan. Ông ta liền cầm súng bước lên cầu
thang để lên trần nhà, chỉa mũi súng vào thẳng mặt anh A, bắt
anh tại trận và ép buộc anh đi xuống cầu thang vào phòng khách.
Chỉ vài phút trước khi đó, vợ anh có tật giật mình, đang ở trong
nhà của ông ta, vội vàng mở cửa trước, chuồn lẹ lên xe biến đi
mất dạng.
Ngay
sau đó ông ta kêu điện thoại cho người hàng xóm sang làm nhân
chứng sự việc đang xảy ra mà lại không dám kêu cảnh sát đến bắt
anh A. Cần nói thêm là anh A cứ tưởng rằng mình khoan lỗ đúng
vào phòng ngủ nhưng chẳng may lỗ anh khoan lại trúng vào phòng
khách bên cạnh phòng ngủ. Sau gần một tiếng đồng hồ đối thoại
giữa hai bên trước mặt nhân chứng hàng xóm, ông hỏi anh A là tại
sao anh lại dám cả gan hành động như vậy và vào đây với ý định
gì? Anh trả lời là tôi vào đây là định bắt quả tang vợ tôi ăn
nằm với ông.
Ông trả
lời là đáng lý ông kêu cảnh sát đến bắt giam anh vào khám về tội
xâm nhập gia cư bất hợp pháp và phải bồi thường thiệt hại vật
chất cho gia chủ do anh đã gây ra. Nhưng ông nghĩ thương tình
hoàn cảnh gia đình của anh đông con nên ông không nỡ kêu cảnh
sát đến bắt anh mà chỉ kêu người hàng xóm sang đây để nhân chứng
sự việc đã xảy ra.Thực ra ông không dám kêu cảnh sát chỉ vì ông
tự biết mình là ông lỡ ăn vụng một trái mít chín đã có chủ nhưng
ông rất may mắn là chưa bị bắt quả tang. Rồi ông ta bảo anh A ký
tên vào tờ giấy, nội dung nói rằng anh phải hoàn toàn chịu trách
nhiệm bồi thường tất cả các phí tổn sửa chữa mái nhà và sửa chữa
trần nhà do người hàng xóm của ông thảo ra.
Sau
khi đọc xong tờ giao kèo này, anh A nhận thấy mình có lỗi trước
pháp lý nên anh bằng lòng ký tên chịu bồi thường như đã ghi rõ ở
trong giấy. Ba ngày sau, ông xếp này bảo cho anh biết tiền sửa
chữa phỏng định tất cả hết 3 ngàn Mỹ kim và phải để cho thợ
chuyên môn của ông sửa, chứ anh không được tự tay sửa lấy.
Qua
người vợ của anh, ông biết rõ anh A cũng là người đi sửa nhà cũ
cho những người không có tiền nhiều và nếu để cho anh sửa thì sợ
trông không được đẹp như cũ. Ông dọa anh là nếu anh không chịu
bằng lòng với giải pháp này, thì ông sẽ đưa nội vụ ra toà án.
Vì số
tiền đòi bồi thường sửa chữa quá lớn, vượt khả năng tài chánh
của anh nên anh đã đến nhờ chúng tôi giúp ý kiến để giải quyết
vấn đề này. Theo anh, nếu tự đi mua vật liệu về sửa chữa lấy,
thì chỉ tốn vài ba trăm bạc là cùng mà vẫn hoàn toàn trông giống
như cũ.
Sau khi
đã được anh thuật lại đầy đủ diễn tiến sự việc và trước khi đưa
ý kiến có thể giúp anh giải quyết vấn đề, chúng tôi muốn anh
hiểu rõ một phần nào về luật lệ Hoa Kỳ mà anh đã vi phạm và một
phần nào luật lệ mà vợ anh và người xếp của vợ anh đã vi phạm
luật pháp của tiểu bang Oklahoma là nơi cả 3 người này đang cư
ngụ.
Chiếu
theo đạo luật tu chánh án mang số 21, điều 1438, phạm tội xâm
nhập gia cư bất hợp pháp là bất cứ một ai xâm nhập vào nơi gia
cư, văn phòng, công ốc, xe hơi, thuyền bè của công hay của tư
nhân v.v.. dù không có ý định cướp của, giết người nếu không có
sự chấp thuận của gia chủ, thì đều bị cáo buộc vào tội tiểu
hình. Can phạm có thể lãnh án tù ở lâu hay mau, tùy theo từng
trường hợp có mang vũ khí nguy hiểm để uy hiếp gia chủ hay uy
hiếp những người ở trong nhà và còn phải bồi thường thiệt hại về
vật chất cho các nạn nhân, tùy theo thiệt hại nặng hay nhẹ.
Riêng
về vợ anh và người xếp đã vi phạm tội ngoại tình và cũng chiếu
theo đạo luật tu chánh án mang số 21 của tiểu bang, điều 872,
quy định rõ là bất cứ ai vi phạm tội ngoại tình là một trọng tội
và có thể bị phạt tù ở không quá 5 năm hoặc bị phạt vạ bằng hiện
kim không quá 500 mỹ kim, hoặc có thể vừa bị tù ở lẫn bị phạt vạ
bằng hiện kim.
Nhưng
trên thực tế, công tố viên của nhiều tiểu bang, có lẽ vì sợ tốn
kém ngân quỹ của chính phủ, kể cả tiểu bang Oklahoma, cho nên
cũng không áp dụng đạo luật này đối với những người phạm tội
ngoại tình.
Rất
tiếc trong phạm vi ngắn gọn của bài viết này, không cho phép
chúng tôi được đi sâu vào chi tiết của 2 đạo luật này, vì sợ làm
mất nhiều thì giờ quý báu của đọc giả. Chúng tôi xin trở lại với
vấn đề của anh A, chỉ vì động lực tình yêu của anh đối với người
vợ ngoại tình mà anh đã có hành động xâm nhập gia cư bất hợp
pháp.
Trước
hết chúng tôi phải ca ngợi thái độ bình tĩnh, kiên nhẫn và lòng
đầy vị tha của anh đã đối xử với vợ anh thật cao thượng khi chị
phạm tội ngoại tình lần đầu tiên, ngay trước mắt anh. Phản ứng
và hành động của anh ngay lúc nhìn thấy cảnh đó được coi là độc
nhất vô nhị, có một không hai trên thế gian này. Đúng vậy, nếu
trường hợp như thế mà xảy ra trước mắt của một ông chồng khác,
không phải là anh A, thì có lẽ hai kẻ ngoại tình này đã rủ nhau
về chầu Diêm vương hoặc có thể một hay cả hai người còn đang hấp
hối trong phòng hồi sinh tại một bệnh viện rồi. Ngay cả thái độ
bình tĩnh, nhịn nhục và sự chịu đựng âm thầm đặt kế hoạch của
anh lần thứ hai cũng rất đáng được thán phục, chỉ tiếc rằng kế
hoạch của anh hoàn toàn sai lầm và có thể nói là quá dại dột. Vì
không cần đề cập đến vấn đề pháp luật đối với hành động xâm nhập
gia cư bất hợp pháp của anh vào ngay lúc đó, thì suýt tí nữa là
anh A đã ăn mấy viên kẹo đồng của gia chủ ban cho để ra đi vĩnh
viễn, để lại cho 5 đứa con còn thơ dại trở thành mồ côi Cha.
Còn nói
về ông xếp đã hai lần ăn vụng trái mít tố nữ thơm phức mùi chín
cây đã có chủ, thì quả thật ông này quá tham lam: vừa được ăn
trái mít chín cây không phải trả một xu nào, lại còn muốn đòi
người ta phải trả thêm tiền cho ông thay toàn diện mái nhà mới.
Thực là đúng như câu: Mượn gió bẻ măng và thừa nước đục thả câu,
để trục lợi tất cả về phần mình. Như chúng ta đã thấy, anh A chỉ
khoét có một khoảng nhỏ ở nóc nhà vừa đủ chui xuống trần nhà và
một lỗ nhỏ ở trần nhà vừa đủ một con mắt nhìn xuống và để máy
chụp hình, chụp cảnh bồng lai nơi hạ giới. Anh có ý định là
trong tương lai anh sẽ trưng hình ảnh này ra trước Toà, để anh
được quyền nuôi dưỡng 5 đứa con cho tới khi chúng nó hoàn toàn
khôn lớn.
Trong
câu chuyện này, mặc dầu anh A đã xâm nhập gia cư bất hợp pháp,
nhưng không có một chứng cớ hay một khí cụ nào để minh chứng
rằng anh A có mưu toan ám hại sinh mạng hay gây thương tích hoặc
có lời nói hay hành động nào đe dọa đến sự an toàn tánh mạng của
gia chủ đang hiện diện trong căn nhà này. Hơn thế nữa anh A đã
ký giấy giao kèo bằng lòng bồi thường thiệt hại vật chất cho gia
chủ của căn nhà. Như vậy dù anh A có thể bị gia chủ thưa kiện
anh ra toà đi chăng, thì cũng chỉ về phương diện dân sự đòi bồi
thường thiệt hại về vật chất mà thôi. Nhưng anh A đã ký tên trên
giấy tờ là bằng lòng bồi thường gia chủ về những sự thiệt hại
vật chất, chứ anh đâu có bội ước không thi hành giao kèo mà anh
đã ký với gia chủ đâu.
Chúng
tôi có dịp tham khảo với vài vị luật sư cho anh về vấn đề này,
thì luật sư cho biết nếu trường hợp anh A bị gia chủ thưa kiện
ra Toà xét xử, thì Toà cũng chỉ phán quyết bắt anh A phải bồi
thường những thiệt hại do chính anh gây ra cho gia chủ, chứ
không thể bắt anh phải bồi thường tất cả mái nhà và tất cả trần
nhà mới như sự đòi hỏi quá đáng của gia chủ. Hơn thế nữa, nếu
gia chủ thưa kiện anh A ra Toà, thì anh có quyền yêu cầu Toà xét
xử anh bằng Bồi Thẩm Đoàn.Theo yếu tố tâm lý, sau khi Bồi Thẩm
Đoàn nghe anh trình bày những nguyên do uẩn khúc về hành động
ngoại tình của vợ anh mà anh đã tha thứ cho nàng nhiều lần,
nhưng chứng nào tật ấy, ngựa quen đường cũ, nàng vẫn cứ tiếp tục
ngoại tình, nên đã xô đẩy anh đến hành động điên dại như vậy,
hoặc qua sự trình bày tỉ mỉ khéo léo có tính cách chuyên môn của
luật sư bênh vực cho anh, chúng tôi tin rằng một quyết định
chung quyết tối hậu của Bồi Thẩm Đoàn, sẽ đem lại nhiều thắng
lợi cho anh A. Vì lý do đó, chúng tôi khuyên anh A là, nếu ông
ta không bằng lòng để anh tự tay sửa chữa lấy hay không bằng
lòng để anh trả một số tiền với giá phải chăng cho ông ta muốn
kêu ai sửa thì sửa, thì anh cứ để cho ông ta đưa nội vụ ra Toà,
anh không cần phải lo nghĩ gì về chuyện này cho thêm mệt trí óc
của anh.
Y như
rằng, sau khi ông ta đã biết được ý định quyết liệt của anh A,
thì chỉ vài ngày sau, ông ta bằng lòng chấp nhận 250 đồng của
anh đề nghị, để ông ta tự kêu người đến sửa, thay vì nếu để anh
sửa thì chỉ tốn chưa đầy 100 đồng mua vật liệu, không tốn tiền
công thợ. Dù sao anh A chỉ phải trả một số tiền quá ít ỏi, so
với số tiền đòi hỏi trước kia của ông ta là 3 ngàn đồng.
Có một
điều anh A cũng nên biết, như chúng tôi đã đề cập ở phần trên là
trong thực tế, Công Tố Viên của nhiều tiểu bang không muốn áp
dụng triệt để các điều luật truy tố tội phạm ngoại tình ra Toà,
nhưng đứng về mặt dân sự, anh A vẫn có đầy đủ các chứng cớ pháp
lý để kiện ông ta ra Toà, đòi bồi thường thiệt hại về tinh thần
lẫn thể xác đối với các hành động hiển nhiên của ông ta đã làm
tổn thương đến cá nhân anh và đến hạnh phúc gia đình đông con
thơ dại của anh, làm anh phải chịu đựng biết bao nhiêu ngày
tháng bị đau khổ về tâm thần, ngủ không được, ăn không ngon, gây
hao mòn thể xác anh bị gầy yếu xanh xao, có lúc làm anh suy nghĩ
quá như kẻ mất trí v.v..
Nói thì
dễ dàng như thế đấy, chứ trước khi anh A muốn thưa kiện ông ta
ra Toà, anh cần phải nhờ người điều tra cho kỹ lưỡng, xem ông ta
thực sự có tiền bạc tài sản nhiều không đã, thì hãy nên kiện. Vì
biết đâu nhà của ông ta đang ở là nhà của ngân hàng, chiếc xe
hơi mới toanh ông ta đang lái cũng là tài sản của ngân hàng. Vậy
có thắng kiện thì cũng như thua kiện vì ngoài khẩu súng không có
đạn là tài sản duy nhất của riêng ông ta, thì ông ta còn gì nữa
để mà bồi thường thiệt hại cho anh. Luật dân sự không cho phép
người thua kiện phải ở tù nếu không đủ khả năng tài chánh để bồi
thường người thắng kiện.
Trong
trường hợp như vậy, tốt nhất anh A cứ chịu đựng cảnh gà trống
nuôi con, bỏ làm job thứ hai đi để dành thêm thì giờ dậy dỗ con
cái, kẻo lại mất con như đã mất vợ. Ðể bù vào sự thiếu hụt tiền
bạc chi tiêu trong gia đình, với lợi tức quá thấp do một mình
anh đi làm cho một gia đình 6 miệng ăn mà 5 người đều ở dưới
tuổi vị thành niên, thì chắc chắn Bộ Xã Hội sẽ trợ cấp cho anh
nuôi dưỡng con cái cho tới khi chúng trưởng thành.
Nói tóm
lại, về khía cạnh pháp lý của nội vụ kể trên, kể như đã tạm giải
quyết được một phần nào thoả đáng cho anh A. Nhưng còn về khía
cạnh tình cảm giữa anh và vợ anh, thì chúng tôi xin nhường lại
phần kết luận cho quý đọc giả xét đoán theo lương tâm và sự suy
luận tình cảm riêng của mỗi người.
Phó Tế Nguyễn Mạnh San
Tuyên Úy Trại Tù -Oklahoma County Jail
Trở về Trang Chính |